Trong sơn cốc rậm rạp xanh tươi, một mùi hương thơm ngát quyện lại. Thỉnh thoảng, có ma thú thực lực cường hãn đi qua, đột nhiên rống lên một tiếng trầm thấp, khiến cho cả sơn cốc tràn ngập sinh cơ.
Tại một nơi sâu trong sơn cốc, hào quang màu tím đậm đặc tỏa ra. Giữa luồng hào quang ấy là một cái kén lớn rộng hơn một trượng. Dù không thấy rõ vật bên trong, nhưng cỗ năng lượng cực kỳ khổng lồ ẩn chứa trong đó đã cho thấy đây không phải là vật tầm thường.
Bên ngoài thân kén, hào quang màu tím lúc sáng lúc tối, tựa như nhịp đập của trái tim, vô cùng có tiết tấu. Nếu là người có cảm giác nhạy bén, có thể nhận ra mỗi khi ánh sáng trên kén chớp tắt, năng lượng thiên địa trong sơn cốc lại xuất hiện một trận dao động nhỏ, rồi vô số năng lượng bị hút vào bên trong quang kén, khiến hào quang của nó càng thêm rực rỡ.
Cách quang kén không xa, Mỹ Đỗ Toa đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn. Ánh mắt nàng chăm chú dõi theo mọi động tĩnh của cái kén, hồi lâu sau mới thoáng thả lỏng, chuyển mắt nhìn về phía sơn động dưới vách núi. Mùi đan dược nồng đậm từ trong sơn động tỏa ra khiến nàng bất đắc dĩ lắc đầu. Tiêu Viêm vào sơn động luyện chế đan dược đã được một tháng, nhưng xem ra vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Còn Tử Nghiên, sau khi hóa thành quang kén từ ba ngày trước cũng không có phản ứng gì khác, mỗi ngày chỉ không ngừng hấp thu năng lượng thiên địa xung quanh mà không hề có chút biến hóa nào. Xem tình hình này, thời gian Tử Nghiên cần để tiến giai xem chừng không hề ngắn.
Một người luyện đan, một người hóa kén tiến giai, thành ra sơn cốc này chỉ còn lại một mình Mỹ Đỗ Toa canh gác, nàng tự nhiên cũng có chút nhàm chán. Nhưng lúc này, cả Tiêu Viêm và Tử Nghiên đều không thể phân tâm, vạn nhất bị quấy rầy, hậu quả sẽ khó mà lường được, nên nàng chỉ có thể cả ngày túc trực trong sơn cốc. Dù thỉnh thoảng có ra ngoài cũng phải mau chóng quay về. Việc canh gác buồn tẻ này thật khiến nàng có phần bất đắc dĩ.
Và sự buồn tẻ này tiếp tục kéo dài thêm năm ngày nữa thì cuối cùng cũng có dị động từ trong sơn động truyền đến.
Mấy ngày nay, Mỹ Đỗ Toa vẫn trước sau như một nhắm mắt tu luyện, nhưng vẫn phân ra một tia tâm thần chú ý đến quang kén. Đúng lúc này, trong sơn động vốn tĩnh lặng đột nhiên vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, khiến cả sơn cốc phải rung chuyển.
Kinh ngạc mở mắt, Mỹ Đỗ Toa nhìn về phía sơn động, thấy khói đặc không ngừng tuôn ra. Ngay sau đó, một bóng người có phần chật vật từ trong đó chậm rãi bước ra, ho khan một trận.
Bước ra từ làn khói dày đặc, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống khiến Tiêu Viêm theo quán tính đưa tay lên che mắt. Một lát sau, khi đã thích ứng, hắn mới mở mắt ra, cúi đầu nhìn tấm áo bào rách nát của mình, không khỏi cười khổ một tiếng. Hoàng Cực Đan này quá mức bá đạo, quá trình luyện chế cũng tràn ngập dược lực cuồng bạo. Chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ lập tức khiến đan dược tự bạo, uy lực không hề thua kém một kích toàn lực của cường giả Đấu Vương. Mấy lần trước, mỗi khi luyện chế viên đan dược này, hễ thấy dược lực có dấu hiệu bất ổn là Tiêu Viêm liền nhanh chóng tán hỏa. Dù cả lò dược liệu bị hủy nhưng ít nhất vẫn an toàn. Nhờ sự cẩn thận tột độ đó mà mấy lần luyện chế Hoàng Cực Đan trước đây, Tiêu Viêm đều không gặp vấn đề gì quá lớn.
