Theo cỗ khí tức âm hàn nhàn nhạt lan tỏa từ sâu trong Vạn Hạt Môn, những trận chiến trên bầu trời hay dưới mặt đất đều dần dần ngừng lại. Cường giả hai phe đều kinh hãi nhìn về nơi phát ra luồng khí tức ấy. Ngoại trừ một số ít người, có lẽ không ai biết được chủ nhân của khí tức này rốt cuộc có lai lịch thế nào.
Ngay cả một vài cường giả Đấu Hoàng sau khi cảm nhận được cỗ khí tức đó, sắc mặt cũng trở nên vô cùng khó coi, bởi vì họ phát hiện, cảnh giới của khí tức này vượt xa bản thân, thậm chí gần như có thể sánh ngang với Tiểu Y Tiên và Hạt Tất Nham. Vào thời điểm này mà còn xuất hiện một vị cường giả mạnh mẽ đến vậy, hoàn toàn đủ sức xoay chuyển cục diện trận chiến.
Trên bầu trời xa xa, hai bóng người vốn đang di chuyển liên tục đột nhiên dừng lại. Cuộc chiến giữa Tiểu Y Tiên và Hạt Tất Nham cuối cùng cũng tạm thời đình chỉ. Trải qua trận chiến kịch liệt, hơi thở của cả hai đều có chút dồn dập, đấu khí hùng hậu bao bọc quanh thân khiến không gian không ngừng chấn động.
Ánh mắt Tiểu Y Tiên quét về nơi phát ra cỗ khí tức mạnh mẽ, đồng tử khẽ co rụt lại, trong lòng thầm nghĩ: “Rốt cuộc hắn cũng chịu hiện thân rồi sao?”
“Ha ha, Thiên Độc Nữ, không ngờ tới phải không? Vạn Hạt Môn ta vẫn còn một cường giả Đấu Tông. Hôm nay lão phu thật muốn xem ngươi lấy một chọi hai bằng cách nào!” Hạt Tất Nham vung cây quải trượng trong tay, ngạo nghễ cười lớn.
Tiểu Y Tiên lạnh lùng liếc hắn một cái, sau đó dời mắt xuống phía Tiêu Viêm. Vừa lúc hắn cũng ngẩng lên nhìn, hai ánh mắt giao nhau, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ý bảo nàng không cần vì thế mà phân tâm.
Ngay khi ánh mắt Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên giao nhau, sâu trong Vạn Hạt Môn, một luồng khói đen kịt đột ngột bay ra, tựa như yêu ma cưỡi mây đạp gió, nhanh chóng lan đến khu chiến trường. Chỉ trong khoảnh khắc, nó đã dừng lại giữa không trung, khói đen chậm rãi co rút, cuối cùng hóa thành một thân ảnh hắc bào không rõ diện mạo.
“Khặc khặc, Hạt Tất Nham, không ngờ ngươi cũng không làm gì nổi nàng ta.” Bóng đen lơ lửng trên không, đôi mắt đảo qua khắp nơi, rồi cất lên một giọng cười quái dị.
“Ha ha, Thiết hộ pháp nói đùa rồi. Tông chủ Độc Tông dù sao cũng không phải đèn cạn dầu, ngay cả lão phu cũng phải thừa nhận, ở tuổi của nàng mà đạt được thành tựu như vậy, thực sự không hề đơn giản. Chỉ có điều, trận đại chiến hôm nay đối với Vạn Hạt Môn ta vô cùng quan trọng, cho nên, không thể không nhờ cậy Thiết hộ pháp ra tay tương trợ.” Hạt Tất Nham cười nói, trong giọng điệu có chút kiêng kỵ đối với bóng đen thần bí kia.
“Bổn hộ pháp ra tay đương nhiên không thành vấn đề, nhưng phần thù lao sau này, ngươi cũng nên tính toán cho tốt.” Không khí xung quanh bóng đen không ngừng gợn sóng, âm thanh trầm thấp lạnh lẽo như vọng về từ nơi xa xăm.
Nghe vậy, sắc mặt Hạt Tất Nham hơi đổi, nhưng vẫn cắn răng mỉm cười: “Chỉ cần có sự giúp đỡ của Thiết hộ pháp, đến lúc đó, ngài cần gì ta đều sẽ dâng lên.”
“Được.” Thiết hộ pháp khẽ đáp một tiếng, sau đó ánh mắt chậm rãi quét qua chiến trường hỗn loạn, cười một cách âm hiểm. Thân hình chợt động, một loạt tiếng va chạm vang lên, hai sợi xích đen ngòm tựa như độc xà từ trong cơ thể bắn ra, xoay vòng quanh thân.
“Không ngờ lại là ngươi!” Ánh mắt Tiểu Y Tiên lạnh như băng nhìn bóng đen, chậm rãi nói.
“Ta đã cho ngươi cơ hội, đáng tiếc ngươi lại không biết nắm bắt. Chúng ta vốn có thể hợp tác rất tốt, nhưng ngươi lại cố tình phá hoại, ta chỉ đành tìm kẻ khác làm đồng bọn mà thôi.” Thiết hộ pháp liếc nhìn Tiểu Y Tiên, lạnh nhạt nói.
