Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 668: CHƯƠNG 663: AN BÌNH

Trận đại thắng hoàn mỹ của Tiêu Viêm đã khiến vô số người phải kinh thán không thôi. Trận chiến này, chỉ sợ sẽ lại một lần nữa trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất trong Nội viện.

Tên tuổi của Lâm Tu Nhai và Liễu Kình vang dội như sấm, chiếm giữ ba vị trí hàng đầu trong Cường Bảng. Vị trí đó của họ tồn tại vững chắc cho đến tận khi họ rời khỏi thân phận học viên để trở thành trưởng lão của Nội viện, vẫn không một ai có thể lay chuyển. Bởi vậy, so với một Tiêu Viêm đã mất tích hai năm, tuy câu chuyện của hắn được phủ đậm màu sắc truyền kỳ nhưng ngược lại cũng khiến không ít người bán tín bán nghi.

Tuy lần trước Tiêu Viêm xuất hiện tại Thiên Phần Luyện Khí Tháp đã từng giao thủ với Lâm Tu Nhai, nhưng đó chung quy chỉ là một trận tỉ thí. Dù có thể nhìn ra chênh lệch thực lực giữa hai người, nhưng với tốc độ giao đấu nhanh như chớp đó, những đệ tử bình thường làm sao có đủ nhãn lực để nhìn thấu? Cho dù sau này, trong cuộc tổng tiến công của Nội viện nhắm vào Hắc Minh, Đấu Hoàng Hàn Phong đã vẫn lạc dưới tay Tiêu Viêm, chiến tích kinh thiên động địa này tuy khiến người ta kinh hãi, nhưng chính vì quá khó tin nên lại tạo ra một cảm giác hư ảo, không chân thực.

Cảm giác này dù nhiều người không nói ra miệng, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ tồn tại một ý niệm như vậy.

Nhưng giờ đây, sau trận đại chiến mà hơn nửa số đệ tử Nội viện đã tận mắt chứng kiến, cái ý niệm mơ hồ kia đã hoàn toàn tan thành mây khói.

Đối với thực lực của Lâm Tu Nhai và Liễu Kình, các học viên trong Nội viện đã hoàn toàn khâm phục, nhưng bây giờ ngay cả khi hai người họ liên thủ cũng khó lòng chống đỡ được mười hiệp trước Tiêu Viêm. Thực lực như vậy đã đủ khiến cho tất cả mọi người từ sâu trong tâm khảm dấy lên một sự kinh sợ, mọi hoài nghi đối với Tiêu Viêm đều tự động nuốt ngược vào trong bụng.

Bởi vậy, cho dù trận chiến khiến người ta nhiệt huyết sôi trào đã qua đi mấy ngày, các học viên vẫn không ngừng truyền tai nhau. Mỗi khi ngồi lại trò chuyện, trên khuôn mặt ai nấy cũng đều toát lên vẻ kinh sợ. Kẻ có thể sáng lập ra một thế lực như Bàn Môn quả nhiên không phải là người tầm thường.

Còn đối với những thành viên của Bàn Môn, trong lúc bàn luận với người ngoài lại càng tỏ ra hưng phấn. Khi thấy người khác nhắc đến những tên tuổi truyền kỳ ấy với vẻ mặt kính nể, họ lại ra vẻ thờ ơ, phất tay áo rồi như lơ đãng nhắc đến việc mình ở trong Bàn Môn đã từng vô tình diện kiến vị truyền kỳ đó, thậm chí còn may mắn được tặng một viên đan dược sau khi quan sát người nọ luyện chế. Mỗi lúc như vậy, nhìn những gương mặt tràn đầy vẻ hâm mộ xung quanh, lòng họ lại ngập tràn kiêu hãnh và thỏa mãn.

Bên ngoài vì trận đại chiến mà trở nên náo nhiệt, nhưng Tiêu Viêm lại một lần nữa ẩn mình trong Bàn Môn. Thỉnh thoảng chỉ có Lâm Diễm, Lâm Tu Nhai, Liễu Kình ghé qua, còn phần lớn thời gian Tiêu Viêm đều ở trong mật thất luyện đan hoặc tu luyện.

Những ngày tháng an bình cứ nhẹ nhàng trôi qua, bất giác Tiêu Viêm đã ở trong Nội viện được nửa tháng. Lúc này, tin tức từ Tiêu Lệ cũng đã truyền đến, theo đó hắn ở bên kia cũng đã bắt đầu chiêu binh mãi mã. Cường giả tại Hắc Giác Vực nhiều như mây, nhưng muốn thu phục những kẻ hung hăng bất kham đó về dưới trướng không chỉ cần có kim tệ mà còn phải có thực lực đủ để khiến bọn họ phải khuất phục. Mà những thứ này, Tiêu Môn hiện tại đều có đủ. Bởi vậy, không ít cường giả có tiếng tăm nhưng không thuộc thế lực nào trong Hắc Giác Vực đều tỏ ra hứng thú với lời chiêu mộ của Tiêu Môn. Cứ theo tình hình này, chỉ sợ đến khi Tiêu Môn chiêu mộ xong đội hình sẽ còn hùng mạnh hơn cả yêu cầu của Tiêu Viêm.

