Khi Vân Đốc và Vân Sát ngã xuống, trận vây quét Mễ Đặc Nhĩ gia tộc vốn thu hút vô số ánh mắt dòm ngó này cuối cùng cũng chậm rãi hạ màn với một kết quả không ai ngờ tới.
Trong trận chiến này, Vân Lam Tông mang theo khí thế hung hãn mà đến, nhưng cuối cùng lại phải nhận lấy một đả kích nặng nề. Không chỉ mất đi chín vị cường giả, mà ngay cả đám đệ tử bình thường cũng thương vong hơn một nửa. Những kẻ còn sống sót thì đều bị tống vào đại lao của đế đô. Có thể nói, lần tấn công này của Vân Lam Tông không chỉ thất bại, mà là thất bại một cách vô cùng thê thảm.
Khi quân đội của đế đô bắt đầu thu dọn chiến trường tan hoang, những người vây xem quanh Mễ Đặc Nhĩ gia tộc vẫn còn chìm trong cơn khiếp sợ mà chưa vội tản đi. Có thể tưởng tượng được, chuyện xảy ra ở đế đô lần này chỉ trong vài ngày tới sẽ truyền đi khắp mọi ngõ ngách của đế quốc, thậm chí các đế quốc lân cận cũng sẽ nhận được tin tức chấn động này.
Sau khi trận chiến kết thúc, những người của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc vốn mang vẻ mặt tuyệt vọng cuối cùng cũng trút được tảng đá đè nặng trong lòng. Dưới sự chỉ huy của đám người Nhã Phi, họ bắt đầu thu dọn đống hỗn loạn trong trang viên.
Dưới ánh mắt kính sợ của mọi người trong trang viên, Tiêu Viêm dẫn theo đám người Lâm Diễm, từ từ tiến về phía Tiêu Đỉnh đang ngồi trên xe lăn, cười nói: “Nhị ca, còn không mau ra gặp đại ca sao?”
“Hắc hắc…” Nghe vậy, Tiêu Lệ cũng mỉm cười, từ từ thu lại đấu khí song dực sau lưng rồi hướng về phía Tiêu Đỉnh nói: “Đại ca, huynh không sao chứ?”
Nhìn Tiêu Lệ, người đã gầy gò và âm lãnh hơn nhiều so với hai năm trước, Tiêu Đỉnh mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Lần này thật vất vả cho ngươi. Tiểu tử ngươi nhớ kỹ lời ta, không được để cho tam đệ xảy ra chuyện gì. Nếu không, ngươi cũng đừng mong trở về gặp ta.”
Đối với lời nói ẩn chứa chút giáo huấn và khiển trách của đại ca, Tiêu Lệ không hề có chút bất mãn hay phản đối nào.
Ánh mắt Tiêu Lệ dừng lại trên thân hình Tiêu Đỉnh đang ngồi trên xe lăn, sắc mặt trầm xuống, hạ giọng hỏi: “Đại ca, chân của huynh?”
“Không có việc gì.” Tiêu Đỉnh tùy ý phất tay, rồi lại kinh ngạc nhìn Tiêu Lệ nói: “Tiểu tử ngươi sao trong hai năm đã đạt tới Đấu Vương rồi?”
Tiêu Lệ nghe vậy thì ngẩn ra, rồi vội vàng nói: “Hắc hắc, đây đều là công lao của tam đệ, nếu không bằng vào thiên phú của ta, hiện tại cùng lắm cũng chỉ là Đấu Linh mà thôi.” Vừa nói, Tiêu Lệ vừa đưa một tay ra sau lưng, kín đáo ra hiệu với Tiêu Viêm.
Nhìn nhị ca đưa tay ra hiệu, Tiêu Viêm thầm nghĩ: “Nhị ca không muốn nói chuyện bản thân dùng sinh mệnh lực để đổi lấy sức mạnh là vì sợ đại ca lo lắng đây mà. Nhưng việc này chỉ có thể giấu nhất thời chứ không thể giấu mãi được. Dựa theo hiệu lực của ‘Phệ Sinh Đan’, nhị ca chỉ còn lại nửa năm tuổi thọ thôi.”
