Trên tường thành, đám người Hải Ba Đông sững sờ một lúc lâu rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Ai nấy đưa tay sờ lên trán, phát hiện đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Tiểu tử này… quả là quá mạo hiểm…” Hải Ba Đông nuốt một ngụm nước bọt, giọng vẫn còn đôi chút kinh hãi.
Gia Hình Thiên cười khổ một tiếng, nói: “Ngươi cũng đã chứng kiến hắn làm bao nhiêu chuyện ngoài dự liệu rồi. Lớp trẻ quả nhiên… Nếu đổi lại là ta, chắc chắn sẽ không làm chuyện mạo hiểm như vậy.”
Tiêu Đỉnh ngồi trên xe lăn cũng thở phào một hơi, thân thể đang căng cứng bỗng mềm nhũn ra như mất hết sức lực, tựa vào lưng ghế, thở dài nói: “Ván cờ này, cuối cùng cũng đã kết thúc.”
Đám người Hải Ba Đông nghe vậy cũng gật đầu đồng tình. Sở dĩ Mộ Lan Tam Lão đáng sợ là vì khi liên thủ thi triển “Tam Thú Man Hoang Quyết” thì có thể sánh ngang với cường giả Đấu Tông, nhưng hiện giờ một trong ba lão đã bị Tiêu Viêm đánh trọng thương, như vậy “Tam Thú Man Hoang Quyết” đã mất đi hiệu lực. Hai tên trưởng lão còn lại cũng chỉ là hai gã Đấu Hoàng đỉnh phong mà thôi, không đáng để lo ngại.
Với thực lực của Tiêu Viêm, dù hiện tại bị thương nhưng muốn đối phó với hai gã Đấu Hoàng đỉnh phong tất nhiên vẫn dễ dàng hơn nhiều so với đối phó với một cường giả Đấu Tông. Hơn nữa, hắn còn đánh cho một trong Tam Lão tàn phế, như vậy trận chiến giữa Mỹ Đỗ Toa và Lạc Nhạn Thiên cũng sẽ không còn ai có thể quấy nhiễu được nữa. Với thực lực của Mỹ Đỗ Toa, đánh bại Lạc Nhạn Thiên chỉ là vấn đề thời gian.
Một khi Mộ Lan Tam Lão và Lạc Nhạn Thiên hôm nay đều thất bại, nguy cơ của Gia Mã Đế quốc sẽ lập tức tiêu tan đi rất nhiều, nói không chừng còn có thể nhân cơ hội này khiến cho liên quân ba tông tổn thất thảm trọng.
Nghĩ đến đó, tất cả mọi người trên tường thành đều không kìm được mà lộ ra vẻ mừng như điên. Suốt một năm qua, bọn họ bị liên quân ba tông đánh cho không ngóc đầu lên được, nếu cứ tiếp tục thất bại thì cảnh nước mất nhà tan là không thể tránh khỏi.
Người đã kéo bọn họ ra khỏi bờ vực tuyệt vọng chính là thanh niên đang liều mạng chiến đấu trên bầu trời kia!
Hắn đã dùng cả tính mạng của mình để đổi lấy sinh cơ cho Gia Mã Đế quốc, giúp vô số người thoát khỏi cảnh phải ly hương.
Bàn tay mềm mại của Nguyệt Mị đưa lên che đôi môi đỏ mọng, cặp mắt quyến rũ của nàng không thể che giấu được sự rung động. Trận chiến kinh tâm động phách vừa rồi đã khiến trái tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng may mắn thay, Tiêu Viêm hiện giờ vẫn đứng đó với tư thế của người chiến thắng, sừng sững trên chiến trường.
“Người này… khó trách Nữ vương bệ hạ lại tin tưởng hắn đến vậy, hóa ra hắn thật sự có bản lĩnh phi thường.” Nguyệt Mị lẩm bẩm, ánh mắt nhìn vệt máu trên khóe miệng và vầng trán kiêu ngạo bất khuất của thanh niên hắc bào kia, trong lòng dấy lên một trận xao động. Ai có thể ngờ, tên thiếu niên trong sa mạc năm đó bị nàng truy sát phải chật vật chạy trốn, giờ đây đã là chủ nhân của thế lực lớn nhất Gia Mã Đế quốc, được vô số người dân Gia Mã tôn sùng như thần linh.
