Tiếng cười khẽ không ngừng quanh quẩn khắp ngõ ngách đế đô, tựa như một loại ma chú khiến thân thể mọi người đột nhiên cứng đờ, bất động như tượng đá…
Tiêu Viêm?
Cái tên này thoáng có chút xa lạ. Ban đầu nghe thấy, phần lớn người trong thành đều mang vẻ mặt mờ mịt, ba năm đủ để làm phai nhạt rất nhiều thứ. Đương nhiên, sự phai nhạt này chỉ cần một lời gợi nhắc là có thể khơi lại trong ký ức. Và giờ đây, tiếng cười khẽ kia chính là lời gợi nhắc đó. Vẻ mờ mịt trên mặt mọi người chỉ kéo dài một lúc, sau đó từng tràng kinh hô đột ngột vang lên.
“Tiêu Viêm? Hắn là cái tên đã khuấy đảo Vân Lam Tông long trời lở đất ba năm trước sao?”
“Không phải nói hắn đã chết trong cuộc truy sát của Vân Lam Tông rồi à?”
“Nói bậy! Hắn chỉ bị Vân Lam Tông truy sát phải trốn khỏi Gia Mã Đế quốc mà thôi. Không ngờ mới qua ba năm ngắn ngủi, hắn đã trở nên mạnh mẽ đến mức này, thật đáng sợ…”
“Tiêu gia chẳng phải đã bị Vân Lam Tông hủy gia diệt tộc rồi sao?”
“Hắc hắc, thế nên ngươi không nghe hắn nói gì à? Hắn trở về để đòi nợ máu đó. Vân Lam Tông, chậc chậc, xem ra lần này phải trả giá rồi! Tên Tiêu Viêm này, ba năm trước đã có thể khuấy đảo Vân Lam Tông, còn giết cả đại trưởng lão của họ. Nhìn hắn ra tay lúc này rõ ràng mạnh hơn ba năm trước rất nhiều. Hắc hắc, Vân Lam Tông xem ra không còn kiêu ngạo được bao lâu nữa…”
Cả thành phố xôn xao bàn tán, tin tức lan truyền nhanh chóng khắp đế đô. Thanh niên hắc bào lưng đeo trọng xích lơ lửng trên không trung một lần nữa được mọi người lôi ra từ ký ức ba năm về trước.
*
Trên đỉnh tháp trong hoàng thành, Gia Lão ngước nhìn bầu trời, dõi theo đôi hỏa dực xanh biếc đang lay động của thanh niên hắc bào. Mặc dù trước đó đã đoán được thân phận của người này qua khí tức, nhưng khi Tiêu Viêm chính thức lộ diện, vị thủ hộ hoàng thất này mới thở ra một hơi thật dài. Trong đôi mắt lão lóe lên quang mang, tựa như trút được gánh nặng, lão cười nói: “Không ngờ tên tiểu tử đó thật sự đã trở về. Ha ha, xem ra dã tâm của Vân Lam Tông lần này khó mà thực hiện được rồi!”
“Thái gia gia, đó là…” Yêu Dạ cũng chậm rãi hồi phục tinh thần sau khi chứng kiến cảnh một quyền đánh tan liên thủ của bốn người Vân Đốc. Nàng mơ hồ nghe được cái tên có chút quen tai, khẽ chau mày liễu, nhẹ giọng hỏi.
“Ngươi còn nhớ người tên Nham Kiêu tại Đại hội Luyện Dược Sư ba năm trước không?” Gia Hình Thiên cười nói.
Ánh phượng quang lóe lên, Yêu Dạ cuối cùng cũng nhớ lại nhân vật gây sóng gió ở đế đô ba năm trước. Trên gương mặt thanh tao của nàng thoáng hiện vẻ kinh ngạc: “Hóa ra là hắn… Hắn không phải đã bị Vân Lam Tông truy sát khỏi Gia Mã Đế quốc rồi sao?”
“Ha hả, rời đi tự nhiên cũng có thể trở về…” Gia Lão cười, nói: “Năm đó ta đã nói với ngươi, người này tuyệt không phải vật trong ao. Chậc chậc, ba năm trước chỉ là một Đại Đấu Sư, vậy mà bây giờ nhìn hắn ra tay lăng lệ và tốc độ thể hiện… e rằng ngay cả ta cũng không phải là đối thủ!”
