Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 704: CHƯƠNG 695: ĐẠI CHIẾN ĐÃ TỚI

Khi thương thế của U Hải Giao Long thú hoàn toàn bình phục, hai ngày tiếp theo Tiêu Viêm lại được nhàn nhã hơn rất nhiều. Tuy hai ngày sau sẽ là đại chiến với Vân Lam Tông, nhưng hắn đã sớm sắp xếp ổn thỏa các cường giả, nên cũng không còn việc gì phải lo liệu.

Trong hai ngày này, hoàng thất, Luyện Dược Sư Công Hội, Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, Mộc gia và Nạp Lan gia tộc đều bắt đầu điều động thế lực, triệu tập toàn bộ cường giả đang phân tán bên ngoài trở về, để hoàn tất công tác chuẩn bị cho đại chiến hai ngày sau.

Việc các đại thế lực điều động quy mô lớn như vậy tự nhiên khó thoát khỏi sự chú ý của ngoại giới. Do đó, một số cường giả cùng những kẻ có đầu óc nhạy bén, khi liên tưởng đến những hành động kiêu ngạo của Vân Lam Tông thời gian trước, cũng đã mơ hồ đoán ra được vài phần. Thế nhưng vì việc này vô cùng hệ trọng, nên phần lớn mọi người đều ngậm miệng không bàn tán, sợ rước họa vào thân.

Tuy nhiên, điều khiến mọi người nghi hoặc chính là, trong lúc các đại thế lực đang ráo riết triệu tập cường giả, thì Vân Lam Tông vẫn bình tĩnh như cũ. Cơn cuồng phong bạo vũ bên ngoài dường như không hề liên quan đến bọn chúng.

Giữa lúc dư luận xôn xao, thời gian trôi đi như nước chảy mây trôi. Khoảng thời gian hai ngày quyết chiến chỉ còn lại một đêm cuối cùng!

Tiêu phủ, hậu viện.

Tiêu Viêm đứng trên một lầu cao, ánh mắt đảo qua thành thị to lớn đèn đuốc sáng trưng, cuối cùng dừng lại trên ngọn núi xa xôi ẩn mình trong đêm tối, bàn tay giấu trong tay áo bất giác đã siết chặt. Ngày mai chính là lúc quyết chiến. Lần đầu tiên, hắn thất bại thảm hại, phải chạy trốn như chó nhà có tang, vậy lần này, kết cục sẽ ra sao?

Khóe miệng khẽ nhếch lên, Tiêu Viêm dời mắt nhìn về phía Tiêu phủ, nơi đang vọng lại những âm thanh huấn luyện, rồi chậm rãi thở ra một hơi. Tuy tộc nhân Tiêu gia hiện giờ đều đang liều mạng tăng cường thực lực, nhưng sự an nguy và tương lai phát triển của gia tộc đều phụ thuộc hoàn toàn vào trận quyết chiến ngày mai. Nếu thắng, Tiêu gia sẽ trở thành danh môn vọng tộc tại Gia Mã đế quốc. Nếu bại, e rằng sẽ rơi vào cảnh diệt tộc. Cho nên, trận chiến ngày mai đối với Tiêu gia có ý nghĩa vô cùng trọng đại!

Gió đêm thổi bay mái tóc Tiêu Viêm, hắn đột nhiên mỉm cười, nghiêng đầu thản nhiên nói:

- Hai ngày nay không thấy bóng dáng ngươi, ta còn tưởng ngươi đã đi rồi.

Tiêu Viêm vừa dứt lời, không gian phía sau đột nhiên dao động, một thân ảnh xinh đẹp lãnh diễm chậm rãi hiện ra, chính là Mỹ Đỗ Toa nữ vương.

Mỹ Đỗ Toa xuất hiện, nghe thấy lời của Tiêu Viêm, nàng liếc hắn một cái, giọng nói không mặn không nhạt:

- Ngươi chưa đưa "Phục Hồn Đan" cho ta, lại muốn ta rời đi sao?

- Ngươi rất muốn giết ta?

Tiêu Viêm đột nhiên xoay người, nhìn thẳng vào gương mặt lãnh diễm động lòng người kia, cất tiếng hỏi.

Câu hỏi bất ngờ khiến sắc mặt Mỹ Đỗ Toa thoáng thay đổi, rồi nhanh chóng lạnh đi, nàng nói:

- Ngươi dùng thủ đoạn ti tiện đoạt đi thân thể trong sạch của ta, lẽ nào không đáng giết sao?

Tiêu Viêm mỉm cười, chậm rãi tiến lại gần Mỹ Đỗ Toa, ánh mắt có phần nóng rực đánh giá gương mặt tuyệt mỹ lãnh diễm, cười nói:

- Chuyện lúc đó vốn không phải do ta chủ động, nói cho cùng, ta cũng là bị ép buộc. Đương nhiên, bây giờ ta nói gì ngươi cũng cho là ta ngụy biện. Về phần "Phục Hồn Đan", chỉ cần đến thời gian ước định, ta tự nhiên sẽ luyện chế cho ngươi. Đến lúc đó, ăn hay không là tùy ngươi quyết định.

