"Ngươi... ngươi đã đổi Dị Hỏa?" Ánh mắt Hàn Phong gắt gao dán chặt vào ngọn lửa màu bích lục đang bùng lên trên người Tiêu Viêm. Mặc dù ngọn lửa này không mang khí thế ngập trời, nhưng bằng vào linh hồn lực cực kỳ nhạy bén, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được sự đáng sợ ẩn chứa bên trong.
Nhìn thấy vẻ kinh hãi của Hàn Phong, Tiêu Viêm chỉ mỉm cười. Một luồng hỏa diễm màu bích lục tựa như tinh linh nhảy múa trên đầu ngón tay, mỗi khi đuôi lửa lướt qua, không gian lại gợn lên những gợn sóng vặn vẹo.
"Sư huynh, mối hận năm đó của lão sư, hôm nay ta sẽ thay người kết thúc." Tiêu Viêm khẽ nắm chặt tay phải, Huyền Trọng Xích khổng lồ hiện ra. Thước vừa vung lên, một luồng kình phong áp bức đã hung hãn chỉ thẳng về phía Hàn Phong ở đằng xa.
Sắc mặt Hàn Phong âm trầm, bàn tay siết chặt, ngọn lửa màu xanh thẳm nhanh chóng khởi động, hóa thành một thanh hỏa diễm trường kiếm thon dài. Mũi kiếm chỉ thẳng về phía Tiêu Viêm, hắn lạnh lùng nói: "Ngươi đừng dùng cái giọng điệu giáo huấn đó để nói chuyện với ta. Ta chưa bao giờ hối hận, điều duy nhất khiến ta tiếc nuối chính là năm đó đã không thể đoạt được 'Phần Quyết'. Bất quá, bây giờ ngươi cũng đã mang nó đến cho ta rồi."
"Quả nhiên là một tên súc sinh..." Tiêu Viêm thở dài lắc đầu, không muốn lãng phí thêm lời nào với kẻ vì "Phần Quyết" mà che mờ lương tri này. Bàn chân hắn khẽ động, ngân quang lóe lên, tiếng sấm rền vang vọng khắp chân trời. Ngay khi tiếng sấm vừa dứt, thân hình Tiêu Viêm đột nhiên khẽ rung lên rồi biến mất.
"Tàn ảnh ư? Không ngờ chỉ sau hai năm, ngươi quả thực đã mạnh lên rất nhiều. Bây giờ không cần mượn lực lượng của lão già kia mà vẫn có thể tăng thực lực, nhưng ngươi nghĩ rằng như vậy là có thể đối đầu với ta sao?" Nhìn thân ảnh của Tiêu Viêm vẫn bất động tại chỗ, Hàn Phong cười nhạt một tiếng. Đôi cánh lửa màu xanh thẳm sau lưng khẽ rung lên, thân hình hắn lướt nhanh về phía sau vài trượng. Ngay khoảnh khắc hắn vừa di chuyển, một bóng đen đột ngột hiện ra trước mặt, Huyền Trọng Xích mang theo kình phong áp bức kinh hoàng, hung hăng bổ xuống vị trí của Hàn Phong. Thế nhưng, ngọn "Hải Tâm Diễm" bao bọc quanh thân đã chặn đứng đòn tấn công, không gây ra bất kỳ tổn thương nào.
"Tiểu sư đệ, tuy thực lực ngươi hiện tại đã đại tăng, nhưng số trận chiến mà sư huynh đây đã trải qua còn nhiều hơn số bữa cơm ngươi đã ăn đấy." Né được đòn công kích của Tiêu Viêm, Hàn Phong cười nhạt, cánh tay đột nhiên rung lên, thanh hỏa diễm trường kiếm trong tay vẽ ra một đường cong vô cùng xảo quyệt và tàn nhẫn, lách qua Huyền Trọng Xích, đâm thẳng vào ngực Tiêu Viêm.
"Keng!" Đối mặt với đòn tấn công hiểm ác của Hàn Phong, sắc mặt Tiêu Viêm không hề thay đổi. Cổ tay hắn lật ngược, Huyền Trọng Xích cấp tốc xoay tròn bay về, tựa như một tấm lá chắn vững chắc, chặn đứng thanh hỏa diễm trường kiếm kia.
"Xuy! Xuy!" Phản ứng nhạy bén của Tiêu Viêm khiến Hàn Phong vô cùng kinh ngạc. Hắn nhíu mày, cánh tay rung lên với tốc độ cao, chỉ thấy thanh hỏa diễm trường kiếm trong tay như phân tách thành vô số tàn ảnh hư hư thực thực, kình phong hỗn loạn nóng bỏng ùn ùn kéo đến, vây chặt lấy Tiêu Viêm. Thế công vô cùng sắc bén.
