Luồng sáng rực rỡ soi tỏ sự kinh hãi trong đôi mắt của vô số người, rồi hung hăng nện mạnh lên thân thể của Ngô Nhai, liền đó một tiếng nổ kinh thiên động địa ầm ầm vang vọng khắp nơi.
Phốc..phụt!
Dính một đòn nghiêm trọng như vậy, thì dù Ngô Nhai có là Đấu Hoàng đỉnh phong cũng không thể chịu nổi, sắc mặt lập tức tím hồng lên kỳ dị, cổ họng ngòn ngọt, rồi lập tức phun ra một ngụm máu tươi tung tóe. Khí tức toàn thân suy nhược đến cực độ, đôi cánh đấu khí chập chờn mờ tỏ, rồi trong cơn đau buốt nhói ở ngực mà choáng váng hôn mê, rơi thẳng xuống đất.
Cường giả hai phe kinh ngạc nhìn Ngô Nhai trọng thương rơi xuống, trong phút chốc lòng trào dâng một nỗi sợ hãi khôn lường, nhìn thân ảnh vận hắc bào lơ lửng trên trời kia mà thầm sinh ra một nỗi e ngại khó hiểu. Nếu như lúc trước Tiêu Viêm đánh chết vị trưởng lão nọ, người khác còn có thể cho là hắn sử dụng bí pháp mới thành công. Nhưng hiện tại Ngô Nhai chính là một Đấu Hoàng thực thụ, nhìn khắp hai bên, ngoại trừ đám người Tiểu Y Tiên, thì dù Hạt Sơn, môn chủ Vạn Hạt môn ra tay, cũng có thể thắng nhưng tuyệt đối không thể trong một tích tắc nhất kích chấn thương y như thế.
Thế nhưng, gã thanh niên hắc bào trẻ tuổi này lại làm được điều tưởng như không thể ấy, khiến trong lòng rất nhiều người bắt đầu dậy sóng.
Không để ý tới những ánh mắt kinh hoàng thất thố xung quanh, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, nhanh chóng lấy từ trong nạp giới ra mấy viên đan dược hồi phục đấu khí rồi bỏ vào miệng. Dù hôm nay hắn đã chính thức tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng để có thể thi triển Khai Sơn Ấn, nhưng cũng phải hao tổn một lượng đấu khí cực lớn. May mắn là, ít ra không như những lần trước, mỗi khi thi triển đều khiến toàn thân suy nhược.
Đan dược vừa dung nhập vào cơ thể, cảm giác đấu khí trống rỗng khó chịu cũng tiêu tan. Tiêu Viêm thờ ơ nhìn Ngô Nhai đang rơi xuống, hắn biết, lão gia hỏa này cùng lắm chỉ trọng thương chứ chưa chết, chỉ cần tĩnh dưỡng vài tháng là có thể khôi phục lại thực lực. Với phương châm trảm thảo trừ căn, diệt tận sát tuyệt không để lại hậu họa của hắn từ trước tới nay, làm sao có thể dung túng những chuyện như vậy xảy ra.
Trong mắt lóe lên một tia sát ý, trên đầu ngón tay Tiêu Viêm liền ngưng tụ ra ngọn hỏa diễm xoắn ốc, vừa định bắn về phía Ngô Nhai thì đã nghe vang lên một tiếng gầm giận dữ. Một đạo kình khí tanh tưởi sắc bén như gió lốc đã cuộn đến sau lưng hắn.
Sự việc đột ngột xảy ra khiến sắc mặt Tiêu Viêm trầm xuống, hắn có thể cảm nhận được từ đạo kình phong này, người xuất thủ rõ ràng mạnh hơn Ngô Nhai vài phần. Mà trong Vạn Hạt môn, kẻ có thể mặc kệ quy củ lại có thực lực như thế, ngoài Môn chủ Hạt Sơn ra còn có thể là ai nữa?
Ý niệm đó vừa thoáng lên trong đầu, Tiêu Viêm cũng không quay người chống đỡ, ngân quang dưới chân lại sáng bừng, một tiếng rền vang như sấm nổi lên, đồng thời thân hình hắn cũng khẽ lay động.
Véo!
Trong nháy mắt ngân quang hiện lên, đạo kình phong sắc bén kia cũng đã ập tới, hung hăng ác độc đánh thẳng vào hậu tâm Tiêu Viêm như muốn giết hắn ngay tại chỗ. Nào ngờ chẳng nghe được âm thanh trầm thấp của sự va chạm, chỉ thấy một ngọn đoản côn lam sẫm nhọn hoắt xuyên thấu qua cơ thể của Tiêu Viêm, bắn thẳng lên trời.
"Tàn ảnh?"
Nhìn thấy lam côn xuyên qua 'cơ thể' Tiêu Viêm mà không một giọt máu nào rơi ra, đồng tử Hạt Sơn co rút lại, đoản côn loạn động một hồi, xé nát tàn ảnh của Tiêu Viêm, rồi mới đảo mắt liếc quanh, thì vô cùng tức giận khi thấy hắn đã xuất hiện ngay trên đỉnh đầu của Ngô Nhai.