“Xem ra phải mau chóng nghĩ biện pháp giải trừ cái phiền phức ‘Phệ Sinh Đan’ cho nhị ca mới được.” Trầm ngâm một hồi, Tiêu Viêm ngẩng đầu hướng Tiêu Đỉnh gật đầu cười, sau đó bước đến ngồi xổm xuống, dùng ngón tay ấn nhẹ lên đùi Tiêu Đỉnh, cau mày hỏi: “Là trúng độc?”
“Ừm, lúc trước khi trốn chạy sự truy sát của Vân Lam Tông, ta bị một mũi tên độc bắn lén. Lâu ngày không để ý đến, thành ra bây giờ hai chân đều mất đi cảm giác. Bất quá, bây giờ cũng quen rồi, ít nhất chúng nó cũng không ảnh hưởng đến việc ta suy nghĩ và tu luyện.” Tiêu Đỉnh cười nói, dường như việc hai chân tê liệt cũng không phải là vấn đề gì to tát đối với hắn.
“Chỉ là trúng độc thì vẫn có cách để khu trừ, nhưng thời gian đã lâu, chỉ có thể từ từ mà giải thôi.” Tiêu Viêm cười nói, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Ha hả, có ôn lại chuyện cũ cũng không thể đứng ở cửa lớn thế này được. Mặc dù hiện tại Mễ Đặc Nhĩ gia tộc là một mảnh hỗn loạn, nhưng tìm một nơi sạch sẽ thì vẫn có thể.” Hải Ba Đông đứng một bên thấy ba huynh đệ hàn huyên vui vẻ, liền mở miệng cười nói.
Mọi người nghe vậy đều cùng nhau cười sảng khoái, xoay người đi theo Hải Ba Đông vào trong đại sảnh.
Mọi người vào trong đại sảnh, sau đó phân chia vị trí mà ngồi xuống. Lâm Diễm, Lâm Tu Nhai, Liễu Kình tùy ý ngồi bên cạnh Tiêu Viêm. Mà ba huynh đệ họ Diêu và đám cường giả của Tiêu Môn lại chần chờ một chút rồi đều đứng im như tượng gỗ sau lưng Tiêu Viêm. Mặc dù bọn họ đều thuộc loại kiệt ngạo bất tuân khó thuần phục, nhưng đối với Tiêu Viêm, bọn họ có chút kính sợ, trong lòng đều coi hắn là thủ lĩnh chân chính.
Đối với hành động của đám người này, Hải Ba Đông đều thu vào mắt, trong lòng cũng mơ hồ đoán ra được một vài chuyện.
Trong đại sảnh cũng có không ít thành viên cốt cán của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc. Bất quá hiện tại, những người vốn cho rằng Tiêu gia sẽ mang đến phiền phức không nhỏ cho Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, giờ đây cũng mang khuôn mặt tươi cười khách khí nói chuyện với Tiêu Đỉnh. Trải qua trận chiến vừa rồi, bọn họ đã hiểu được, Tiêu gia trước kia chỉ có thể dựa vào Mễ Đặc Nhĩ gia tộc che chở mới có thể kéo dài hơi tàn, bây giờ đã nhảy vọt lên thành một trong những thế lực cường hãn nhất Gia Mã Đế Quốc. Thậm chí, họ còn cảm thấy Mễ Đặc Nhĩ gia tộc không thể sánh kịp.
Đối với những người có sắc mặt biến hóa cực nhanh này, Tiêu Đỉnh trên mặt lại trước sau vẫn giữ nụ cười bình thản. Hắn đối với chuyện này cũng không có gì kinh ngạc. Hắn đã sớm biết, chỉ cần hắn có thể kiên trì đợi đến ngày Tiêu Viêm trở về, Tiêu gia chắc chắn sẽ một lần nữa chấn hưng.
Mọi người đều đã ngồi xuống, Hải Ba Đông cho các thị nữ lui ra, rồi mới hướng Tiêu Viêm nói: “Ngươi trở về lần này, chắc là muốn cùng Vân Lam Tông đấu đến không chết không ngừng phải không?”
“Hải lão cho rằng, Tiêu gia cùng Vân Lam Tông hiện giờ còn có thể cùng tồn tại ở Gia Mã Đế Quốc sao?” Tiêu Viêm nhàn nhạt cười nói.
