Kẻ cầm đầu đám cường giả của Vạn Hạt Môn là một gã trung niên sắc mặt âm lãnh, thân mặc hoa bào. Nhìn thái độ cung kính của những cường giả Vạn Hạt Môn khác đối với hắn, có thể thấy người vừa lên tiếng chính là môn chủ Vạn Hạt Môn, Hạt Sơn.
Phía sau Hạt Sơn là năm lão giả, ánh mắt Tiêu Viêm dừng trên người bọn họ một lúc, bởi vì thực lực của năm người này đều là Đấu Hoàng, chẳng qua trong số đó có ba người dường như chỉ vừa mới đột phá không lâu. Đám người phía sau nữa chính là các cường giả Đấu Vương của Vạn Hạt Môn, ít nhất cũng có đến mười người. Một đội ngũ như vậy đứng cùng một chỗ quả thật rất có sức chấn nhiếp.
Ánh mắt Tiểu Y Tiên liếc qua Hạt Sơn một cái, thanh âm bình thản nói: "Hạt Tất Nham đâu? Cũng nên gọi lão gia hỏa đó ra đi, nếu không hôm nay Vạn Hạt Môn chỉ sợ sẽ sớm bị Độc Tông chúng ta thôn tính."
"Hắc hắc, Thiên Độc Nữ, mới ngắn ngủi một năm không gặp mà ngươi xem ra càng ngày càng khoa trương. Vạn Hạt Môn của bọn ta không giống với mấy thế lực tầm thường kia, muốn thôn tính chúng ta, không sợ bị lật thuyền trong mương sao?" Gã trung niên là Môn chủ Vạn Hạt Môn, Hạt Sơn, hắc hắc cười nói: "Hơn nữa Hạt lão chính là cường giả thành danh đã lâu của Xuất Vân đế quốc chúng ta, một tiểu bối như ngươi còn chưa đủ tư cách."
Trong đôi mắt nâu tím của Tiểu Y Tiên xẹt qua một tia hàn quang nhàn nhạt, cũng không nói thêm lời vô nghĩa, nàng vung tay áo lên, một đạo đấu khí màu xám nồng đậm dị thường đột nhiên mãnh liệt bắn ra, xé rách trường không, giống như lưu tinh hung hăng hướng về phía Hạt Sơn lao tới.
Thấy Tiểu Y Tiên một lời không hợp liền ra tay, sắc mặt Hạt Sơn cũng hơi biến đổi, đấu khí hùng hậu đột nhiên từ trong cơ thể bùng phát. Năm tên cường giả Đấu Hoàng phía sau cũng nhất tề gầm lên, bàn tay đặt lên vai Hạt Sơn, đấu khí trong cơ thể như thủy triều rót vào.
Tiếp nhận lượng đấu khí khổng lồ như thế, sắc mặt Hạt Sơn cũng đỏ ửng lên, tâm thần vừa động, song chưởng liền hung hăng đánh ra. Một cột đấu khí bàng bạc do hội tụ lực lượng của sáu người đột nhiên bắn ra, va chạm với đạo đấu khí màu xám của Tiểu Y Tiên tạo nên một tiếng vang kinh thiên, đồng thời cũng hóa giải được một kích của nàng.
"Không tồi, vậy mà có thể tiếp được một kích của bổn Tông. Xem ra để đối phó ta, Vạn Hạt Môn các ngươi đã tốn không ít tâm tư a." Cảm nhận dao động của hai luồng đấu khí chậm rãi tiêu tán, Tiểu Y Tiên ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên, thanh âm mang một tia trào phúng nói.
Hạt Sơn ngoài mặt thì cười lạnh một tiếng nhưng trong lòng không dám có chút chậm trễ. Vừa rồi đấu khí rót vào cơ thể quá nhiều làm cho kinh mạch có chút trướng đau, nếu tiếp tục như thế vài lần nữa chỉ sợ kinh mạch sẽ bạo liệt mà chết. Dù sao bọn họ cũng không giống như Mộ Lan Tam Lão, có được công pháp dung hợp đặc thù.
"Bổn Tông hôm nay đã nói, nếu Hạt Tất Nham không ra mặt, Vạn Hạt Môn các ngươi khó thoát khỏi kiếp nạn này." Ánh mắt Tiểu Y Tiên đột nhiên phát lạnh, thủ ấn mạnh mẽ biến đổi.
"Thiên Huyễn Độc Tuyền!"
Sau tiếng quát, vô số đạo quang mang màu xám sền sệt từ trong cơ thể Tiểu Y Tiên trào ra, ùn ùn kéo đến, hướng đám người Hạt Sơn bắn mạnh tới. Những luồng quang mang màu xám sền sệt này xẹt qua chân trời, sức ăn mòn thật mãnh liệt, để lại những vết hằn mà mắt thường cũng có thể thấy được.
Nhìn thấy thủ đoạn với thanh thế bất phàm này của Tiểu Y Tiên, sắc mặt đám người Hạt Sơn đều trầm xuống. Cường giả Đấu Tông quả nhiên không phải là đối thủ mà bọn họ có thể chống lại, mỗi một đạo quang mang màu xám này ẩn chứa năng lượng chỉ sợ cũng đủ khiến cho một gã Đấu Vương mất mạng.
