Giữa bình nguyên bao la, một ngọn núi khổng lồ tịch mịch sừng sững vươn lên, đỉnh núi cao chọc thẳng trời xanh, mơ hồ tản ra kiếm khí lăng lệ. Từ lưng chừng núi, giữa những tầng mây lãng đãng, vọng ra tiếng thao luyện hăng say hòa cùng âm thanh binh khí va chạm giòn giã.
Vân Lam Tông vẫn là Vân Lam Tông của ngày trước, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn đổi khác. Vô số trạm gác được dựng lên san sát, cả ngọn núi được phòng vệ nghiêm ngặt đến mức một con ruồi cũng khó lọt, bất kỳ ai muốn lên núi đều phải trải qua sự kiểm tra gắt gao. Nơi trọng yếu nhất, đại bản doanh của tông môn trên đỉnh núi, lại càng được canh phòng cẩn mật.
Ấy là bởi Vân Lam Tông hiện nay đang chiêu mộ đệ tử một cách ồ ạt, không còn câu nệ như xưa. Số lượng đệ tử so với ba năm trước đã tăng lên gấp bội, đủ nhân lực để bố trí các đội tuần tra dày đặc, cứ cách vài bước chân lại có một trạm gác.
Thế nhưng, dù thực lực tông môn ngày một lớn mạnh, không chỉ người ngoài mà ngay cả một bộ phận đệ tử trong tông cũng cảm nhận được rằng, Vân Lam Tông đã không còn là thánh địa trong lòng người dân Gia Mã Đế Quốc nữa. Ba năm qua, những hành vi của tông môn chẳng khác gì các thế lực tầm thường khác, vì bành trướng thế lực mà không từ thủ đoạn…
Trên đỉnh Vân Lam Sơn, khu kiến trúc của tông môn khổng lồ trải dài đến tận cuối tầm mắt. Trong sân rộng, vô số bóng người qua lại, tiếng quát tháo luyện tập cùng tiếng đao kiếm va chạm vang vọng không ngớt, khiến cho cả tầng sương mù lãng đãng trên bầu trời cũng bị chấn tan. Thánh địa của vài năm về trước, giờ đây đã chẳng còn chút khí tức siêu nhiên thoát tục vốn có.
Tại trung tâm ngọn núi, một đại điện nguy nga tựa như một con mãnh thú đang phủ phục, mơ hồ toát ra một vẻ tang thương cổ kính. Kể từ khi Vân Lam Tông được thành lập, đại điện này vẫn luôn được truyền thừa lại, vì vậy nó vẫn còn lưu giữ được vài phần khí chất siêu phàm của ngày xưa. Thế nhưng, những hộ vệ áo bào trắng với sắc mặt âm lãnh đứng gác bên ngoài lại khiến cho vẻ tang thương của đại điện nhuốm thêm một tầng khí tức âm hàn.
Bên trong đại điện, không ít người đang yên lặng ngồi ngay ngắn. Ánh mắt ai nấy đều thoáng vẻ sợ sệt, không dám nhìn thẳng vào lão giả đang ngồi ở vị trí chủ tọa, cũng chẳng dám phát ra một tiếng động nào.
Lão giả thân khoác một bộ bạch bào, trên cổ tay áo có thêu hình một thanh trường kiếm. Khi tay áo khẽ động, thanh trường kiếm trông như vật sống, kiếm khí sắc bén mơ hồ tràn ra. Lão giả có mái đầu bạc trắng, nhưng gương mặt lại căng bóng lạ thường, trông chẳng khác nào một thanh niên.
Lão giả khép hờ đôi mắt, rồi chậm rãi mở ra, một tia hàn quang lạnh lẽo như sao băng xẹt qua, khiến người ta toàn thân rét run. Kẻ nào vô tình liếc trộm mà chạm phải ánh mắt ấy đều bất giác toát mồ hôi lạnh, vội vàng dời tầm mắt đi nơi khác, không dám nhìn thẳng. Có được uy thế bậc này, ngoại trừ Vân Sơn ra thì còn có thể là ai?
