Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 779: CHƯƠNG 768: BA DẠNG BÍ PHÁP

Trước mặt Tiêu Viêm lúc này là một xà nhân thân thể cường tráng, diện mạo có phần hung ác. Trên cánh tay hắn xăm hai con hắc xà khổng lồ, mỗi khi chuyển động, đôi hắc xà tựa như vật sống, tỏa ra từng luồng hung khí.

Người này dùng ánh mắt hung hãn nhìn Tiêu Viêm, đấu khí hùng hồn quanh thân cuồn cuộn không ngừng. Phiến đá cứng rắn dưới chân hắn đã rạn nứt, hiển nhiên là do kình khí từ lần giao phong lúc trước quá mức mạnh mẽ.

- Ngươi là ai?

Tiêu Viêm chăm chú nhìn gã xà nhân hung hãn, hắn có thể cảm nhận được đối phương là một cường giả Đấu Vương đỉnh phong. Tuy vậy, với hắn mà nói, đây vẫn chưa phải là đối thủ khó nhằn, chỉ là hành vi đột nhiên đánh lén của đối phương khiến Tiêu Viêm có chút tức giận.

- Xà Nhân tộc, thống lĩnh Mặc Ba Tư!

Ánh mắt gã xà nhân gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, địch ý hiện rõ không chút che giấu.

- Ngươi là Tiêu Viêm?

Tiêu Viêm nhàn nhạt gật đầu. Thấy hắn thừa nhận, trong mắt Mặc Ba Tư nhất thời lóe lên một tia hung quang, nắm tay đột nhiên siết chặt. Trên cánh tay cường tráng, hai con hắc xà hình xăm tựa như sống lại, phóng thích ra một cỗ sát khí ngút trời.

- Nếu còn tiếp tục, ta sẽ không nương tay nữa.

Nhìn thấy ánh mắt hung hãn của gã này, trong mắt Tiêu Viêm cũng thoáng hiện lên một tia sát ý, thanh sắc hỏa diễm bùng lên trong lòng bàn tay, hắn chậm rãi nói.

- Vậy thì để bổn thống lĩnh đến lãnh giáo một chút!

Mặc Ba Tư thấp giọng gầm lên, nhưng ngay khi hắn vừa định lao tới, một thanh âm lạnh lùng đã truyền đến, khiến toàn thân hắn cứng đờ.

- Đủ rồi, dừng tay lại cho bổn vương!

Mỹ Đỗ Toa quay đầu lại, đôi mày liễu khẽ cau, nhìn Mặc Ba Tư trách mắng.

- Mặc Ba Tư, ngươi ngày càng không có quy củ. Hắn là khách của Xà Nhân tộc ta, ai cho phép ngươi tùy ý ra tay đánh lén?

Bị Mỹ Đỗ Toa khiển trách, Mặc Ba Tư thân hình cường tráng lại không hề tỏ ra bất mãn, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu. Ánh mắt hắn nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa lại tràn ngập ái mộ và tôn sùng.

Dùng ánh mắt âm trầm liếc Tiêu Viêm một cái, Mặc Ba Tư có chút không cam lòng lui sang một bên.

Thấy gã kia lui ra, Tiêu Viêm mới tán đi ngọn thanh sắc hỏa diễm trên tay. Nguyên nhân hắn đối với mình có địch ý, có lẽ có thể nhìn ra manh mối từ ánh mắt hắn nhìn Mỹ Đỗ Toa, nhưng chuyện này không đủ để Tiêu Viêm bận tâm. Ánh mắt hắn đảo qua sân, mày hơi nhíu lại. Nơi này chiếm diện tích không nhỏ, có không ít Xà Nhân tộc, xem khí tức thì đều là hảo thủ. Nguyệt Mỵ mà ngày trước hắn từng cứu cũng ở trong đó.

Các cường giả Xà Nhân tộc đều dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía Tiêu Viêm, hiển nhiên hành động một quyền đẩy lui Mặc Ba Tư của hắn đã khiến không ít người hứng thú. Tuy nhiên, điều làm họ kinh ngạc hơn cả vẫn là thái độ của Mỹ Đỗ Toa đối với Tiêu Viêm. Dù gương mặt nàng khi nói chuyện với hắn vẫn chưa có chút nào nhu hòa, nhưng trong lời nói lại có phần nhẹ nhàng. Điều này, đối với một Mỹ Đỗ Toa trong quá khứ vốn cực kỳ chán ghét loài người, chính là chuyện không thể xảy ra.

- Đi theo ta.

Mỹ Đỗ Toa đứng ở cửa, nhẹ giọng nói với Tiêu Viêm, sau đó xoay người bước vào hậu viện. Tiêu Viêm thoáng chần chừ một chút rồi sải bước đi theo dưới vô số ánh mắt soi mói xung quanh.

