Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 760: CHƯƠNG 750: XÀ NHÂN NGUYỆT MỊ

Ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt trẻ tuổi với nụ cười ấm áp trước mặt, chẳng biết tại sao, Nguyệt Mị cảm thấy gương mặt này có chút quen mắt, nhưng lại không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

“Ngươi là người của Gia Mã đế quốc?” Đôi xà mục lướt qua hắc bào thanh niên, Nguyệt Mị cảnh giác hỏi.

Nhìn bộ dáng đề phòng của Nguyệt Mị, Tiêu Viêm không khỏi mỉm cười, gật đầu nói: “Yên tâm, ta là người của Gia Mã đế quốc.”

Nghe vậy, Nguyệt Mị mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng vừa muốn giãy dụa đứng dậy, nhưng cơ thể tê dại vô lực nên chỉ có thể bất lực thở dài. Ngay lúc này, một viên đan dược tỏa hương thơm ngát đột nhiên xuất hiện trước mặt, kèm theo một tiếng cười khẽ: “Nếu không sợ là độc dược, có thể dùng thử.”

Thoáng chần chừ, Nguyệt Mị nhận lấy đan dược, trong lòng do dự một lúc rồi mới hé miệng nuốt xuống. Đan dược vừa vào bụng, một luồng dược lực ấm áp tức thì lan tỏa khắp tứ chi bách hài, nhanh chóng xua tan cảm giác vô lực.

Cảm nhận được biến hóa trong cơ thể, Nguyệt Mị lúc này mới hoàn toàn yên tâm, ngẩng đầu nhìn hắc bào thanh niên, nở nụ cười đầy thiện ý: “Đa tạ, ta là Nguyệt Mị của Xà Nhân tộc.”

Nhìn Xà Nhân mỹ nữ lúc trước còn hung hãn đòi biến mình thành nam nô, giờ phút này lại nở nụ cười nhu hòa, Tiêu Viêm trong lòng cảm thấy thật buồn cười. Hắn chợt quay đầu nhìn hai gã trung niên sắc mặt đã âm trầm từ lúc mình xuất hiện.

“Cẩn thận một chút, hai tên này là cường giả của Kim Nhạn Tông thuộc Lạc Nhạn đế quốc, thực lực đều là Đấu Vương, không thể khinh thường.” Được đan dược trợ giúp, Nguyệt Mị cũng hồi phục chút khí lực, thân thể mềm mại đứng dậy, xà mâu âm lãnh nhìn chằm chằm hai gã đối diện.

“Kim Nhạn Tông?” Tiêu Viêm khẽ nhướng mày, yên lặng gật đầu.

“Vị bằng hữu này, trời cao đất rộng, mỗi người một ngả, khuyên ngươi không nên xen vào việc của người khác, bằng không cái mạng nhỏ này khó mà giữ được.” Tên trung niên sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, chậm rãi nói.

Hiện giờ Tiêu Viêm đã chính thức tiến vào cấp bậc Đấu Hoàng, hai người này tự nhiên không thể nào nhận ra thực lực chân chính của hắn. Nhưng vừa rồi Tiêu Viêm đã hóa giải một kích liên thủ của bọn họ, rõ ràng cũng không phải kẻ tầm thường, bởi vậy hai người có chút kiêng kị, chưa lập tức ra tay.

Tiêu Viêm nghe vậy chỉ cười nhạt, thân hình vẫn đứng chắn trước Nguyệt Mị không hề nhúc nhích. Hắn tuy không nói, nhưng hành động đã cho hai vị cường giả Kim Nhạn Tông biết rõ ý của mình.

“Hắc hắc, người của Gia Mã đế quốc các ngươi quả thật nhiệt tình, Kim ta thật lòng bội phục. Nhưng nếu ngươi đã cố ý nhúng tay vào, cũng chỉ có thể trách mạng ngươi không tốt mà thôi!”

Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, gã tự xưng là Kim cười lạnh lắc đầu, rồi quay sang đồng bọn bên cạnh trầm giọng:

“Cùng ra tay, giết bọn chúng!”

Gã đồng bọn gật đầu, với thực lực của hai người, cho dù tại Lạc Nhạn đế quốc cũng có thể xem là bá chủ một phương. Trong khoảng thời gian giao chiến với Gia Mã đế quốc, có lẽ do may mắn, ngoại trừ một vài cường giả nổi danh của Viêm Minh, hai người ít khi gặp được đối thủ, cho nên có chút xem nhẹ thực lực của Gia Mã đế quốc.

