Xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm là một mỹ nhân tràn đầy vẻ quyến rũ, thân thể tựa bạch ngọc, xuân quang chợt ẩn chợt hiện, đủ để khiến vô số nam nhân phải điên cuồng. Nếu gương mặt âm lãnh tựa băng sương của mỹ nhân kia có thêm một chút nhân tình, ắt sẽ càng thêm hoàn mỹ.
Đương nhiên, bất kể mỹ nhân trước mặt có hoàn mỹ đến đâu, đối với Tiêu Viêm mà nói, đây tuyệt không phải chuyện tốt lành gì. Dù sao nữ nhân này thực sự quá khủng bố. Mặc dù cùng nàng có ước định, nhưng Mỹ Đỗ Toa nữ vương vốn hỉ nộ thất thường, trong lòng Tiêu Viêm vẫn luôn có chút cảnh giác.
Mỹ Đỗ Toa nữ vương vừa hiện ra hình người, Vẫn Lạc Tâm Viêm dường như lập tức phát giác, một luồng hỏa diễm vô hình đột ngột bùng lên, tỏa ra nhiệt khí nóng cháy kinh khủng về phía nàng. Dù với thực lực của Mỹ Đỗ Toa nữ vương, sắc mặt cũng thoáng có chút biến đổi.
Cánh tay ngọc ngà khẽ vẫy, thất thải quang mang từ trong cơ thể Mỹ Đỗ Toa nữ vương mãnh liệt tuôn ra, chính diện đối đầu với luồng hỏa diễm vô hình. Mặc dù nàng không có dị hỏa, nhưng chỉ bằng thực lực cường hãn của mình, Vẫn Lạc Tâm Viêm muốn luyện hóa nàng e rằng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Sau khi ngăn cản được luồng hỏa diễm vô hình, Mỹ Đỗ Toa nữ vương lúc này mới nhận ra hoàn cảnh của mình có chút không ổn. Ánh mắt nàng đảo quanh, khi nhìn thấy Vẫn Lạc Tâm Viêm cùng với biển dung nham nóng chảy vô tận, đôi mày liễu nhất thời dựng thẳng. Ánh mắt nàng dừng lại trên Vẫn Lạc Tâm Viêm đang bao bọc bên ngoài, gương mặt vốn lãnh đạm bỗng trở nên khó coi: “Dị hỏa?”.
“Hắc hắc, Nữ vương bệ hạ, thật sự xin lỗi, ta lại quên mất ngài…”, một tiếng cười gượng gạo chậm rãi vang lên. Mỹ Đỗ Toa nữ vương từ từ chuyển ánh mắt đầy mê hoặc về phía Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng trên thanh liên đài. Gương mặt diễm lệ bỗng trở nên âm lãnh, đối với kẻ luôn dùng Thôn Thiên Mãng để áp chế mình, nàng chưa bao giờ có hảo cảm.
Nhận thấy ánh mắt Mỹ Đỗ Toa nữ vương thoáng trở nên băng giá, Tiêu Viêm khẽ nhích người về phía sau. Đối với nữ nhân này, hắn có chút kiêng kỵ. Trước kia có Dược Lão thì không cần lo lắng, nhưng giờ Dược Lão đã chìm vào giấc ngủ say, nếu nàng ta có ý đồ bất lợi với mình, hắn thật sự không có cách nào phản kháng.
Gương mặt Mỹ Đỗ Toa nữ vương tựa bạch ngọc, thân thể thì hoàn mỹ mềm mại. Dù biết rõ chỉ cần một thoáng, xà mỹ nhân này có thể lấy mạng người, nhưng dưới bụng dưới của Tiêu Viêm vẫn dâng lên một luồng tà hỏa. Nữ nhân này quả thực chính là khắc tinh của tất cả nam nhân, gương mặt như một tuyệt tác của thượng thiên, không một chút tì vết, lại thêm vẻ lãnh diễm cực độ, khiến lòng người ngứa ngáy không yên. Nam nhân đều như thế, biết rõ không thể động vào, nhưng lại cứ muốn lao tới.
Mỹ nhân như ngọc, mị hoặc chúng sinh, yêu diễm khuynh thành, dùng những lời này để đánh giá mỹ nhân trước mặt, dường như cũng không hề quá đáng.