Đối mặt với thế công sắc bén của Hàn Phong, Tiêu Viêm lại không hề tỏ ra hoảng loạn. Tuy hiện giờ không có sự trợ giúp từ lực lượng của Dược lão, nhưng thực lực của bản thân hắn cũng không kém hơn thời điểm đó bao xa. Hơn nữa, đây là sức mạnh của chính hắn, nên việc khống chế lại càng thêm tùy tâm sở dục.
Ngân quang dưới chân lóe lên, Tiêu Viêm di chuyển theo một bộ pháp kỳ lạ, thân thể quỷ dị né tránh trái phải, tránh được toàn bộ kiếm ảnh. Thỉnh thoảng, hắn lại huy động trọng xích chống đỡ những luồng kiếm khí nóng rực, tia lửa bắn ra từ cú va chạm soi sáng khuôn mặt trẻ trung đang hết sức ung dung của hắn.
Thân hình đang di chuyển chợt khựng lại, tinh quang trong mắt Tiêu Viêm đại thịnh. Một tiếng quát khẽ phát ra từ yết hầu, Huyền Trọng Xích trong tay, bao bọc bởi ngọn lửa bích lục, đột ngột đâm thẳng về phía trước, đánh trúng vào một đạo kiếm ảnh như có như không giữa bầu trời kiếm ảnh dày đặc.
"Keng!" Một âm thanh trong trẻo vang lên, toàn bộ kiếm ảnh trên bầu trời đột nhiên tiêu tán, chỉ còn lại một thanh hỏa diễm trường kiếm đang va chạm dữ dội với mũi của Huyền Trọng Xích.
"Hự!" Cảm nhận được kình lực mạnh mẽ truyền đến từ mũi kiếm, Tiêu Viêm quát khẽ một tiếng. Đấu khí hùng hồn từ khắp cơ thể tuôn ra như thác lũ, dọc theo kinh mạch nhanh chóng tiến vào cánh tay. Theo luồng đấu khí cuồn cuộn này, cánh tay Tiêu Viêm trở nên cường tráng hơn rất nhiều. Trong nháy mắt, cánh tay hắn hung hăng rung lên, một cỗ lực lượng bạo tạc từ Huyền Trọng Xích bộc phát, cuối cùng đánh mạnh vào thanh hỏa diễm trường kiếm.
"Rắc!" Dưới sức mạnh cuồng bạo đó, thanh hỏa diễm trường kiếm do "Hải Tâm Diễm" hóa thành bắt đầu xuất hiện một vết nứt. Sắc mặt Hàn Phong hơi trầm xuống, hắn cấp tốc buông chuôi kiếm ra. Vừa mất đi lực lượng chống đỡ, thanh kiếm lập tức vỡ tan trong một tiếng nổ giòn giã.
"Dị Hỏa của tên này có chút cổ quái!" Hỏa diễm bạo liệt, ánh mắt Hàn Phong lóe lên. Ngay khoảnh khắc va chạm, hắn cảm giác được Dị Hỏa của đối phương đang... phân giải "Hải Tâm Diễm" của hắn!
Một đòn chiếm được ưu thế, Tiêu Viêm không chút do dự, tay nâng Huyền Trọng Xích, bao bọc bởi ngọn lửa bích lục, tựa như một tia chớp màu xanh lá, lao thẳng về phía Hàn Phong đang ở trong gang tấc.
Với khoảng cách gần như vậy, cộng với tốc độ của Tiêu Viêm, Hàn Phong không thể né tránh kịp. Hắn đành phải dùng "Hải Tâm Diễm" bao bọc lấy bàn tay, hung hăng chặn lại cú đánh của trọng xích.
"Keng!" Bàn tay chặn đứng trọng xích, một tiếng kim loại va chạm giòn tan vang lên. Kình lực mãnh liệt tuôn ra trực tiếp đánh bay Huyền Trọng Xích, nhưng ngay tại điểm tiếp xúc, ngọn lửa bích lục tựa như chất keo dính chặt lấy tay Hàn Phong, trực tiếp thiêu đốt. Mắt thường cũng có thể thấy lớp "Hải Tâm Diễm" bảo vệ đang trở nên mỏng đi.
Nhìn "Hải Tâm Diễm" dần tiêu tán, trong lòng Hàn Phong cuối cùng cũng dấy lên một cảm giác bất an. Hắn có thể chắc chắn rằng, Dị Hỏa mà Tiêu Viêm sử dụng lần này tuyệt đối không phải là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trước đây.