Trên đỉnh lầu của Bàn Môn, Tiêu Viêm một mình đứng trên cao nhìn xuống. Một lát sau, một loạt tiếng bước chân chậm rãi vang lên, hắn quay đầu nhìn lại thì ra là Tiêu Ngọc. Vừa định lên tiếng, ánh mắt hắn đã lướt về phía sau nàng, nơi một bóng dáng kiều mị khác xuất hiện.

“Tiêu Mị?” Dung mạo quen thuộc làm Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi chợt cười gọi một tiếng.

“Tiêu Viêm biểu ca.”

Thiếu nữ mặc một bộ y phục màu tím nhạt, thân hình lả lướt, đường cong uyển chuyển. Tuổi tuy không lớn nhưng ở một vài phương diện đã mang phong thái của một nữ nhân thành thục, đặc biệt là sự quyến rũ toát ra từ gương mặt thanh thuần kia lại ẩn chứa một loại mị lực khác thường. Một cô gái xuất sắc như vậy, trong Nội viện tất nhiên không thiếu người theo đuổi. Thế nhưng thiếu nữ được bao người săn đón, trong mắt luôn có chút lãnh ngạo này, lúc này lại có phần e dè, thấp giọng gọi.

Tiêu Viêm gật đầu cười, rồi lại chuyển ánh mắt về phía Tiêu Ngọc, nói:

“Ở trong Nội viện lâu như vậy, phần lớn mọi chuyện đã giải quyết xong. Thời gian tới ta muốn vào thâm sơn tu luyện một phen, sau đó sẽ cùng Nhị ca chuẩn bị ổn thỏa mọi việc bên kia, rồi mới quay lại Nội viện đưa bọn Lâm Diễm rời đi.”

Nghe vậy, Tiêu Ngọc ngẩn ra, hơi nhíu mày:

“Nhất định phải sắp xếp nhanh như vậy sao?”

“Vân Lam Tông cùng Vân Sơn không phải là những kẻ địch tầm thường. Năm đó bị đuổi giết khỏi Gia Mã đế quốc, ta đã liều mạng tăng cường thực lực. Sau đó Nhị ca đến, ngươi có biết không, khi nghe tin Tiêu gia gặp nguy, bị Vân Lam Tông diệt tộc, ta đã suýt chút nữa mất hết lý trí, chỉ muốn lập tức xông về Gia Mã đế quốc.” Tiêu Viêm cười cười, thanh âm bình thản, tựa như không ẩn chứa chút cảm xúc nào.

“Bất quá, vào thời khắc cuối cùng ta đã nhẫn nhịn được…”

Tiêu Viêm sờ sờ mũi, khẽ cười nói tiếp:

“Bởi vì ta biết, với thực lực của ta hai năm trước, dù có trở về thì kết cục cũng chẳng khác năm đó là bao, thậm chí có lẽ còn bị đuổi giết thảm hại hơn.”

“Ba năm đạt đến trình độ này, có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy kinh ngạc, nhưng ta lại không thấy có gì ngoài ý muốn, bởi vì cái giá ta phải trả cũng vô cùng thống khổ. Đây là sự hồi báo xứng đáng.”

Ngước nhìn gương mặt đang nở nụ cười xán lạn trước mắt, Tiêu Ngọc không khỏi cảm thấy có chút chua xót trong lòng. Huyết cừu của gia tộc như một tảng đá nặng đè trong lòng mỗi người của Tiêu gia, nhưng gánh nặng báo thù và chấn hưng gia tộc lại toàn bộ đặt lên vai người từng bị xem là phế vật của gia tộc. Thế nhưng, hắn lại chưa từng có một lời oán thán.

Chậm rãi đi tới trước mặt Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc nhìn thanh niên trước mặt không cao hơn mình bao nhiêu, bàn tay mềm mại đột nhiên xoa xoa lên đầu hắn, ôn nhu nói:

“Tiểu sắc lang, Tiêu thúc thúc năm đó không có nhìn lầm ngươi. Người vẫn luôn tin tưởng ngươi nhất định sẽ là người có tiền đồ nhất Tiêu gia. Hiện tại, ta cũng tin tưởng như vậy.”

Đứng một bên, Tiêu Mị nhìn thấy động tác vô cùng thân thiết của Tiêu Ngọc đối với Tiêu Viêm, trong đôi mắt sáng ngời hiện lên một tia hâm mộ cực nhỏ khó có thể phát hiện. Ai nói thiếu nữ không động lòng? Với danh vọng của Tiêu Viêm hiện giờ trong Nội viện, không biết bao nhiêu cô gái có thiên phú và dung mạo hơn người đều thầm ôm lòng ngưỡng mộ. Mà đối với Tiêu Mị, sâu trong lòng vốn đã tồn tại một bóng hình ngày càng sâu đậm, nhưng sự kiện năm xưa đã khiến nàng chỉ có thể phong ấn cảm giác này lại. Nàng biết, dù cho hiềm khích trước kia đã tiêu tan, nhưng mối quan hệ của họ rất khó có thể trở lại như lúc ban đầu.