Tiêu Viêm vội vàng dời ánh mắt có chút lưu luyến đi nơi khác, nhưng hành động đó không thoát khỏi cảm ứng của Mỹ Đỗ Toa nữ vương. Đôi môi hồng nhuận của nàng lập tức hiện lên một tia lạnh lẽo: “Ngươi nhìn cái gì?”
Tiêu Viêm cười khan một tiếng, không dám đáp lời. Ai biết được nữ nhân hỉ nộ thất thường này có vì khó chịu mà ra tay giải quyết mình ngay tại chỗ hay không.
“Nơi này là đâu?”, bàn tay thon dài vung lên, thất thải quang mang khẽ động, hóa thành một bộ hồng y bao phủ lấy thân thể mềm mại của Mỹ Đỗ Toa nữ vương, che đi hết xuân quang đang lộ ra. Ngón tay ngọc ngà gạt đi lọn tóc đang phiêu tán trên trán, nàng nhàn nhạt hỏi.
Tiêu Viêm lắc đầu, chần chờ một lúc rồi kể lại vắn tắt tình hình. Nhưng khi nói đến đoạn cuối, hắn thấy đôi mày liễu của Mỹ Đỗ Toa nữ vương chậm rãi dựng lên, thanh âm lập tức nhỏ dần.
“Ta thật hối hận lúc đầu đã không trực tiếp giết ngươi!”
Mỹ Đỗ Toa nữ vương lạnh lùng nói, cả người khẽ run lên. Tên này lại dám đưa mình đến nơi quỷ quái này, đây cơ hồ là một tử cảnh. Tuy thực lực nàng siêu cường, nhưng sau lần dùng Thanh Liên Địa Tâm Hỏa để tiến hóa, nàng đối với loại hỏa diễm này có một cảm giác sợ hãi từ trong xương tủy. Nàng thật không ngờ, kẻ đang khống chế thân thể mình lại đưa nàng đến một nơi sâu thẳm thế này, hơn nữa bên ngoài còn có một loại dị hỏa đã có linh trí đang nhìn họ bằng ánh mắt đầy tham lam.
Tiêu Viêm xấu hổ cười, cẩn thận nói: “Ta cũng không ngờ tới mà. Nữ vương điện hạ, ngài xem, bây giờ chúng ta nói gì cũng vô dụng, không bằng liên thủ đột phá vòng vây của Vẫn Lạc Tâm Viêm rồi cùng nhau trốn thoát, thế nào?”
Mỹ Đỗ Toa nữ vương cười lạnh, gương mặt đầy vẻ âm trầm, không thèm để ý đến hắn. Mỹ mâu của nàng nhìn chằm chằm vào Vẫn Lạc Tâm Viêm, một lát sau, bàn tay ngọc ngà vung lên, một dải năng lượng bảy màu bắn ra, ầm ầm nện lên trên hỏa diễm. Song, đòn công kích hung hãn bậc này, ngoại trừ việc khiến Vẫn Lạc Tâm Viêm rung lên một chút, dường như không có bao nhiêu tác dụng.
Thấy công kích của mình không có nửa điểm hiệu quả, gương mặt lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa nữ vương trở nên ngưng trọng. Một kích vừa rồi tuy không dùng toàn lực nhưng cũng không thể xem thường, không ngờ lại chẳng có chút hiệu quả nào.
“Nơi này là nơi Vẫn Lạc Tâm Viêm đản sinh, năng lượng của nó ở đây gần như vô tận, muốn đột phá không phải dễ dàng đâu.” Tiêu Viêm đứng một bên nhìn Mỹ Đỗ Toa nữ vương động thủ, lên tiếng nói.
Mày liễu của Mỹ Đỗ Toa nữ vương dựng thẳng, vừa định mở miệng mắng một câu thì Vẫn Lạc Tâm Viêm đột nhiên bị công kích, dường như có chút phẫn nộ. Một luồng hỏa diễm vô hình cấp tốc bùng lên, vây lấy Mỹ Đỗ Toa nữ vương. Bị nhiệt khí nóng cháy khủng bố của hỏa diễm vô hình thiêu đốt, thất thải quang mang bên ngoài thân nàng dường như có chút mỏng đi.