“Chỉ sợ ngươi không có cơ hội đó!” Tiểu Y Tiên cười lạnh.
“Vậy sao?” Thiết hộ pháp cũng cười lạnh một tiếng, sau đó âm trầm ra lệnh cho Hạt Tất Nham: “Ngươi cứ cầm chân nàng ta trước, để ta thu hết linh hồn của đám cường giả Độc Tông rồi sẽ quay lại thu của nàng sau!”
Lời vừa dứt, Thiết hộ pháp mạnh mẽ vung tay, hai sợi xích đen kịt phá không bay ra, chỉ trong nháy mắt đã xé toạc bầu trời, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta hoa mắt.
“Phốc!”
Thấy hai sợi xích bắn tới, hàng loạt cường giả Độc Tông vội vã né tránh. Nhưng hai sợi xích đen này dường như có linh trí, sau khi lượn vài vòng trên không trung liền hung hăng xuyên thấu lồng ngực hai gã Đấu Vương.
Xiềng xích đen kịt khẽ rung lên, hai gã Đấu Vương kia còn đang trợn tròn mắt kinh hãi, hai linh hồn hư ảo đã bị hút mạnh ra, chui thẳng vào trong sợi xích. Thi thể mất đi linh hồn thì nặng nề rơi xuống mặt đất.
“Linh hồn của cường giả tầm thường quả nhiên không thể so sánh với Luyện Dược Sư. Nếu không có đám người của ‘Đan Tháp’ ở Trung Châu cản trở, đi khắp nơi giết chóc, có lẽ nhiệm vụ đã sớm hoàn thành.” Hút linh hồn vào trong xích, gã Thiết hộ pháp lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối.
Trong lúc Thiết hộ pháp còn đang lẩm bẩm, đám cường giả Độc Tông chứng kiến một màn khủng bố trước mắt đều sợ hãi lui về phía sau. Cường giả cấp bậc Đấu Tông, bọn họ căn bản không thể chống lại, cho dù có đồng loạt xông lên, cũng chỉ trở thành mồi ngon cho hai sợi xích đen ngòm kia mà thôi.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn Thiết hộ pháp đang lơ lửng trên trời hơi trầm xuống. Từ cách xưng hô của Hạt Tất Nham, tựa hồ người này cùng cấp bậc với Vụ hộ pháp trước kia. Chỉ có điều, bằng vào linh hồn cảm giác lực nhạy bén, Tiêu Viêm có thể nhận ra thực lực của gã Thiết hộ pháp này yếu hơn Vụ hộ pháp một chút. Nhưng dù sao đây cũng là một cường giả Đấu Tông hàng thật giá thật, hơn nữa Hồn Điện luôn có đủ loại thủ đoạn quỷ dị, muốn đánh bại hắn tuyệt không dễ dàng.
“Ha ha, tiểu tử, cuối cùng cũng biết sợ hãi là gì rồi hả? Ta đã nói rồi, hôm nay, Độc Tông đừng hòng thoát khỏi tay Vạn Hạt Môn ta!” Thấy sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, Hạt Sơn tưởng hắn bị thủ đoạn của Thiết hộ pháp dọa sợ, không khỏi cười đắc chí.
Khẽ cau mày liếc nhìn gã đang đắc ý trước mắt, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh một tiếng. Thấy đến lúc này mà Tiêu Viêm vẫn còn ngạo mạn, lửa giận trong lòng Hạt Sơn càng bùng lên, lập tức ngẩng đầu hướng về phía Thiết hộ pháp cung kính nói: “Thiết đại nhân, tên môn nhân Độc Tông này thân thủ không tầm thường, đã giết chết hai cường giả Đấu Hoàng của Vạn Hạt Môn ta, thỉnh đại nhân ra tay xử lý!”
“Nham Kiêu tiên sinh, chạy mau!” Đám cường giả Độc Tông thấy Hạt Sơn nói vậy, vội vàng nhắc nhở Tiêu Viêm.
“Môn nhân Vạn Hạt Môn quả nhiên toàn một lũ vô dụng… ngay cả một tên tiểu tử Nhất Tinh Đấu Hoàng cũng không giải quyết nổi sao?” Thiết hộ pháp lơ lửng trên trời hờ hững liếc về phía Tiêu Viêm, trong giọng nói có chút trào phúng.
Nghe câu nói của Thiết hộ pháp, khuôn mặt Hạt Sơn trở nên trắng bệch, nhưng vì e sợ thực lực của đối phương nên không dám cãi lại nửa lời, chỉ có thể dồn hết lửa giận lên người Tiêu Viêm, trong ánh mắt lộ rõ sự ác độc.
Sau một câu trào phúng, Thiết hộ pháp cũng không nói gì thêm. Ánh mắt hắn quét ngang Tiêu Viêm, khẽ búng ngón tay, xiềng xích đen ngòm đang lượn lờ quanh thân lập tức phá không lao ra.
