Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 713: CHƯƠNG 704: ĐẠI BI TÊ PHONG THỦ

Khi giọng nói âm lãnh của Vân Sơn chậm rãi vang lên, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được một luồng áp lực khác thường từ trong cơ thể lão tràn ra. Dưới luồng uy áp này, đấu khí hùng hồn đang lưu chuyển trong cơ thể cũng thoáng trì trệ.

Đấu khí màu xanh thẫm tựa như dịch thể bao bọc quanh thân Vân Sơn. Đấu khí không ngừng lưu chuyển, phóng thích ra khí thế sắc bén nhàn nhạt. Dưới luồng khí thế sắc bén này, ngay cả không gian xung quanh cũng xuất hiện những gợn sóng lăn tăn. Chỉ riêng khí thế đã có thể tạo nên cảnh tượng như vậy, Vân Sơn quả không hổ danh là một cường giả Đấu Tông chân chính.

Luồng uy áp cường đại tựa thủy triều chậm rãi tràn ra từ cơ thể Vân Sơn cũng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trên chiến trường hỗn loạn giữa không trung và cả quảng trường bên dưới. Từng đạo ánh mắt kinh nghi từ phía dưới đều đổ dồn lên.

Mặc dù khoảng cách khá xa nhưng những người ở đây phần lớn đều không tầm thường, nhãn lực hơn người. Bởi vậy, chỉ liếc mắt một cái, họ liền thấy được quyền ấn đỏ thẫm trên lồng ngực Vân Sơn. Bọn họ không khỏi kinh hãi, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tiêu Viêm, thoáng có chút khác thường. Không ngờ rằng tên tiểu tử này chỉ bằng sức một người lại có thể lưu lại vết thương trên người Vân Sơn. Tuy nhìn khí tức thì một quyền này chưa gây ra thương tổn gì đáng kể cho Vân Sơn, nhưng có thể khiến một cường giả Đấu Tông ra nông nỗi này cũng đủ để không ít người phải trợn mắt há mồm.

Ầm!

Một quyền đẩy lui một vị cường giả Đấu Hoàng của Vân Lam Tông, Hải Ba Đông thoáng nhìn qua vòng chiến. Cảm nhận được sát ý lan tràn từ trong cơ thể Vân Sơn, sắc mặt hắn cũng trở nên ngưng trọng. Vừa rồi tuy Tiêu Viêm làm cho Vân Sơn chịu một thiệt thòi nhỏ nhưng rõ ràng cũng đã thực sự chọc giận lão già này. Nhìn bộ dạng lúc này của lão, hiển nhiên là muốn tung ra sát chiêu để đánh chết Tiêu Viêm.

“Tên tiểu tử kia, đã sớm dặn hắn, chỉ cần cầm chân Vân Sơn là đủ. Đợi mấy người chúng ta giải quyết xong đối thủ là có thể đến trợ giúp hắn. Vậy mà hắn lại cứ muốn chọc giận lão!” Trên mặt hiện lên một tia lo lắng, Hải Ba Đông vừa định lên tiếng thì một luồng kình phong mạnh mẽ lại ập đến, khiến hắn chỉ có thể vội vã ngưng thần nghênh địch. Đối phương cũng là một cường giả Đấu Hoàng hàng thật giá thật, loại giao phong này khiến hắn không thể phân tâm.

“Ai! Chỉ có thể hy vọng tiểu tử này chống đỡ được một lát…” Trong lòng thầm than một tiếng, Hải Ba Đông đành phải vội vàng chuyển dời tâm thần đến đối thủ trước mặt.

Tình huống nguy hiểm mà Tiêu Viêm gặp phải, đám người Gia Hình Thiên cũng nhận ra. Nhưng vì bị những đối thủ trước mặt bám riết không tha nên cũng không thể phân thân. Vì thế, tất cả đều chỉ có thể thầm cầu nguyện Tiêu Viêm có thể trụ vững dưới tay Vân Sơn cho đến khi bọn họ giải quyết xong đối thủ.

