“Xoẹt! Xoẹt!”
Vân Đốc vừa hạ lệnh, đám đệ tử Vân Lam Tông ở phía dưới đã vây kín Mễ Đặc Nhĩ gia tộc như nêm cối. Bọn chúng nhất thời tựa mãnh hổ xuống núi, mang theo kiếm khí sắc bén, ồ ạt lao về phía tòa trang viên khổng lồ mà xung sát. Trong khoảnh khắc, âm thanh chém giết vang trời, khiến sắc mặt vô số người vây xem từ xa trở nên trắng bệch.
"Giết!"
Khi đám đệ tử Vân Lam Tông như thủy triều hung hãn tràn tới, một tiếng quát trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ bên trong Mễ Đặc Nhĩ gia tộc. Chợt, cả trang viên bỗng im bặt, rồi ngay sau đó, vô số tiếng xé gió vang lên, hóa thành một cơn mưa tên dày đặc, phủ xuống đám người áo trắng đang lao tới như sóng dữ!
Cơn mưa tên thoáng ngăn được đà tiến công của Vân Lam Tông, nhưng ngay lập tức, vô số luồng Đấu Khí sáng rực bùng lên, tiếng va chạm liền giảm đi rất nhiều. Làn sóng màu trắng kia lại sắp sửa tiếp cận trang viên.
“Cạch! Phập!”
Thế nhưng, ngay khi thế công của Vân Lam Tông chỉ còn cách trang viên trăm mét, những tiếng dây cung trầm đục lạ thường lại đột ngột vang lên. Tiếp đó, từng đạo vật thể màu đỏ rực bất ngờ từ trong trang viên bắn vọt ra!
Cơn mưa tên màu huyết sắc này khác hẳn với lúc trước, chỉ nghe tiếng rít gió cũng đủ phân biệt được uy lực. Hơn nữa, khi những mũi tên này bắn trúng đệ tử Vân Lam Tông, lớp Đấu Khí hộ thể của họ dường như không tạo được nhiều trở ngại. Thậm chí, vì kình lực quá lớn, một mũi tên sau khi xuyên thủng một người vẫn còn đủ sức găm vào kẻ phía sau. Lực sát thương kinh khủng đến vậy khiến đám người quan chiến từ xa toàn thân phát lạnh.
Những mũi tên huyết sắc bay vút điên cuồng, để lại những vệt mờ trên không trung, và mỗi một lần chúng lao đi, đều khiến không ít đệ tử Vân Lam Tông phải ngã gục. Xem ra, Mễ Đặc Nhĩ gia tộc có thể đứng trong hàng ngũ tam đại gia tộc của đế quốc, quả nhiên thực lực không thể khinh thường. Dù là Vân Lam Tông, muốn tiêu diệt họ mà không tổn thất gì cũng là chuyện không thể!
Thấy cuộc chiến ác liệt đã bắt đầu ở phía dưới, mấy người trên bầu trời vẫn không hề phân tâm. Vân Đốc và Vân Sát chỉ khựng lại chốc lát rồi đồng thời động thân, hung hãn lướt tới Hải Ba Đông!
Thấy cả hai đều nhắm vào Hải Ba Đông, Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn liền quát lạnh: "Hai lão vương bát đản các ngươi, quên mất ta rồi sao?"
"Ha ha, Đằng Sơn, nào dám quên ngươi. Nhưng để đối phó với ngươi, không cần đến Vân Đốc và Vân Sát hai vị trưởng lão ra tay đâu. Cứ để họ yên tâm giải quyết Hải Ba Đông đi."
Ngay khi tiếng của Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn vừa dứt, hai bóng người đột nhiên từ phía dưới bay vọt lên, lơ lửng cách ông ta không xa.
"Vân Phù? Vân Húc? Không ngờ cả các ngươi cũng tới!" Nhìn thấy hai người vừa xuất hiện, lòng Đằng Sơn trầm xuống. Hai người này cũng là trưởng lão của Vân Lam Tông, tuy thực lực không bằng Vân Đốc, nhưng cũng là cường giả cấp bậc Đấu Vương. Xem ra lần này, Vân Lam Tông đã dốc toàn lực để đối phó Mễ Đặc Nhĩ gia tộc.