“Một khi đã như vậy, thì ta cũng nên nói cho ngươi biết thế lực hiện giờ của Vân Lam Tông.” Hải Ba Đông sắc mặt ngưng trọng, chậm rãi nói: “Trong ba năm qua, Vân Lam Tông phát triển vượt quá sự tưởng tượng của ngươi. Ngươi cũng biết, Vân Lam Tông lúc trước trong toàn bộ tông môn ngoại trừ Vân Sơn thì chỉ có Vân Vận là Đấu Hoàng cường giả. Nhưng hiện giờ, dù Vân Đốc và Vân Sát hai người đã chết trên tay ngươi, bên trong Vân Lam Tông vẫn còn không dưới ba vị Đấu Hoàng cường giả, còn về Đấu Vương thì cũng không ít.”
“Bọn chúng hẳn là đã sử dụng biện pháp nào đó để cưỡng ép gia tăng thực lực, nếu không sẽ không có khả năng phát triển đến vậy.” Tiêu Viêm tay cầm chén trà, nhẹ giọng nói: “Hơn nữa, Vân Đốc cùng Vân Sát mặc dù có hơi thở của Đấu Hoàng cường giả, nhưng đấu khí lại phù phiếm, không vững chắc, rõ ràng là đã phục dụng một loại đan dược nào đó hoặc là bí pháp. Do đó, thực lực của Vân Lam Tông hiện giờ tuy rằng so với ba năm trước mạnh hơn, nhưng cũng không phải là không có khả năng chiến thắng.”
Nghe vậy, Hải Ba Đông cũng sững sờ, không ngờ Tiêu Viêm có thể trong thời gian ngắn như vậy đã nắm được điểm yếu của Vân Lam Tông.
“Mấy năm nay, Nhã Phi đã xây dựng một mạng lưới tình báo khổng lồ. Dưới sự trợ giúp của nàng, ta phát hiện bên trong Vân Lam Tông tựa hồ có dấu vết của một thế lực thần bí. Có lẽ sự gia tăng lực lượng cường giả của Vân Lam Tông hiện nay có liên quan đến bọn chúng.” Hải Ba Đông cau mày, chậm rãi nói.
Tiêu Viêm chân mày khẽ nhíu, thế lực thần bí kia, khẳng định là Hồn Điện. Bằng không, lấy năng lực của Vân Sơn cũng không có khả năng làm cho thực lực của các trưởng lão Vân Lam Tông tăng vọt như vậy.
“Hiện tại thế lực của Vân Lam Tông gần như trải rộng khắp đại bộ phận Gia Mã Đế Quốc, nếu ngươi muốn đối phó Vân Lam Tông, chỉ bằng vào lực lượng của bản thân ngươi e là sẽ gặp không ít khó khăn. Do đó, ta đề nghị ngươi nên kéo hai đại gia tộc còn lại cùng với Luyện Dược Sư công hội hoặc Hoàng Thất về phe mình. Hành động mấy năm nay của Vân Lam Tông cũng khiến họ rất bất mãn, nhưng vì e ngại thực lực của Vân Sơn nên phần lớn đều là giận mà không dám nói. Mà hiện giờ ngươi đã trở về, đối với bọn họ cũng là một chuyện tốt. Dù sao, theo lời ngươi nói, nếu cùng Vân Sơn đối mặt giao chiến thì cũng có một ít tỷ lệ thắng.” Hải Ba Đông trầm ngâm một lát rồi nói.
“Bọn họ cũng dám có tâm tư khác với Vân Lam Tông sao?” Tiêu Viêm khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng.
“Ngươi, tiểu tử này vậy mà vẫn còn để bụng chuyện năm đó à. Bất quá điều này cũng không thể trách bọn họ được. Vân Lam Tông thật sự quá mức cường đại, bọn họ cũng chỉ lo cho tộc nhân của mình mà thôi.” Hải Ba Đông lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
“Mặc dù hiện giờ ngươi dẫn theo không ít cường giả trở về Gia Mã Đế Quốc, bất quá theo tin tức ta nhận được thì so với Vân Lam Tông vẫn còn kém không ít. Huống chi, Vân Lam Tông còn có một kẻ thực lực khủng bố là Vân Sơn. Lão bất tử đó, so với ba năm trước thực lực đã mạnh hơn rất nhiều. Theo như các ngươi nói thì…” Hải Ba Đông trịnh trọng nói. Hiện giờ trong đại sảnh, với nhãn lực của hắn thì đám người Lâm Diễm cũng chỉ có chừng mười vị Đấu Vương cường giả. Đối với Vân Lam Tông mà nói thì cũng không tính là một đội hình khổng lồ gì.