Cảm nhận được uy áp truyền đến từ bốn phương tám hướng, sắc mặt Tiêu Viêm cũng càng thêm ngưng trọng. Nhìn từ khí thế, e rằng thực lực của Vân Sơn còn nhỉnh hơn một bậc so với Đại trưởng lão Tô Thiên của Nội viện. Trong những người hắn quen biết, chỉ có Mỹ Đỗ Toa mới có thể so sánh được.

Vì thế, đối thủ trong trận chiến này chính là người mạnh nhất mà Tiêu Viêm từng gặp phải từ trước đến nay. Những lần nghênh địch trước đây, hắn đều có vài phần nắm chắc. Lần này, hắn lại thật sự cảm nhận một áp lực vô hình. Thắng bại lần này, hắn cũng không thể nắm chắc!

Hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt. Lưu Ly Liên Tâm Hỏa lưu chuyển trong kinh mạch, trong nháy mắt, từ vô số lỗ chân lông đột nhiên bùng phát ra.

Theo ngọn Lưu Ly Liên Tâm Hỏa màu xanh biếc bùng lên, cảm giác áp bức nặng nề kia cũng dần phai nhạt. Một lát sau thậm chí còn gần như biến mất. Nhờ có Lưu Ly Liên Tâm Hỏa do hai loại Dị hỏa dung hợp thành, khí thế uy áp của Vân Sơn đối với Tiêu Viêm đã bị giảm xuống mức thấp nhất.

Nhìn ngọn lửa xanh biếc bao bọc quanh thân Tiêu Viêm, trong mắt Vân Sơn cũng hiện lên một tia kinh ngạc, chợt cười lạnh nói:

- Dị hỏa? Hình như có chút không giống với trước kia! Chẳng lẽ đây là thứ mà ngươi trông cậy vào? Nếu thật sự là như thế, e rằng hôm nay ngươi sẽ phải thất vọng rồi.

Đối với lời nói của Vân Sơn, Tiêu Viêm không thèm để ý, chỉ không ngừng thúc giục đấu khí trong cơ thể, khiến cho lực lượng mênh mông tràn ngập dưới mỗi một tấc cơ thịt.

Thái độ phớt lờ của Tiêu Viêm càng khiến khóe miệng Vân Sơn giật giật. Lão chợt cười lạnh lẽo, thân hình vừa động liền hóa thành một đạo tàn ảnh. Mà thân hình lão cũng quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm!

Vân Sơn đột nhiên xuất hiện khiến đồng tử Tiêu Viêm co rụt lại. Tốc độ của cường giả Đấu Tông quả nhiên đáng sợ. Nhìn sự di chuyển trong chớp mắt vừa rồi của Vân Sơn, e là tốc độ còn nhanh hơn mấy phần so với lúc bản thân hắn dùng toàn lực.

Trong lòng ý nghĩ vừa lóe lên, tay Tiêu Viêm cũng không chậm. Tâm niệm vừa động, Huyền Trọng Xích “Xuy!” một tiếng, liền cắt qua không khí, mang theo lực lượng hùng hồn hung hăng đánh về phía đầu của Vân Sơn.

Oành!

Trọng xích hạ xuống, Vân Sơn mặt không đổi sắc, cũng không tránh né, vung ống tay áo lên, trực diện đón đỡ. Lập tức vang lên một tiếng kim loại va chạm trầm đục.

Trọng xích cùng ống tay áo của Vân Sơn va chạm, lực lượng ẩn chứa trong xích lại không thể đánh rách ống tay áo. Ngược lại, một luồng kình khí bén nhọn mà cường hãn đột nhiên đánh mạnh đến.

Trọng xích bị một ống tay của Vân Sơn đánh văng ra. Sắc mặt Tiêu Viêm cũng hơi đổi. Nhưng còn chưa kịp phản công thì Vân Sơn ở trước mặt đã cười lạnh một tiếng. Bàn tay co lại thành trảo, nhanh như chớp chụp tới vị trí trái tim của Tiêu Viêm. Nhìn thanh thế này, nếu bị đánh trúng chỉ sợ sẽ xuyên thủng lồng ngực, bóp nát trái tim Tiêu Viêm.