Mấy ngày trước, ba viên Hoàng Cực Đan cần nhất đã được Tiêu Viêm luyện chế thành công, số dược liệu hắn chuẩn bị cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Nhưng dù sao mục đích lần này cũng xem như đã đạt được. Thở phào một hơi nhẹ nhõm, Tiêu Viêm nhìn đống dược liệu còn sót lại, trong lòng chợt nảy ý định luyện chế thêm một viên Hoàng Cực Đan cho bản thân. Vấn đề cũng phát sinh từ đây. Vì số dược liệu còn lại chỉ đủ luyện chế một viên duy nhất, nên khi đan dược lại xuất hiện bạo động, Tiêu Viêm không nỡ nhìn phần dược liệu cuối cùng này bị lãng phí, bèn mạnh mẽ ra tay trấn áp. Kết quả, dĩ nhiên là tạo ra tiếng nổ kinh thiên động địa vừa rồi...
Nếu không nhờ có dược đỉnh màu đỏ sậm kia chống đỡ phần lớn uy lực, e rằng Tiêu Viêm không chỉ bị rách quần áo đơn giản như vậy.
Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm cũng có chút may mắn. Lực phòng ngự của hắn lúc đó cũng không mạnh mẽ gì, nếu bị cỗ kình lực khổng lồ này đánh trúng chính diện, chỉ sợ thân thể lại phải chịu thêm vết thương mới.
Dùng tay áo lau đi tro bụi trên mặt, ánh mắt Tiêu Viêm đảo một vòng trong cốc, rồi kinh ngạc dừng lại trên cái kén màu tím kia. Một lát sau, hắn mới dời mắt sang Mỹ Đỗ Toa, hỏi:
- Đây là...?
Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa cũng ngẩn ra, rồi mỉm cười, nhẹ giọng nói:
- Là Tử Nghiên biến thành.
Nghe vậy, Tiêu Viêm sững người, một lát sau kinh hỉ nói:
- Nàng muốn tiến giai sao?
- Hẳn là vậy. Nhưng nàng đã hóa kén mấy ngày rồi mà đến giờ vẫn không có nửa điểm dị động, xem ra thời gian tiến giai này không ngắn.
Mỹ Đỗ Toa gật đầu, nói.
Tiêu Viêm cười cười, cũng không cảm thấy bất ngờ. Ma thú tiến giai vốn cần rất nhiều thời gian, huống chi bản thể của Tử Nghiên lại không tầm thường, việc tiến hóa tự nhiên càng thêm gian nan.
- Đan dược luyện chế thành công rồi sao?
Đôi mắt đẹp lướt qua người Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa hỏi.
- Ừm.
Tiêu Viêm gật đầu, rồi cười khổ nói:
- Nhưng cũng vì lòng tham, nếu không cũng chẳng biến thành bộ dạng này.
- Khí tức của ngươi cũng càng lúc càng bất ổn, đấu khí trong cơ thể có cảm giác muốn khuếch tán ra ngoài, xem ra cũng sắp đột phá Đấu Hoàng rồi.
Ánh mắt dừng trên người Tiêu Viêm, cảm nhận được đấu khí hùng hồn tràn ngập trong cơ thể hắn, Mỹ Đỗ Toa kinh ngạc nói.
- Sắp rồi. Lần luyện đan này mang lại cho ta không ít chỗ tốt, ta đoán trong vòng mười ngày nữa là có thể đột phá.
Tiêu Viêm cười cười, trong mắt cũng ánh lên niềm vui sướng.
- Chênh lệch giữa Đấu Vương và Đấu Hoàng rất lớn. Thông thường, dù có thể đột phá ngay lập tức thì cũng cần nửa năm, thậm chí một năm thời gian mới có thể chân chính lột xác. Xem ra kế tiếp, ngươi cần phải bế quan.
Mỹ Đỗ Toa khẽ cụp mắt, chậm rãi nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hắn cũng biết lần bế quan này, e rằng thời gian sẽ không ngắn.
- Lần luyện đan này kéo dài cả tháng, chắc hẳn người mà đại ca phái đi cũng đã đến địa điểm ta chỉ định rồi. Đợi ta đem đan dược giao đi, sẽ trở về bế quan. Lần này, không đạt Đấu Hoàng, tuyệt không xuất quan!
Tiêu Viêm cười nhạt, bàn tay khẽ sờ lên hỏa ấn màu trắng trên trán, cảm nhận được ấn ký vẫn tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nhủ:
- Lão sư, chờ con, đệ tử sẽ mau chóng tăng thực lực lên để cứu ngài và phụ thân ra ngoài!
Nhìn thấy một tia âm hàn trong mắt Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa gật đầu, tùy ý nói:
- Yên tâm đi. Ta sẽ chăm sóc Tử Nghiên, cũng sẽ thuận tiện hộ pháp cho ngươi.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười, rồi khẽ chắp tay với Mỹ Đỗ Toa, cười nói:
- Nếu đã vậy, xin đa tạ trước. Ta đi giao đan dược, trở về nghỉ ngơi một chút rồi sẽ bắt đầu bế quan.
- Ừm.