Khi Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa đi vào bên trong, nội viện lập tức trở nên náo nhiệt, một đám người xôn xao nghị luận.

Đi theo Mỹ Đỗ Toa qua vài con đường u tĩnh, một lúc lâu sau, hai người rốt cuộc dừng lại trước một căn trúc phòng nằm sâu trong rừng trúc.

Bước chân dừng lại trước thềm trúc phòng, gương mặt Mỹ Đỗ Toa ẩn hiện vẻ ngưng trọng, sau đó nàng nhẹ nhàng gõ cửa.

- Vào đi!

Tiếng gõ cửa vừa dứt, bên trong trúc phòng liền truyền ra một thanh âm già nua.

Cửa phòng theo tiếng trả lời mà mở ra, Mỹ Đỗ Toa liếc nhìn Tiêu Viêm một cái rồi xoay người đi vào.

Đứng ở cửa chần chừ một lúc, Tiêu Viêm mơ hồ cảm nhận được bên trong trúc phòng có bốn luồng khí tức sâu xa, tuy không mạnh mẽ như Mỹ Đỗ Toa nhưng cũng không thể xem thường. Ít nhất so với Gia Hình Thiên và Hải Ba Đông, bốn luồng khí tức này còn mạnh hơn một chút. Đương nhiên, bốn người này cũng chưa đột phá đến Đấu Tông, mà đang ở cảnh giới Đấu Hoàng đỉnh phong.

Sau khi cảm nhận được bốn luồng khí tức mạnh mẽ này, Tiêu Viêm trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải cường giả Đấu Tông, hắn cũng không quá kiêng kỵ. Với bản lĩnh của hắn, trong cảnh giới Đấu Hoàng, người có thể giữ hắn lại cũng không có nhiều.

Trong lòng đã an định, Tiêu Viêm cũng cất bước, chậm rãi đi vào. Ngay khi hắn vừa bước qua ngưỡng cửa, cánh cửa trúc phòng liền tự động đóng lại.

Bước vào trúc phòng, ánh đèn dìu dịu đột nhiên sáng lên. Trong phòng khách rộng rãi, bốn thân ảnh già nua hiện ra trước mắt Tiêu Viêm. Mỹ Đỗ Toa cũng đang im lặng ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn ở bên cạnh.

Như cảm ứng được tiếng bước chân của Tiêu Viêm, một lão bà chậm rãi mở mắt. Một đôi đồng tử hình thoi tựa như độc xà chiếu thẳng vào Tiêu Viêm, khiến hắn bất giác rùng mình.

Theo cử động của bà ta, ba lão bà còn lại cũng đột nhiên mở choàng mắt. Bốn luồng khí tức âm hàn dâng lên, hội tụ giữa không trung rồi ngưng tụ thành một con hắc xà khổng lồ. Đôi đồng tử vô cảm của nó gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, một cỗ áp lực vô hình lặng lẽ tỏa ra, cuối cùng nặng tựa ngàn cân, đè nặng lên thân thể hắn.

Cảm nhận được áp lực cường hãn này, sắc mặt Tiêu Viêm cũng dần dần ngưng trọng. Hắn quát khẽ một tiếng, thanh sắc hỏa diễm đột nhiên bùng lên, bao bọc toàn thân.

Thanh sắc hỏa diễm vừa xuất hiện, nhiệt độ trong phòng đột ngột tăng cao, khí tức âm hàn của tứ đại trưởng lão cũng theo đó mà nháy mắt tiêu tán gần như không còn. Con hắc xà khổng lồ kia cũng bị ảnh hưởng, trở nên hư ảo hơn rất nhiều.

- Quả nhiên là Dị Hỏa…

Nhìn thấy thanh sắc hỏa diễm lượn lờ trên người Tiêu Viêm, trong con ngươi đục ngầu của vị lão bà ngồi giữa cũng hiện lên vẻ kinh dị. Con cự mãng màu đen trên đỉnh đầu cũng dần dần tiêu tán.

- Ngươi là Minh chủ Viêm Minh, Tiêu Viêm?

Âm thanh của lão bà có chút khó nghe, giống như tiếng đá chà xát lên thủy tinh, khiến người khác toàn thân khó chịu.

Đương nhiên, với thực lực của Tiêu Viêm, hắn tự nhiên có thể loại bỏ cảm giác này. Hắn hướng về tứ đại trưởng lão khách khí cúi người thi lễ, sau đó cười nói:

- Vãn bối Tiêu Viêm, ra mắt các vị tiền bối Xà Nhân tộc.

- Không ngờ… Các hạ tuổi còn trẻ mà đã đạt đến cảnh giới Đấu Hoàng, quả nhiên là người có thiên phú được trời ưu ái.