Công kích ở khoảng cách ngắn như vậy, cho dù Tiêu Viêm có tốc độ được gia tăng bởi đôi cánh cũng không tài nào tránh né kịp. Cũng may kinh nghiệm cận chiến của hắn cực kỳ phong phú. Gần như là phản xạ theo bản năng, bàn tay hắn liền nắm chặt thành quyền, sau đó hung hãn đấm thẳng vào lòng trảo của Vân Sơn.

Phốc!

Hai bên va chạm, cánh tay Vân Sơn run lên, lớp da trên cánh tay hắn khẽ xoắn lại, lập tức hóa giải kình khí trên nắm tay của Tiêu Viêm. Mà thủ trảo này lại tựa như mãng xà độc địa, hung hăng chụp xuống nắm đấm của hắn. Móng tay sắc bén vạch một cái liền xuất hiện vài vết máu đỏ sẫm. Đây là bởi vì Tiêu Viêm có đấu khí bảo vệ cùng với thân thể mạnh mẽ. Nếu đổi lại là người bình thường, sợ rằng lúc này toàn bộ bàn tay đã bị phế đi.

Trên nắm tay truyền đến cơn đau nhói làm mí mắt Tiêu Viêm giật giật nhưng hắn không hề bối rối. Nắm đấm chợt xoay, năm ngón tay bung ra, quyền biến thành chưởng, đem tất cả thế công của Vân Sơn chặn lại.

Ý thức cận chiến đầy kinh nghiệm của Tiêu Viêm làm cho ngay cả Vân Sơn cũng không nhịn được mà kinh ngạc kêu lên một tiếng. Chợt lão lại cười lạnh, hai nắm đấm lại đánh tới lần nữa. Trong lúc công kích, khi thì biến thành chưởng, khi thì biến thành trảo… Đủ các loại thế công được Vân Sơn thi triển một cách trôi chảy, biến ảo khôn lường, lại có đấu khí hùng hồn mênh mông chống đỡ. Dưới loại công kích cuồng bạo này, ngay cả Tiêu Viêm cũng chỉ có thể liên tục lùi lại. Thậm chí còn bởi vì vài lần chống đỡ mà phát ra tiếng rên đau đớn. Rõ ràng là trong lúc chống chọi, hắn đã bị một chút thương tích.

Trong chớp nhoáng, Tiêu Viêm đã cùng Vân Sơn giao thủ hơn mười hiệp. Hai bên quyền qua cước lại, công kích đều vô cùng sắc bén. Sơ sẩy một cái là sẽ có thương thế không nhỏ. Nhưng mà cho đến giờ, sau mấy lần va chạm cuồng bạo, rõ ràng Vân Sơn hoàn toàn chiếm thế thượng phong, còn Tiêu Viêm cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì mà thôi.

Oành!

Hai nắm đấm lại hung hăng va vào nhau một lần nữa. Đấu khí hùng hồn như sóng cuộn liên miên không dứt cuối cùng cũng làm cho thân hình Tiêu Viêm lùi lại. Một tiếng rên khẽ, một vệt máu tươi chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng.

Đánh lui Tiêu Viêm, Vân Sơn cũng không lập tức lao đến, vẫn ung dung chỉnh lại vạt áo có chút xộc xệch, rồi mới hướng về phía Tiêu Viêm, cười lạnh nói:

- Ta đã nói rồi! Trước mặt một cường giả Đấu Tông chân chính, mọi thủ đoạn của ngươi đều là vô dụng.

Sắc mặt âm trầm, tay Tiêu Viêm vung lên, Huyền Trọng Xích lại hiện ra. Đấu khí trong cơ thể vận chuyển mạnh mẽ, cuối cùng như thủy triều tràn vào thân xích. Mà theo đấu khí hùng hồn nhập vào, thanh trọng xích đen tuyền nhất thời hóa thành màu xanh biếc. Thậm chí, mơ hồ còn thấy được ngọn lửa xanh biếc quấn quanh.

“Muốn tung ra sát chiêu sao? Cũng tốt! Sớm giải quyết ngươi, cũng bớt đi chỗ dựa cho đám người kia.” Nhìn cử chỉ của Tiêu Viêm, chân mày Vân Sơn cau lại. Bàn tay khô gầy vung lên chợt nhắm thẳng Tiêu Viêm, đấu khí màu xanh thẫm điên cuồng ngưng tụ trong lòng bàn tay.