Nghe vậy, Yêu Dạ nhất thời kinh hãi. Nàng hiểu rất rõ thực lực của Gia Hình Thiên. Ở Gia Mã Đế quốc này, người có thể thắng được lão, e rằng chỉ có lão già Vân Sơn của Vân Lam Tông. Nhưng Vân Sơn đã tu luyện bao nhiêu năm, còn Tiêu Viêm chỉ mới trạc hai mươi tuổi! Một Đấu Hoàng cường giả trên dưới hai mươi tuổi, nghĩ đến đây, dù là người bình tĩnh như Yêu Dạ cũng phải thất thần trong chốc lát. Người này quả thật quá khủng bố…
“Thái gia gia quả là có mắt nhìn người. May mà năm đó chúng ta không trở mặt với hắn…” Yêu Dạ vỗ nhẹ lên gò má đầy đặn, có chút may mắn nói.
“Ai, năm đó ta chỉ cho rằng tiểu tử kia ngày sau sẽ bất phàm, nhưng không ngờ chỉ trong ba năm ngắn ngủi hắn đã đạt tới trình độ này…” Gia Lão thở dài một tiếng, rồi khuôn mặt hiện lên vẻ vui sướng khi người gặp họa: “Lần này thì hay rồi, Vân Lam Tông tiêu diệt Tiêu gia đã kết thành mối thù sinh tử với Tiêu Viêm. Gia Mã Đế quốc có thêm một cường giả mạnh mẽ như vậy, hắc hắc, ta cũng không cần phải quá kiêng kỵ lão già Vân Sơn kia nữa!”
“Yêu Dạ, nhớ kỹ, sau chuyện hôm nay hãy tiếp xúc nhiều hơn với Tiêu Viêm, ít nhất cũng phải làm cho hắn có hảo cảm với hoàng thất chúng ta.” Gia Lão suy nghĩ một chút rồi đột nhiên nói.
Nhìn thanh niên hắc bào với đôi hỏa dực xanh biếc đang chấn động trên bầu trời, trong mắt Yêu Dạ lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Người này, thật sự là kỳ tài ngút trời…
“Con đề nghị lập tức điều động quân đội áp chế thế công của Vân Lam Tông. Tuy ra tay lúc này không còn là đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi, nhưng vẫn tốt hơn là đợi mọi chuyện xong xuôi mới lấy lòng, khi đó hiệu quả sẽ vô cùng nhỏ bé.” Đôi mi dài của Yêu Dạ khẽ nhướng lên, giọng nói êm ái thể hiện một tâm kế phi thường. Là người được bồi dưỡng để trở thành nữ hoàng tương lai của Gia Mã Đế quốc, nàng tự nhiên có được tâm trí mà người thường không thể so bì.
Nghe vậy, Gia Hình Thiên chần chừ một chút rồi gật đầu thật mạnh. Lão biết, lúc này mà còn do dự thì quả là ngu xuẩn. Hiện giờ Gia Mã Đế quốc có Tiêu Viêm và các cường giả khác, dù có phải đối đầu với Vân Sơn cũng có thêm vài phần thắng.
Thấy Gia Hình Thiên gật đầu, Yêu Dạ nhất thời vui mừng, không nói nhiều lời, lập tức xoay người đi truyền lệnh…
*
Tại Luyện Dược Sư công hội, Pháp Ma nhổ ra một ngụm trọc khí dồn nén trong lồng ngực, ngẩng đầu nhìn thanh niên hắc bào lơ lửng trên bầu trời xa xa, trên khuôn mặt già nua nở một nụ cười. Lão biết, sự trở về đột ngột của Tiêu Viêm sẽ hoàn toàn phá vỡ cục diện xưng bá của Vân Lam Tông tại Gia Mã Đế quốc.
“Tên nhóc đó quả nhiên không phải người nói suông. Vân Sơn ơi là Vân Sơn, năm đó ngươi tùy ý để hắn đào tẩu, chỉ sợ đó là chuyện khiến ngươi hối hận nhất cả đời này.”
