Mộ Lan tam lão lơ lửng trên không trung, đấu khí bàng bạc tràn ngập khắp cõi thiên địa này, nhìn kỹ có thể thấy không gian cũng trở nên có chút vặn vẹo.
Cảm nhận được luồng đấu khí hùng hậu như được thiên địa hô ứng, một sự tự tin mãnh liệt dâng lên trong lòng tam lão, áp lực nặng nề mà Tiêu Viêm mang lại cũng bị gắt gao áp chế.
“Ha ha, Viêm Minh Minh chủ, hôm nay lão phu sẽ cho ngươi biết thế nào là trời cao đất dày! Với thực lực của Vân Lam Tông ngày trước, chúng ta còn có vài phần kiêng kị, nhưng với một Viêm Minh vừa mới thành lập, còn chưa đủ tư cách!” Tên trưởng lão đầu sư tử, ánh mắt toát ra vẻ khát máu, cất tiếng cười to.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn tên trưởng lão đang cuồng tiếu, Tiêu Viêm khẽ lắc đầu, tay kết thủ ấn, mỉm cười nói: “Tiêu Viêm ta đã có thể diệt Vân Lam Tông – thế lực khiến các ngươi kiêng kị, thì tất nhiên cũng có thể hủy diệt các ngươi!”
"Thiên Hỏa Tam Huyền Biến!"
Vừa dứt lời, thủ ấn của Tiêu Viêm biến đổi, trong lòng quát khẽ một tiếng. Theo tiếng quát này, Lưu Ly Liên Tâm Hỏa trong cơ thể nhanh chóng xoay tròn dọc theo kinh mạch, từng luồng năng lượng cuồng bạo tràn ngập khắp nơi trong cơ thể hắn.
Thực lực chân chính hiện tại của Tiêu Viêm ước chừng là nhất tinh Đấu Hoàng, nhưng nhờ sự huyền diệu của Phần Quyết, thân thể hắn mạnh hơn rất nhiều so với cường giả cùng cấp, lực chiến đấu có thể so với tam tinh, thậm chí tứ tinh Đấu Hoàng cũng không hề thua kém. Hơn nữa, thêm sự gia trì của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, cho dù đối mặt với bát tinh Đấu Hoàng hắn cũng có thể đại chiến một trận. Nếu cộng thêm mấy loại đấu kỹ uy lực phi phàm cùng với Dị Hỏa, dù là cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong hắn cũng dám liều mạng.
Đương nhiên, muốn chống lại cường giả Đấu Tông tuy có chút khó khăn, nhưng Tiêu Viêm vẫn còn át chủ bài chưa lật, đủ để khiến cường giả cấp bậc này trọng thương, thậm chí là tử vong.
Thấy khí tức của Tiêu Viêm đột nhiên tăng vọt, Mộ Lan tam lão hơi ngẩn ra rồi khinh thường lắc đầu, chẳng lẽ hắn chỉ dựa vào cái này mà dám kiêu ngạo sao?
“Nếu đây là lá bài tẩy của ngươi, ba lão già bọn ta không thể không cảnh tỉnh ngươi. Hôm nay, Viêm Minh Minh chủ, trước mặt đông đảo cường giả của Gia Mã đế quốc, ngươi chỉ có một con đường chết mà thôi!” Trưởng lão đầu hổ cười lạnh nói, trong thanh âm phảng phất tiếng hổ gầm.
Không để ý tới vẻ cười lạnh của đối phương, Tiêu Viêm khẽ lật bàn tay, Huyền Trọng Xích hiện ra, tùy ý vung vài cái, tạo nên từng tiếng xé gió sắc bén.
Trọng xích đột ngột ngừng lại, bàn chân Tiêu Viêm thoáng hiện ngân quang, một tiếng sấm khẽ vang lên, thân hình hắn hóa thành một đạo hắc ảnh lướt đi.
Nhìn thấy tốc độ của Tiêu Viêm, Mộ Lan tam lão có chút kinh ngạc, rồi lại cười lạnh. Tên trưởng lão đầu hổ sải một bước về trước, lập tức tạo thành thế trận, vừa vặn phong tỏa mọi đường tấn công của Tiêu Viêm.
Giương đôi mắt khát máu nhìn Tiêu Viêm đang lao tới, tên trưởng lão đầu hổ đột nhiên siết chặt nắm đấm, huyết quang trong mắt như ngưng tụ lại, một quyền không chút màu mè vung thẳng tới Tiêu Viêm.
Một quyền này không hề có kỹ xảo, chỉ có lực lượng tuyệt đối. Sức mạnh đáng sợ khiến không gian xung quanh vặn vẹo, không khí bên trong như bị ép ra ngoài, hình thành một vòng chân không, tạo nên một đạo pháo khí vô hình trước nắm đấm, mang theo tiếng ma sát chói tai mà lao đi.
