Nhìn hắc bào thanh niên đang chậm rãi đi tới, trên khuôn mặt tươi cười lại ẩn chứa một vẻ lạnh lẽo, Vân Phàm hít một hơi thật sâu, bàn tay nắm chặt trường kiếm màu lam đậm, đấu khí trong cơ thể dâng lên cuồn cuộn như thủy triều. Theo đấu khí dâng lên, sự sợ hãi trong lòng cũng vơi đi không ít. Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trong lòng suy nghĩ cuộn trào: “Tiểu tử này lần này trở lại Gia Mã đế quốc tất nhiên sẽ tìm Vân Lam Tông trả thù. Xem ra phải mang tin tức này truyền về tông môn, nếu không sau này sẽ không kịp trở tay.”
Quang mang trong mắt lóe lên, Vân Phàm nghiêng đầu, thấp giọng nói gấp với Mông Lực đang có vẻ mặt tái nhợt bên cạnh: “Lát nữa ta sẽ cản hắn, ngươi nhân cơ hội rời đi, sau đó lập tức đem tin Tiêu Viêm trở về báo cho tông chủ biết!” Lời vừa dứt, không đợi Mông Lực trả lời, bả vai hắn rung lên, một đôi cánh màu lam nhạt do đấu khí ngưng tụ mà thành hiện ra. Mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất, thân hình hóa thành một bóng ảnh mờ ảo, xen lẫn kiếm cương sắc bén, mạnh mẽ bắn về phía Tiêu Viêm.
Thấy Vân Phàm đột nhiên ra tay, Mộc Thiết trong lòng căng thẳng, vội vàng lên tiếng nhắc nhở. Nhưng tiếng hô vừa dứt, hắn mới sực nhớ ra, người thanh niên trước mặt giờ đây đã không còn là thiếu niên năm đó bị đuổi giết như chó nhà có tang nữa.
Tiêu Viêm quay đầu cười với Mộc Thiết. Một ngọn lửa màu bích lục đột nhiên hiện lên trên bàn tay thon dài. Ánh mắt khẽ liếc nhìn bóng người và thanh kiếm đang nhanh chóng áp sát, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong. Phía trên bàn chân, ngân quang nhàn nhạt chợt lóe. “Xuy!”
Trường kiếm màu lam đậm mang theo kiếm khí sắc bén xé rách không khí, kèm theo kình phong âm hàn, mạnh mẽ đâm tới ngực Tiêu Viêm. Ngay lúc ánh mắt của mọi người đều tập trung vào đây, Vân Phàm đột nhiên quát một tiếng chói tai: “Đi!”
Mông Lực ở một bên đã sớm chuẩn bị, nghe tiếng quát, bàn chân chợt hung hăng dẫm mạnh xuống đất, thân hình như đạn pháo lao nhanh ra ngoài Thành chủ phủ.
“Còn muốn chạy sao?” Nghe được tiếng xé gió lúc Mông Lực bỏ trốn, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt, tay trái xòe ra hướng về phía hắn rồi đột ngột nắm chặt. Nhất thời, một luồng hấp lực cường hãn bùng phát từ lòng bàn tay.
Dưới luồng hấp lực cường hãn ấy, cuồng phong gào thét khắp sân. Ngay cả những tảng đá lớn trong sân cũng bắt đầu run rẩy, một vài cây cối trực tiếp gãy gập. Về phía Mông Lực đang bỏ chạy, thân hình hắn đột ngột khựng lại giữa không trung, rồi nhanh chóng bị kéo giật lùi, mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng vô ích.
“Buông!”
Ngay thời điểm Tiêu Viêm hút Mông Lực lại, trường kiếm trong tay Vân Phàm đột nhiên tuột ra, hóa thành một đạo hàn quang sắc bén màu lam đậm, hung hăng đâm tới lồng ngực Tiêu Viêm đang ở trong gang tấc. Mà trường kiếm vừa rời tay, đôi cánh sau lưng Vân Phàm đã vội vã đập mạnh, trong chớp mắt phóng vút lên không trung, xoay người bỏ chạy.
“Mồi nhử sao…!” Vân Phàm đột ngột từ bỏ toàn bộ thế công, xoay người bỏ chạy khiến Tiêu Viêm kinh ngạc nhíu mày. Lão gia hỏa này quả thật gian trá. Hóa ra lời nói lúc trước bảo Mông Lực chạy đi chỉ là để dùng hành động của hắn khiến mình phân tâm.
Nhóm người Lâm Diễm, Tử Nghiên thấy Vân Phàm bỏ chạy, vừa định ra tay thì tiếng cười của Tiêu Viêm lại khiến họ dừng lại: “Để ta!”