"Tông chủ đã hết kiên nhẫn với Mễ Đặc Nhĩ gia tộc các ngươi rồi, nên cũng đừng trách chúng ta. Bọn ta cũng chỉ phụng mệnh hành sự." Hai người dường như đoán được suy nghĩ của Đằng Sơn, giọng điệu có chút bất đắc dĩ.
Đằng Sơn mặt mày âm trầm, ánh mắt liếc về phía Hải Ba Đông. Vân Đốc và Vân Sát đã tiếp cận lão. Khí thế cường hãn tỏa ra từ hai người kia, dù cách một khoảng, cũng khiến ông cảm thấy Đấu Khí trong cơ thể vận chuyển có phần trì trệ. Đấu Hoàng cường giả, quả nhiên vượt xa Đấu Vương.
"Ngươi cẩn thận, hai người bọn họ cứ để ta đối phó, ngươi cố gắng tự bảo vệ mình là được!" Giữa lúc Đằng Sơn đang lo lắng, giọng nói trầm thấp của Hải Ba Đông đã truyền đến.
Nghe vậy, Đằng Sơn cũng yên tâm phần nào. Ông chuyển ánh mắt về phía hai đối thủ trước mặt, Đấu Khí từ trong cơ thể bùng phát ra. Cỗ khí thế ấy tuy không bằng Hải Ba Đông, nhưng cũng không thể xem thường.
"Đắc tội!" Cảm nhận được năng lượng dao động kịch liệt đã bùng nổ ở phía Hải Ba Đông, Vân Phù và Vân Húc cũng không dám chậm trễ, quát lên một tiếng, đôi cánh sau lưng rung lên, hóa thành hai bóng đen bắn thẳng tới Đằng Sơn.
Ánh mắt âm trầm nhìn hai người, trong lòng Đằng Sơn cũng dâng lên một cỗ hào khí đã nhiều năm chưa từng xuất hiện. Ông ngửa mặt lên trời cười lớn: "Tốt! Hôm nay Mễ Đặc Nhĩ gia tộc ta dù khó thoát đại nạn, cũng phải khiến Vân Lam Tông các ngươi tổn thất nặng nề!"
Tiếng cười vừa dứt, đôi cánh Đấu Khí sau lưng Đằng Sơn khẽ động. Dưới vô số ánh mắt dõi theo, ông không chút sợ hãi mà lao thẳng vào hai người Vân Phù. Ngay lập tức, tiếng năng lượng nổ vang như sấm sét rền khắp Gia Mã Thành!
Toàn bộ đế đô, vào giờ khắc này, đều đổ dồn mọi ánh mắt về trận quyết chiến sinh tử của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc!
Trong lúc Mễ Đặc Nhĩ gia tộc và Vân Lam Tông đang triển khai cuộc chém giết sinh tử, ở một nơi không xa, cũng xuất hiện vài bóng đen bí ẩn.
Tại trung tâm Hoàng Thành, trên một đài cao có thể bao quát toàn cảnh, vài bóng người lặng lẽ đứng thẳng, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi trận đại chiến kinh thiên động địa đang bùng nổ.
Đứng đầu là một lão giả mặc ma bào, khuôn mặt đầy nếp nhăn tràn ngập vẻ giằng xé và do dự.
"Thái gia gia, chúng ta thật sự không ra tay sao?" Phía sau lão giả, một nữ tử mặc cẩm bào màu tím, dung mạo mơ hồ toát lên vẻ uy nghiêm, nhìn trận đại chiến, cuối cùng không nhịn được lên tiếng. Nhìn trang phục cao quý của nàng, xem ra địa vị không hề thấp.
"Ai, Yêu Dạ, con cũng biết thực lực của Vân Lam Tông hiện giờ cường hãn thế nào. Nếu chọc giận lão già tạp mao Vân Sơn kia..." Lão giả mặc ma bào thở dài một tiếng.
Người được gọi là Yêu Dạ, chính là vị đại công chúa hoàng thất năm xưa từng có vài lần duyên phận với Tiêu Viêm.
"Nhưng thái gia gia, ngài cũng biết dã tâm của Vân Lam Tông mấy năm nay. Nếu chúng ta liên thủ với Luyện Dược Sư Công Hội và tam đại gia tộc, có lẽ còn có thể chống lại chúng. Còn nếu cứ ngồi yên nhìn họ lần lượt bị Vân Lam Tông tiêu diệt, sau này, hoàng thất ta e rằng cũng sẽ có kết cục như vậy!" Nàng, người đã bắt đầu từng bước nắm quyền quản lý đế quốc, nhíu mày lo âu nói.