Ánh mắt của Mỹ Đỗ Toa lại một lần nữa tập trung vào quang kén.
Thấy thế, Tiêu Viêm cũng không nói nhiều, hắn đi vòng quanh quang kén, không phát hiện có gì bất thường mới yên tâm, rồi vọt người bay ra ngoài sơn cốc.
Ra khỏi sơn cốc, thân hình Tiêu Viêm dừng lại trên bầu trời, ánh mắt nhìn quanh phân biệt phương hướng, đôi cánh lửa sau lưng rung lên, hóa thành một vệt sáng lướt về phía bắc.
Cứ bay như vậy một hồi lâu, tốc độ của Tiêu Viêm mới chậm lại, ánh mắt lướt qua một ngọn núi phía dưới. Ở nơi đó, dường như có vài cỗ khí tức đang ẩn hiện. Chỉ trong chốc lát, Tiêu Viêm đã xuất hiện trên đỉnh núi, và ngay khi vừa hiện thân, hắn đã cảm nhận được hơn mười cỗ khí tức yếu ớt xung quanh.
- Ra đi.
Tiêu Viêm liếc mắt một cái, thản nhiên nói.
Tiếng nói của Tiêu Viêm vừa dứt, trên đỉnh núi nhất thời vang lên một trận xôn xao, rồi mấy chục bóng người thoáng hiện ra. Người dẫn đầu là một lão giả, nhìn thấy Tiêu Viêm trên bầu trời, trên mặt lộ vẻ kinh hỉ, vội vàng quỳ hai gối xuống đất, cung kính nói:
- Tham kiến Minh Chủ.
Mấy chục người phía sau lão giả cũng đồng loạt quỳ xuống, trầm giọng hô vang, âm thanh vang vọng khắp núi rừng.
Ánh mắt đảo qua những người này, cuối cùng dừng lại trên ngực của lão giả, nơi đó có một huy Chương màu xanh biếc, chính giữa là một đóa hỏa liên xinh đẹp.
Chậm rãi đáp xuống đất, Tiêu Viêm thản nhiên nói:
- Các ngươi là người do đại ca ta phái tới?
Nghe vậy, lão giả kia vội vàng khom người tiến lên, từ trong nạp giới lấy ra một quyển trục, hai tay dâng lên, cung kính nói:
- Minh Chủ, lão phu tên là Bách Lý Thịnh, hiện là quản sự của Viêm Minh. Lần này đúng là do Tiêu Đỉnh nguyên lão phái tới.
Tiếp nhận quyển trục, Tiêu Viêm chậm rãi xem qua, lúc này mới khẽ gật đầu, thâm ý mỉm cười nói:
- Vậy phiền toái ngươi rồi. Ta còn có việc, không thể trở về đế đô, nên vật này đành nhờ các ngươi mang về. Trên đó có linh hồn ấn ký của ta, nếu trên đường bất hạnh bị cướp, ta tự có cách tìm lại.
- Ha hả, Minh Chủ cứ việc yên tâm, hiện giờ tại Gia Mã đế quốc này, vẫn chưa có kẻ nào dám động đến "Viêm Minh" chúng ta.
Bách Lý Thịnh vội vàng gật đầu, hắn tự nhiên cũng hiểu ý tứ trong lời nói của Tiêu Viêm, lập tức vội nói.
- Ừm, nếu đã vậy, các ngươi mau đi đi. Lúc trở về báo cho đại ca biết, ta sẽ bế quan nửa năm hoặc một năm. Trong thời gian này, mọi việc của Viêm Minh do hắn toàn quyền quyết định.
Tiêu Viêm phất tay, nói.
- Vâng!
Bách Lý Thịnh cung kính đáp, rồi chậm rãi lui về phía sau. Đợi đến khi cách xa hơn mười thước, lão mới vung tay lên, dẫn theo mấy chục người lướt vào rừng rậm, cuối cùng biến mất, nhanh chóng rời khỏi ngọn núi.
Đưa mắt nhìn đội hộ tống rời đi, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Thực lực cao nhất trong số họ là lão giả Đấu Linh đỉnh phong kia, nhưng đội hình tổng thể này cũng làm Tiêu Viêm hài lòng.
- Chuyện đan dược đã giải quyết xong, vậy kế tiếp phải trở về bế quan thôi...
Khẽ lẩm bẩm một tiếng, Tiêu Viêm chậm rãi bay lên không, vừa định trở về sơn cốc thì đột nhiên, hắn khẽ "ồ" một tiếng kinh ngạc, ánh mắt quét về một nơi cách đây trăm dặm. Ở đó, một đạo linh hồn ấn ký hắn lưu lại đã bị kích hoạt.
- Nơi đó là...
Ánh mắt hơi lóe lên, một lát sau, Tiêu Viêm thấp giọng nói:
- Tiểu trấn Thanh Sơn...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