Tốc độ trưởng thành này thật sự quá nhanh, nhanh đến mức khiến người khác phải hoa mắt chóng mặt.
…
Khi Hổ đầu trưởng lão bị trọng thương rơi từ trên không xuống, trận chiến giữa Mỹ Đỗ Toa và Lạc Nhạn Thiên cũng đình trệ trong thoáng chốc. Lạc Nhạn Thiên liếc mắt nhìn qua, sắc mặt cực kỳ khó coi, tức giận gầm lên: “Mấy lão già Mộ Lan Cốc các ngươi, vậy mà lại để một tên tiểu tử Đấu Hoàng đánh cho ra nông nỗi này? Đây chính là cái mà các ngươi gọi là ‘thu phục trong vòng mười hiệp’ sao?!”
Trái ngược với sự tức giận của Lạc Nhạn Thiên, trong mắt Mỹ Đỗ Toa lại lóe lên niềm vui mừng. Đôi mắt đẹp của nàng khẽ nhìn về phía thanh niên hắc bào đang chắp tay đứng giữa không trung đằng xa, trong mắt hiện lên một tia nhu hòa. Tên thiếu niên mà vài năm trước mình chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể lấy mạng, vậy mà bất tri bất giác đã trưởng thành đến mức có thể sống mái một trận với cường giả Đấu Tông.
Giờ khắc này, một người luôn cao ngạo như Mỹ Đỗ Toa cũng không thể không thừa nhận, khoảng cách giữa nàng và Tiêu Viêm đã bị hắn dùng một tốc độ khiến người ta phải tắc lưỡi kinh ngạc để rút ngắn lại. Có lẽ không bao lâu nữa, hắn thật sự có thể vượt qua cả bản thân nàng.
Mà đến lúc đó, theo quy củ bất thành văn của các đời Nữ vương Mỹ Đỗ Toa, trượng phu của Nữ vương phải là người có thực lực mạnh hơn nàng!
Nghĩ đến đây, khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ của Mỹ Đỗ Toa cũng thoáng ửng lên một vệt hồng nhuận. Mặc dù chỉ là một thoáng phong tình động lòng người, nhưng cũng đủ khiến cho Lạc Nhạn Thiên đang nổi trận lôi đình ở đối diện phải bất giác nuốt một ngụm nước bọt. Nữ nhân này, đối với nam nhân mà nói, quả thật chính là yêu tinh đòi mạng. Nếu không phải thực lực của nàng quá mạnh, bất luận thế nào hắn cũng phải cưỡng ép bắt nàng về.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt của Mỹ Đỗ Toa một lúc, Lạc Nhạn Thiên đột nhiên cảm giác có một ánh mắt băng hàn đang nhìn chằm chằm vào mình, giật mình phát hiện đó là ánh mắt tràn ngập hàn ý và sát khí của Mỹ Đỗ Toa ở phía đối diện. Ánh mắt đánh giá đầy càn rỡ lúc trước của Lạc Nhạn Thiên đã khơi dậy sát tâm của vị Nữ vương hỉ nộ vô thường này.
Bị nhìn như vậy, Lạc Nhạn Thiên có chút không tự nhiên, ánh mắt vừa lóe lên tia dục vọng của hắn lập tức bị ánh mắt lạnh lẽo và sát khí ngập trời kia dập tắt.
“Để lại đôi mắt chó của ngươi đi!”
Cảm nhận được Mỹ Đỗ Toa sắp ra tay tàn độc, Lạc Nhạn Thiên cũng nổi giận, tâm địa của nữ nhân này ngoan độc khác thường. Loại mỹ nữ rắn rết độc địa này, dù có chiếm được cũng không dám cho ngủ chung giường.
Trong lòng nghĩ vậy, Lạc Nhạn Thiên liền ra tay, hung hăng tiếp chiêu. Mặc dù biết rõ không phải là đối thủ của Mỹ Đỗ Toa, nhưng dưới ánh mắt của vô số người, thân là Tông chủ Kim Nhạn Tông, hắn không thể cứ thế mà lùi bước.
…
Lúc Mỹ Đỗ Toa và Lạc Nhạn Thiên lại lâm vào trận chiến kịch liệt, tên Hổ đầu trưởng lão nằm dưới đất đã được vài bóng người trong liên quân lao ra đưa về trận địa.