- Vì sao không ăn? Chỉ cần dùng "Phục Hồn Đan", linh hồn của Thôn Thiên Mãng sẽ không còn ảnh hưởng đến ta nữa. Đến lúc đó, giết ngươi sẽ không chút do dự!

Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa dứt khoát nói.

Thấy vẻ quyết tuyệt trên mặt Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Viêm cười cười, nhẹ giọng nói:

- Thật vậy sao? Tuy ngươi luôn nói rằng không thể hạ sát thủ với ta là do linh hồn Thôn Thiên Mãng, nhưng ta lại không tin một Mỹ Đỗ Toa nữ vương đường đường lại có thể bị nó ảnh hưởng đến mức độ này. Nếu trong lòng ngươi thật sự có sát tâm, thì đã có vô số cơ hội để ra tay rồi.

Đôi mắt phượng hẹp dài đầy vẻ yêu dị trên gương mặt lãnh diễm chợt lóe lên, yêu khí dạt dào, Mỹ Đỗ Toa liếc Tiêu Viêm, cười lạnh nói:

- Lẽ nào ngươi còn cho rằng ta đối với ngươi có tình cảm gì khác sao? Bản vương không giống nữ tử nhân loại các ngươi, bị người chiếm đoạt thân thể rồi sẽ dần dần trầm luân! Chuyện ngươi gây ra cho ta, chỉ khiến cừu hận giữa chúng ta càng thêm sâu đậm!

Tiêu Viêm nhún vai, không tranh cãi thêm, hắn dựa vào cột, ánh mắt lười biếng nhìn Mỹ Đỗ Toa, một lát sau đột nhiên nói:

- Thật sự muốn mạng của ta thì cũng không cần phải đợi đến khi có "Phục Hồn Đan". Lần quyết chiến với Vân Lam Tông này, ngay cả ta cũng không nắm chắc phần thắng. Nói không chừng, chỉ một chút sơ sẩy, ta chết trong tay Vân Sơn, lúc đó ngươi cũng được giải thoát rồi.

Hàng mi như vẽ khẽ run lên, nhưng sắc mặt Mỹ Đỗ Toa vẫn lạnh lùng như cũ:

- Ngươi nếu thật sự chết trong tay Vân Sơn, ta sẽ cảm tạ hắn.

- Ha ha, hy vọng là vậy.

Tiêu Viêm mỉm cười, phất tay với Mỹ Đỗ Toa, nói:

- Thời gian không còn sớm, ngươi đi nghỉ trước đi. Ngày mai đại chiến sẽ bắt đầu, sinh tử thành bại, đành trông vào số mệnh.

Nói xong, hắn thản nhiên xoay người bước xuống lầu, bóng dáng chậm rãi biến mất trong tầm mắt của Mỹ Đỗ Toa.

Khi bóng lưng hắn khuất hẳn, vẻ lạnh lùng trên gương mặt Mỹ Đỗ Toa mới từ từ tan đi. Thân hình nàng khẽ lay động, trong ánh mắt hiện lên vẻ do dự. Một lát sau, tất cả hóa thành một tiếng thở dài mang theo cảm xúc phức tạp, quanh quẩn trên lầu các.

Hoàng thành, trong một đại điện.

- Thái gia gia, 10 vạn quân tinh nhuệ của hoàng thất đã bố trí cách Vân Lam Sơn không xa, chỉ cần ngày mai đại chiến bắt đầu là có thể phong tỏa toàn bộ ngọn núi. Về phần cường giả cấp cao, ngoài thái gia gia và U Hải Giao Long thú là hai Đấu Hoàng, còn có ba vị Đấu Vương do hoàng thất ta bồi dưỡng nhiều năm. Đây đã là toàn bộ lực lượng chủ chốt mà hoàng thất có thể điều động.

Dưới ánh đèn dầu, Yêu Dạ khẽ cau mày, thấp giọng nói với Gia Hình Thiên.

Gia Hình Thiên khẽ gật đầu. Vào thời khắc quan trọng thế này, vị lão nhân từng trải này cũng có vẻ hơi bất an. Lần này, bọn họ đã đặt cược tất cả, chỉ cần một bước đi sai lầm sẽ liên lụy đến toàn bộ hoàng thất.

- Ngươi nói xem, lần này chúng ta có bao nhiêu phần thắng?

Một lát sau, Gia Hình Thiên rốt cuộc chậm rãi hỏi.

- Thái gia gia không cần lo lắng. Hiện giờ thực lực liên minh của chúng ta không hề thua kém Vân Lam Tông. Hơn nữa, lão sư của Tiêu Viêm tiên sinh chẳng phải cũng là một cường giả Đấu Tông sao? Trận đại chiến này, chúng ta tất thắng.

