Nhìn hắc mang đột ngột đổi hướng, Tiêu Viêm thoáng thất thần. Cảm nhận được luồng năng lượng khủng bố ẩn chứa bên trong, da đầu hắn bất giác tê dại.
Thế công của hắc mang nhanh đến cực điểm, dù là Tiêu Viêm cũng khó lòng phản ứng kịp thời. Song, trong khoảnh khắc nguy cấp, đấu khí trong cơ thể đã tự động vận chuyển, tuôn trào ra bên ngoài.
Đấu khí vừa tuôn ra, hắc mang cũng vừa ập tới, mang theo một mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn, hung hãn đánh vào lớp đấu khí hộ thể quanh người Tiêu Viêm.
Vừa va chạm, đấu khí nóng cháy màu bích lục đã như băng tuyết gặp phải mặt trời, cấp tốc tiêu tán. Gần như ngay lập tức, lớp đấu khí hộ thể bị hắc mang mạnh mẽ xé toạc, cuối cùng không chút trở ngại, hung hãn đánh thẳng vào thân thể Tiêu Viêm.
Lúc va chạm, không hề có chút lực lượng nào sinh ra, luồng hắc mang lại như một loại chất lỏng, trong nháy mắt đã biến mất trên làn da của Tiêu Viêm.
Từ lúc hắc mang phá vỡ đấu khí hộ thể đến khi tiến vào cơ thể Tiêu Viêm, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt. Đợi đến khi hắn kịp định thần lại, luồng hắc mang đã xâm nhập vào cơ thể, để lại một hắc ban to bằng ngón tay cái ngay tại nơi nó chui vào.
Hoàn hồn trở lại, Tiêu Viêm vội đưa tay sờ lên hắc ban trên ngực. Vừa cúi đầu nhìn xuống, hắn kinh ngạc phát hiện từ khối hắc ban đó đang lan ra những tia hắc tuyến quỷ dị. Những nơi mà hắc tuyến lan đến đều là các huyệt vị và kinh mạch trọng yếu. Thấy cảnh này, sắc mặt Tiêu Viêm kịch biến, hắn đột ngột ngẩng đầu, quát về phía Hạt Tất Nham: "Ngươi đã làm gì?".
"Khặc khặc..."
Kể từ lúc phun ra luồng hắc mang, Hạt Tất Nham dường như đã già đi mấy tuổi, tóc bạc xuất hiện trên đầu, nếp nhăn chồng chất hiện rõ. Mặc dù biến thành bộ dạng như vậy, nhưng vẻ oán độc trong đôi mắt vẩn đục của lão không những không giảm bớt mà còn càng thêm đậm đặc.
"Tiểu tử, ngươi giết nhiều người của Vạn Hạt Môn như vậy, lão phu sao có thể bỏ qua cho ngươi được?"
Nhìn thấy vẻ mặt oán độc của Hạt Tất Nham, sắc mặt của Mỹ Đỗ Toa và Tiểu Y Tiên đột nhiên thay đổi. Thân hình họ chợt lóe lên rồi xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm, vội vàng xem xét.
"Không sao chứ?" Bàn tay nhỏ nhắn của Mỹ Đỗ Toa dò xét trên người Tiêu Viêm, thanh âm có chút lo lắng. Một kích kinh khủng vừa rồi của Hạt Tất Nham tuyệt đối không phải là phô trương thanh thế, với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, nếu bị đánh trúng, hậu quả tất sẽ không tốt.
Tiêu Viêm nhíu chặt mày, tâm thần cấp tốc dò xét trong cơ thể nhưng lại không phát hiện ra điểm nào bất thường.
Gương mặt Tiểu Y Tiên cũng có chút ngưng trọng, ánh mắt lướt qua người Tiêu Viêm, chợt như phát hiện điều gì đó. Bàn tay nhỏ của nàng xé toạc y phục Tiêu Viêm, nhất thời, cả ba người đều nhìn thấy hắc ban và những tia hắc tuyến đang lan ra một cách quỷ dị trên ngực hắn.
"Đây là cái gì?" Vừa nhìn thấy cảnh này, Mỹ Đỗ Toa nhất thời ngẩn ra, vội vàng hỏi.
Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cái hắc ban quỷ dị, Tiểu Y Tiên cũng hít vào một ngụm khí lạnh, nghiến răng nói: "Lại là "Ma Độc Ban", lão khốn kiếp này thật là độc ác!"
"Ma Độc Ban? Là cái gì?" Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa cùng Tử Nghiên ở bên cạnh vội vàng hỏi.
"Ở Xuất Vân Đế quốc có một loại chiêu thức vô cùng thâm độc, có thể đem toàn thân độc đấu khí ngưng tụ lại một chỗ, bắn vào trong cơ thể địch nhân, cuối cùng hình thành một khối hắc ban. Khối hắc ban này sẽ không ngừng sinh ra những đường độc tuyến, mà những đường độc tuyến này sẽ nối với từng huyệt vị trên thân thể. Người trúng chiêu này, kinh mạch trong cơ thể sẽ nhanh chóng thối rữa, cuối cùng chịu đựng vô tận thống khổ mà chậm rãi chết đi," thanh âm của Tiểu Y Tiên tràn ngập lửa giận.