Lãnh đạm nhìn tên Hổ đầu trưởng lão được mang đi, Tiêu Viêm có chút tiếc nuối. Thật không ngờ, Phật Nộ Hỏa Liên nổ mạnh ở khoảng cách gần như thế mà vẫn không lấy được mạng của lão. Nhưng cho dù không chết thì lão cũng đã trọng thương, không thể chữa khỏi trong một thời gian ngắn, mà dù có chữa khỏi thì ít nhiều cũng sẽ để lại di chứng. Phật Nộ Hỏa Liên cũng không phải là một đấu kỹ tầm thường.
Hắn chậm rãi dời ánh mắt đến hai vị trưởng lão Mộ Lan còn lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. Mất đi sự phối hợp, hiệu quả của “Tam Thú Man Hoang Quyết” rõ ràng đã giảm đi rất nhiều, chỉ mới qua một lát mà đầu thú bằng năng lượng huyết sắc ngưng tụ trên người hai lão đã trở nên hư ảo đi rất nhiều.
Mặc dù vậy, điều đó cũng không ngăn được ánh mắt oán độc của hai vị trưởng lão này tập trung lên người Tiêu Viêm. Dưới ánh mắt của bao nhiêu người mà lại để một tên tiểu tử Đấu Hoàng phá vỡ “Tam Thú Man Hoang Quyết”, thể diện của bọn họ đã mất sạch. Sau này trở về Mộ Lan Cốc, dù ngoài mặt không ai dám nói, nhưng sau lưng chắc chắn sẽ có kẻ âm thầm cười nhạo.
Mà sự cười nhạo mà bọn họ phải gánh chịu, đều là do thanh niên mặc hắc bào trước mặt này ban tặng.
“Hai vị, mất đi một người, không biết “Tam Thú Man Hoang Quyết” này còn được bao nhiêu hiệu quả?” Tiêu Viêm mỉm cười nhìn sắc mặt khó coi của hai vị trưởng lão Mộ Lan, cất tiếng hỏi.
“Tên tiểu tử bàng môn tà đạo, chẳng qua chỉ gặp may mà thôi, đừng vội đắc ý! Một chưởng lúc nãy cũng không dễ chịu gì đâu nhỉ?” Tên Hùng đầu trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói.
“Vẫn ổn, còn có thể chống đỡ đến lúc giải quyết xong hai vị.” Tiêu Viêm thản nhiên cười nói. Chút thương tích này so với trận chiến với Vân Sơn lúc trước, quả thật là một trời một vực.
“Tiểu tử cuồng vọng, dù mất đi một người, nhưng hai người chúng ta cũng đủ để bắt giữ ngươi, sau đó bọn ta sẽ đập nát từng khúc xương trên người ngươi, để xem ngươi còn có thể chạy nhanh như vậy nữa không!” Sư đầu trưởng lão cất giọng oán độc.
Nghe những lời độc địa này, Tiêu Viêm chỉ lắc đầu. Chỉ là hai tên Đấu Hoàng đỉnh phong mà thôi, đối với hắn tuy có chút phiền phức nhưng cũng không phải là khó giải quyết.
Sắc mặt không đổi, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm mạnh mẽ vận chuyển, thủ ấn cũng lặng lẽ biến ảo, để lại từng đạo tàn ảnh.
Nhìn thấy Tiêu Viêm thi triển thủ ấn, hai gã trưởng lão Mộ Lan lập tức ngưng thần. Nếu đã nếm trái đắng một lần mà vẫn còn khinh thường thì đúng là ngu ngốc.
Cười lạnh nhìn hành động của hai gã trưởng lão, tốc độ biến hóa thủ ấn của Tiêu Viêm càng lúc càng nhanh. Với thực lực hiện nay của hắn mà toàn lực thi triển Khai Sơn Ấn, tất nhiên có thể khiến hai lão già này phải nếm trái đắng lần nữa.
Ngay khi thủ ấn của Tiêu Viêm sắp bùng phát, đột nhiên một tiếng ưng gáy lanh lảnh, chói tai vang vọng từ phía chân trời.
Nghe thấy tiếng ưng gáy này, ở đây, ngoại trừ Tiêu Viêm, sắc mặt những người còn lại đều biến đổi. Đám người Hải Ba Đông trên tường thành sắc mặt cũng trở nên vô cùng khó coi.
“Nàng ta không phải đang bế quan chữa thương sao? Sao lại xuất hiện ở đây?!”
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