Hai sợi xích hóa thành bóng đen từ xa bắn tới, âm thanh loảng xoảng tựa như lưỡi hái tử thần đang đến để gặt hái linh hồn.
Chứng kiến xiềng xích màu đen đột nhiên phóng tới, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, toàn thân ngân quang lóe lên, thân hình hơi run lên rồi quỷ dị lùi lại, trong quá trình đó liên tục tạo ra từng đạo tàn ảnh.
“Xuy!”
Xiềng xích lao tới, nhưng chỉ đánh trúng một đạo tàn ảnh.
“Ồ!”
Thấy đòn tấn công của mình lại bị Tiêu Viêm né được, Thiết hộ pháp không khỏi kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi chợt cười lạnh, lại vung tay ra. Sợi xích vừa vồ hụt con mồi liền như một con độc xà ngẩng đầu, tựa tia chớp bắn tới Tiêu Viêm.
Thân hình Tiêu Viêm như một mũi tên bạc, trọng thước trong tay cũng đã thu vào nạp giới, hai chân bước theo những bộ pháp kỳ dị, mỗi lần đều hiểm hóc tránh thoát được thế công mãnh liệt của xiềng xích.
Trên bầu trời, đông đảo cường giả hai phe thấy Tiêu Viêm không ngờ lại có thể kiên trì lâu như vậy trước một cường giả Đấu Tông, tất cả đều lộ vẻ kinh ngạc. Ngay cả Hạt Sơn cũng phải há mồm thở dốc, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.
Thấy mình truy kích liên tục mà vẫn không có kết quả, sắc mặt gã Thiết hộ pháp cũng dần trở nên khó coi. Hắn không ngờ, gã Tiêu Viêm này lại trơn trượt đến vậy. Dưới thế công của hắn, cho dù là cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong cũng phải vô cùng chật vật, thế mà tên kia lại có thể nhẹ nhàng tránh thoát.
“Ha ha, tiểu tử này khá lắm, quả nhiên là đã coi thường ngươi rồi, không hổ là kẻ có thể đánh chết hai gã Đấu Hoàng.”
Mặc dù tức giận, gã Thiết hộ pháp lại nở một nụ cười lạnh, hai tay khẽ động, màn khói đen bao quanh thân rung lên, chợt một loạt âm thanh loảng xoảng vang lên. Tức thì, khoảng bảy tám sợi xích đột nhiên từ trong cơ thể hắn mạnh mẽ lao ra, sau khi lượn quanh thân vài vòng liền như bão táp lao về phía Tiêu Viêm.
“Để ta xem ngươi còn né tránh kiểu gì nữa!”
Cùng với tiếng quát đầy sát ý của Thiết hộ pháp, vô số hắc xích giăng thành một tấm thiên la địa võng, phong tỏa tất cả đường lui của Tiêu Viêm, khiến hắn chỉ còn cách duy nhất là cứng rắn chống đỡ. Một gã Đấu Hoàng mà cứng rắn đọ sức với một gã Đấu Tông, kết cục đương nhiên không cần nói cũng biết.
Dường như cũng hiểu mình không thể trốn tránh được nữa, Tiêu Viêm lập tức dừng lại, khẽ cau mày nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần phóng đại trong màn sương đen.
“Haizz…”
Chứng kiến Tiêu Viêm rơi vào tuyệt cảnh, đám cường giả Độc Tông thầm thở dài một hơi, nhưng cũng đành bất lực. Ngay khi cường giả Đấu Tông của đối phương xuất hiện, sĩ khí của bọn họ đã giảm sút nghiêm trọng, bởi vì họ hiểu, cho dù Tiểu Y Tiên cũng là Đấu Tông, nhưng rất khó có thể lấy một địch hai. Một khi nàng bại, kết cục của Độc Tông đương nhiên không cần nói cũng biết.
Nhìn thấy Tiêu Viêm rơi vào tình cảnh như vậy, trên mặt Hạt Sơn cũng hiện lên vẻ dữ tợn. Hắn gần như có thể đoán được thảm cảnh sắp tới của Tiêu Viêm.
Dưới vô số ánh mắt đang chăm chú, đám xích đen mãnh liệt lao đến. Nhưng ngay khoảnh khắc sắp đánh trúng Tiêu Viêm, không gian xung quanh hắn đột nhiên vặn vẹo, khiến cho quỹ đạo công kích hoàn mỹ của đám hắc xích bỗng nhiên lệch đi, cuối cùng chỉ lướt qua thân thể Tiêu Viêm mà lao đi.
Một màn bất thình lình xảy ra khiến tất cả mọi người kinh ngạc ồ lên. Thiết hộ pháp sau một thoáng kinh ngạc lập tức lớn tiếng quát: “Không biết vị Đấu Tông nào đang ẩn nấp, xin đừng xen vào việc của người khác, nếu không…”
“Nếu không thì sao, ngươi định làm thế nào?”
Một giọng nói lạnh như băng vang lên, đồng thời một thân ảnh cũng chậm rãi hiện ra, chắn trước mặt Tiêu Viêm.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