Như cảm nhận được cái nhìn phẫn nộ của Hạt Sơn, Tiêu Viêm ngẩng lên nhìn lão cười nhạt, hỏa diễm xoắn ốc trong tay rít lên như một mũi khoan, chẳng ngần ngại hay lưu tình mà đâm thẳng vào thiên linh cái của Ngô Nhai. Ngay lập tức một lỗ máu đen thẫm xuất hiện, chút sinh cơ còn sót lại của lão hoàn toàn tiêu tán, trong ánh mắt chỉ còn đọng lại nỗi sợ hãi và kinh hoàng vô biên.
"Tên khốn kiếp, Vạn Hạt môn ta thề cùng ngươi không chết không thôi aaaaaa!"
Nhìn thấy Tiêu Viêm đùa giỡn mình, lại còn trước mặt mình giết chết Ngô Nhai, Hạt Sơn đùng đùng nổi giận, trợn mắt độc ác nhìn Tiêu Viêm gầm gừ.
Đánh chết Ngô Nhai, Tiêu Viêm thầm thở ra một hơi. Tiêu hao nhiều đấu khí như vậy để thi triển Khai Sơn Ấn, nếu kết quả vẻn vẹn chỉ là trọng thương đối thủ thì làm sao hắn có thể thỏa mãn. Hơn nữa, nhìn vào ánh mắt tên kia cũng đủ thấy lão có oán cừu với mình, nếu còn tha mạng cho lão thì đâu phải là tác phong hành sự của Tiêu Viêm.
Đối với tiếng gào thét giận dữ của Hạt Sơn, Tiêu Viêm chỉ xem như gió thoảng bên tai. Nếu không giết Ngô Nhai, hoặc giả Độc Tông thất bại, bọn chúng liệu có tha cho người của mình hay không? Cho nên, với lời lẽ uy hiếp này, hắn chẳng thèm quan tâm.
Khẽ phủi tay, Tiêu Viêm ngước nhìn vẻ mặt dữ tợn của Hạt Sơn, cười nói: "Thật ngại quá, Hạt Sơn môn chủ nói hơi chậm rồi!"
"Tiểu tử, có gan thì xưng tên ra! Đừng giống như bọn chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi như thế!" Hạt Sơn nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, lăm lăm đoản côn màu lam trong tay, quát lớn.
Lúc Tiêu Viêm đánh chết tên trưởng lão kia, Hạt Sơn đã để ý đến hắn, nhưng vì bị một cường giả Độc Tông níu chân, trong một sớm một chiều khó thể thoát ra. Ai ngờ khi hắn vừa đánh lui cường giả Độc Tông kia thì Tiêu Viêm cũng đồng thời một kích trọng thương Ngô Nhai, khiến hắn tức điên người. Cường giả cấp bậc Ngô Nhai, dù là trong Vạn Hạt môn cũng không có nhiều, nếu lỡ chết ở đây mà để Hạt lão biết được, chỉ sợ sẽ nổi cơn lôi đình. Cho nên hắn không kịp truy sát cường giả Độc Tông kia, đã vội vã chạy đến cứu viện, không ngờ Tiêu Viêm lại lẩn như chạch, không chỉ đùa giỡn hắn mà còn đánh chết cả Ngô Nhai.
"Nham Kiêu. Nếu Hạt Sơn môn chủ đã coi trọng như vậy, làm sao ta lại từ chối chứ. Nhớ cho kỹ tên của ta!" Tiêu Viêm vẫn cười cười, vừa nói vừa quét mắt nhìn chiến trường hỗn loạn xung quanh, trong lòng khẽ thở dài. Cường giả của Độc Tông cũng không nhiều như hắn nghĩ, tuy nói là còn năm vị trưởng lão ở phía sau, nhưng số lượng Đấu Hoàng so với Vạn Hạt môn quả là ít hơn nhiều, còn Đấu Vương thì lại nhiều hơn một ít. Vì thế, hai bên đều tổn thương thảm liệt, không ngừng có người trọng thương ngã xuống, nhưng cục diện vẫn chưa nghiêng hẳn về bên nào!
"Miệng lưỡi quả là sắc bén đó tiểu tử!"
Hạt Sơn trong mắt lóe lên hàn ý âm trầm, lại ngước nhìn lên chiến trường Đấu Tông ở phía trên đang tràn ngập năng lượng khủng bố, rồi đưa mắt nhìn quanh, trầm giọng nói: "Chỉ biết dựa vào nơi hiểm yếu mà chống đỡ, xem ra Độc Tông hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn diệt môn!"
Vừa dứt lời, Hạt Sơn đã lấy ra từ nạp giới một cái còi màu lam, một đạo âm thanh ô ô ngắn gọn sắc bén liền vang lên, lan truyền ra xa.
Nhìn thấy hành động của Hạt Sơn, Tiêu Viêm chợt kinh ngạc, đưa mắt nhìn bốn phía nhưng không hề phát hiện điều gì lạ. Chẳng lẽ đối phương chỉ hư trương thanh thế?
