Đại chiến trên bầu trời đột ngột dừng lại, khiến cho vô số người bên dưới ngơ ngác khó hiểu, lời bàn tán xôn xao nổi lên, vô số suy đoán được đưa ra.
Trên quan ải, Hải Ba Đông đã quay trở lại, đối diện với ánh mắt của mọi người cũng chỉ nhún vai, tỏ vẻ lão cũng không biết trên trời rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Ả đàn bà độc ác kia bỗng dưng ngừng giao thủ, thật sự nằm ngoài dự liệu, chẳng lẽ vì kiêng kị Tiêu Viêm? Có điều, sau khi thi triển Hỏa Liên, Tiêu Viêm dường như đã có phần suy yếu rồi sao?” Gia Hình Thiên trầm ngâm nói.
“Bất kể là lý do gì, ả ta dừng tay đương nhiên là chuyện tốt. Dù sao một thân độc công quỷ dị khó lường của ả thật quá mức kinh khủng. Hiện tại ả còn chưa toàn lực thi triển, một khi phát động, độc khí lan tràn, binh lính bình thường hít phải chắc chắn sẽ chết hết!” Pháp Ma thở dài nói. Sức chiến đấu của Độc Tông tông chủ có lẽ không mạnh hơn Mỹ Đỗ Toa bao nhiêu, nhưng độc công kia lại quá đáng sợ, cực kỳ dễ gây ra thương vong trên diện rộng cho quân đội. Bởi vậy, nếu có thể tránh giao thủ với ả ta, đối với Gia Mã Đế Quốc chính là kết cục tốt nhất.
“Bọn họ dường như đang trò chuyện gì đó… Hy vọng tam đệ có thể ngăn chặn nữ nhân này, Gia Mã Đế Quốc cũng có thể thoát khỏi một đại kiếp.” Tiêu Đỉnh cũng thở dài một hơi. Gần một năm nay, Độc Tông tông chủ đã gieo rắc một ấn tượng kinh hoàng trong lòng bọn họ, giờ nhắc tới độc công quỷ dị của nàng, dù là Tiêu Đỉnh cũng cảm thấy toàn thân ớn lạnh.
"Khống chế?"
Nghe hắn nói vậy, Tiểu Y Tiên kinh ngạc, chợt nhíu mày, nhìn chăm chú vẻ mặt chân thành của Tiêu Viêm, dường như cũng đã có chút động tâm.
“Chỉ cần muội hoàn toàn khống chế Ách Nan Độc Thể, thì chuyện vô ý làm người khác trúng độc mà chết sẽ không tái diễn nữa. Ngược lại, kịch độc trong cơ thể sẽ mặc cho muội tùy ý sử dụng.” Tiêu Viêm trầm giọng nói.
Nghe Tiêu Viêm nói, ánh mắt Tiểu Y Tiên liền xoay chuyển, ngần ngừ: “Huynh thật sự có cách sao?”
“Hãy tin ta.” Tiêu Viêm kiên quyết gật đầu. Với kinh nghiệm của hắn bây giờ vẫn chưa tìm ra biện pháp đối phó với Ách Nan Độc Thể, nhưng trong kho kiến thức khổng lồ mà Dược Lão lưu lại, Tiêu Viêm trong quá trình nghiên cứu đan dược đã phát hiện ra phương thức khống chế. Có điều, phương pháp này yêu cầu lại có chút hà khắc, đầu tiên là phải có được ba loại Dị Hỏa.
Điều này đối với người bình thường mà nói là không thể nào. Nhưng với Tiêu Viêm thì cũng không khó khăn mấy, trong cơ thể hắn đã có Vẫn Lạc Tâm Viêm, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, còn có Cốt Linh Lãnh Hỏa của Dược Lão, vừa vặn đủ số.
Đôi mắt tím thẫm chăm chú nhìn vẻ mặt chân thành của Tiêu Viêm, ánh lên một tia nhu hòa, nàng khe khẽ gật đầu. Nàng hướng sang phía Mỹ Đỗ Toa đang phải chịu đựng đau đớn vì độc tính hành hạ, phất tay một cái, lập tức mấy giọt máu tím bầm trong cơ thể Mỹ Đỗ Toa từ từ tách ra, sau đó bị Tiểu Y Tiên hút ngược vào người.
Từng giọt máu tím rời khỏi cơ thể, sắc mặt Mỹ Đỗ Toa cũng nhanh chóng trở lại bình thường, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Ai cần ngươi nhiều chuyện? Bản vương có thể tự mình hóa giải.”
Tiểu Y Tiên không đáp, lại quay mặt về phía Tiêu Viêm, có vẻ khó xử: “Giúp muội khống chế Ách Nan Độc Thể, muội sẽ ra lệnh cho đại quân tam tông triệt thoái, huynh thấy thế nào? Lần này muội phát động chiến tranh, mục đích cũng chỉ muốn tìm được phương pháp phá giải Ách Nan Độc Thể mà thôi.”