Yêu Dạ mỉm cười nói, nhưng nụ cười có phần gượng gạo, để lộ sự thấp thỏm trong lòng.

- Ai, hy vọng là thế. Lần này, ta đã đem toàn bộ hoàng thất ra đặt cược rồi…

Gia Hình Thiên thở dài một tiếng, chậm rãi nói.

Mễ Đặc Nhĩ gia tộc.

- Hải lão, tinh nhuệ trong tộc đã tập hợp đầy đủ, chỉ chờ lệnh ngày mai là có thể hội quân cùng các bên, triển khai trận sinh tử đại chiến với Vân Lam Tông!

Trong đại sảnh, Nhã Phi nhìn lão giả đang chắp tay đứng trước cửa sổ, mỉm cười nói.

Nghe thấy giọng Nhã Phi, Hải Ba Đông cũng xoay người lại, cười gật đầu, rồi thở dài một tiếng:

- Vạn sự đã chuẩn bị xong, tiếp theo chỉ có thể xem lão Thiên rốt cuộc đứng về phía nào.

Nhã Phi lặng lẽ gật đầu. Trận đại chiến này quyết định sự sinh tử của hai thế lực khổng lồ. Thất bại trong một trận chiến như thế này đồng nghĩa với việc rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Kết cục này không phải là chuyện đùa.

Đôi mắt đẹp của nàng hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía Tiêu phủ, Nhã Phi khẽ mỉm cười. Nàng đối với chàng thanh niên kia luôn có một niềm tin khó hiểu…

Cùng thời khắc đó, tại Luyện Dược Sư Công Hội, Mộc gia, Nạp Lan gia tộc… Đêm nay, rất nhiều người không ngủ.

Khi những đám mây đầu tiên trên bầu trời được rọi sáng bởi những tia nắng ban mai, trên những con đường vốn vắng vẻ của đế đô đã bắt đầu xuất hiện không ít bóng người.

Tiêu phủ, Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng trên giường bỗng nhiên mở mắt, thân hình chợt động, quỷ dị biến mất.

Tiền viện Tiêu phủ, nơi vốn vắng vẻ lúc này đã có hơn trăm hắc y nhân đứng lặng như tờ, sát khí và mùi máu tanh nồng nặc quẩn quanh. Kẻ nhát gan chỉ cần nhìn thấy cũng đủ kinh hồn bạt vía.

Đứng phía trước họ, những cường giả như Lâm Diễm, Tử Nghiên, Âm Cốt lão cũng đang đứng im lặng, một luồng khí tức áp bức bao trùm khắp sân.

- Các vị đã chuẩn bị xong chưa?

Bầu không khí tĩnh lặng đột nhiên bị phá vỡ bởi một giọng cười ôn hòa, một thân ảnh hắc bào đột nhiên xuất hiện trên bậc thềm, cười nói với mọi người phía dưới.

“Oanh!”

Hơn trăm hắc y nhân đồng loạt quỳ một gối xuống đất. Dù không nói một lời, nhưng khí thế ấy đã chứng tỏ sự sẵn sàng của họ.

Tiêu Viêm mỉm cười hài lòng, trong con ngươi đen kịt, những tia lửa nóng rực từ từ bùng lên. Hôm nay, chính là lúc quyết một trận sinh tử.

Chiến ý trong lòng dâng trào, đôi cánh bích lục hỏa diễm sau lưng Tiêu Viêm khẽ rung lên, thân hình hắn lao vút lên trời, rồi ngẩng đầu hú một tiếng dài. Tiếng huýt dài như sấm rền vang vọng khắp bầu trời đế đô, cuồn cuộn không dứt, thu hút sự chú ý của vô số người.

Ngay sau tiếng huýt của Tiêu Viêm, không lâu sau, từ nhiều nơi khác nhau trong đế đô cũng vang lên những tiếng hưởng ứng. Những tiếng huýt này đều được bao bọc bởi đấu khí hùng hồn, vang vọng đến từng ngõ ngách trong thành.

- Vân Lam Tông kiêu ngạo ương ngạnh, ý đồ phản quốc, hoàng thất nguyện trợ giúp Tiêu gia một tay, tiêu diệt phản loạn!

- Mễ Đặc Nhĩ gia tộc nguyện trợ giúp một tay!

- Luyện Dược Sư Công Hội nguyện trợ giúp một tay!

- Mộc gia nguyện trợ giúp một tay!

- Nạp Lan gia tộc nguyện trợ giúp một tay!

Được những tiếng hưởng ứng hào khí vang lên từ khắp nơi cổ vũ, Tiêu Viêm tóc đen bay loạn, cất tiếng cười vang như sấm. Hào khí ngút trời khiến tất cả mọi người trong thành đều kinh hãi.

- Vân Lam Tông, Tiêu gia Tiêu Viêm, đến thảo phạt đây

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!