Sau khi Mỹ Đỗ Toa rời đi, sơn cốc lại chìm vào tĩnh lặng. Không gian trên bầu trời đã bị phong tỏa, biến khe núi nhỏ này thành một nơi hoàn toàn cách biệt, không một ai có thể vô tình lạc bước vào.
Tuy nhiên, sự ra đi của Mỹ Đỗ Toa cũng không gây ra nhiều xáo trộn trong sơn cốc. Đống đá vụn trước sơn động vẫn im lìm không chút phản ứng, chiếc quang kén khổng lồ trong cốc cũng không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ phá kén chui ra. Mặc dù bề ngoài vẫn như cũ, nhưng nếu là người có cảm giác nhạy bén sẽ phát hiện ra hai luồng khí tức cường hãn dị thường đang lặng lẽ tiềm phục, chờ đợi thời cơ để cùng nhau phá kén hóa bướm.
Trong sơn cốc tuy có ma thú sinh sống, nhưng uy áp mơ hồ tỏa ra từ quang kén khiến chúng không dám bước vào thâm cốc dù chỉ nửa bước, chỉ có thể bồn chồn lo lắng ở bên ngoài. Cũng vì luồng uy áp ấy mà chúng không dám phát ra tiếng động quá lớn, sợ kinh động đến sự tồn tại bên trong, một sự tồn tại khiến chúng cảm thấy vô cùng e ngại.
Vì thế, thời gian trôi đi, thâm cốc càng trở nên cô tịch, người và thú đều ít lui tới. Năng lượng trong cốc nồng đậm khiến cỏ dại sinh sôi nảy nở, lan ra khắp nơi, trùm lên cả quang kén, tạo thành một tấm lưới màu xanh biếc bao bọc lấy sơn động. Kể từ đó, sơn cốc càng thêm hoang vắng, chỉ có lốc xoáy năng lượng khổng lồ giữa không trung là còn tỏa ra chút sinh khí.
Thời gian trong thâm cốc biệt lập trôi đi nhanh chóng, ngày lại qua ngày, xuân đi thu tới. Bất tri bất giác, từ lúc Mỹ Đỗ Toa rời đi đã gần nửa năm. Tính ra, thời gian bế quan của Tiêu Viêm và Tử Nghiên cũng đã gần một năm, nhưng trong cốc vẫn không có một chút động tĩnh nào. Sơn cốc hoang vắng, tĩnh mịch, dường như đã lặng lẽ lãng quên hai người họ.
Trong gần nửa năm này, Mỹ Đỗ Toa cũng chưa từng quay lại. Nàng đã xảy ra chuyện gì, không một ai hay biết.
Trong thâm cốc, cỏ dại vẫn tươi tốt um tùm. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ chiếm cứ toàn bộ sơn cốc, cuối cùng men theo vách núi mà lan ra ngoài, tựa như những con thanh xà trườn đi khắp chốn.
Thâm cốc hoang vắng, thời gian lặng lẽ trôi. Cho đến một ngày nọ, sự tĩnh lặng cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi một tia dị động. Chỉ thấy trên bầu trời, lốc xoáy năng lượng đang chậm rãi xoay tròn đột nhiên ngừng lại. Ngay sau đó, năng lượng bàng bạc như mưa rào trút xuống, cuối cùng hóa thành hai cột năng lượng khổng lồ như thác lũ. Một cột hướng thẳng về phía sơn động bị cỏ dại che lấp, cột còn lại lao thẳng đến quang kén nằm giữa đám cỏ.
Hai cột năng lượng này lớn chừng vài trượng, xé toạc không gian, tạo ra những tiếng rít chói tai. Có thể thấy được năng lượng ẩn chứa bên trong khổng lồ đến mức nào. Khi hai cột năng lượng lao xuống, đám cỏ dại trong cốc héo rũ với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong vài hơi thở, tất cả đều trở nên khô vàng, để lộ ra quang kén khổng lồ màu tím và đống đá vụn trước cửa sơn động.
Hai cột năng lượng khổng lồ cùng lao xuống, một cột chui vào bên trong quang kén, cột kia tiến vào sơn động. Sau đó, vạn vật lại chìm vào im lặng.
Giữa không trung, lốc xoáy năng lượng đã hoàn toàn tiêu tán. Thiên địa năng lượng vốn đang dao động kịch liệt trong cốc cũng dần dần khôi phục lại vẻ bình thường. Xem tình hình này, dường như hai kẻ cần một lượng năng lượng cực kỳ khổng lồ kia đã đạt đến độ bão hòa.
