Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 583: CHƯƠNG 578: HẮC YÊN QUÂN PHÓ THỐNG LĨNH - LINH TUYỀN

Sau khi Tiêu Viêm thức tỉnh, mọi việc cũng dần trở lại bình thường. Tuy mỗi lần xuất hiện trong nội viện đều không tránh khỏi những tiếng kinh hô cùng đủ loại ánh mắt dò xét, nhưng dần dần, Tiêu Viêm cũng quen với điều đó.

Hiện giờ đại hội đã kết thúc, nhưng có lẽ là để các thí sinh có thời gian hồi phục nên việc tiến vào tầng cuối cùng của Thiên Phần Luyện Khí Tháp tạm thời bị hoãn lại. Đối với những người luôn mong chờ cơ hội này như Tiêu Viêm mà nói, điều này có chút khó chịu.

Bởi vì vừa mới tấn cấp lên Nhị tinh Đấu Linh, nên trong khoảng thời gian này Tiêu Viêm không tiến vào tháp tu luyện mà chỉ lặng lẽ tinh luyện lượng đấu khí vừa tăng vọt trong cơ thể. Thực lực đột ngột tăng mạnh tất nhiên khiến người ta vui sướng, nhưng lần tấn cấp này không phải do tu luyện từng bước mà thành, đây là điều tối kỵ trong tu luyện. Bởi vậy, để phòng ngừa hậu họa về sau, Tiêu Viêm đang cố gắng luyện hóa đấu khí, để thực sự củng cố cảnh giới Nhị tinh Đấu Linh, tránh cho thực lực chỉ là hư ảo.

Trận chiến với thiếu tông chủ Huyết Tông tại Hắc Giác Vực chính là minh chứng rõ ràng nhất. Tuy rằng hắn đã tiến vào cấp bậc Đấu Linh nhưng so với các Đấu Linh cường giả khác vẫn còn yếu hơn rất nhiều. Hiện tại, đấu khí trong cơ thể còn hư phù, không ổn định, khiến cho thực lực chiến đấu không thể phát huy đến cực hạn.

Mỗi ngày đều nhàn nhã tu luyện, đấu khí vốn hư phù bất định trong cơ thể Tiêu Viêm dần dần trở nên ngưng tụ, vững chắc hơn. Có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trợ giúp, việc tinh luyện đấu khí của hắn tiêu tốn ít thời gian và tinh lực hơn người thường rất nhiều.

Cuộc sống trở nên thong dong, Huân Nhi chẳng biết vì sao lại luôn thích kéo Tiêu Viêm cùng mình vào sâu trong núi, rồi nằm trên thảm cỏ xanh mướt, tựa sát vào nhau, tận hưởng những tia nắng ấm áp, vô cùng thư thái và hạnh phúc. Bất quá, dù đang hưởng thụ sự yên tĩnh của núi rừng, Tiêu Viêm vẫn mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra. Xung quanh là bãi cỏ xanh biếc trải dài đến tận chân trời, cách đó không xa là những dãy núi trập trùng ẩn hiện sau những đám mây lững lờ, cảnh vật tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

Tiêu Viêm và Huân Nhi im lặng nằm trên bãi cỏ, ánh nắng ấm áp bao trùm thân thể khiến người ta cảm thấy khoan khoái và buồn ngủ.

Hơi nghiêng đầu, đôi mắt sáng như bảo thạch của Huân Nhi nhìn về phía hắc bào thanh niên đang nhắm mắt thư thái nằm bên cạnh, khóe miệng bất giác cong lên thành một nụ cười. Lát sau, dường như nghĩ tới điều gì, ánh mắt nàng chợt thoáng buồn, thấp giọng nói: “Tiêu Viêm ca ca, quyển trục Huân Nhi đưa cho huynh, chờ khi nào huynh tấn cấp Đấu Vương, nhất định phải dốc lòng tu luyện đó.”

Nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy, Tiêu Viêm mở mắt, cười xoa đầu Huân Nhi: “Đó là tự nhiên, đồ Huân Nhi tặng, sao ta có thể không toàn tâm tu luyện được chứ?”

Nghe vậy, Huân Nhi mới mỉm cười dịu dàng. Tiếng cười tựa suối trong róc rách, thanh thúy dễ nghe.

“Nhưng mà nha đầu nhà ngươi, dạo này có vẻ hơi kỳ lạ đấy nhé?” Tiêu Viêm nhìn thẳng vào khuôn mặt động lòng người của Huân Nhi, cười nói.

Lòng khẽ run, Huân Nhi né tránh ánh mắt của Tiêu Viêm, nhẹ giọng đáp: “Đâu có, muội thấy mình vẫn như trước kia mà.”