"Bất quá một khi đã thi triển chiêu này, người thi triển cũng vì đấu khí bị phân tán theo chiêu thức mà suốt đời biến thành một phế nhân!"
Nghe lời Tiểu Y Tiên nói, sắc mặt Tiêu Viêm kịch biến. Đấu khí trong cơ thể một lần nữa cấp tốc vận chuyển, sau đó hắn khống chế tâm thần đảo qua cơ thể lần nữa, nhưng vẫn như cũ, không hề phát hiện ra khối Ma Độc Ban rốt cuộc đang ở nơi nào.
"Làm thế nào để hóa giải nó?" Sắc mặt Mỹ Đỗ Toa âm trầm đến đáng sợ, không gian xung quanh thân thể nàng không ngừng rung động mãnh liệt. Hiển nhiên, trong lòng nàng lúc này đã không thể giữ được bình tĩnh nữa.
"Nếu là một Đấu Vương bình thường thi triển "Ma Độc Ban", ta có thể giải trừ. Nhưng đây là do lão già Hạt Tất Nham kia thi triển, lão cũng là một Đấu Tông cường giả, dù là ta cũng cực kỳ khó khăn để giải trừ..." Tiểu Y Tiên chần chờ một lúc rồi có chút xấu hổ nói.
"Oanh!"
Tiểu Y Tiên vừa dứt lời, sát khí ngập trời từ người Mỹ Đỗ Toa bạo phát. Cảm nhận được luồng sát khí nồng đậm này, với định lực của Tiểu Y Tiên cũng không nhịn được mà biến sắc.
"Lão già khốn kiếp, giao giải dược ra đây!"
Mái tóc dài không gió mà bay, thân hình Mỹ Đỗ Toa chợt lóe lên, sau đó xuất hiện bên cạnh Hạt Tất Nham đang mang vẻ mặt oán hận. Bàn tay ngọc của nàng trực tiếp kẹp lấy yết hầu lão, thanh âm âm hàn như từ Cửu U truyền đến.
"Hắc hắc, khi đã thi triển Ma Độc Ban, lão phu cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Có thể kéo theo tiểu tử này, vậy cũng xem như không cô đơn..." Nhìn Mỹ Đỗ Toa với đôi mắt đầy sát ý, Hạt Tất Nham cười khan nói.
Gương mặt Mỹ Đỗ Toa lạnh giá, bàn tay ngọc trực tiếp tóm lấy cánh tay của Hạt Tất Nham rồi đột ngột xé toạc. Tiên huyết văng khắp trời cao, sau đó nàng lại nắm lấy cánh tay kia, tiếp tục xé rách.
"Nói, hay không nói? Không có tay thì còn chân, ta cũng có thể giúp ngươi mổ bụng moi gan!" Tiện tay vứt cánh tay đi, thanh âm của Mỹ Đỗ Toa vẫn băng lãnh như trước, không hề có chút tình cảm.
Cơn đau nhức làm Hạt Tất Nham phát ra những tiếng rên rỉ, trán đẫm mồ hôi lạnh, nhưng lão vẫn cắn chặt răng, giọng khàn đặc nói: "Ha ha, để hắn bồi táng cùng lão phu đi, các ngươi có phải rất tức giận không? Ha ha. Ta chính là muốn hiệu quả này."
Trong con ngươi của Mỹ Đỗ Toa tràn ngập hàn ý, một cước đá Hạt Tất Nham bay lên, nhất thời tiếng xương cốt gãy vụn vang lên.
"Ngươi đã ngoan cố, ta càng cho ngươi thấy ngươi càng coi trọng tiểu tử kia thì ngươi càng thống khổ!"
"Rắc! Rắc!"
Sát ý của Mỹ Đỗ Toa gần như chuyển thành thô bạo. Nàng vung mũi chân lên, nhất thời đầu gối của Hạt Tất Nham cũng vỡ nát, hai chân uốn cong thành một vòng cung quỷ dị, toàn bộ thân thể bây giờ đã không còn ra hình người.
Bị Mỹ Đỗ Toa ra tay hành hạ độc ác như vậy, hơi thở của Hạt Tất Nham ngày càng suy yếu, nhưng ý cười trên khuôn mặt lại càng thêm đậm.
Nhìn thấy khuôn mặt đang cười của lão, sát ý trong lòng Mỹ Đỗ Toa lại dâng trào, nàng âm lãnh nói: "Sau khi ngươi chết, ta sẽ đem tất cả người của Vạn Hạt Môn chôn cùng ngươi, dù chỉ còn lại một con chó cũng tuyệt đối không bỏ qua!"