“Trận đại chiến này, Gia Mã Đế Quốc cùng Xà Nhân Tộc gánh chịu thương vong nặng nề, ngươi nghĩ chỉ bấy nhiêu là có thể xóa bỏ tất cả sao?” Mỹ Đỗ Toa cười lạnh.
“Nếu ta ra lệnh một tiếng, dù cho có ngươi bảo vệ, Gia Mã Đế Quốc cùng Xà Nhân Tộc cũng tuyệt không có đường sống. Ngươi không phải con nít, đạo lý kẻ mạnh làm vua hẳn là phải hiểu rõ!” Từng tia sắc lạnh lóe lên trong đôi mắt tím thẫm của Tiểu Y Tiên, nàng lạnh nhạt nói.
“Bản vương cũng muốn xem thử, rốt cuộc ai mạnh ai yếu!” Mỹ Đỗ Toa mặt lạnh như băng, giơ tay định tiếp tục động thủ, nhưng đã bị Tiêu Viêm cản lại.
“Nàng nếu còn muốn liều mạng, Xà Nhân Tộc và Gia Mã Đế Quốc chắc chắn tổn thất sẽ càng lớn, hiện tại không phải là lúc hành động theo cảm tính.” Tiêu Viêm ghé vào tai Mỹ Đỗ Toa, hạ giọng nói.
“Ta biết ngươi và nàng ta quen biết, nhưng ả đã gây ra vô số thiệt hại cho Xà Nhân Tộc! Mối thù này, Bản vương nhất định sẽ ghi nhớ, ngày sau tất sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!” Sắc mặt khẽ trầm xuống, Mỹ Đỗ Toa đảo mắt nhìn đại quân phía trước, nghiến răng lạnh lùng nói.
Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm thầm than, trải qua bao nhiêu chuyện, Tiểu Y Tiên hiện giờ đã không còn là thiếu nữ ngây thơ lương thiện năm nào! Sự tàn nhẫn so với Mỹ Đỗ Toa chỉ hơn chứ không kém. Lần này đại chiến dừng lại, một là vì Tiêu Viêm, hai là vì cách khống chế Ách Nan Độc Thể đối với nàng quả thật có sức hấp dẫn không nhỏ.
“Theo lời muội nói, phát động chiến tranh tiêu diệt Gia Mã Đế Quốc là có thể có được phương pháp phá giải Ách Nan Độc Thể ư?” Tiêu Viêm đột nhiên nghĩ tới điều gì, cau mày hỏi.
Tiểu Y Tiên chần chờ một lát, khuôn mặt bỗng nhiên có vẻ kỳ quái, thì thào: “Có một tổ chức thần bí tìm đến muội, nói với muội nếu có thể chiếm lấy Gia Mã Đế Quốc, bắt sống Viêm Minh Minh chủ, thì sẽ đưa cho muội cách phá giải Ách Nan Độc Thể! Nhưng, muội thật không ngờ… Viêm Minh Minh chủ lại là huynh!”
Mỹ Đỗ Toa và Tiêu Viêm đều sững sờ, thì ra thiên hạ náo động một hồi, toàn bộ những rắc rối xung đột đó lại chỉ nhằm vào hắn mà thôi.
“Thật ra một năm nay có rất nhiều cơ hội để tiêu diệt Gia Mã Đế Quốc, nhưng vì huynh chưa xuất hiện, nên muội cũng chưa thật sự ra tay…” Tiểu Y Tiên đưa ánh mắt kỳ quái nhìn Tiêu Viêm, chợt nói: “Xem ra mấy năm nay, huynh đã đắc tội với không ít người nhỉ. Tổ chức thần bí kia có lẽ rất mạnh, vì bọn họ cũng không sợ Ách Nan Độc Thể của muội.”
Tiêu Viêm nhíu mày, mục đích của tổ chức trong bóng tối kia chính là hắn? Mấy năm nay hắn cũng chưa đắc tội thế lực nào mạnh mẽ đến thế, khoảng cách từ Hắc Giác Vực đến nơi này lại quá xa xôi… chẳng lẽ là...
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm như sáng tỏ, sắc mặt chợt trở nên âm trầm: “Là Hồn Điện?”
"Ừm, đúng là tổ chức chuyên đi săn bắt linh hồn thể trên khắp đại lục đó. Chỉ không ngờ bọn họ lại để ý tới huynh, xem ra quả đúng như huynh nói, hiện giờ huynh đã không còn là tiểu Đấu Giả của ngày xưa nữa rồi!” Tiểu Y Tiên cũng không giấu diếm, gật đầu. Có lẽ nàng lại đang nhớ đến cảnh tượng năm đó Tiêu Viêm bị Lang Đầu Dong Binh Đoàn đuổi giết, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng thoáng hiện nét tươi cười. Với nụ cười này, Tiêu Viêm dường như mơ hồ nhìn thấy lại hình ảnh cô gái trong sáng vui tươi năm nào.
“Nụ cười này của muội... thật giống năm đó, rất đẹp.” Tiêu Viêm cũng cười hiền lành.