“Thật không?” Tiêu Viêm cười cười.

Đột nhiên, thanh âm ngưng trọng của Dược Lão vang lên trong đầu hắn: “Có rất nhiều luồng khí tức đang bay về phía này, mục tiêu có thể là hai người các ngươi!”

Nghe Dược Lão nhắc nhở, Tiêu Viêm sững sờ, sắc mặt khẽ biến. Hắn đang thầm nghĩ vì sao trong vùng núi sâu của nội viện lại xuất hiện một đám cường giả lạ mặt thì liền đứng dậy, định kéo Huân Nhi rời đi.

Ngay khi Tiêu Viêm định kéo tay mình, Huân Nhi dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, nét cười trên dung nhan nàng chợt đông cứng. Nàng vội vàng đẩy Tiêu Viêm về phía khu rừng, lo lắng nói: “Tiêu Viêm ca ca, huynh mau trốn vào đó đi, ngàn vạn lần đừng đi ra!”

“Sao vậy? Những người đó là ai?” Tiêu Viêm nắm chặt bàn tay mềm mại của Huân Nhi, trầm giọng hỏi.

Huân Nhi nhìn về phía chân trời xa xôi ở phương bắc, cảm nhận được những luồng khí tức đang lao đến với tốc độ kinh người. Nàng đặt bàn tay mềm mại lên ngực Tiêu Viêm, một luồng kình phong nhu hòa đẩy mạnh hắn vào trong rừng cây, đồng thời dặn dò: “Tiêu Viêm ca ca, thu liễm toàn bộ khí tức, đừng để bọn họ phát hiện!”

Bị Huân Nhi đẩy mạnh vào rừng, sắc mặt Tiêu Viêm biến đổi không ngừng. Hắn không hiểu vì sao Huân Nhi lại đột nhiên lo lắng đến vậy.

“Rốt cuộc là ai?” Ánh mắt nhìn về phía chân trời phương bắc, Tiêu Viêm chậm rãi siết chặt nắm tay, một ngọn lửa giận âm thầm bùng lên trong lòng.

Không lâu sau khi Tiêu Viêm bị đẩy vào rừng, từ phía chân trời bỗng vang lên vô số tiếng xé gió. Cuối cùng, mười mấy chấm đen nhỏ xuất hiện ở phương bắc, bay thẳng về phía Huân Nhi.

Tiếng xé gió bén nhọn ngày càng mãnh liệt, chỉ một lát sau, những chấm đen đã lớn dần và hiện rõ trong tầm mắt.

Nhìn qua khe lá, Tiêu Viêm không khỏi kinh hãi. Những chấm đen đó không phải là người mà là mười con ma thú toàn thân đen kịt, trên đầu có một chiếc sừng bạc khổng lồ khắc đầy những đường vân kỳ dị, mơ hồ còn có tiếng phong lôi truyền ra. Sau lưng mỗi con ma thú là bốn đôi cánh khổng lồ, mỗi lần vỗ động lại tạo ra cuồng phong gào thét, ép rạp cả một vùng rừng rậm.

Loại ma thú kỳ lạ này, Tiêu Viêm chưa từng gặp hay nghe nói tới, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ hung hãn từ trên người chúng. Hiển nhiên, đây không phải là loại phi hành ma thú vận chuyển thông thường, mà là loại phi hành ma thú chuyên dùng để chiến đấu.

Phi hành ma thú vốn đã hiếm, phi hành ma thú chiến đấu lại càng cực kỳ hiếm thấy. Chỉ có những thế lực vô cùng khổng lồ mới đủ tài lực để nuôi dưỡng loại sinh vật này.

Ánh mắt Tiêu Viêm dời từ những đôi cánh khổng lồ lên tấm lưng rộng lớn của chúng, và hắn lại một lần nữa sững sờ. Trên lưng mỗi con Tứ Dực Độc Giác Thú đều có một bóng người.

Những người này đều mặc tử hắc bào, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi đao, khiến người ta cảm thấy một luồng hàn ý. Tiêu Viêm có chút hoảng sợ khi phát hiện khí tức của mười người này, mỗi người đều sâu không lường được. Cảm giác này, hắn chỉ từng cảm nhận được trên người các vị trưởng lão trong nội viện.

Mười con Tứ Dực Độc Giác Thú vỗ cánh, cuối cùng dừng lại trên bầu trời khe núi, từng đạo ánh mắt lạnh lùng quét về phía thanh y thiếu nữ trên bãi cỏ.