Vị lão bà nhìn Tiêu Viêm, lộ ra một nụ cười lạnh lẽo khó coi, đoạn nói:

- Lão phụ là đại trưởng lão Xà Nhân tộc, vị này là nhị trưởng lão, tam trưởng lão và tứ trưởng lão.

Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn theo ngón tay giới thiệu của đại trưởng lão, cũng có chút khách khí thi lễ. Dù sao đi nữa, ở địa bàn của người ta, cũng nên thu liễm một chút.

- Hôm nay mời Tiêu minh chủ đến đây, chủ yếu là có một chuyện muốn hỏi.

Sau khi giới thiệu xong, con ngươi hình thoi của đại trưởng lão hơi động, thanh âm khàn khàn khó nghe vang lên.

- Đại trưởng lão, mời nói.

Tiêu Viêm cười nói.

- Việc này có liên quan đến tộc trưởng Mỹ Đỗ Toa của bổn tộc.

Thanh âm của đại trưởng lão không hề có chút gợn sóng, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến trong lòng Tiêu Viêm không dám có chút lơ là.

- Tộc trưởng bổn tộc, trước khi hóa hình thành công, đều là thân xử nữ. Đương nhiên, bây giờ Mỹ Đỗ Toa đúng là đã hóa hình thành công, nhưng phải trải qua lễ rửa tội tại Tế Đàn trong tộc mới có thể cùng người khác kết thành vợ chồng. Lần này tộc trưởng trở về, tấm thân xử nữ đã không còn. Nghe nói, chuyện này có liên quan đến Tiêu minh chủ?

Nói đến đây, thanh âm của đại trưởng lão đột nhiên trở nên sắc bén, bốn đôi mắt lạnh lùng đồng loạt bắn thẳng về phía Tiêu Viêm.

Sắc mặt hơi đổi, Tiêu Viêm bất giác lùi lại một bước, chợt cười khổ nói:

- Bốn vị trưởng lão, việc này cũng không phải Tiêu Viêm ta cam tâm tình nguyện, trong đó có chút khúc mắc…

- Tiêu minh chủ, vậy là ngươi thừa nhận đã cướp đi tấm thân xử nữ của Mỹ Đỗ Toa?

Thanh âm trầm thấp của đại trưởng lão vang lên.

Tiêu Viêm cười khổ, bất đắc dĩ gật đầu.

- Theo tộc quy của bổn tộc, Tiêu minh chủ sẽ phải chịu hình phạt vạn xà phệ thể…

Nhị trưởng lão ngồi bên cạnh đột nhiên lạnh lùng nói.

Sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến, đấu khí trong cơ thể chậm rãi vận chuyển, hắn trầm giọng nói:

- Bốn vị trưởng lão, việc này tuy không phải ý nguyện của Tiêu Viêm, nhưng ta cũng sẽ chịu trách nhiệm. Còn về phần tộc quy của các vị, hình như không quản được ta? Nếu thật sự muốn cưỡng ép, Tiêu Viêm ta cũng sẽ không thúc thủ chịu trói!

Thấy sắc mặt Tiêu Viêm có chút âm trầm, đôi mày của Mỹ Đỗ Toa nhíu lại. Nàng cũng không muốn thấy Tiêu Viêm và bốn vị trưởng lão trở nên căng thẳng như vậy. Hơn nữa, bốn vị trưởng lão không phải đã nói sẽ không làm khó hắn sao?

- Haizz, quả nhiên là kẻ cứng đầu…

Đại trưởng lão liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, mày nhướng lên, chợt phất tay nói:

- Thôi, không dọa tiểu tử này nữa. Hiện giờ Xà Nhân tộc đang cùng Gia Mã đế quốc liên minh, nói không chừng ngày sau Xà Nhân tộc chúng ta còn cần Tiêu minh chủ chiếu cố, lão thân tự nhiên sẽ không để ngươi đi chịu cái hình phạt vạn xà phệ thể đó.

Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm cũng nhẹ nhõm, vội vàng cười nói:

- Việc này là tự nhiên… Không biết trưởng lão lần này gọi ta đến đây có việc gì?

Đại trưởng lão cùng ba người kia liếc nhau một cái, chần chừ một lát, mới chậm rãi nói:

- Lần này, trong khi tộc trưởng làm lễ rửa tội, bốn người chúng ta có dùng bí pháp kiểm tra, dường như phát hiện được một tia sinh mệnh khí tức nhỏ bé trong bụng tộc trưởng… Hình như, tộc trưởng có dấu hiệu mang thai.

Lời này vừa thốt ra, tựa như sét đánh ngang tai, khiến cả Tiêu Viêm lẫn Mỹ Đỗ Toa đều phải sững sờ, trợn mắt há hốc mồm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!