Tiếng cười của Tiêu Viêm vừa dứt, Mông Lực vốn đang bị hấp lực kéo ngược lại đột nhiên dừng lại giữa không trung. Ngay sau đó, lòng bàn tay Tiêu Viêm lại bùng phát một luồng kình lực mạnh mẽ, cuối cùng nện mạnh vào giữa lưng Mông Lực. Dưới sự giằng co của hai luồng lực lượng một trước một sau này, sắc mặt Mông Lực trở nên trắng bệch, chợt phun ra một ngụm máu tươi.
Bàn tay vung lên, không gian chấn động. Một luồng lực lượng vô hình tiện tay ném Mông Lực vào tường, hắn nặng nề rơi xuống đất, không rõ sống chết.
Thân hình Mông Lực vừa rơi xuống đất, bóng người đang đứng trước sân cũng quỷ dị biến mất. Nhất thời, tròng mắt của nhóm người Mộc Thiết đều lồi cả ra. “Tốc độ này… thật quá đáng sợ!”
Thân ảnh Tiêu Viêm tiêu tán, tiếng sấm rền nhàn nhạt quanh quẩn trong sân. Một lát sau, ngay lúc nhóm người Mộc Thiết đang hai mặt nhìn nhau, trên bầu trời đột nhiên truyền đến tiếng xé gió bén nhọn. Chợt một bóng người cực kỳ chật vật từ trên trời rơi xuống, cuối cùng hung hăng đập mạnh xuống mặt đất. Nhất thời, bụi đất tung bay mù mịt.
“Tam tinh Đấu Vương mà thôi! Nếu để ngươi chạy thoát ngay trước mắt ta, sau này còn mặt mũi nào đi tìm Vân Sơn tính sổ ân oán?” Tiếng cười khẽ vang lên trên bầu trời. Mọi người ngẩng đầu lên thì thấy thanh niên lưng đeo trọng xích, vỗ đôi cánh lửa màu bích lục sau lưng, chậm rãi lơ lửng giữa không trung, ánh mắt hờ hững nhìn xuống bóng người vừa rơi xuống.
Trong sân, bụi đất từ từ lắng xuống, thân ảnh của Vân Phàm cũng lộ ra. Chỉ có điều, vị trưởng lão Vân Lam Tông ngày thường cao cao tại thượng lúc này vẻ mặt trắng bệch, khóe miệng còn vương vết máu, hai mắt nhìn lên hắc bào thanh niên trên bầu trời mang theo vài phần hoảng sợ và không thể tin nổi. Hai người giao thủ chưa quá ba hiệp mà hắn đã rơi vào trạng thái trọng thương. Thực lực của đối phương không ngờ lại kinh khủng đến vậy. “Tiêu Viêm! Nếu ngươi giết ta, Vân Sơn tông chủ chắc chắn sẽ không tha cho ngươi. Lần trước ngươi may mắn thoát được một mạng, lần này e rằng sẽ không có vận khí tốt như vậy đâu.” Vân Phàm nhìn Mông Lực đang không rõ sống chết ở góc tường, mí mắt giật giật, lạnh lùng nói.
Khóe miệng hiện lên một tia châm chọc, Tiêu Viêm lắc đầu cười, cũng không muốn nhiều lời vô ích. Hắn búng tay, một ngọn lửa bích lục từ lòng bàn tay hiện lên. Theo ngọn lửa này xuất hiện, nhiệt độ xung quanh nhất thời trở nên nóng rực.
“Vân Lam Tông hủy Tiêu gia ta, mối thù này ta sẽ bắt các ngươi trả lại gấp bội. Sau này, phàm là người của Vân Lam Tông, ta gặp một kẻ, giết một kẻ. Lão cẩu Vân Sơn kia sớm muộn gì cũng sẽ đến lượt.” Tiêu Viêm thản nhiên cười, ánh mắt nhìn chăm chú vào ngọn lửa bích lục trong tay, bất chợt lắc đầu, búng ngón tay bắn ra. Ngọn lửa rời khỏi tay, chính xác rơi xuống thân thể Vân Phàm đang có nét mặt kinh hoàng.
Ngọn lửa bích lục vừa tiếp xúc với thân thể Vân Phàm liền biến hắn thành một ngọn đuốc sống. Dưới nhiệt độ cao kinh khủng này, Vân Phàm trong trạng thái trọng thương còn không kịp điều động đấu khí chống cự, thân thể đã nổ tung thành một đám tro tàn đen kịt giữa tiếng nổ trầm thấp…
Nhìn đống tro bụi đen kịt trên mặt đất, toàn bộ sân rơi vào một mảnh tĩnh lặng. Dù đang là giữa trưa, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy như đang ở trong hầm băng lạnh lẽo. Một cường giả Đấu Vương lúc trước vẫn còn sống sờ sờ, vậy mà giờ đây đã xương cốt không còn ngay trước mắt họ.
Tay áo bào vung lên, một luồng kình phong thổi bay đám tro bụi đen kịt trên mặt đất. Đôi cánh lửa bích lục sau lưng Tiêu Viêm chậm rãi tiêu tán, ngân quang nơi bàn chân chợt lóe lên, thân hình lần nữa như quỷ mị xuất hiện trong sân.