Hai người vừa dứt lời, kim quang trong cơ thể lại bùng phát. Kim quang sắc bén chậm rãi xoay tròn quanh thân, lưu lại trên mặt đất những vết cắt ngang dọc.

Nguyệt Mị đứng sau lưng Tiêu Viêm thấy cử động của hai gã này, nét mặt có chút thay đổi. Mặc dù nàng đoán thanh niên trước mặt có lẽ thực lực không thấp, nhưng để hắn một mình đối phó với sự phối hợp của hai gã Đấu Vương thì nguy hiểm cũng không hề nhỏ.

“Ta sẽ đối phó một tên, ngươi nếu có thể đánh bại tên còn lại thì tốt, bởi vì ta cũng chỉ có thể cầm cự được một lúc.” Trầm ngâm một lát, Nguyệt Mị cắn môi, trầm giọng nói với Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm nghe vậy hơi ngẩn ra, rồi cười lắc đầu: “Thương thế của ngươi hiện tại không thể tiếp tục chiến đấu, cứ nghỉ ngơi đi. Hai tên này, giao cho ta là được rồi.”

Thấy Tiêu Viêm muốn lấy một địch hai, Nguyệt Mị có chút sững sờ, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt với nụ cười nhàn nhạt của hắn, thấp giọng nói: “Tốt nhất đừng cậy mạnh.”

“Để xem ngươi có phải cậy mạnh hay không! Hắc hắc, hôm nay bảng chiến công của chúng ta lại thêm một cái đầu người không tầm thường.” Tên họ Kim cười lạnh một tiếng, bàn tay xuất ra một kiện vũ khí có hình dạng khá kỳ quái, trông giống như Kim Hoàn, quanh thân phủ kín những chiếc gai sắc bén, trên gai còn ẩn hiện tử quang, hiển nhiên đã được tẩm kịch độc.

Khi gã họ Kim xuất vũ khí ra, đồng bọn của hắn cũng lấy ra một kiện vũ khí y hệt.

“Cẩn thận một chút, đó là vũ khí độc môn của Kim Nhạn Tông – Nhạn Linh Hoàn, cực kỳ nguy hiểm, hơn nữa khi phối hợp với công pháp của bọn chúng, uy lực lại càng không nhỏ.” Nhìn thấy vũ khí trong tay hai gã trung niên, Nguyệt Mị sắc mặt khẽ biến, vội vàng nhắc nhở.

“Hắc hắc, không ngờ ngươi đối với Kim Nhạn Tông bọn ta cũng khá hiểu biết đấy. Nhưng điều đó cũng không cứu được mạng của hai ngươi đâu!” Gã họ Kim the thé cười, liếc mắt ra hiệu cho đồng bọn. Hai người đột nhiên phân tán, một kẻ mãnh công về phía Tiêu Viêm, kẻ còn lại hướng Nguyệt Mị tập kích.

Ánh mắt hờ hững nhìn hai người đang nhanh chóng lao tới, Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu. Chỉ là hai gã Đấu Vương mà thôi, lúc hắn còn chưa đột phá Đấu Hoàng đã có thể dễ dàng giết chết, huống chi là hiện giờ!

Nguyệt Mị nhìn tên cường giả Kim Nhạn Tông từ một bên lao tới, ánh mắt nhất thời lạnh lùng, bàn tay nắm chặt, một thanh trường kiếm sắc bén liền xuất hiện. Nàng đang định động thân thì đột nhiên một bàn tay giữ lấy cổ tay trắng như tuyết của mình.

Cổ tay bị nắm lấy, Nguyệt Mị cả kinh, nhưng chưa kịp mở miệng đã thấy Tiêu Viêm đứng bên cạnh. Nàng ngẩng đầu lên, liền thấy một nụ cười lãnh đạm chợt hiện trên khuôn mặt trẻ tuổi đó.

Hai người Kim, Chính thấy hành động bảo vệ Nguyệt Mị của Tiêu Viêm, trong miệng liền phát ra tiếng cười âm hàn. Tốc độ hai người chợt bạo tăng, Nhạn Linh Hoàn trong tay tỏa ra kim quang nồng đậm, mang theo hàn quang khiếp người.

“Hỏa Hoàn Bạo!”

Khi hai người chỉ còn cách Tiêu Viêm khoảng một trượng, hắn lạnh giọng quát.

Tiếng quát vừa dứt, một vòng Hỏa Hoàn xanh biếc lấy Tiêu Viêm làm trung tâm khuếch tán ra, chỉ trong nháy mắt đã chạm đến thân thể hai người Kim, Chính. Một tiếng nổ mạnh vang vọng khắp bình nguyên.

Rắc rắc!