*
Mộc gia. Gia chủ Mộc Thần chậm rãi thu hồi ánh mắt từ trên trời, quay đầu nhìn một đám thành viên cốt cán của Mộc gia, không nhịn được đắc ý cười to: “Lũ các ngươi, đúng là một đám thiển cận! Năm đó ta đề nghị bí mật giúp đỡ Tiêu Viêm, các ngươi lại ra sức khuyên can. Bây giờ thì sao, tự vả vào mặt mình cho sảng khoái đi, ha ha!”
Nhìn Mộc Thần đắc ý cười to, các tộc nhân cốt cán của Mộc gia chỉ đành cười khổ gật đầu, trong lòng không khỏi than thầm. Ai mà ngờ được, cái tên năm đó bị truy sát như chó nhà có tang lại có thể đạt tới thực lực đủ để chân chính khiêu chiến Vân Lam Tông chỉ trong ba năm ngắn ngủi?
*
Nạp Lan gia tộc. Trái ngược với không khí vui mừng ở những nơi khác, nơi đây bầu không khí vô cùng cứng ngắc và nặng nề. Sự nặng nề này bắt nguồn từ Nạp Lan Kiệt, người có thân thể hoàn toàn cứng đờ khi nghe thấy tiếng cười khẽ của Tiêu Viêm.
Nhìn khuôn mặt cứng ngắc như xác chết của Nạp Lan Kiệt, Nạp Lan Túc cũng cay đắng thở dài. Vị cường giả đủ sức xoay chuyển cục diện toàn bộ Gia Mã Đế quốc trên bầu trời kia đã suýt chút nữa trở thành con rể của gia tộc bọn họ…
“Phụ thân…” Hồi lâu sau, Nạp Lan Túc rốt cục không nhịn được thấp giọng gọi.
“Ôi…” Một tiếng thở dài mang theo sự cay đắng vô tận chậm rãi thoát ra từ miệng Nạp Lan Kiệt. Lão uể oải phất tay: “Mặc dù không biết Tiêu Viêm bây giờ còn để ý đến chúng ta hay không, nhưng vì gia tộc, ngươi vẫn nên cố gắng hết sức tiếp xúc với nó một chút.”
“Phụ thân, đều là do tính tình đại tiểu thư của Yên Nhiên năm đó, bằng không…” Nhìn vẻ chán nản của Nạp Lan Kiệt, Nạp Lan Túc không nhịn được nói.
“Cũng không hoàn toàn là lỗi của nó. Năm đó Tiêu Viêm giúp ta trừ độc, sau đó hắn bị Vân Lam Tông truy sát, ta lại vì e sợ Vân Lam Tông mà thủy chung không ra tay tương trợ. Chuyện này, với tính cách của Tiêu Viêm, e rằng nó sẽ không quên. Cho nên, trách nhiệm cũng có phần của ta… Ai…” Nạp Lan Kiệt cười thảm, tự giễu: “Không ngờ lão phu về già mắt đã mờ, lòng cũng hồ đồ đến mức này…”
Nạp Lan Túc im lặng. Hắn có thể cảm nhận được sự hối hận tột cùng trong lòng Nạp Lan Kiệt lúc này… Nhưng trên đời này, nào có thuốc hối hận để mua…
*
Trên không trung, thanh niên hắc bào lưng đeo trọng xích chậm rãi xoay người, nhìn Hải Ba Đông đang trợn mắt há mồm cách đó không xa, mỉm cười vẫy tay: “Hải lão, mấy năm nay đa tạ lão gia ngài đã chăm sóc Tiêu gia.”
“Tiêu Viêm?” Hải Ba Đông lẩm bẩm một tiếng, một lúc sau mới hồi phục tinh thần. Lão nhìn khuôn mặt có phần quen thuộc của chàng thanh niên, cuối cùng vẻ mừng rỡ như điên dần hiện lên: “Ngươi, tên tiểu tử thối nhà ngươi, từ cõi chết trở về đấy à!”
Thấy vẻ mặt hưng phấn của Hải lão, Tiêu Viêm cũng cười cười. Nhưng chưa kịp hàn huyên, một tiếng quát khó tin đã truyền tới: “Tiêu Viêm? Sao có thể? Ngươi vẫn chưa chết sao?”