Đấu khí cuồn cuộn từ lòng bàn tay Hàn Phong dâng lên, sau một hồi giằng co, ngọn lửa bích lục bám trên tay mới dần dần bị dập tắt. Thân hình Hàn Phong lập tức lùi nhanh về phía sau, sắc mặt ngưng trọng nhìn hắc bào thanh niên đang nở nụ cười ấm áp. Hai năm không gặp, tên này so với năm đó càng thêm khó lường và quỷ dị.
Thấy Hàn Phong không tốn nhiều sức đã thoát khỏi ngọn lửa bích lục, trong mắt Tiêu Viêm cũng thoáng chút ngạc nhiên. Người này quả đúng như lời Dược lão nói, thiên phú tu luyện đấu khí cũng như luyện dược đều cực kỳ kiệt xuất. Sau hai năm, thực lực của hắn cũng đã tăng lên không ít, thậm chí có lẽ hắn đã chạm tới ngưỡng cửa Đấu Tông, không chừng một ngày nào đó sẽ tiến vào hàng ngũ siêu cấp cường giả.
"Có thể được lão gia hỏa kia nhìn trúng và thu nhận làm đệ tử, quả nhiên không phải hạng người đơn giản." Cúi đầu nhìn bàn tay có chút cháy đen, Hàn Phong lắc đầu thở dài. Hắn hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, ánh mắt âm độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, cười lạnh nói: "Hai năm qua, tuy thực lực ngươi đại tăng, nhưng ta cũng không phải ngồi không..."
Giọng nói vừa dứt, thủ ấn của Hàn Phong biến đổi. Một cỗ đấu khí bàng bạc từ trong cơ thể hắn bạo phát ra. Cỗ đấu khí này mạnh mẽ đến mức vượt xa cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong, thậm chí dường như đã đặt một chân vào cấp độ Đấu Tông.
Đấu khí cường hãn đột ngột xuất hiện khiến cho chiến trường hỗn loạn cách đó không xa lập tức rơi vào yên tĩnh. Từng đạo ánh mắt kinh nghi bất định nhìn về phía này. Khi những ánh mắt này dừng lại trên người Hàn Phong, vẻ mặt của họ nhất thời trở nên muôn màu muôn vẻ.
"Kẻ này... lẽ nào đã đặt một chân vào cấp bậc Đấu Tông rồi sao..." Nhìn cỗ đấu khí bàng bạc đang dâng lên quanh Hàn Phong, những cường giả Hắc Giác Vực trong lòng đều tràn ngập kinh hãi. Mấy năm nay, hầu như không ai thấy Hàn Phong xuất thủ, nên không một ai biết hắn đã đạt tới cảnh giới này!
Đấu khí kinh thiên đột ngột bùng nổ, ngay cả Tô Thiên và Kim Ngân nhị lão cũng phải tạm dừng tay. Nhìn luồng đấu khí bộc phát kia, trong mắt mỗi người đều hiện lên những tâm tình khác nhau.
"Tâm cơ của tên này thật sâu, ngay cả chúng ta cũng không biết hắn sắp đạt tới ngưỡng cửa đó..." Kim Ngân nhị lão liếc nhau, trong mắt không giấu được vẻ đố kỵ. Hai người họ đã dừng lại ở Đấu Hoàng đỉnh phong gần mười năm mà không có chút tiến triển nào, trong khi Hàn Phong chưa đến năm năm đã có dấu hiệu đột phá. Tốc độ như vậy sao có thể không khiến họ ghen tị.
Tô Thiên nhận ra luồng đấu khí bạo phát kia là của Hàn Phong, sắc mặt từ từ trầm xuống. Nếu Hàn Phong đã đặt một chân vào cấp bậc Đấu Tông, sức chiến đấu của hắn sẽ tăng vọt. Nếu hắn thi triển cả Dị Hỏa, e rằng chính Tô Thiên cũng khó lòng đánh bại, huống chi là Tiêu Viêm.
Vốn dĩ Tô Thiên còn trông cậy vào việc Tiêu Viêm có thể ngăn chặn Hàn Phong, nhưng nhìn cục diện hiện giờ, e rằng... một khi Hàn Phong thoát ra và liên thủ với Kim Ngân nhị lão, phe họ chắc chắn sẽ thất bại. Đến lúc đó, Nội Viện thực sự sẽ tổn thất nặng nề.
Tô Thiên khẽ thở dài một hơi, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần. Bây giờ, hy vọng chỉ có thể ký thác vào tiểu tử luôn tạo ra kỳ tích kia, lo lắng cũng chẳng ích gì.
"Tiểu tử, lần này ngươi có thể ngăn cản được Hàn Phong không?" Ánh mắt ông dời đi, nhìn về phía hắc bào thanh niên có vẻ mặt không chút biến đổi kia, Tô Thiên thấp giọng lẩm bẩm.