Đấu khí hộ thể bị thiêu đốt trở nên mỏng manh, Mỹ Đỗ Toa nữ vương dường như cảm nhận được, gương mặt xinh đẹp biến đổi, bàn tay thon dài đột nhiên kết một ấn quyết kỳ dị, một vòng thất thải quang mang liền bạo phát, bắn về phía hỏa diễm vô hình.
Hỏa diễm vô hình vừa bị đẩy lùi, Mỹ Đỗ Toa nữ vương còn chưa kịp thở một hơi, liền phát hiện càng lúc càng nhiều hỏa diễm vô hình đột nhiên xuất hiện, cuối cùng phô thiên cái địa ùn ùn kéo về phía mình.
Sắc mặt hơi trầm xuống, Mỹ Đỗ Toa nữ vương đành vận dụng thất thải đấu khí chống đỡ, lâm vào thế giằng co với hỏa diễm vô hình.
“Lão gia hỏa trong người ngươi đâu? Bảo hắn đi ra! Bằng thực lực của ngươi, cho dù chúng ta liên thủ cũng không đột phá được dị hỏa này!”, sau khi giằng co với hỏa diễm thêm một hồi, Mỹ Đỗ Toa nữ vương cuối cùng cũng biết đây không phải kế lâu dài, mỹ mâu chuyển hướng về phía Tiêu Viêm, lạnh lùng quát.
“Lão sư đã ngủ say rồi.” Tiêu Viêm cười khổ nói.
“Đáng chết!” Nghe vậy, nộ hỏa trong lòng Mỹ Đỗ Toa nữ vương càng thêm đại thịnh, trong lòng bàn tay, thất thải đấu khí cuồn cuộn không dứt, xem bộ dạng, dường như hận không thể một chưởng đánh chết Tiêu Viêm.
“Giết ta thì ngươi cũng không thoát được đâu.” Đến nước này, Tiêu Viêm cũng không ngại chọc giận nữ nhân này nữa, thở dài nói.
“Hiểm cảnh gì mà bổn vương chưa từng gặp qua? Dị hỏa này muốn giữ ta lại, cũng không phải dễ dàng!” Mỹ Đỗ Toa nữ vương cười lạnh một tiếng, thân hình vừa động, liền như quỷ mị xuất hiện tại ranh giới của hỏa diễm, bàn tay ngọc ngà vung lên, kình phong gào thét nổi lên, hung hăng nện vào Vẫn Lạc Tâm Viêm.
“Ầm!”
Âm thanh trầm thấp vang vọng khắp khu vực làm Tiêu Viêm toát mồ hôi trán. Nữ nhân này mà đánh vỡ phong tỏa của Vẫn Lạc Tâm Viêm, e rằng biển dung nham bên ngoài sẽ lập tức tràn vào. Nàng có thể không sợ, nhưng bằng thực lực của hắn, khẳng định không chống đỡ được bao lâu.
Kình khí kinh thiên nện lên trên hỏa diễm, một chấn động kịch liệt bắt đầu lan ra, một vết nứt hiện ra, nhưng lại giống như quả cầu cao su, ngay khi Mỹ Đỗ Toa nữ vương rút tay về, nó liền chậm rãi phục hồi như cũ. Tại nơi này, Vẫn Lạc Tâm Viêm đích thực sở hữu một nguồn năng lượng không bao giờ cạn.
Một kích như vậy lại không mang đến chút hiệu quả nào, gương mặt của Mỹ Đỗ Toa nữ vương cuối cùng cũng trở nên vô cùng ngưng trọng. Hiểm cảnh lúc này còn khó khăn hơn so với tưởng tượng của nàng rất nhiều.
“Bổn vương không tin không phá được ngươi!”
Gương mặt lãnh diễm động lòng người hiện lên một tia sát khí, song chưởng Mỹ Đỗ Toa nữ vương lại lần nữa quang mang đại thịnh. Song, đang định phát ra công kích tiếp theo thì trên thân thể quang nhuận như ngọc của Vẫn Lạc Tâm Viêm, hai điểm lục quang hiện lên, một thanh âm tràn ngập nộ khí vang lên, vang vọng bên tai Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa nữ vương.