Bất quá, dù gặp phải công kích cường hãn đến thế, đám người Hạt Sơn lại không hề lộ ra chút kinh hoàng nào. Khi vô số đạo hào quang sền sệt kia còn cách bọn họ khoảng mười trượng, một làn độc vụ màu lục nồng đậm đột nhiên bốc lên, một thân ảnh già nua quỷ dị hiện ra giữa không trung. Quải trượng trong tay lão hung hăng đánh mạnh vào hư không, đấu khí bàng bạc từ trong cơ thể bùng phát ra, cuối cùng hóa thành một quầng sáng bao phủ lấy không gian mười trượng trước mặt. Theo đó, vô số đạo đấu khí màu xám đang dữ dội lướt tới liền va đập vào, phát ra những tiếng xèo xèo.
Bị đấu khí màu xám oanh tạc liên miên không dứt, quầng sáng cũng nổi lên từng đợt gợn sóng, bất quá nó vẫn ngoan cường đứng vững, chưa hề có dấu hiệu tiêu tán.
Quá trình oanh tạc kéo dài một lúc lâu, rốt cục cũng chậm lại rồi tán đi.
Theo đấu khí màu xám tiêu tán, quầng sáng thật lớn kia cũng chậm rãi nhạt dần, lộ ra một lão giả tóc trắng lưng hơi còng.
Lão giả một thân y phục bình thường, khuôn mặt già nua không chút biểu cảm, ánh mắt vẩn đục nhưng lại ẩn chứa tinh quang sắc bén, trong tay chống một cây quải trượng màu đen. Phía trên đầu trượng có một con bò cạp vô cùng dữ tợn, nơi trán bò cạp lóe lên một chút tử sắc quang mang khó có thể phát hiện.
Lão giả lăng không mà đứng, toàn thân khí tức đều thu liễm vào bên trong, không tản mát ra ngoài chút nào, nếu chỉ nhìn qua thì chẳng khác gì một lão nhân bình thường. Nhưng sau khi lão xuất hiện, các cường giả Vạn Hạt Môn đều vội cung kính hành lễ, sắc mặt mọi người bên phía Độc Tông cũng thêm ngưng trọng hẳn lên. Đối với vị cường giả có thanh danh lừng lẫy tại Xuất Vân đế quốc từ nhiều năm trước này, cho dù là Tiểu Y Tiên cũng không dám có chút khinh thị.
"Người này chắc hẳn là cường giả Đấu Tông của Vạn Hạt Môn, Hạt Tất Nham?" Tiêu Viêm nhìn lão giả đột nhiên xuất hiện kia, trong lòng rùng mình, thấp giọng hỏi.
"Ừm." Mỹ Đô Toa khẽ gật đầu, trong ánh mắt cũng có chút ngưng trọng.
"Không ngờ lão gia hỏa này có thể đem khí tức thu liễm đến trình độ như vậy, xem ra mấy năm nay quả nhiên không phải không có tiến bộ. Chiếu theo suy đoán của ta, chỉ sợ người này đã đạt đến Tứ Tinh Đấu Tông đỉnh phong, nói không chừng dưới cơ duyên xảo hợp có thể đột phá đến Ngũ Tinh Đấu Tông." Mỹ Đô Toa trầm giọng nói.
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm cũng hơi đổi. Lúc trước, thực lực của Vân Sơn nhiều lắm cũng chỉ là Tam Tinh Đấu Tông, không ngờ lão gia hỏa này vậy mà đã đến Tứ Tinh Đấu Tông đỉnh phong. Thực lực của Mỹ Đô Toa cũng không sai biệt lắm ở mức này.
Trong những năm qua, Tiêu Viêm đã gặp qua mấy kẻ có thực lực cực mạnh, đầu tiên phải kể tới tên gia hỏa đã cắn nuốt linh hồn Vân Sơn là Vụ Hộ Pháp của Hồn Điện, tiếp đến là Dược Lão đã khôi phục lực lượng linh hồn, sau đó là Mỹ Đô Toa cùng Tiểu Y Tiên, có lẽ hiện giờ phải thêm cả Hạt Tất Nham.
Thực lực sau khi đạt tới Đấu Tông, nếu muốn tăng lên một cấp bậc đều phi thường khó khăn, hơn nữa chênh lệch thực lực giữa các cấp cũng càng lúc càng lớn. Đương nhiên, hiện tại Tiêu Viêm đối với điều này cũng không rõ lắm, hắn vẫn còn đang phấn đấu ở cấp độ Đấu Hoàng. Nhưng nếu hợp tất cả lực lượng lại, hắn cũng có thể cùng cường giả Đấu Tông đại chiến một trận, tuy nhiên cái giá phải trả lại quá lớn. Từ đây có thể nhìn ra được sự cường đại của cường giả Đấu Tông.