Xét về một phương diện nào đó, quan hệ giữa Tiêu Mị, Huân Nhi và Tiêu Viêm năm đó rất tốt, không khác nhau là mấy. Nhưng kể từ khi Tiêu Viêm rơi xuống thành phế vật, mối quan hệ ấy đã rẽ sang một hướng khác, ngày càng xa cách, cho đến hôm nay khó có thể kéo gần lại.

Bị Tiêu Ngọc đối xử như một đứa trẻ khiến trong lòng Tiêu Viêm có chút dở khóc dở cười, hắn nghiêng đầu, bất mãn nói:

“Gọi ai là tiểu sắc lang đó.”

“Hừ, năm đó xông vào nơi ta tắm rửa, lại còn làm trò tay chân, sau đó thì la làng là do bị ma thú đuổi giết mới chạy bừa vào. Ngươi nghĩ ta ngốc lắm sao? Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã đầy ý xấu, không phải tiểu sắc lang thì là cái gì?” Tiêu Ngọc cười mà như không cười, gương mặt thoáng chút ửng hồng, ném cho Tiêu Viêm một cái lườm nguýt.

“Khụ… Ta vô tội.” Tiêu Viêm ho khan một tiếng, khuôn mặt không biết tại sao lại hơi ửng đỏ, vội vàng thanh minh cho hành động năm xưa. Tuy nhiên, ánh mắt hắn cũng lặng lẽ lướt qua đôi chân ngọc ngà thon thả, mượt mà trước mặt, không nhịn được thầm lắc đầu trong lòng, đôi chân ngọc ngà mê người thế này, không biết sau này sẽ thành tiện nghi cho vị nam nhân nào.

Ánh mắt của Tiêu Viêm dù chỉ lướt qua rất nhanh, nhưng với tâm tư tinh tế của Tiêu Ngọc làm sao không phát hiện ra. Gương mặt xinh đẹp của nàng chợt ửng đỏ, nàng hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.

Cười cười xấu hổ, nhìn Tiêu Ngọc với đôi má hơi ửng hồng, trong lòng Tiêu Viêm lại dâng lên một chút ấm áp. Hắn mỉm cười, nhìn về phía hai nàng, nói:

“Chờ ta giải quyết xong mọi chuyện ở Gia Mã đế quốc, ta sẽ phái người thông báo cho các ngươi. Đến lúc đó, nếu muốn, các ngươi có thể trở về. Tin ta đi, đến lúc đó, Tiêu gia sẽ trở thành đệ nhất gia tộc của Gia Mã đế quốc.”

Nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc và Tiêu Mị đều khẽ gật đầu. Các nàng tin tưởng, lời hứa của Tiêu Viêm nhất định sẽ thành hiện thực.

“Ha ha, thời gian không còn sớm, ta cũng nên vào thâm sơn tu luyện. Lần tới quay lại cũng là lúc thực sự rời đi.” Hướng hai người phất phất tay, Tiêu Viêm không hề quay đầu lại, tiêu sái bước thẳng xuống lầu.

“Tiêu Viêm biểu ca!” Nhìn thân ảnh Tiêu Viêm sắp xuống đến chân cầu thang, Tiêu Mị nắm chặt bàn tay, rốt cục không nhịn được, cất tiếng gọi.

“Hửm?” Tiêu Viêm quay đầu, ánh mắt hướng về phía thiếu nữ.

“Thực xin lỗi.” Tiêu Mị đỏ bừng mặt, một lát sau mới lấy hết can đảm khẽ nói.

Tiêu Viêm khẽ ngẩn ra, rồi lắc đầu cười, nói:

“Chúng ta xem như huynh muội cùng nhau lớn lên, những lời này không cần nói nữa. Chuyện năm đó ta đã sớm quên rồi.”

Dứt lời, Tiêu Viêm không hề dừng lại nữa, xoay người xuống lầu, rồi biến mất khỏi tầm mắt hai nàng.

Hàm răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, Tiêu Mị nhìn về hướng Tiêu Viêm biến mất, gương mặt nhỏ nhắn chợt hiện lên chút tái nhợt. Một lúc lâu sau, nàng mới có chút cay đắng thấp giọng nói:

“Thật sự… đã quên hết rồi sao?”

Nhìn gương mặt đau khổ của Tiêu Mị, Tiêu Ngọc khẽ thở dài một tiếng, ôm lấy nàng vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về mái tóc đen của nàng. Ánh mắt nàng quét về phía Tiêu Viêm rời đi, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Người này vẫn vậy, trước sau như một, quật cường đến thế. Kẻ nào đã từng tổn thương hắn, hắn sẽ triệt để loại bỏ khỏi tâm trí.

Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Ngọc lại mơ hồ cảm thấy mình may mắn…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!