Đối mặt với Yêu Dạ, Gia Lão cũng trầm mặc. Ông biết rõ, với thực lực của lão già kia, muốn giết ông cũng không khó. Một khi ông chết đi, hoàng thất sẽ mất đi người bảo hộ, khi đó sẽ phải đối mặt với nguy nan lớn hơn. Bởi vậy, dù là thời khắc mấu chốt này, ông vẫn khó lòng quyết định.
"Ai, cứ xem sao đã." Trầm mặc hồi lâu, Gia Lão khẽ thở dài, phất tay, sắc mặt âm tình bất định nhìn lên bầu trời xa xa, nơi năng lượng đang bùng nổ dữ dội.
Thấy Gia Lão vẫn do dự thiếu quyết đoán, trong đôi mắt sáng ngời của Yêu Dạ thoáng hiện lên vẻ bất đắc dĩ và thất vọng. Ánh mắt nàng nhìn về phía Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, chỉ đành thầm cầu nguyện, hy vọng họ có thể tạo nên kỳ tích.
Tại Luyện Dược Sư Công Hội, trên một tầng lầu, một lão giả thân mặc bào phục Luyện Dược Sư, ánh mắt nhìn về nơi năng lượng bùng nổ, nắm tay siết chặt rồi lại buông lỏng, biểu lộ nội tâm không hề bình tĩnh.
"Pháp Mã hội trưởng." Phía sau, một vị lão giả khác cũng mặc bào phục Luyện Dược Sư, không nhịn được lên tiếng.
Người này chính là Pháp Mã, năm đó từng có quan hệ với Tiêu Viêm, ba năm sau vẫn là người đứng đầu Luyện Dược Sư Công Hội.
"Cứ chờ thêm chút nữa." Pháp Mã khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn.
"Ai..." Nghe vậy, lão giả phía sau cũng đành khẽ thở dài.
Tại Nạp Lan gia tộc, một nhóm người đứng trên tầng cao nhất nhìn trận chiến bùng nổ, sắc mặt ai nấy đều âm tình bất định. Người đứng đầu, dĩ nhiên là Nạp Lan Kiệt!
"Phụ thân, việc này..." Sau lưng Nạp Lan Kiệt, Nạp Lan Túc vẻ mặt ngưng trọng, thấp giọng hỏi.
"Đợi!" Nạp Lan Kiệt căng thẳng, hồi lâu sau mới phun ra một chữ. Đối với Vân Lam Tông, ông ta cũng không dám đắc tội. Tuy Nạp Lan Yên Nhiên là người của Vân Lam Tông, nhưng hiện tại không chỉ Vân Vận bị giam lỏng, mà Yên Nhiên cũng đã tiến vào cái gọi là "Sinh Tử Môn", ba năm qua không một chút tin tức, sống chết ra sao ngay cả ông cũng không biết.
"Ai, hy vọng sau này Vân Lam Tông có thể nể tình Yên Nhiên mà bỏ qua cho Nạp Lan gia ta." Nạp Lan Kiệt cười khổ một tiếng, thầm nghĩ trong lòng: "Nhưng đến lúc đó, e rằng tôn nghiêm của Nạp Lan gia tộc cũng chẳng khác gì rác rưởi."
Mộc gia, một trong tam đại gia tộc, cũng rơi vào tình trạng do dự tương tự. Cuối cùng, vẫn không ai dám ra tay tương trợ. Bởi vì họ biết, trong Vân Lam Tông còn có một Đấu Tông cường giả đủ sức hủy diệt cả gia tộc họ, đó là Vân Sơn!
Trong tình thế này, họ chỉ có thể đặt hy vọng vào một kỳ tích, rằng Mễ Đặc Nhĩ gia tộc có thể lật ngược tình thế...
Ngay lúc cuộc sống mái giữa Mễ Đặc Nhĩ gia tộc và Vân Lam Tông ngày càng gay cấn, thì ở ngoài Gia Mã Thành trăm dặm, hơn mười đầu ma thú phi hành khổng lồ đang lướt qua chân trời. Một thế lực đủ sức làm rung chuyển toàn bộ Gia Mã Đế Quốc đang cuồn cuộn kéo đến