“Ha ha, Huân Nhi tiểu thư, cuối cùng cũng tìm được người.” Một con Tứ Dực Độc Giác Thú dẫn đầu chậm rãi hạ xuống, nam tử ngồi trên lưng nó cất tiếng cười nói với Huân Nhi.

Nam tử này tuổi tác không lớn, dường như chỉ độ hai mươi tư, hai mươi lăm, dung mạo cực kỳ tuấn tú, e rằng chỉ có Lâm Tu Nhai mới có thể so sánh. Hắn mặc một thân hắc bào, khí chất so với Lâm Tu Nhai còn có phần hơn. Quan trọng nhất là, nam tử này dường như là thủ lĩnh của đám người kia, bởi vì chín người còn lại đều đứng sau hắn một bước, thứ tự này đủ để thể hiện sự chênh lệch cấp bậc.

“Ta là Linh Tuyền, tân Phó Thống lĩnh của Hắc Yên Quân, phụng lệnh tộc trưởng đại nhân đến đón tiểu thư hồi tộc!” Nam tử tự xưng là Linh Tuyền, đứng trên lưng Tứ Dực Độc Giác Thú, cung kính ôm quyền nói với Huân Nhi.

“Ta đã nói rồi, ta sẽ tự mình trở về, không cần các ngươi phải lặn lội ngàn dặm đến đây!” Sự xuất hiện đột ngột của đám người Linh Tuyền khiến sắc mặt Huân Nhi dần trở nên lạnh lẽo, ngay cả giọng nói cũng mang theo một tia hàn ý.

“Tộc trưởng đại nhân đã phân phó, thuộc hạ cũng chỉ có thể tuân lệnh.” Linh Tuyền khẽ cười, vừa định nói thêm gì đó, ánh mắt hắn bỗng ngưng lại, quét về phía khu rừng, trầm giọng quát: “Kẻ nào đang nghe lén ở đó?”

Tiếng quát của Linh Tuyền vừa dứt, chín bóng người trên lưng Tứ Dực Độc Giác Thú sắc mặt chợt lạnh, thân hình khẽ động, gần như đồng thời lao vào trong rừng rậm như thiểm điện. Ngay sau đó, một tiếng va chạm trầm thấp vang lên.

“Dừng tay!” Huân Nhi lớn tiếng quát.

Theo tiếng quát của Huân Nhi, một bóng người từ trong rừng bay ra, cuối cùng vỗ đôi cánh đấu khí dừng lại giữa không trung, rồi chậm rãi đáp xuống bên cạnh nàng. Quần áo có chút xộc xệch, chính là Tiêu Viêm.

“Tiêu Viêm, ngươi không sao chứ?” Nhìn thấy Tiêu Viêm hơi thở có chút dồn dập, Huân Nhi quýnh lên, theo thói quen định gọi “ca ca” nhưng lập tức tỉnh táo lại, ra vẻ bình thản hỏi.

Nhận thấy sự thay đổi của Huân Nhi, Tiêu Viêm cau mày: “Chuyện này là sao?”

Từ phía sau Tiêu Viêm, chín bóng người kia lại đồng loạt lao ra khỏi rừng, cuối cùng đáp xuống sau lưng Linh Tuyền, ánh mắt sắc như dao găm chặt vào Tiêu Viêm.

“Ngươi?” Linh Tuyền nhìn vẻ mặt biến hóa của Huân Nhi, đôi mắt híp lại nhìn về phía Tiêu Viêm. Khi thấy rõ khuôn mặt hắn, y thoáng sững sờ, rồi ngón tay nhẹ nhàng gõ lên trán, bỗng cười nói: “Nếu ta đoán không lầm, vị này hẳn là vị thiếu gia phế vật của Tiêu gia năm đó, Tiêu Viêm đúng không? Ta từng xem qua họa tượng của ngươi.”

“Ngươi là ai?” Tiêu Viêm trầm giọng hỏi.

“Hắc Yên Quân Phó Thống lĩnh, Linh Tuyền. Nhưng nói ra cũng vô dụng, chuyện này, với ngươi hay cả Tiêu gia bây giờ, đều chưa đủ tư cách để biết.” Linh Tuyền cười nói, thanh âm tràn đầy vẻ khinh thị. Tin tức Tiêu gia thiếu chút nữa bị diệt môn, hắn đã sớm nghe qua. Tiêu gia hiện giờ đã hoàn toàn suy tàn, đâu còn hào quang năm xưa nữa?

Nghe được lời nói đầy khinh thường của Linh Tuyền đối với Tiêu gia, sắc mặt Tiêu Viêm dần trở nên âm lãnh, bàn tay chậm rãi nắm chặt chuôi Huyền Trọng Xích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!