Quang kén trong cốc sau khi hấp thụ cột năng lượng khổng lồ, màu sắc trở nên đậm hơn, bề mặt dần dần xuất hiện những ký hiệu huyền dị, tỏa ra quang mang nhàn nhạt, trông vô cùng thần kỳ.
Sau biến cố này, trong cốc lại không có động tĩnh gì nữa. Cứ như thế, trong chớp mắt, nửa tháng nữa lại trôi qua. Bên trong sơn động bị đá vụn che khuất, một đôi mắt đã nhắm lại gần một năm cuối cùng cũng run rẩy, từ từ mở ra!
Hai mắt mở ra, trong con ngươi đen thẳm chợt lóe lên một tia điện quang tựa như sấm sét. Khoảnh khắc đó, trong sơn động tĩnh mịch, không khí cũng vang lên những tiếng nổ lách tách rất nhỏ.
Khi đôi mắt mở ra, một luồng khí tức bàng bạc đã yên lặng gần một năm cuối cùng cũng thức tỉnh. Nó chậm rãi dâng lên, tựa như một tiếng gầm chấn động thiên địa.
Luồng khí tức này so với trước kia cường hãn hơn gấp bội. Cả sơn động rung chuyển nhè nhẹ, những vết nứt to bằng cánh tay như mạng nhện lan ra từ chỗ hắc bào thanh niên đang ngồi xếp bằng, cuối cùng bao trùm khắp mọi ngóc ngách.
“Rắc!”
Tảng đá nơi hắn ngồi đột nhiên vang lên một tiếng rất nhỏ, những vết nứt li ti xuất hiện, sau đó nhanh chóng lan rộng. Cuối cùng, sau một tiếng nổ trầm thấp, tảng đá vỡ tan thành vô số mảnh vụn, bắn tung tóe.
Tảng đá nổ tung, nhưng hắc bào thanh niên vẫn không hề động đậy. Đôi chân hắn lơ lửng giữa hư không, không cần điểm tựa, cứ như vậy trôi nổi giữa không trung.
“Đây... là cảm giác của cấp bậc Đấu Hoàng sao...”
Tiêu Viêm chậm rãi dang hai tay, cảm nhận luồng đấu khí bàng bạc như thác lũ đang cuộn trào trong cơ thể, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Giờ khắc này, hắn có cảm giác cả thiên địa đều nằm trong lòng bàn tay, hào tình tráng chí dâng trào mãnh liệt. Lực lượng linh hồn cường hãn cũng lấy thân thể hắn làm trung tâm, như một cơn bão quét ra bốn phương tám hướng.
Lực lượng linh hồn hùng hồn nhanh chóng lan ra ngoài sơn động, bao trùm toàn bộ sơn cốc. Sau khi quét qua, Tiêu Viêm nhìn thấy chiếc quang kén màu tím khổng lồ. Thậm chí, dựa vào sự nhạy bén của linh hồn, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được một sinh mệnh cường đại đang ngưng tụ thành hình bên trong kén!
Linh hồn lực khuếch tán ra đến sơn cốc nhưng không dừng lại, vẫn tiếp tục lan ra bên ngoài Ma Thú sơn mạch. Vô số cảnh vật phản chiếu vào trong đại não của Tiêu Viêm. Đương nhiên, trong Ma Thú sơn mạch không thiếu ma thú cường hãn. Vì vậy, khi linh hồn của Tiêu Viêm bá đạo quét qua, chúng không thể không cảm nhận được. Nhất thời, trong dãy núi mờ mịt vang lên từng tiếng gầm rống kinh thiên động địa, khiến vô số ma thú cấp thấp run rẩy không ngừng.
Tuy nhiên, những ma thú cường hãn này dù cảm nhận được linh hồn của Tiêu Viêm, nhưng ngoại trừ một số ít sở hữu thần thông đặc thù, phần lớn đều không thể gây tổn hại cho linh hồn của hắn. Bởi vậy, sau khi bá đạo quét qua, linh hồn lực của Tiêu Viêm vẫn không gặp phải chút công kích nào.