"Chờ sau khi giải quyết xong việc ở đây, nên đi tìm kiếm Dị Hỏa để nâng cao thực lực, nếu không chỉ sợ... Mỗi lần đều phải dùng hết tất cả sức mới có thể cùng cường giả Đấu Tông chiến đấu, như vậy thật không ổn..." Ý niệm này hiện lên trong lòng, Tiêu Viêm yên lặng gật đầu. Muốn cứu được Dược Lão, phụ thân, thuận lợi ở bên Huân Nhi, hắn cần một lực lượng rất mạnh, mà thực lực của hắn hiện tại rõ ràng là không đủ.
Đương nhiên, người bình thường nếu muốn gia tăng cấp bậc tất nhiên là phi thường khó khăn, nhưng Tiêu Viêm thì lại khác. Hắn có được Dị Hỏa, chỉ cần tìm được Dị Hỏa mới rồi đem nó cắn nuốt, thực lực sẽ đột nhiên tăng mạnh, có thể đạt tới cấp bậc Đấu Tông. Tuy rằng trong việc này cũng có nguy hiểm thật lớn, nhưng trên con đường tu luyện nào có chuyện gì hoàn toàn thuận lợi an toàn.
Chậm rãi hít một hơi thật sâu, trong lòng Tiêu Viêm đối với việc tăng cường thực lực cho bản thân trở nên bức thiết hơn, con đường ngày sau cũng đã có một tia tính toán bước đầu.
"Người trẻ tuổi quả nhiên phong mang thật lớn. Khi lão phu tung hoành khắp Xuất Vân đế quốc thì ngươi còn không biết đang đùa nghịch ở xó nào đâu. Mặc dù hiện tại sóng sau xô sóng trước, nhưng ít nhất lão nhân ta cũng còn chưa có chết..." Ánh mắt vẩn đục của Hạt Tất Nham quét qua Tiểu Y Tiên một cái, thản nhiên nói.
"Trận chiến lúc trước, không ngờ ngươi thật sự có thể thanh trừ phần lớn thế lực của Xuất Vân đế quốc, xem ra thủ đoạn thật độc ác. Bất quá như vậy cũng tốt, nhờ Độc Tông các ngươi mà ngày sau chúng ta có thể giảm bớt không ít thời gian. Chỉ cần thu thập các ngươi thì Độc Tông của các ngươi tự nhiên sẽ đổi tên thành Vạn Hạt Môn."
"Muốn thôn tính Độc Tông ta còn phải xem ngươi có thực lực đó hay không đã!" Trong mắt Tiểu Y Tiên hiện lên hàn quang, quát lạnh: "Độc Tông Ngũ Lão, kết trận! Hạt Tất Nham giao cho ta!"
"Vâng!"
Nghe được tiếng quát của Tiểu Y Tiên, năm vị lão giả phía sau Ngô Nhai cũng hét lên một tiếng, sau đó nhanh chóng phân tán ra, kết thành một trận hình huyền diệu. Đấu khí trong cơ thể bùng phát, sáu người song chưởng chạm vào nhau, khí thế hùng hồn phát ra thậm chí còn có xu thế ngưng tụ lại.
Ánh mắt Tiểu Y Tiên lạnh như băng nhìn Hạt Tất Nham phía đối diện, không biết có phải hoa mắt hay không mà nàng nhìn thấy trong mắt đối phương xẹt qua một tia trào phúng.
Ngay khi Tiểu Y Tiên vì thế mà nhíu mày thì trong mắt Ngô Nhai ở phía sau cũng đột nhiên xẹt qua một đạo hàn mang. Thủ ấn biến đổi, khí thế năm người chợt ngưng tụ, năm đạo kình khí hùng hồn bạo xuất, nhưng lần công kích này lại không phải hướng về môn nhân của Vạn Hạt Môn mà là trực tiếp bắn tới Tiểu Y Tiên đang đưa lưng về phía họ.
Biến cố đột ngột này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, thậm chí cả Tiểu Y Tiên cũng vì thế mà sững lại một nhịp. Trong khoảnh khắc đó, năm đạo công kích đã ầm ầm hướng tới gần ngay trong gang tấc.
Tại thời điểm công kích kia sắp đánh trúng, một đạo hắc ảnh quỷ dị hiện lên phía sau Tiểu Y Tiên, ngọn lửa xanh biếc nóng bỏng đột nhiên trào ra, hung hăng va chạm với chúng.
"Bang!"
Đấu khí hùng mạnh đột nhiên nổ tung, năng lượng mạnh mẽ bùng phát.
"Hắc hắc, không ngờ tới, hóa ra gian tế không chỉ có một mà là cả năm người. Trò chó cắn chủ này quả thật đủ tàn nhẫn..."
Bóng đen chậm rãi hiện ra, bị chấn lui về sau một bước, rồi hắc hắc cười rộ lên.
Nhìn thấy việc đánh lén đột nhiên bị ngăn trở, đặc biệt là khi thấy rõ người vừa xuất thủ, sắc mặt năm người bọn Ngô Nhai nhất thời trở nên dị thường khó coi.