Lời nói của Mỹ Đỗ Toa đầy sát ý lạnh lẽo, rốt cục nụ cười trên gương mặt Hạt Tất Nham cũng cứng lại. Một lát sau, lão chậm rãi nhắm mắt nói: "Ngươi muốn thế nào thì làm thế đó đi. Ma Độc Ban, mặc dù ta là người thi triển nhưng cũng không có cách nào giải trừ, cho nên, ta cũng không có giải dược gì cả."
Phốc!
Sự kiên nhẫn mỏng manh trong lòng cuối cùng cũng bị sát ý ngập trời lấn át. Trong mắt Mỹ Đỗ Toa đầy sát khí, bàn tay nhỏ như lưỡi đao, trực tiếp cắm vào lồng ngực Hạt Tất Nham. Bàn tay bỗng nhiên siết chặt, trái tim bên trong lập tức bị chấn nát.
Trái tim bị chấn nát, sinh cơ trong mắt Hạt Tất Nham nhanh chóng biến mất, một lát sau liền biến thành một cỗ thi thể băng lãnh.
Chậm rãi rút tay lại, đem thi thể Hạt Tất Nham tùy ý vứt đi, mái tóc dài sau lưng Mỹ Đỗ Toa khẽ lay động. Tiên huyết đầm đìa trên bàn tay, bộ dáng của nàng lúc này thật giống như Tu La từ địa ngục bước ra.
Giết chết Hạt Tất Nham, nhưng sát khí trong cơ thể Mỹ Đỗ Toa không giảm mà lại tăng. Đôi mắt xinh đẹp của nàng chậm rãi dời xuống Vạn Hạt Môn phía dưới, sát ý tận trời làm cho mọi người trong Vạn Hạt Môn như rơi vào hầm băng.
Ngay khi đôi mắt Mỹ Đỗ Toa đã đỏ sậm, chuẩn bị tàn sát không kiêng kỵ, một tiếng quát bất đắc dĩ vang lên.
"Thải Lân, trở về!"
Nghe tiếng quát quen thuộc, thân thể mềm mại của Mỹ Đỗ Toa khựng lại, đôi mắt đỏ sậm mới giảm bớt một chút. Hơi lưỡng lự, cuối cùng nàng cũng xoay người bay về phía Tiêu Viêm.
Nhìn Mỹ Đỗ Toa cắn chặt răng đứng trước mặt, Tiêu Viêm cũng cười khổ thở dài một tiếng, lấy từ trong nạp giới ra một mảnh vải, lau sạch tiên huyết trên bàn tay nhỏ của nàng.
"Đi, ta đưa ngươi quay về Gia Mã Đế quốc. Nếu như Cổ Hà không thể giúp ngươi giải độc, ta sẽ đưa ngươi đi khắp đại lục tìm người có năng lực giúp ngươi!" Nắm ngược lại tay Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa đột nhiên nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra. Nhìn dung mạo bị lớp da huyền thú che lấp, trong lòng hắn dâng lên một chút cảm động, nàng lại vì mình mà làm đến mức này.
"Người am hiểu dùng độc nhất đang ở đây, còn đi nơi nào tìm người nữa?" Tiêu Viêm khẽ cười một tiếng, vứt mảnh vải đi, nghiêng đầu nhìn về phía Tiểu Y Tiên, nói: "Thứ này, thật sự không có phương pháp phá giải sao?"
Tiểu Y Tiên nhíu chặt mày liễu, trầm ngâm một lúc rồi chán nản lắc đầu: "Đấu Tông cường giả thi triển Ma Độc Ban, ta thật sự không có năng lực giải trừ, trừ phi có thể tìm được một cường giả cao hơn người thi triển một bậc, may ra mới có khả năng giải được."
"Người giải trừ phải cao hơn một bậc? Vậy không phải là một Đấu Tôn cường giả trong truyền thuyết sao?" Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng nhíu chặt lông mày.
Khóe miệng Tiểu Y Tiên có chút cay đắng gật đầu. Nhìn thấy Tiêu Viêm đang nhíu chặt mày, nàng chần chờ một chút rồi chậm rãi nói: "Ma Độc Ban tuy rằng thâm độc, nhưng cũng không phải hoàn toàn là xấu. Trong đó ẩn chứa đấu khí cả đời của Hạt Tất Nham, nếu ngươi có thể phá giải nó, lượng đấu khí khổng lồ kia sẽ là của ngươi... Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải phá giải được nó trước đã."
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời cười khổ. Bây giờ bảo toàn tính mạng mới là chuyện then chốt nhất, ai mà đi quan tâm trong Ma Độc Ban có ẩn chứa đấu khí cả đời của một gã Đấu Tông cường giả chứ?
"Ma Độc Ban này khi nào thì phát tác?" Trầm ngâm một lát, Tiêu Viêm hỏi về vấn đề quan trọng nhất.
Tiểu Y Tiên lại một lần nữa chần chờ. Một lát sau, nàng bất đắc dĩ thấp giọng nói.
"Nửa năm."