“Để ta đuổi lũ ruồi bọ này đi đã, rồi sẽ cùng Hải lão hàn huyên sau.” Tiêu Viêm mỉm cười với Hải lão, rồi quay đầu nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của bốn người Vân Đốc, khẽ cười nói: “Chưa tự tay đâm chết lão cẩu Vân Sơn, ta sao có thể chết được? Năm đó ta đã nói rồi, ta, Tiêu Viêm, sẽ còn quay trở lại…”
Sắc mặt Vân Đốc biến đổi liên hồi. Sự xuất hiện đột ngột của Tiêu Viêm đã hoàn toàn phá vỡ kế hoạch hoàn hảo của bọn chúng. Trong mắt chúng, tên kia vẫn chỉ là một mình chống lại thế lực khổng lồ của Vân Lam Tông như năm đó, dù có trở về cũng không có kết cục tốt đẹp!
“Tiểu tử cuồng vọng, đối phó với ngươi còn chưa cần tông chủ ra tay! Bọn ta sớm đã đề phòng có những kẻ không có mắt tìm đến gây phiền phức!” Vân Đốc ngẩng đầu, đột nhiên cười lạnh. Lão nhanh chóng lấy ra một ống tín hiệu từ trong nạp giới, dùng sức bẻ gãy. Một luồng khói lửa chói mắt bắn vút lên trời, cuối cùng nổ tung khuếch tán!
Khi pháo hiệu nổ tung không lâu, mấy tiếng xé gió đột nhiên vang lên từ bên ngoài đế đô. Ngay sau đó, năm đạo lưu quang nhanh chóng xẹt qua không gian, một lát sau đã hiện ra tại đây!
Theo sự xuất hiện của năm đạo thân ảnh, trong thành lại vang lên từng tràng kinh hô. Chỉ thấy năm người này đều có đấu khí hóa dực xinh đẹp, tất cả đều là cường giả cấp bậc Đấu Vương! Xem ra, để tiêu diệt Mễ Đặc Nhĩ gia tộc mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, Vân Lam Tông thật sự đã không tiếc giá!
Bảy tên Đấu Vương, hai gã Đấu Hoàng, đội hình kinh khủng như vậy lại một lần nữa khiến cả thành vang lên những tiếng hít khí lạnh. Thế lực của Vân Lam Tông quả nhiên cực kỳ khủng bố. Dù hôm nay Tiêu Viêm có cường thế trở về, e rằng cũng khó chiếm được thế thượng phong.
“Lại ỷ đông hiếp yếu sao? Quả nhiên bản tính khó dời.” Nhìn chín đạo thân ảnh lơ lửng trên bầu trời, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi cười đầy hứng thú.
“Tiêu Viêm, cẩn thận một chút, chuyện này không đơn giản đâu!” Hải Ba Đông nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm, sắc mặt có chút ngưng trọng nói.
Tiêu Viêm gật đầu cười, rồi khẽ ngước mắt nhìn Vân Đốc đối diện, đột nhiên cười nói: “Năm đó ta từng nếm mùi thua thiệt, ngươi cho rằng ta sẽ không chuẩn bị gì mà lại chịu thiệt lần thứ hai sao?” Dứt lời, Tiêu Viêm đột nhiên vỗ nhẹ hai tay vào nhau. Theo tiếng vỗ tay vang lên, tiếng gió rít cũng đồng thời nổi lên.
Thấy hành động của Tiêu Viêm, đám người Vân Đốc nhất thời sửng sốt. Một giây sau, những tiếng xé gió dồn dập đột nhiên vang lên từ phía sau lưng chúng.
Khi tiếng xé gió vang lên, ánh mắt của cả thành cũng di chuyển theo. Cuối cùng, từng đạo ánh mắt như chết lặng, nhìn về phía chân trời bên ngoài đế đô, nơi mười mấy đạo thân ảnh đang bay vút tới. Sau lưng mỗi người đều là đôi cánh đấu khí hóa dực rực rỡ và vô cùng chói mắt.
“Tiếp theo, hãy cho chúng biết thế nào gọi là gậy ông đập lưng ông…”
Dưới tiếng cười trêu tức của Tiêu Viêm, sắc mặt của Vân Đốc và đám người trong nháy mắt trở nên trắng bệch!
---o0o---