Nhìn thế công của hổ đầu trưởng lão, sắc mặt Tiêu Viêm không hề thay đổi, đấu khí trong cơ thể như thủy triều cuồn cuộn gào thét dọc theo kinh mạch. Bàn tay nắm chặt chuôi trọng xích, thanh sắc hỏa diễm cuồn cuộn trào ra, bao trùm lấy thanh trọng xích. Chợt, hai tay đồng thời nắm chặt chuôi xích, không hề tránh né, trực tiếp vung tới nghênh đón nắm đấm của hổ đầu trưởng lão.
“Keng!”
Thanh âm kim loại va chạm chói tai vang lên, khiến màng nhĩ của vô số người ong lên, những người thực lực yếu hơn một chút còn cảm thấy tai đột nhiên đau nhói.
Trên bầu trời nơi va chạm, một vòng kình khí nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía, mà hai đạo thân ảnh vừa chạm vào nhau đã lập tức bật ngược ra sau.
Kình lực truyền lên trọng xích khiến bàn tay Tiêu Viêm khẽ run lên. Đối với sức mạnh của tên hổ đầu trưởng lão này, Tiêu Viêm có chút bất ngờ. Nhưng đối phương cũng không dễ chịu gì.
Lui về sau vài bước, tên hổ đầu trưởng lão kia mới ổn định được thân hình, ánh mắt âm trầm nhìn một mảng đỏ rực trên nắm tay do hỏa diễm cực nóng gây ra, thấp giọng gằn từng chữ: “Dị hỏa? Ngươi sở hữu Dị hỏa?”
Vừa rồi, thanh sắc hỏa diễm xuất hiện trên trọng xích của Tiêu Viêm, hắn cũng thấy nhưng không để ý lắm. Dù sao Dị hỏa cũng quá mức quý hiếm. Nhưng trong khoảnh khắc tiếp xúc, hắn liền phát hiện, huyết hồng năng lượng do ba người dung hợp lại đã bị ngọn lửa kia đốt cháy, tạo ra vài lỗ hổng, khiến hắn không khỏi kinh hãi.
Với kiến thức của hắn, đương nhiên có thể nhận ra, hỏa diễm có thể đốt cháy huyết hồng năng lượng không thể là hỏa diễm bình thường được. Trên Đấu Khí đại lục này, cũng chỉ có Dị hỏa mới có khả năng đó.
Thấy hổ đầu trưởng lão chịu thiệt, sắc mặt hai tên trưởng lão còn lại cũng trầm xuống. Bọn họ quả nhiên đã xem thường tiểu tử này.
“Không đùa giỡn nữa, cùng nhau động thủ giết hắn đi!” Tên trưởng lão đầu sư tử, đôi mắt đầy huyết tinh nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, bàn tay vung lên, trầm giọng nói.
Nghe vậy, hai tên trưởng lão còn lại cũng gật đầu. Lão luyện như bọn họ đương nhiên hiểu được đạo lý lật thuyền trong mương, lúc nãy hổ đầu trưởng lão cậy mạnh mà phải chịu thiệt. Khó đảm bảo tiểu tử này có còn con bài tẩy nào khác không, nên cứ nhanh chóng giải quyết hắn là tốt nhất.
Trong lòng đã hạ quyết tâm, Mộ Lan tam lão không hề chần chờ, ba đạo thân ảnh đồng thời lướt đến, trong nháy mắt đã hình thành một trận hình tam giác vây khốn Tiêu Viêm.
Thấy hành động của ba người, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, hắn rõ ràng cảm giác được tất cả đường lui của bản thân đã bị ba người phong tỏa. Thân ở trong trận hình, chỉ có thể đối đầu trực diện với đối phương chứ không còn cách nào khác.
“Mộ Lan cốc quả nhiên cũng có chút môn đạo, thực lực chắc hẳn không kém Vân Lam Tông bao nhiêu.” Thầm đánh giá một chút, đôi cánh sau lưng Tiêu Viêm đập mạnh, trọng xích trong tay không chút do dự chém về phía sau.
“Bành!”
Trọng xích vừa hạ xuống, một thân ảnh liền hiện ra, chính là tên trưởng lão đầu gấu. Lúc này, hai bàn tay của hắn được bao bọc trong huyết sắc năng lượng, mơ hồ hóa thành một đôi Đại Hùng chưởng. Khi trọng xích của Tiêu Viêm đập tới, hắn dùng đôi Hùng chưởng này mạnh mẽ bắt lấy.
