Giữa sự tĩnh lặng bao trùm đấu trường, ngọn Bích Lục Hỏa Diễm trên tay Tiêu Viêm nhanh chóng tiêu tán. Hắn hướng về phía Lâm Tu Nhai vẫn còn đang ngây người, mỉm cười nói: “Đa tạ Lâm học trưởng.”
Lâm Tu Nhai thận trọng lách người sang một bên, cười khổ một tiếng. Tuy ngọn Bích Lục Hỏa Diễm kia chưa hề chạm đến da thịt, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được rằng, chỉ cần bàn tay của Tiêu Viêm tiến thêm một chút nữa thôi, e rằng trong nháy mắt hắn sẽ bị ngọn lửa kinh khủng kia thiêu thành tro bụi.
“Gã này thật quá biến thái, mới hai năm không gặp đã mạnh đến mức này rồi.” Lâm Tu Nhai thu lại đấu khí trên cơ thể, thở dài than. Vốn dĩ hắn cho rằng tốc độ tu luyện của mình đã không tệ, nào ngờ lại không đỡ nổi một chiêu của Tiêu Viêm, điều này khiến tinh thần hắn có chút sa sút.
“Chẳng qua là do ta có Dị Hỏa nên chiếm được chút lợi thế mà thôi, Lâm học trưởng không cần tự hạ thấp mình.” Tiêu Viêm cười, vỗ vai Lâm Tu Nhai, rồi quay đầu nhìn đám đông vây quanh, cất giọng nói: “Chư vị xem đã đủ chưa?”
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, những người xung quanh vừa rồi còn cười nhạo hắn, trong lòng đã không còn chút hoài nghi nào về trận đại chiến năm đó. Ngay cả một người có thực lực mạnh mẽ như Lâm Tu Nhai mà trong tay Tiêu Viêm cũng không có sức phản kháng, vậy thì chuyện hắn đánh bại một cường giả Đấu Hoàng dĩ nhiên là hoàn toàn có khả năng.
Tiêu Viêm và Lâm Tu Nhai một lần nữa bước lên đài cao. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tô Thiên, hắn không khỏi bật cười hỏi: “Thế nào? Đại trưởng lão đã nhìn ra cấp bậc hiện giờ của ta chưa?”
Tô Thiên trầm ngâm vuốt râu, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Vừa rồi lúc ngươi thi triển thân pháp, khí tức có thoáng bộc lộ, hẳn là đã đạt tới Đấu Vương đỉnh phong. Dựa vào thực lực cấp bậc này mà muốn một chiêu đánh bại Lâm Tu Nhai thì gần như là không thể. Bất quá, loại Bích Lục Hỏa Diễm trên tay ngươi lại vô cùng quỷ dị.”
Nói đến câu cuối, sắc mặt Tô Thiên thoáng có chút ngưng trọng. Bởi vì khoảnh khắc nhìn thấy ngọn Bích Lục Hỏa Diễm kia, ngay cả ông cũng mơ hồ cảm nhận được một tia nguy hiểm. Cảm giác này tuy mỏng manh như sợi tơ nhưng lại vô cùng rõ ràng, tình huống này khiến ông có phần kinh ngạc. Ông cũng không phải chưa từng gặp qua Dị Hỏa, ngay cả Hàn Phong với sức mạnh điều khiển Dị Hỏa cũng chỉ khiến ông có chút kiêng kỵ, chứ tuyệt đối không thể mang lại cảm giác như thế này.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Bích Lục Hỏa Diễm này là do Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và Vẫn Lạc Tâm Viêm dung hợp mà thành một loại hỏa diễm hoàn toàn mới. Một loại Dị Hỏa đã vô cùng cường hãn, huống hồ là hai loại dung hợp làm một. Trước đây, khi dây dưa với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương dưới lòng đất, thực lực của nàng khiến ai nấy đều phải đặc biệt kiêng kỵ, đủ cho thấy sự kinh người của loại hỏa diễm này.
“Xuy!”
Ngay khi Tiêu Viêm đang nghĩ đến Mỹ Đỗ Toa, một luồng năng lượng thất sắc đột nhiên từ trên trời giáng xuống, cuối cùng tựa như một con linh xà uốn lượn, mang theo tiếng xé gió chói tai, hung hãn lao về phía hắn. Không gian nơi luồng sáng bảy màu lướt qua đều khẽ chấn động.
Luồng năng lượng bảy màu vừa xuất hiện, Tiêu Viêm đã lập tức phát giác, mày khẽ nhíu lại. Nữ nhân này vẫn chưa chịu bỏ qua sao?
Ngay lúc Tiêu Viêm chuẩn bị phòng ngự, Tô Thiên ở bên cạnh cũng tức khắc phát hiện ra đòn công kích bất ngờ này. Sắc mặt ông hơi đổi, tay áo bào vung lên, đấu khí hùng hồn tuôn ra, hung hãn va chạm với luồng năng lượng thất sắc kia. Nhất thời, một tiếng nổ lớn như sấm sét vang vọng khắp bầu trời.