Linh hồn lực bàng bạc bao trùm một phạm vi trăm dặm, nhưng dường như đã đến cực hạn. Khi linh hồn lực của Tiêu Viêm vừa khuếch tán đến một hẻm núi nào đó liền cảm thấy khó có thể tiến sâu hơn. Thấy vậy, tâm thần Tiêu Viêm khẽ động, linh hồn lực đang khuếch tán lập tức như thủy triều rút về, chỉ trong vài lần hô hấp đã hoàn toàn trở về cơ thể.
Sau khi linh hồn lực trở về, Tiêu Viêm hơi ngửa đầu, thở ra một hơi thật dài. Vừa định thu liễm linh hồn lực, trong lòng hắn đột nhiên khẽ động. Ngón tay khẽ vuốt ấn ký hỏa diễm màu trắng trên trán, sâu trong linh hồn đang yên tĩnh bỗng xuất hiện một chút rung động khó hiểu.
Hít sâu một hơi không khí ẩm ướt, đôi mắt Tiêu Viêm hơi lóe sáng, rồi khẽ nheo lại. Tâm thần đột nhiên vừa động, linh hồn lực bàng bạc lại một lần nữa quét ra. Chỉ là lần này không phải khuếch tán ra xung quanh, mà như một dòng hồng thủy lao thẳng vào hỏa ấn trên trán!
Linh hồn lực vừa vọt vào hỏa ấn, một tiếng nổ trầm thấp vang lên trong đầu Tiêu Viêm. Trước mắt hắn đột nhiên tối sầm, rồi hiện ra một con đường nhỏ được tạo thành từ hỏa diễm màu trắng dày đặc. Hai bên con đường là bóng tối sâu không thấy đáy.
Nhìn con đường hỏa diễm dường như không có điểm cuối, linh hồn Tiêu Viêm không chút do dự, lập tức bước lên và mạnh mẽ tiến về phía trước. Mỗi khi linh hồn đạt đến một trình độ nhất định, hắn lại mơ hồ hiểu thêm một chút về cách vận dụng linh hồn lực...
Con đường quả thực rất dài, nhưng với tốc độ của linh hồn lực còn nhanh hơn cả tia chớp, chỉ trong vòng gần mười phút, cuối con đường đã xuất hiện một động khẩu bằng hỏa diễm. Linh hồn Tiêu Viêm thoáng dừng lại một chút, rồi mạnh mẽ xông vào.
Khi linh hồn vọt vào động khẩu, hỏa diễm màu trắng chói mắt đột nhiên biến mất, thay vào đó là một luồng áp lực nặng nề. Nơi u ám này dường như là một đại điện khổng lồ, diện tích rộng lớn của nó có chút đáng sợ. Những cột đá khổng lồ cao đến trăm trượng chống đỡ lấy đại điện. Bên trong đại điện, vô số quang đoàn được bao bọc bởi hào quang xanh biếc lơ lửng. Linh hồn Tiêu Viêm đảo qua, kinh hãi phát hiện, bên trong những quang đoàn đó rõ ràng là những linh hồn thể sống sờ sờ!
Vô số linh hồn thể đang kịch liệt giãy giụa bên trong những quang đoàn, khiến người ta không khỏi kinh hãi. Linh hồn của Tiêu Viêm nhanh chóng lướt qua, một lát sau, đột nhiên dừng lại ở gần trung tâm đại điện. Nơi đó có một quang đoàn lớn hơn hẳn những cái khác, bên trong là một lão giả đang nhắm chặt hai mắt. Khoảnh khắc ấy, lòng Tiêu Viêm dậy sóng, bởi lão giả này chính là Dược Lão đã bị Hồn Điện bắt đi!
“Nơi này... là Hồn Điện sao?”
Linh hồn Tiêu Viêm phát ra âm thanh thì thào ngây dại. Nhưng khi thanh âm vừa dứt, không gian trước mặt đột nhiên chấn động, rồi vỡ tan như gương. Một luồng linh hồn lực kinh khủng, quỷ dị và âm trầm đột nhiên tuôn ra, chỉ một tiếp xúc đã đánh tan linh hồn tàn ảnh của Tiêu Viêm!
Linh hồn hóa thành hư vô trong chốc lát. Tại sơn cốc, Tiêu Viêm đột nhiên mở choàng hai mắt, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, trong mắt vẫn còn vương lại một tia hoảng sợ. Hắn dám khẳng định, nơi mà hỏa ấn linh hồn vừa đưa hắn tới, nhất định chính là Hồn Điện thần bí
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