“Mộc Thiết đại ca, ba năm không gặp, biệt lai vô dạng.” Bàn chân chạm đất, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt Tiêu Viêm trong nháy mắt tan biến, thay vào đó là nụ cười ấm áp như ánh dương quang. Thế nhưng, sau khi chứng kiến một màn lúc trước, không một ai còn dám nghĩ thanh niên này là hạng người nhân từ nương tay.
Nghe tiếng Tiêu Viêm, Mộc Thiết nở một nụ cười cứng ngắc, trông có chút khó coi. Dường như cũng cảm nhận được điều đó, hắn vội đưa tay chà mạnh lên mặt, sau đó mới cười khổ nói: “Ngươi… Ngươi thật sự là Tiêu Viêm?”
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười khanh khách: “Tại Gia Mã đế quốc này, còn có ai khác dám tự xưng là Tiêu Viêm sao?”
Mộc Thiết xấu hổ gật đầu. Đúng vậy, cái tên Tiêu Viêm này đã trở thành một cái tên cấm kỵ tại Gia Mã đế quốc từ mấy năm nay, đơn giản chỉ vì cái tông môn khổng lồ kia căm thù cái tên này đến tận xương tủy.
“Mộc Thiết đại ca, chuyện năm đó… Đa tạ!” Tiêu Viêm chậm rãi đi về phía Mộc Thiết, mỉm cười nói. Đám hộ vệ bên cạnh nhất thời căng thẳng, tiến lên một bước, bàn tay nắm chặt vũ khí cũng có chút run rẩy. Bọn họ đã tận mắt chứng kiến người thanh niên này làm cho một cường giả Đấu Vương hóa thành tro bụi.
Mộc Thiết phất tay ra hiệu cho đám hộ vệ mất mặt lui ra, lúc này hắn mới hoàn toàn tin rằng chuyện xảy ra trước mắt là sự thật chứ không phải hư ảo. Chỉ là việc này thực sự quá khó tin.
“Khụ. Tiêu Viêm huynh đệ, ha ha, thật ra năm đó ta nhận được tin tức từ gia tộc, bảo ta nếu có thể thì hãy âm thầm giúp đỡ ngươi một chút. Nhưng ta nghĩ, với thực lực của ngươi năm đó, rời khỏi Trấn Quỷ Quan cũng không phải việc khó. Chút giúp đỡ ấy của ta cũng chẳng đáng là gì.” Mộc Thiết lắc đầu, thân hình cường tráng như thiết tháp khiến nụ cười của hắn mang theo cảm giác khí phách, thẳng thắn.
“Ha ha, Mộc gia sao! Tiêu Viêm ghi nhớ.” Tiêu Viêm cười cười, chỉ ra bên ngoài Thành chủ phủ rồi nói: “Xin lỗi, ra tay hơi nặng! Bên ngoài có lẽ cần ngươi ra mặt dọn dẹp một chút.”
Mộc Thiết ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc trong không khí, nhất thời cười khổ một tiếng. Người này quả nhiên không còn là thiếu niên ngây ngô non nớt năm đó nữa. E rằng vì thanh niên này, Vân Lam Tông sẽ thực sự một lần nữa rơi vào một trận phong ba long trời lở đất.
“Tiêu Viêm huynh đệ, bất kể thế nào, hôm nay cũng đa tạ ngươi đã ra tay. Nếu không, e rằng quỷ kế của Mông Lực đã thành công.” Mộc Thiết trịnh trọng chắp tay với Tiêu Viêm, chân thành nói.
Tiêu Viêm cười, khoát tay, mười ngón tay đan vào nhau, nhẹ giọng hỏi: “Ba năm không về Gia Mã đế quốc, không biết Mộc Thiết đại ca có thể cho ta biết tình hình hiện tại trong đế quốc được không?”
“Ai! Mấy năm nay đế quốc đúng là thời buổi rối loạn. Mà tất cả những chuyện này đều do Vân Lam Tông gây ra.” Mộc Thiết cau mày thở dài, chợt nói với Tiêu Viêm: “Việc này nói ra rất dài. Nếu Tiêu Viêm huynh đệ không vội đi, hãy vào trong phủ để ta nói rõ cho.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm trầm ngâm một chút rồi cũng không từ chối. Bây giờ, việc quan trọng nhất là phải hiểu rõ tình hình trong đế quốc, nếu không cứ đâm đầu một cách mù quáng thì đúng là hành vi cực kỳ ngu xuẩn. “Vậy thì làm phiền Mộc Thiết đại ca rồi.”
Thấy Tiêu Viêm không từ chối, Mộc Thiết nhất thời mừng rỡ, vội vàng mời mọi người vào phòng khách. Hắn hiểu rõ, nếu tin tức Tiêu Viêm lần nữa trở về Gia Mã đế quốc được truyền ra, chắc chắn sẽ gây nên một trận chấn động kinh thiên.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