Khi thanh trọng xích đen nhánh biến thành màu xanh biếc, Tiêu Viêm rốt cục cũng dừng vận chuyển. Bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Xích khẽ run lên, hắn ngẩng đầu dữ tợn nhìn Vân Sơn đang giơ bàn tay kia. Hai tay chậm rãi nâng cao khỏi đầu, trong nháy mắt liền hung hãn chém xuống!

- Diễm Phân Phệ Lãng Xích!

Theo tiếng quát vang vọng phía chân trời, một đạo xích ảnh màu xanh biếc khổng lồ dài hơn mười trượng từ trong mũi xích bắn mạnh ra. Cuối cùng vạch phá không gian, xé gió lao về phía Vân Sơn.

- Đại Bi Tê Phong Thủ!

Nhìn xích ảnh xanh biếc nhanh chóng phóng đại trong mắt, đồng tử Vân Sơn hơi co lại, chợt quát khẽ một tiếng.

Theo tiếng quát của Vân Sơn hạ xuống, ánh sáng trong lòng bàn tay đột nhiên sáng rực lên. Chợt một thủ ấn năng lượng khổng lồ rộng vài trượng bỗng quỷ dị hiện lên, cuối cùng mang theo kình phong hung hãn hung hãn vồ lấy đạo xích ảnh đang lao tới.

Ầm!

Dưới vô số cái nhìn chăm chú trên quảng trường, hai đạo công kích ẩn chứa lực lượng cực kỳ khủng bố cuối cùng cũng ầm ầm chạm vào nhau. Giờ phút này, âm thanh năng lượng va chạm chói tai tựa như sấm sét nổ vang giữa trời quang, làm cho lỗ tai của người khác ù đi trong chốc lát.

Vô số sóng năng lượng từ giữa va chạm khuếch tán ra. Vân Sơn híp mắt nhìn không gian đang vặn vẹo vì sóng năng lượng, vừa muốn cảm ứng vị trí của Tiêu Viêm thì sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Trong khoảnh khắc khi sắc mặt Vân Sơn biến đổi, một bóng đen từ trong sóng năng lượng lao ra. Trong chớp mắt liền hiện ra trước mặt lão. Theo đó, một quyền ẩn chứa kình lực kinh hồn đánh thẳng về phía khuôn mặt Vân Sơn.

- Muốn chết!

Nhìn thấy đối phương lại dám cận chiến với mình, Vân Sơn giận dữ cười một tiếng. Bàn tay chợt đánh ra như tia chớp, cực kỳ dễ dàng bắt lấy nắm tay này. Song khi ánh mắt nhìn qua khuôn mặt Tiêu Viêm, lại thấy trong đôi mắt gã thanh niên đối diện thấp thoáng một tia châm chọc…

Ngay khi Vân Sơn vì thế mà thất thần trong giây lát thì một luồng kình phong vừa nóng rực lại vừa âm hàn đột ngột xuất hiện từ phía sau.

Cảm thụ được kình phong mạnh mẽ sau lưng, trong lòng Vân Sơn nhất thời nảy lên một tia kinh hãi. Lão muốn thu tay lại để phòng thủ, nhưng trong nháy mắt, Tiêu Viêm phía trước cũng biến quyền thành trảo, ghì chặt lấy cánh tay hắn.

Trong nháy mắt kéo dài này, đòn tấn công hung hãn kia giống như sấm chớp đã đánh tới. Ở thời điểm cuối cùng, Vân Sơn dùng sức quay đầu, chợt thấy một thân ảnh lão nhân có phần hư ảo…

“Đây là linh hồn thể trong người Tiêu Viêm sao?”

Ý nghĩ trong lòng vừa mới hiện lên, đòn tấn công hung hãn kia đã hung hăng nện thẳng vào lưng Vân Sơn. Dưới vô vàn ánh mắt kinh hãi của mọi người phía dưới, một ngụm máu tươi tức thì phun ra

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!