“Bên phía Vân Phàm đã có tin tức gì truyền về chưa?”
Giọng nói nhàn nhạt của Vân Sơn phá vỡ sự tĩnh lặng trong đại điện, ánh mắt của mọi người đều chậm rãi hướng về phía lão.
Nghe Vân Sơn hỏi, một người trong đại điện vội đứng dậy, cung kính đáp:
“Bẩm Tông chủ, Vân Phàm trưởng lão vẫn chưa có tin tức gì truyền về, chắc hẳn là đang chờ đợi thời cơ.”
Vân Sơn khẽ nhíu mày, nói:
“Chỉ một Trấn Quỷ Quan cỏn con mà cũng chậm chạp đến thế. Truyền tin cho hắn, trong vòng năm ngày phải chiếm được Trấn Quỷ Quan. Những kẻ chống đối ở các nơi khác, tùy tình hình mà xử lý. Chỉ cần nắm được đội chấp pháp của hoàng thất trong tay, bọn chúng sẽ không dám làm gì chúng ta đâu!”
“Vâng!” Nghe lệnh của Vân Sơn, người kia vội vàng tuân mệnh.
“Ha ha, Tông chủ mấy năm nay quả thực anh minh quyết đoán, đã bất tri bất giác cài cắm đệ tử Vân Lam Tông vào các thành thị trọng yếu của Gia Mã Đế Quốc. Chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, hơn nửa giang sơn của Gia Mã Đế Quốc sẽ rơi vào tay Vân Lam Tông chúng ta.” Một vị trung niên hướng về phía Vân Sơn, giọng điệu không giấu vẻ nịnh nọt.
“Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Mục tiêu của Vân Lam Tông ta không chỉ dừng lại ở Gia Mã Đế Quốc. Chỉ cần hoàn toàn nắm giữ đế quốc này, thực lực của Vân Lam Tông sẽ tăng vọt. Đến lúc đó, các thế lực khác ở khu vực Tây Nam của Đấu Khí Đại Lục cũng không dám xem thường chúng ta. Chờ đến khi Vân Lam Tông trở thành bá chủ của vùng đất Tây Nam này…” Vân Sơn cười nhạt, dã tâm hiện rõ trong đôi mắt vốn không phù hợp với tuổi tác của lão.
“Ha ha, Tông chủ nói rất phải. Đại hội các tông phái khu vực Tây Nam lần trước, Vân Lam Tông ta chỉ được xếp hạng trung. Đến đại hội lần sau, ta phải để cho những kẻ dám nói Vân Lam Tông chúng ta có tầm nhìn hạn hẹp phải kinh ngạc đến rớt cằm! Ha ha…” Lời nói nịnh hót lập tức vang lên sau khi Vân Sơn vừa dứt lời.
Vân Sơn mỉm cười, phất tay nói: “Chuyện ta giao phó đã chuẩn bị đến đâu rồi?”
Nghe vậy, một người trong đại điện đứng dậy, cung kính thưa: “Bẩm Tông chủ, mọi người đã chuẩn bị xong xuôi. Chỉ đợi lệnh của ngài, chúng ta liền có thể thẳng tiến đế đô, đem gia tộc Mễ Đặc Nhĩ nhổ cỏ tận gốc!” Nói đến đây, hắn thoáng do dự: “Có điều, gia tộc Mễ Đặc Nhĩ có một Đấu Hoàng cường giả trợ lực, chỉ với nhân lực hiện tại, e rằng chưa đủ!”
“Vân Đốc, Vân Sát, lần này đội quân sẽ do hai ngươi thống lĩnh, triệt để thanh trừ gia tộc Mễ Đặc Nhĩ. Nhớ kỹ, sau khi tiêu diệt gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, nhất định phải truy lùng bằng được tàn dư của Tiêu gia!” Ánh mắt Vân Sơn liếc về một góc đại điện, trầm giọng quát.