Trọng xích bị giữ chặt nhưng cũng không hề suy suyển, sắc mặt Tiêu Viêm hơi trầm xuống, tâm thần khẽ động, thanh sắc hỏa diễm nhanh chóng bao trùm lấy trọng xích. Bị Lưu Ly Liên Tâm Hỏa thiêu đốt, đôi Hùng chưởng kia phát ra tiếng xèo xèo, bốc lên từng làn khói trắng. Vậy mà tên trưởng lão này vẫn không hề buông tay, đột nhiên gầm lên một tiếng, gân xanh trên hai tay nổi lên, bộc phát ra một cỗ năng lượng khủng bố, mạnh mẽ đoạt lấy Huyền Trọng Xích.
Huyền Trọng Xích bị đoạt đi mà Tiêu Viêm ngay cả mí mắt cũng không giật một cái, dưới chân ngân quang bành trướng, thân hình nhanh chóng lướt đi, lưu lại từng đạo tàn ảnh như ẩn như hiện phía sau.
Ở khoảng cách gần như vậy, Tiêu Viêm trong nháy mắt đã áp sát tới, nắm tay siết chặt, đốt ngón giữa khẽ nhô ra, hung hăng đấm thẳng vào ngực tên trưởng lão đầu gấu.
"Bát Cực Băng!"
Nắm đấm còn cách ngực tên trưởng lão đầu gấu khoảng một thước thì bộc phát ra một cỗ ám kình cực mạnh. Đạo ám kình xuyên phá không khí, mang theo tiếng xé gió chói tai vang vọng khắp nơi.
"Bành!"
Khoảng cách gần như thế, trưởng lão đầu gấu tránh né không kịp, chỉ có thể mạnh mẽ đối kích với Tiêu Viêm.
Kình lực đáng sợ tạo ra một vết lõm trên ngực hắn, khiến hắn bị đẩy lui mấy bước, bả vai run lên mấy cái mới ổn định được thân hình.
Một kích đánh lui tên trưởng lão đầu gấu, Tiêu Viêm cũng lùi về phía sau một chút, mặt hơi nhăn lại. Dựa vào linh hồn cảm giác nhạy bén của mình, hắn phát hiện ra hơi thở của tên trưởng lão đầu gấu này đột ngột suy yếu đi rất nhiều.
Đang lúc nghi hoặc thì một đạo kình phong kinh người đã ập đến, mà uy lực của đòn đánh lén này đã đạt đến cấp bậc Đấu Tông!
Tiêu Viêm phản ứng cũng không chậm, quát khẽ một tiếng, ngọn lửa xanh biếc như núi lửa phun trào từ trong cơ thể bộc phát ra, trong chớp mắt hình thành nên một bộ áo giáp màu xanh biếc bao bọc toàn thân.
Hỏa giáp vừa ngưng tụ thành, đạo kình phong kia cũng ập đến, oanh kích thật mạnh lên hỏa giáp khiến không gian chung quanh chấn động không ngừng.
Gặp phải trọng kích như vậy, cổ họng Tiêu Viêm bật ra một tiếng rên khẽ, ngân quang dưới chân chợt lóe, thân hình tựa du ngư lướt đi.
Tên trưởng lão đầu sư tử thấy một quyền đánh trúng Tiêu Viêm liền cười lạnh một tiếng, cũng không tiếp tục công kích mà lui về sau một bước.
Hắn vừa lui ra sau, đồng tử Tiêu Viêm co rút lại. Hắn phát hiện, khí tức của tên trưởng lão đầu sư tử này cũng đột nhiên từ Đấu Tông hạ xuống Đấu Hoàng.
Đôi mắt híp lại, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn xuống vết rạn nứt trên hỏa giáp, bàn tay vuốt nhẹ, hỏa giáp liền hồi phục như cũ. Mà trong lúc này, một đạo công kích cấp bậc Đấu Tông khác cũng vừa lúc ập đến. Không cần nhìn, Tiêu Viêm cũng biết là tên hổ đầu trưởng lão nãy giờ vẫn chưa ra tay đã phát động công kích.
Ý niệm trong đầu nhanh chóng lóe lên, Tiêu Viêm đột nhiên xoay người, hai nắm tay được bao bọc trong hỏa diễm hung hăng va chạm với một kích kia của tên hổ đầu trưởng lão.
Hừ!
Hai bên vừa va chạm, Tiêu Viêm lại một lần nữa kêu lên đau đớn, lui nhanh về sau một bước. Đối đầu trực diện với cường giả Đấu Tông, hắn quả thực không chiếm được chút lợi thế nào.
Bàn chân đạp mạnh vào hư không, thân hình Tiêu Viêm lập tức ổn định lại. Hắn dùng tay lau vết máu trên khóe miệng, ngẩng đầu nhìn tên hổ đầu trưởng lão kia, liền phát hiện khí tức của hắn cũng đã hạ xuống cấp bậc Đấu Hoàng.
Ánh mắt đảo qua ba tên trưởng lão, khóe miệng Tiêu Viêm chậm rãi nhếch lên một nụ cười.
"Thì ra là thế..."