“Các hạ đã đến, cớ gì phải lén lút giấu đầu hở đuôi như vậy?”
Tô Thiên ngẩng đầu nhìn bầu trời quang đãng, lạnh lùng quát. Từ lúc Tiêu Viêm xuất hiện, ông đã mơ hồ cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ cường hãn cũng theo đó mà đến. Bất quá, với thực lực của ông cũng khó mà xác định được vị trí chính xác của cỗ khí tức kia. Mãi cho đến khi luồng năng lượng bảy màu bạo phát, ông mới thực sự xác định được.
Cuộc đối đầu đột ngột xảy ra khiến vô số học viên trên quảng trường đều kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, nhưng trên bầu trời vẫn trống không, không có lấy một bóng người.
Tiếng quát của Tô Thiên vừa dứt không lâu, không gian trên bầu trời khẽ gợn sóng, rồi một thân ảnh yêu kiều uyển chuyển từ trong hư không hiện ra một cách thần kỳ. Đôi mắt hẹp dài yêu mị của nàng thờ ơ đảo qua biển người phía dưới. Bất kỳ ai bị ánh mắt đầy mê hoặc đó nhìn trúng đều không thể kiểm soát được nhịp tim đập loạn, thậm chí sắc mặt cũng đỏ bừng lên.
Con ngươi lạnh nhạt chậm rãi chuyển động, cuối cùng dừng lại trên người Tô Thiên đang đứng cạnh hắc bào thanh niên. Sát ý lạnh lẽo xẹt qua trong mắt, vòng eo tinh tế như thủy xà khẽ xoay, thân hình lập tức lao xuống, gần như trong chớp mắt đã xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm. Cánh tay ngọc ngà vung lên, năng lượng thất sắc khổng lồ tuôn ra, kình phong cuồng bạo tựa bài sơn đảo hải, hung hãn đánh tới Tiêu Viêm.
“Đây là Nội viện, các hạ làm vậy có phải là quá mức kiêu ngạo rồi không?” Thấy mỹ nhân yêu mị kia không những không đáp lời mà còn tiếp tục công kích Tiêu Viêm, sắc mặt Tô Thiên trầm xuống. Thân hình ông chợt lóe, tức thì xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm, bàn tay khô gầy khẽ run lên, đối chưởng cùng cánh tay nhỏ nhắn tựa bạch ngọc kia.
“Oanh!”
Song chưởng giao nhau, một tiếng nổ trầm đục vang lên, kình phong cuồng bạo tức thì bùng phát. Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, vô số vết rạn nứt to lớn tựa mạng nhện, nhanh chóng lan tràn khắp toàn bộ đài cao.
Cuồng phong quét qua khiến mọi người xung quanh ngã nghiêng ngã ngửa. Bên cạnh Tô Thiên, ngoại trừ Tiêu Viêm vẫn đứng vững không chút xê dịch, những người còn lại đều bị đẩy lùi về sau vài bước.
“Bành!”
Song chưởng tiếp xúc trong nháy mắt rồi tách ra giữa một tiếng động trầm muộn. Thân ảnh yêu kiều kia bị chấn bay ngược lên không trung, phải lùi lại mấy chục bước trên hư không mới đứng vững được. Ngược lại, Tô Thiên cũng phải lùi về sau mấy bước, mỗi bước chân đều để lại trên mặt sàn cứng rắn một dấu chân sâu đến nửa thốn.
Hiển nhiên trong lần đối đầu này, thực lực hai người là ngang nhau!
Sau khi chính diện đối đầu một chiêu với nữ nhân thần bí kia, nét ngưng trọng trên khuôn mặt Tô Thiên càng thêm đậm. Qua lần giao thủ ngắn ngủi này, ông có thể cảm nhận được đối phương cũng là một cường giả Đấu Tông.
“Các hạ rốt cuộc là người phương nào? Xin hãy cho biết danh tính!”
Trên bầu trời, nữ tử kia lơ lửng giữa không trung, hồng quần bay phất phới, bó sát thân hình để lộ những đường cong quyến rũ không gì sánh bằng. Gương mặt tuyệt mỹ, lạnh lùng của nàng khiến người ta phải rung động. Nhưng chính vẻ băng lãnh ấy lại làm cho không ít nam nhân trên quảng trường cảm thấy trong lòng nóng rực. Nữ tử như vậy, quả thực có lực sát thương cực lớn đối với phái mạnh.
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương sao có thể dễ dàng nói ra danh xưng cao quý của mình? Nét kiêu ngạo trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng thậm chí khiến cả Tô Thiên cũng phải thoáng ngẩn ngơ, còn những học viên trẻ tuổi kia thì khỏi phải nói, không ít kẻ định lực kém cỏi đã phải âm thầm nuốt nước bọt.