“Tuân mệnh!” Nghe tiếng quát của Vân Sơn, hai lão giả vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ vội vàng đứng dậy, cung kính đáp lời.
Hai lão giả này tuy thực lực không phải mạnh nhất, nhưng địa vị ở Vân Lam Tông lại không hề thấp. Sau khi họ đứng dậy, những tiếng xì xào trong đại điện lập tức nhỏ đi rất nhiều, có thể thấy được uy danh của hai người này.
“Ha ha… Vân Đốc, Vân Sát hai vị trưởng lão ba năm nay được Tông chủ dốc lòng bồi dưỡng, nay đã đột phá cảnh giới Đấu Hoàng. Có hai vị ra tay, dù là Hải Ba Đông cũng chẳng thể làm nên trò trống gì.” Mọi người xung quanh nhìn hai vị trưởng lão, cười nói.
Nghe những lời tâng bốc, Vân Đốc và Vân Sát chỉ khẽ mỉm cười, liếc mắt nhìn nhau, một tia quỷ quyệt xẹt qua trong mắt.
“Nhiệm vụ của các ngươi là thanh trừ gia tộc Mễ Đặc Nhĩ và tàn đảng Tiêu gia. Các thế lực khác ở đế đô chắc chắn không dám nhúng tay vào. Đương nhiên, nếu thật sự có kẻ nào không biết điều, cứ nhất loạt tiêu diệt luôn.” Ánh mắt Vân Sơn quét khắp đại điện, chậm rãi nói.
Nghe vậy, Vân Đốc và Vân Sát lại một lần nữa gật đầu.
Sau khi phân phó xong mọi việc, Vân Sơn khẽ tựa người vào chiếc ghế mềm mại, phất tay nói: “Nếu đã vậy, tất cả hãy đi thi hành đi. Trong khoảng thời gian này, ưu tiên hàng đầu là thanh trừ gia tộc Mễ Đặc Nhĩ.”
Nghe lời Vân Sơn, mọi người trong đại điện vội vàng gật đầu, đồng loạt đứng dậy, khom người hành lễ với lão rồi từ từ lui ra khỏi đại điện.
Sau khi tất cả đã rời đi, đại điện lại chìm vào yên tĩnh. Bỗng nhiên, trong một góc tối, một đoàn hắc vụ quỷ dị hiện ra: “Nhớ kỹ, lần này không được bỏ sót bất kỳ kẻ nào của Tiêu gia. Chuyện lần trước, ngươi đã làm ta không hài lòng.” Sương mù màu đen lượn lờ, một giọng nói âm u chậm rãi vang lên.
“Các ngươi rốt cuộc muốn tìm thứ gì từ Tiêu gia? Một gia tộc nhỏ bé mà thôi, có thứ gì đáng để các ngươi phải chú ý đến vậy sao?” Vân Sơn nhíu mày, vấn đề này đã khiến lão nghi hoặc và tò mò từ rất lâu.
“Không nên hỏi thì đừng hỏi. Có những chuyện, không biết sẽ tốt hơn cho ngươi. Hồn Điện chúng ta có thể giúp ngươi đột phá lên Đấu Tông, thì cũng có thể đánh rớt ngươi trở lại Đấu Hoàng.” Giọng nói âm lãnh vang vọng trong đại điện khiến người ta sởn gai ốc.
Vẻ mặt uy nghiêm của Vân Sơn thoáng hiện lên một tia kiêng dè, nhưng lão vẫn có chút không cam lòng nói: “Nhưng nếu giết hết tất cả người của Tiêu gia mà vẫn không tìm được thứ đó thì sao…?”
“Chúng ta biết thứ đó chắc chắn nằm trong tay người của Tiêu gia, chỉ là không rõ kẻ nào đang giữ nó mà thôi. Nếu ở đây không tìm được, vậy thì chỉ có thể tìm trên người Tiêu Viêm!”