Hỏa Hoàn nổ tung, hai thân ảnh đang lao tới chợt cứng ngắc, rồi bị đẩy lùi về sau hơn mười thước trong tư thế cực kỳ chật vật mới chậm rãi dừng lại. Một ngụm máu tươi không nhịn được mà trào ra, hai người kinh hãi ngẩng đầu nhìn hắc bào thanh niên vẫn đang mỉm cười nhàn nhạt. Bọn họ không thể nào tưởng tượng nổi, chỉ vẻn vẹn một kích mà mình đã rơi vào tình trạng thê thảm như vậy.

Kinh hãi liếc mắt nhìn nhau, hai người như nghĩ tới điều gì, trán nhất thời đổ mồ hôi lạnh, run giọng thốt lên: “Đấu Hoàng cường giả?”

Sau khi thốt ra bốn chữ này, hai người Kim, Chính trong lòng dâng lên một cảm giác không thể nói thành lời. Thanh niên trước mặt này cùng lắm cũng chỉ trạc hai mươi tuổi, nếu hắn là Đấu Vương cường giả, hai người còn có thể chấp nhận, nhưng nếu là Đấu Hoàng thì thật quá đáng sợ. Mặc kệ bọn họ cảm thấy thế nào, năng lượng ẩn chứa bên trong vòng lửa kia tuyệt đối chỉ có Đấu Hoàng cường giả mới có thể thi triển.

“Gia Mã đế quốc xuất hiện một Đấu Hoàng cường giả trẻ tuổi như vậy từ khi nào? Tại sao chúng ta chưa từng nghe nói qua?”

Trong khi hai người Kim, Chính lòng còn đang nổi sóng thì Nguyệt Mị bên này cũng kinh ngạc há to cái miệng hồng nhuận nhỏ nhắn. Nàng cũng không ngờ tới, người thanh niên này lại là một Đấu Hoàng cường giả, thiên phú tu luyện thật quá kinh người.

Phốc! Phốc!

Lúc Nguyệt Mị còn đang kinh ngạc, hai đạo thanh âm đột nhiên vang lên. Khi nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy hai người Kim, Chính đang điên cuồng bỏ chạy về hai hướng khác nhau.

“Mau đuổi theo, đừng để bọn chúng…” Nhìn thấy hai người muốn chạy trốn, Nguyệt Mị vội vàng nói, nhưng lời còn chưa dứt thì thân hình Tiêu Viêm ở trước mặt đã biến mất.

“Tốc độ này…” Bàn tay mềm mại lau mồ hôi lạnh trên trán, trái tim Nguyệt Mị không khỏi đập nhanh. May mắn người này là người của Gia Mã đế quốc, nếu không, bằng vào tốc độ này, e rằng ngoại trừ Nữ vương bệ hạ, không ai có thể sánh bằng.

Ngay lúc Nguyệt Mị đang lau mồ hôi lạnh, hai thân ảnh đột nhiên từ trên trời rơi xuống, nện mạnh trên mặt đất. Nàng cúi đầu nhìn, đúng là hai tên cường giả Kim Nhạn Tông vừa chạy trốn, chẳng qua lúc này bọn chúng đã là hai cái xác không hồn.

“Chạy cũng nhanh thật.” Thân ảnh Tiêu Viêm từ trên trời thoáng hiện rồi hạ xuống, tùy ý đá đá hai cỗ thi thể, bình thản nói.

Nguyệt Mị kinh ngạc phát hiện, hai gã này rõ ràng đã chia làm hai hướng chạy trốn, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã nằm đây. Nàng lại nhìn Tiêu Viêm đang thong thả bước tới, mồ hôi lạnh càng tuôn ra nhiều hơn. Thực lực của người này e rằng còn mạnh hơn cả mấy vị Đấu Hoàng cường giả của Viêm Minh.

“Không biết quý danh của tiên sinh là gì?”

Nguyệt Mị cẩn thận dò hỏi.

Nhìn bộ dáng cẩn trọng của nàng, Tiêu Viêm không khỏi bật cười, khóe miệng hiện lên một tia trêu tức: “Nguyệt Mị thống lĩnh, chẳng lẽ người đã quên tên tiểu sắc lang năm xưa trong sa mạc, kẻ đã không cẩn thận nhìn lén người tắm rửa, sau đó bị đuổi giết ngàn dặm sao?”

Nghe được lời này, trong đầu Nguyệt Mị dần hiện ra tình cảnh trong sa mạc năm đó. Lại nhìn khuôn mặt trẻ tuổi quen thuộc này, đôi xà mâu mê người của nàng nhất thời trợn tròn hết cỡ.

“Là ngươi?!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!