Nghe lời Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên chỉ khẽ cắn môi, nhẹ nhàng thở dài: “Có một số điều, đã không thể nào thay đổi được nữa. Chuyện của ngày xưa, bây giờ cũng chỉ còn là ký ức, không còn thích hợp với muội rồi."
“Nhưng ta lại thật sự rất thích.” Tiêu Viêm tùy ý cười nói.
Tiểu Y Tiên lòng nao nao, nhìn ánh mắt không còn non nớt ngây ngô như năm nào của hắn, thản nhiên cười.
“Hồn Điện hiện đang ở Xuất Vân Đế Quốc?” Tiêu Viêm im lặng ngần ngừ một hồi lâu, rồi mới đột nhiên hỏi. Hắn đối với Hồn Điện không biết được gì nhiều, dù ngày đó tấn giai Đấu Hoàng đã ngẫu nhiên xâm nhập vào một tòa thạch điện, hơn nữa còn nhìn thấy được Dược Lão, nhưng thạch điện đó nằm ở đâu, hắn cũng không có một chút manh mối nào.
“Muội cũng không rõ lắm. Người của Hồn Điện hành tung quỷ dị, chỉ toàn chủ động tới tìm muội bàn bạc, nếu không phải là người quen thuộc với bọn họ thì rất khó mà tìm được!" Tiểu Y Tiên lắc đầu.
Nghe vậy, Tiêu Viêm đành thở dài thất vọng. Hắn còn tưởng có thể chạy tới Xuất Vân Đế Quốc bắt sống một tên của Hồn Điện, sau đó khai thác được một ít tin tức về Hồn Điện, về Dược Lão cũng như về người cha mà bấy lâu nay hắn vẫn không có tin tức gì.
“Đã như vậy, hôm nay muội sẽ giải tán đại quân. Nhưng chuyện Ách Nan Độc Thể, huynh cũng phải mau chóng giúp muội giải quyết, vì muội cảm giác được, thời điểm độc thể hoàn toàn bộc phát đã không còn xa nữa! Đến lúc đó, mọi việc đều sẽ quá muộn.” Tiểu Y Tiên nói với vẻ trầm trọng.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chợt hỏi: “Muội có thể cảm ứng được thời điểm bộc phát sao?”
“Không chính xác lắm! Sớm thì nửa năm, lâu thì hai năm.” Tiểu Y Tiên cười khổ.
“Hơi gấp gáp!” Nghe vậy, Tiêu Viêm nét mặt hơi đổi, cau mày.
“Nếu thời gian không cấp bách như vậy, muội cũng không muốn đáp ứng Hồn Điện phát động chiến tranh.” Tiểu Y Tiên ảm đạm buồn bã.
“Được rồi, huynh hy vọng thời điểm bộc phát chậm một chút. Chỉ cần thu thập đủ tài liệu, tất sẽ đem Ách Nan Độc Thể của muội khống chế!” Tiêu Viêm trầm ngâm một hồi, nghiến răng quả quyết nói.
“Ừm, vậy tối nay muội sẽ đến phòng huynh.” Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, liếc mắt nhìn Tiêu Viêm thật sâu, sau đó xoay người phá không mà đi.
Thấy Tiểu Y Tiên trở về, các cường giả của tam tông liền vội vàng khom người hành lễ.
Tiểu Y Tiên đảo mắt nhìn mọi người, lạnh nhạt: “Ba quân nghe lệnh, rút về Xuất Vân Đế Quốc.”
Nghe những lời này của nàng, tất cả các cường giả đang đứng giữa không trung đều sững sốt. Hôm nay tuy liên tiếp hai gã Đấu Tông bị đánh bại, nhưng thanh thế của liên quân tam tông vẫn vô cùng cường đại, đột phá phòng tuyến của Gia Mã Đế Quốc tuyệt không có vấn đề gì, tại sao lại rút lui chứ?
“Tông chủ…” Trong lòng nghi hoặc, một số người liền vội vàng lên tiếng.
“Ta đã nói, thu quân!” Những người này còn chưa kịp đưa ra thắc mắc, đôi mắt tím thẫm của Tiểu Y Tiên đã chậm rãi quét tới, thanh âm lạnh như băng giá: "Ai còn có ý kiến gì khác?”
Đối diện với đôi mắt này, ai nấy đều ớn lạnh cả người, lời nói nơi cửa miệng chưa kịp thốt ra đã vội nuốt vào. Một loạt thân ảnh liền phân tán ra, đem mệnh lệnh của nàng truyền xuống cho đại quân.
Trên bầu trời, Tiêu Viêm nhìn Tiểu Y Tiên chỉ với một câu nói đã khiến liên quân nhổ trại lui binh, rốt cuộc không nhịn được thở dài một hơi! Ai có thể ngờ được, một dược sư nhỏ bé ở dược phường năm nào, giờ lại trở thành người nắm trong tay quyền sinh sát của cả Xuất Vân Đế Quốc. Biến hóa này, quả thật là nghiêng trời lệch đất...