Nhìn biến hóa của Vẫn Lạc Tâm Viêm, sắc mặt Tiêu Viêm nhất thời trầm xuống, nữ nhân ngu xuẩn này dường như đã chọc giận nó rồi.
Mỹ mâu của Mỹ Đỗ Toa nữ vương tràn ngập sát khí và băng lãnh nhìn chằm chằm vào hai điểm u quang, vừa muốn động thủ, gương mặt đột nhiên biến đổi. Gương mặt vốn trắng nõn bỗng ửng lên một màu hồng nhuận khác thường, sương trắng nhè nhẹ từ trong cơ thể nàng tỏa ra.
“Đáng chết, rốt cuộc là thứ gì? Nó tiến vào cơ thể ta khi nào?”, bàn tay thon dài đặt lên ngực, Mỹ Đỗ Toa nữ vương nghiến chặt răng, đấu khí trong cơ thể như núi lửa bạo phát, cố gắng trấn áp từng luồng hỏa diễm đột nhiên xuất hiện trong nội thể.
Sắc mặt hồng nhuận của Mỹ Đỗ Toa nữ vương hiện lên vẻ kinh ngạc. Một lát sau, Tiêu Viêm dường như cũng hiểu ra điều gì, trong lòng thầm kêu một tiếng không ổn. Ngay khi thanh âm vừa dứt, hắn liền cảm nhận được một luồng tâm hỏa cực kỳ nóng cháy đột nhiên xuất hiện trong cơ thể mình.
Luồng tâm hỏa này dày đặc và vô cùng cường đại, gần như trong nháy mắt đã bao phủ mọi bộ phận trong cơ thể Tiêu Viêm. Giờ phút này, Tiêu Viêm cảm thấy toàn bộ thân thể như bị ném vào lò lửa, lớp thanh hỏa phòng ngự bên ngoài dường như không còn chút tác dụng nào, bởi vì nhiệt khí đang khuếch tán từ chính bên trong cơ thể hắn.
“Lần này thật sự xong đời rồi!”, cảm nhận được sự đau đớn kịch liệt như kim châm, Tiêu Viêm không ngừng cười khổ. Hắn có thể cảm nhận được nhiệt khí trong cơ thể càng lúc càng nóng cháy. Cứ theo tình hình này, không lâu sau thân thể hắn sẽ từ từ bị dung hóa.
“A, hỏa diễm đáng chết này!”
Nhiệt khí trong cơ thể càng lúc càng cao làm cho đầu óc Tiêu Viêm trở nên hỗn độn. Đột nhiên một tiếng thét chói tai vang lên, Tiêu Viêm cố gắng mở mắt ra liền nhìn thấy Mỹ Đỗ Toa nữ vương đang ôm đầu, vẻ mặt thống khổ. Hơn nữa, cách đỉnh đầu nàng nửa thốn, hai bóng ảnh một người một rắn có chút hư ảo đang bị hỏa diễm vô hình không ngừng thiêu đốt.
“Nữ nhân ngu ngốc này, chẳng lẽ không biết Vẫn Lạc Tâm Viêm có thể tạo ra thương tổn cực lớn đối với linh hồn thể sao? Tâm hỏa tuy không thể chiếm cứ thân thể, nhưng có thể trực tiếp thiêu đốt linh hồn.”
Nếu linh hồn của Mỹ Đỗ Toa nữ vương hoàn toàn chiếm cứ thân thể Thôn Thiên Mãng, Vẫn Lạc Tâm Viêm dù có đặc tính gây thương tổn linh hồn cũng sẽ vô dụng. Bằng vào thực lực của nàng, cho dù không đột phá được phong tỏa thì Vẫn Lạc Tâm Viêm muốn luyện hóa nàng cũng là việc cực kỳ khó khăn. Chẳng qua thật đáng tiếc, oái oăm thay, bất kể là Thôn Thiên Mãng hay Mỹ Đỗ Toa nữ vương, đều không hoàn toàn khống chế được thân thể này. Bởi vậy lần này, các nàng cơ hồ đã thật sự gặp phải khắc tinh chân chính.
Vào lúc Vẫn Lạc Tâm Viêm dốc toàn lực luyện hóa, Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa nữ vương đã thật sự bước vào giai đoạn sinh tử.