Nhìn thần sắc trịnh trọng của Hải lão, Tiêu Viêm cười nói: “Ta tất nhiên biết chỉ bằng vào chừng ấy lực lượng thì không thể xóa sổ Vân Lam Tông.” Dứt lời, Tiêu Viêm vỗ nhẹ bàn tay, tức thì trong đại sảnh một cỗ đấu khí hỗn loạn cực nhỏ xuất hiện.
Sau tiếng vỗ tay của Tiêu Viêm không lâu, đột nhiên một tiếng xé gió vang lên, ba đạo quang ảnh đột nhiên từ ngoài cửa đại sảnh lướt đến, cuối cùng hiện ra trong đại sảnh, chính là ba thân ảnh Âm Cốt Lão, Tô Mị và Thiết Ô, ba vị Đấu Hoàng cường giả của Hắc Giác Vực.
“Hắc hắc, Tiêu môn chủ, chúng ta vào thành cũng không khiến người nào chú ý.” Âm Cốt Lão đảo mắt một vòng rồi hướng Tiêu Viêm cười nói.
“Phiền toái ba vị.” Tiêu Viêm gật đầu cười, rồi hướng qua Hải Ba Đông nói: “Hải lão, hiện giờ Đấu Hoàng cùng Đấu Vương cường giả trong tay ta so với Vân Lam Tông cũng không kém hơn bao nhiêu, có gì phải sợ nào?”
Hải Ba Đông kinh ngạc nhìn ba thân ảnh mới xuất hiện trong đại sảnh. Trong lòng dâng lên một trận khiếp sợ. Ba vị này, thực lực ít nhất cũng xấp xỉ hắn, còn vị lão già che mặt kia còn cao hơn hắn một chút.
“Ngươi, tiểu tử này, không ngờ vẫn còn cất giấu át chủ bài đến tận bây giờ…” Một lát sau, Hải Ba Đông mới từ trong cơn khiếp sợ hồi phục tinh thần, tán thưởng nói.
Tiêu Viêm cười cười, tay nâng chén trà, nhẹ giọng nói: “Về phần lão già Vân Sơn kia… liền giao cho…”
Lời còn chưa nói hết, không gian trong đại sảnh đột nhiên chấn động, chợt hai đạo thân ảnh một cao một thấp quỷ dị xuất hiện. Thân hình cao gầy trong bộ y phục màu đỏ hồng, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ quyến rũ nhưng lại mang theo nét băng hàn khiến người ta không dám nhìn thẳng. Mà ở bên cạnh nàng, là một tiểu cô nương áo trắng, đôi mắt to đen láy như hai viên bảo thạch đang tò mò chuyển động, đánh giá mọi thứ xung quanh.
Sự xuất hiện đột ngột của hai người làm cho Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt ánh mắt hắn nhìn thấy trên tay tiểu cô nương cầm một cái hộp ngọc tinh xảo, bên trong tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng. Nhìn thấy thứ này, khóe miệng Tiêu Viêm nhất thời co giật, sắc mặt dần xanh mét. Hai người này rõ ràng là đã lén sau lưng hắn đi trộm dược liệu.
Khi sắc mặt Tiêu Viêm dần dần xanh mét thì bên cạnh, Hải Ba Đông đang ngồi ở vị trí chủ tọa, khuôn mặt cũng nhanh chóng hiện lên một sự sợ hãi tột độ, bộ dáng giống như gặp quỷ vậy.
“Mỹ… Mỹ… Mỹ… Mỹ Đỗ Toa… Toa… Nữ Vương?”
Thân thể run rẩy, một lát sau, một giọng nói khô khốc xen lẫn sợ hãi tột cùng phát ra từ cổ họng Hải Ba Đông.