Đang còn nghi hoặc thì hắn đã thấy đỉnh núi trước mặt hơi rung động, rồi từ khe núi đầy độc vụ chợt vang lên những âm hưởng tê tê sắc nhọn. Trong nháy mắt, một con quái vật khổng lồ lao ra từ đó, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người!
Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn con quái vật ở tít đằng xa, cau mày lại.
Con vật mới xuất hiện, thoáng nhìn tựa như một con bọ cạp khổng lồ chừng mười trượng, trên lưng nó còn có bốn cặp cánh to lớn. Những cái chân sừng sững lông lá đen thui, mọc đầy răng cưa sắc bén. Cái đuôi khổng lồ ẩn hiện tử quang, đong đưa không ngừng, mà nơi đầu chóp lại là một cái mũi nhọn lập lòe hàn quang, nhìn cũng biết là sắc bén vô bì.
Một con bọ cạp khổng lồ đột nhiên xuất hiện đã khiến mọi người chú ý, mà một ít cường giả của Độc Tông vừa nhìn đã thất kinh hô to: "Tứ Dực Thiên Ma Hạt? Sao nó lại xuất hiện ở đây?"
Tiêu Viêm cũng ngưng trọng nhìn con bọ cạp hung hãn to lớn ấy, hắn có thể cảm nhận được, nó chính là một con ma thú Lục giai hàng thật giá thật.
"Khửa khửa! Đây chính là Trấn tông ma thú mà Hạt lão đã tốn biết bao công sức mới thu phục được. Hôm nay là lần đầu tiên hiện thân, để cho các ngươi nếm mùi lợi hại của nó." Hạt Sơn cười quái dị, rồi lại huýt lên một tiếng còi. Sóng âm kỳ quặc vừa vang lên, Tứ Dực Thiên Ma Hạt liền rít lên một tiếng chói tai, bốn đôi cánh vĩ đại lập tức phe phẩy, tựa thiên thạch ầm ầm lao thẳng về phía Tiêu Viêm.
Một đạo kình phong mạnh mẽ kinh khủng từ trên trời ép xuống khiến cho Tiêu Viêm phải nhíu mày, ngân quang nơi chân lại lóe lên, thân hình tức khắc bắn lùi ra sau.
"Hắc hắc, còn muốn chạy sao? Lúc nãy không phải ngươi rất kiêu ngạo sao?" Nhìn thấy Tiêu Viêm như thế, Hạt Sơn lại cười lạnh. Thân hình lão nhoáng lên đã xuất hiện ở một bên người hắn, đoản côn lam sắc mang theo mùi vị khác thường, nhắm thẳng đầu Tiêu Viêm đập xuống.
Tiêu Viêm khẽ rụt đầu tránh khỏi đoản côn, vừa định tiếp tục thối lui thì đã lại nghe trên đầu phả xuống một đạo kình phong bén nhọn tanh tưởi phá không đâm xuống, thì ra là cái đuôi khổng lồ của Tứ Dực Thiên Ma Hạt đã thình lình tập kích hắn.
Biết đạo kình phong kia sắc nhọn vô cùng, Tiêu Viêm nắm chặt tay lại, vung mạnh Huyền Trọng Xích vừa chợt hiện ra, hung hăng chém ngược lên trời, va thẳng vào cái đuôi kinh khủng nọ. Ầm một tiếng đã đẩy lui được cái đuôi đó ra, nhưng đồng thời hắn cũng bị chấn văng ra sau. Cùng với ma thú so đấu lực lượng, rất ít người có thể chiếm được thượng phong.
"Chết tiệt, một người một thú lại có thể phối hợp ăn ý như vậy, công kích liền mạch như nước chảy mây trôi, chẳng khác nào do một người thi triển. Cái còi kia thật quỷ dị, phải tìm cách phá hủy nó." Nắm nắm bàn tay có chút tê dại, ánh mắt Tiêu Viêm liền âm trầm hẳn, thầm lẩm bẩm trong lòng.
Ngay khi ý niệm còn đang xoay chuyển trong đầu, Tứ Dực Thiên Ma Hạt nào cho hắn nhàn rỗi, hai chiếc càng khổng lồ đen thui như sắt đã vũ động liên tục, nhắm hắn cắt ngang.
Cảm nhận được thế công của Tứ Dực Thiên Ma Hạt đang gắt gao nhắm vào mình, Tiêu Viêm liền cau mày, định né tránh thì từ trên bầu trời, lại nghe những tiếng rít chói tai mạnh mẽ truyền đến, mà cặp càng khổng lồ kia cũng bất ngờ dừng lại.
Sự việc đột ngột xảy ra làm cho cả Tiêu Viêm và Hạt Sơn đều kinh ngạc vô cùng. Trong khi bọn họ đang còn ngẩn người, đã nghe một tiếng cười trong trẻo từ phía xa xa truyền lại.
"Đại gia hỏa này là của ta, Tiêu Viêm, ngươi cứ yên tâm thu thập tên kia đi!"