“Mục tiêu của ta là Tiêu Viêm, không liên quan đến ngươi!”
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm, đôi môi đỏ mọng hé mở, phát ra thanh âm trong trẻo mà tê dại, khiến không ít người cảm thấy xương cốt toàn thân như nhũn ra.
Nghe những lời này của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm, trong sự kinh ngạc còn ẩn chứa cả sự hâm mộ. Bị một nữ nhân tuyệt sắc như vậy tìm đến tận nơi, dù là để gây sự, cũng là một niềm vinh quang không nhỏ.
“Ngươi quen biết nàng ta sao?” Tô Thiên nhíu mày, quay sang hỏi nhỏ Tiêu Viêm.
“Có chút liên quan.” Tiêu Viêm cười gượng đáp, nhưng không nói rõ. Dù sao hắn cũng không thể giải thích cặn kẽ cho Tô Thiên, nếu không cẩn thận sẽ tự rước thêm phiền phức từ nữ nhân kia.
“Ai! Ngươi đúng là cái đồ chuyên rước phiền phức, nữ nhân này cũng là một cường giả Đấu Tông. Nếu thực sự động thủ, ta cũng không chắc có thể đẩy lui được nàng ta.” Tô Thiên đau đầu nói. Không ngờ Tiêu Viêm vừa xuất hiện đã mang theo một phiền toái lớn đến vậy. Phóng mắt khắp Đấu Khí Đại Lục, cường giả Đấu Tông đã là những tồn tại cực kỳ cường hãn.
Tiêu Viêm cũng cười khổ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, bất đắc dĩ nói: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Ngươi đã tự do rồi, mau trở về nơi của ngươi đi.”
Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương nhất thời tức đến nổ phổi. Tên khốn này gây ra chuyện như vậy, giờ lại còn làm ra vẻ mặt sốt ruột đuổi mình đi, hỏi mình muốn thế nào ư?
“Chờ giết ngươi xong, ta tự khắc sẽ đi.”
“Ha ha, vị bằng hữu này, Tiêu Viêm là người của Nội viện chúng ta. Nếu có hiểu lầm gì, chi bằng ngồi xuống nói chuyện, hà tất phải động thủ?” Tô Thiên cười ha hả nói. Đối mặt với một cường giả Đấu Tông, ông tự nhiên không thể tỏ thái độ quá cứng rắn.
Đối với lời của Tô Thiên, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương lại chẳng thèm để tâm. Đôi mắt đầy quyến rũ của nàng vẫn dán chặt vào Tiêu Viêm. Một lúc sau, nàng lạnh lùng nói: “Đừng tưởng có cường giả Đấu Tông che chở thì ta không giết được ngươi. Ta không tin hắn có thể ở bên cạnh ngươi cả đời.”
Nói xong, thân hình Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương chợt lóe lên, hóa thành một luồng sáng bay vút ra ngoài Nội viện, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm tích.
Vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn theo bóng lưng Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, Tiêu Viêm không nhịn được vỗ trán, cảm thấy vô cùng đau đầu. Chẳng phải người ta thường nói, nữ nhân một khi đã thất thân với ai đó, dù không ngoan ngoãn phục tùng thì ít nhất cũng có chút tình cảm phức tạp sao? Cớ sao nữ nhân này đối với hắn chỉ toàn đòi chém đòi giết vậy? Giết hắn thì có thể thay đổi được sự thật là nàng đã bị hắn chiếm tiện nghi sao?
“Tiểu tử ngươi đó, giờ thì hay rồi, bị một cường giả Đấu Tông để mắt tới, e rằng sau này sẽ phải nếm đủ mùi cay đắng. Thật là phiền phức mà.” Tô Thiên thở dài một hơi. Bị một cường giả Đấu Tông nhắm vào, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Tiêu Viêm buông thõng hai tay, chợt như nghĩ ra điều gì, có chút ngượng ngùng nói: “Còn có một chuyện phiền phức khác quên chưa nói với Đại trưởng lão...”
Tô Thiên ngẩn ra, rồi cau mày hỏi: “Lại có chuyện gì nữa? Ngươi đừng nói là ngươi đắc tội không chỉ một cường giả Đấu Tông đấy nhé.”
“Không phải vậy...” Khóe miệng Tiêu Viêm nở một nụ cười gượng gạo, ngượng ngùng nói: “Chuyện là... ta đã không cẩn thận luyện hóa Vẫn Lạc Tâm Viêm rồi. Nói cách khác, e rằng sau này tác dụng tăng tốc tu luyện của Thiên Phần Luyện Khí Tháp sẽ không còn được bao nhiêu nữa...”
Mí mắt Tô Thiên giật liên hồi, một lúc sau, đầu óc ông bỗng thấy choáng váng...
“Đây mới thực sự là đại họa!”
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh