Trong mắt Hàn Phong, đóa hỏa liên tuy chỉ lớn bằng bàn tay nhưng so với hỏa liên khổng lồ cơ hồ bao trùm cả bầu trời lúc trước, nó lại ẩn chứa một sức mạnh kinh khủng hơn không biết bao nhiêu lần. Hai năm trước, cũng chính vì thứ đáng chết này mà hắn đã suýt chút nữa lật thuyền trong mương, bỏ mạng tại chỗ.
Đóa hỏa liên lần này không còn là hai màu xanh trắng nữa, mà đã nhuộm một màu phỉ thúy diễm lệ. Nhưng trong lòng Hàn Phong lại hiểu rõ, hỏa liên lần này so với hỏa liên hai năm trước còn kinh khủng hơn.
Tuy có thể nói, Phật Nộ Hỏa Liên hai năm trước do Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và Cốt Linh Lãnh Hỏa dung hợp tạo thành là hình thái cực mạnh, vì Vẫn Lạc Tâm Viêm trên Dị Hỏa Bảng xếp hạng thấp hơn Cốt Linh Lãnh Hỏa.
Nếu xét từ phương diện này, Phỉ Thúy Hỏa Liên quả thực yếu hơn Phật Nộ Hỏa Liên năm xưa. Bất quá, Cốt Linh Lãnh Hỏa dù sao cũng là dị hỏa của Dược Lão. Cho dù Tiêu Viêm có thể mượn dùng, nhưng để hoàn toàn điều khiển nó như Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và Vẫn Lạc Tâm Viêm thì tuyệt đối không thể.
Bởi vậy, khi hai loại dị hỏa của hai người dung hợp, ít nhiều cũng sẽ có sự xung đột. Dù Tiêu Viêm có thể dùng linh hồn lực mạnh mẽ của mình để cưỡng ép áp chế những xung đột khó nhận thấy đó, nhưng nó vẫn phần nào cản trở sức mạnh của Phật Nộ Hỏa Liên.
Nhưng hiện tại thì hoàn toàn khác, cả Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và Vẫn Lạc Tâm Viêm đều là dị hỏa do Tiêu Viêm triệt để luyện hóa, nên việc khống chế cũng thuận lợi hơn nhiều.
Hiện tại, khi Tiêu Viêm dung hợp hai loại dị hỏa này, không chỉ đấu khí mà cả linh hồn lực tiêu hao cũng giảm đi rất nhiều so với trước đây. Hơn nữa, uy lực của hỏa liên không hề suy giảm chút nào, thậm chí do hai loại dị hỏa dung hợp một cách hoàn hảo không chút xung đột đã phát huy uy lực của Phật Nộ Hỏa Liên đến mức cực hạn.
Bởi vậy, tuy Vẫn Lạc Tâm Viêm của Tiêu Viêm xếp hạng trên Dị Hỏa Bảng kém hơn Cốt Linh Lãnh Hỏa, nhưng khi dùng để dung hợp với Thanh Liên Địa Tâm Hỏa tạo thành Phật Nộ Hỏa Liên, uy lực lại không hề thua kém so với năm đó.
Ngay khoảnh khắc này, Hàn Phong dựa vào cảm nhận linh hồn xuất sắc của mình cũng chỉ có thể mơ hồ nhận ra uy lực của Phỉ Thúy Hỏa Liên, cho nên sắc mặt càng thêm âm trầm.
Hắn biết, Tiêu Viêm lại dùng thứ đáng chết này để đối phó với hắn.
Uy lực của Phật Nộ Hỏa Liên cố nhiên cực lớn, nhưng thời gian ngưng tụ lại không ngắn. Nếu cắt đứt được giai đoạn ngưng tụ của hắn, dĩ nhiên việc thi triển hỏa liên sẽ thất bại hoàn toàn. Nhưng Tiêu Viêm lại mượn lúc “Diễm Phân Phệ Lãng Xích” và “Quang Diệu Ấn” đối đầu để che khuất tầm mắt, lặng lẽ ngưng tụ xong hỏa liên. Cho nên sau khi năng lượng dao động tiêu tán, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt như vậy, nguyên nhân không phải do bị năng lượng phản phệ gây trọng thương, mà là do việc ngưng tụ “Phật Nộ Hỏa Liên” này.
Nhìn sắc mặt âm trầm của Hàn Phong, Tiêu Viêm bất chợt cười dài rồi cúi đầu nhìn đóa Phỉ Thúy Hỏa Liên đang chậm rãi xoay tròn lơ lửng trên tay, trong lòng không khỏi cảm khái. Từ lúc sáng tạo ra Phật Nộ Hỏa Liên đến nay, đây là lần đầu tiên hắn hoàn toàn dựa vào thực lực của bản thân để ngưng tụ ra đóa hỏa liên cực mạnh này. Trong quá khứ, muốn ngưng tụ hỏa liên có uy lực kinh người như vậy, hắn không những phải mượn linh hồn lực của Dược Lão mà còn phải mượn cả Cốt Linh Lãnh Hỏa. Nhưng hiện tại, hắn đã có thể tự mình làm được điều này.
Nhẹ nhàng lay động hỏa liên trong tay, khóe miệng Tiêu Viêm nhất thời hiện lên một nụ cười vui sướng. Xem ra hai năm khổ tu trong nội viện này đã thu được hiệu quả không nhỏ.
Ngẩng đầu nhìn sắc mặt âm trầm của Hàn Phong, Tiêu Viêm nở một nụ cười, đôi cánh sau lưng chậm rãi xòe ra.
Phỉ Thúy Hỏa Liên tức thì rời khỏi tay, kỳ lạ đón gió mà không ngừng bành trướng. Chỉ trong chớp mắt, từ một đóa hỏa liên nhỏ bằng bàn tay đã nhanh chóng phình to đến nửa trượng. Hỏa liên tựa như đài sen mà Phật Tổ thường ngồi, bốc lên ngọn lửa màu lục bích vô tận, mang đến cảm giác thánh khiết nhưng lại ẩn chứa một lực phá hoại đáng sợ.
Ngay khi Phỉ Thúy Hỏa Liên bành trướng đến nửa trượng, không gian xung quanh nó chợt chấn động kịch liệt. Từng vết rách không gian đen ngòm không ngừng lan ra, dường như lực lượng ẩn chứa trong hỏa liên đã đạt đến mức kinh khủng có thể thực sự phá vỡ không gian.
Hàn Phong ở phía xa, nhìn đóa hỏa liên chậm rãi xoay tròn không ngừng tạo ra các vết nứt không gian màu đen mà đồng tử co rút lại. Lực phá hoại to lớn đến mức này, ngay cả hắn cũng cảm thấy có chút bất an. Nếu bị hỏa liên này đánh trúng, e rằng hắn cũng phải bỏ mạng tại chỗ.
“Gia hỏa đáng chết!”
Hung hăng nghiến chặt răng, Hàn Phong cũng không dám chậm trễ, từ trong cổ họng phát ra một tiếng quát trầm thấp. Bất chợt, thâm lam hỏa diễm từ trong cơ thể hắn cuồn cuộn tuôn ra, cuối cùng hóa thành một biển lửa màu xanh thẳm rộng chừng bảy tám trượng, bao bọc thân ảnh Hàn Phong vào giữa.
Hỏa diễm bốn phía bốc lên ào ạt tựa như sóng biển ầm ầm xô vào bờ đá, tạo ra một áp lực cổ quái, khiến người ta có cảm giác như đang một mình đối mặt với biển rộng mênh mông, không thể dâng lên một chút dũng khí phản kháng.
Lam hỏa lan rộng, nhiệt độ nóng bỏng bao phủ cả một vùng trời. Một số ít cường giả chân chính còn có thể chống đỡ, còn những người thực lực yếu hơn thì mồ hôi tuôn như mưa. Một vài kẻ yếu ớt còn cảm thấy choáng váng, cuối cùng ngất lịm ngã xuống.
Dị hỏa có lực lượng kinh khủng đến mức làm thiên địa thất sắc, lời này quả không ngoa. Hàn Phong toàn lực xuất ra hỏa diễm, khiến cho Phong Thành dưới chân hắn bỗng chốc như đã bị khô hạn nhiều năm, ngay cả hơi nước trong không khí cũng bốc hơi hết, không khí trở nên khô ráo hoàn toàn. Trong lúc này, mọi người đều cảm nhận được sự khô khốc khi từng luồng không khí đi qua cổ họng.
“Đi!”
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hàn Phong đang thi triển biển lửa khổng lồ bao trùm trời đất, Tiêu Viêm vung tay kết ấn đẩy mạnh ra. Tức thì, đóa Phỉ Thúy Hỏa Liên to lớn đang chậm rãi xoay tròn khẽ rung lên, trong nháy mắt bộc phát ra lực lượng phá vỡ không gian, hóa thành một luồng phỉ thúy lưu quang mang theo kình phong hỗn loạn nóng bỏng đến kinh người, ầm ầm lao vào biển lửa màu xanh thẳm.
“Hải Tâm Huyễn Thú!”
Sắc mặt ngưng trọng nhìn luồng phỉ thúy lưu quang đang phá không lao đến, Hàn Phong không chút chậm trễ, thủ ấn khẽ động, từ trong cổ họng vang lên tiếng quát. Bất chợt, cả biển lửa khổng lồ bốc cháy kịch liệt, hỏa diễm gào thét cấp tốc xoay tròn, cuối cùng mơ hồ ngưng tụ thành hình một con cự thú màu xanh thẳm khổng lồ.
Việc ngưng tụ cự thú này hao tổn đấu khí cực lớn, khiến cho sắc mặt Hàn Phong trong nháy mắt nhạt đi một phần huyết sắc.
Hình thể của cự thú vô cùng to lớn, so với hình thái chiến đấu của Thôn Thiên Mãng cũng không hề nhỏ hơn.
Cự thú có hình dáng như sư tử nhưng lại mang một cái đuôi bọ cạp, trên đỉnh đầu mọc ra một cái sừng màu lam đậm, ẩn hiện những tia sáng xanh thỉnh thoảng lóe lên. Mỗi khi chiếc sừng đó lắc lư, không gian quanh nó cũng vặn vẹo, hiện lên từng vết nứt đen ngòm.
Ngay lúc biển lửa tiêu hao một lượng lớn hỏa diễm để ngưng tụ thành hình cự thú, Tiêu Viêm cũng giật mình kinh hãi. Hai năm không gặp, không ngờ Hàn Phong đã có thể điều khiển “Hải Tâm Diễm” đến trình độ này.
Tiêu Viêm tự biết, chính bản thân hắn muốn điều khiển dị hỏa ngưng tụ thành hình cự thú như vậy cũng chẳng thể nào làm được.
Tiêu Viêm thoáng giật mình, nhưng không chút chần chờ, tập trung vào đóa Phỉ Thúy Hỏa Liên lấp lánh diễm lệ mà toát ra hàn quang, đang giống như thuấn di mang theo kình phong gào thét kinh người lao đi. Biển lửa màu xanh thẳm đang tràn ngập phía Hàn Phong cũng phải nổi lên một chút rung động.
“Đi!”
Sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm đóa hỏa liên cực lớn phía trước, thủ ấn của Hàn Phong chợt biến đổi, quát lên một tiếng.
Hỏa diễm sư thú khổng lồ do đại lượng hỏa diễm ngưng tụ ngửa đầu gầm lên một tiếng. Bất chợt, bốn chân nó uyển chuyển di động, giống như một cỗ chiến xa cự đại, không một chút e dè nhằm hướng hỏa liên ầm ầm lao tới.
Khoảng cách giữa hai bên chợt thu hẹp lại, cả Tiêu Viêm và Hàn Phong đều căng thẳng thần kinh tột độ. Hai đấu kỹ mang theo hỏa diễm có thể đốt cháy rừng rậm, nấu sôi biển cả, như hai ngôi sao băng ầm ầm va chạm vào nhau.
“Bành!”
Ngay lúc Phỉ Thúy Hỏa Liên cùng Hỏa Diễm Sư Thú chạm nhau, cả trời đất như lặng đi. Chợt lúc đó, năng lượng trên bầu trời trở nên hỗn loạn, những luồng năng lượng hỏa diễm rực rỡ mỹ lệ điên cuồng từ trung tâm va chạm bắn ra, tràn ngập cả bầu trời.
Năng lượng bạo động trên bầu trời quá cường hãn, khiến cho mọi cường giả đều phải dừng tay, kinh hoảng nhìn lên. Nhìn thấy một khoảng trời tràn ngập ba động năng lượng do hỏa liên cùng sư thú va chạm gây ra, trong lòng mọi người dâng lên cảm giác hãi hùng. Nếu như đòn tấn công này đánh lên thân thể họ, hôi phi yên diệt là điều không thể tránh khỏi.
“Oanh!”
Trạng thái yên tĩnh chỉ xảy ra trong thời gian ngắn ngủi, ngay sau đó, năng lượng từ nơi va chạm bùng phát tựa như một cơn phong bạo ào ạt cuộn lên.
Cơn phong bạo năng lượng hỏa diễm điên cuồng đáng sợ kia khuếch trương rộng ra đến hàng trăm mét, thậm chí đám cường giả đang hỗn chiến trên bầu trời cũng phải chật vật quay người bỏ chạy.
Bọn họ tự hiểu rằng với thực lực của mình, nếu để cơn phong bạo hỏa diễm này chạm vào người thì chắc chắn không dễ chịu chút nào.
Vì vậy mà một màn buồn cười đã xảy ra trên bầu trời. Vốn đang là chiến trường hỗn loạn cực kỳ gay cấn, tất cả lại như một đàn chim vỡ tổ, sợ hãi tung mình bay biến đi mọi phương hướng, khiến cho những người đang quan chiến từ dưới đất phải trợn mắt há mồm.
Tô Thiên trưởng lão vung chưởng đánh ra, kình lực mạnh mẽ trực tiếp chấn lui Kim Ngân song lão. Sắc mặt Kim Ngân song lão tái nhợt đi, hai người liên thủ tuy có thể miễn cưỡng đối đầu với cường giả Đấu Tông, nhưng trong thời gian dài cũng lâm vào thế hạ phong. Thời gian càng kéo dài, chắc chắn song lão sẽ nhận lấy kết cục bại vong. Hàn Phong lúc này muốn thoát khỏi đối thủ để viện trợ cho đồng bọn đối phó Tô Thiên, nhưng bản thân còn khó bảo toàn, bị Tiêu Viêm áp chế đến tối tăm mặt mũi.
Cười nhạt nhìn sắc mặt xanh trắng của Kim Ngân song lão, Tô Thiên lại không thừa cơ truy kích mà quay đầu, ngưng trọng nhìn về phía cơn phong bạo hỏa diễm kinh khủng. Loại năng lượng va chạm cuồng loạn này, đối với thực lực hiện tại của hắn cũng gây ra không ít cảm giác kinh hãi.
“Đã quá xem thường tiểu tử Tiêu Viêm này rồi, ngay cả Hàn Phong thể hiện ra thực lực mạnh mẽ như vậy cũng có thể ngăn chặn lại. Bất quá, không biết rốt cuộc là ai thắng ai bại đây?”
Tô Thiên dừng lại, nhìn hỏa diễm bạo loạn, trong lòng thầm nghĩ sau hồi giao phong này, kết quả thắng bại sẽ được phân định rõ ràng. Ai có thể cười đến cuối cùng, hắn cũng không cách nào đoán biết được.
“Haiz… Hy vọng là tiểu tử Tiêu Viêm sẽ chiến thắng!”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi