Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 813: CHƯƠNG 802: ĐẤU TÔNG BÙNG NỔ

Trong hồ nước nóng, sương khói lượn lờ, hai luồng ánh mắt gắt gao nhìn nhau. Hồi lâu sau, Tiêu Viêm mới định thần lại, trông thấy đôi má Tiểu Y Tiên đã ửng hồng, hắn bất giác ho khan một tiếng, vội vàng dời mắt đi nơi khác.

Tiếng ho khan đầy lúng túng của Tiêu Viêm cũng kéo Tiểu Y Tiên từ trong cơn mê muội thẹn thùng trở về thực tại. Lập tức, thân thể ngọc ngà trần trụi, mềm mại uyển chuyển tựa tiên nữ giáng trần kia khẽ chìm xuống hồ đá. Thân hình mê người gợi lên bao liên tưởng nóng bỏng trong tâm trí Tiêu Viêm cuối cùng cũng được làn nước đen kịt trong hồ che khuất.

Nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, Tiêu Viêm cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Chuyện này thực sự không thể trách hắn, Đấu khí trong cơ thể vừa vận chuyển xong một chu thiên, hắn vừa mở mắt đã bất ngờ trông thấy cảnh tượng này.

“Róc rách!”

Trong lúc Tiêu Viêm còn đang bối rối, mặt nước cách đó không xa khẽ xao động, một gương mặt xinh đẹp đỏ bừng từ từ hiện lên. Tiểu Y Tiên lúc này chỉ để lộ cái đầu nhỏ phía trên mặt nước, còn toàn bộ thân thể hấp dẫn vô song kia vẫn được che giấu dưới làn nước mờ ảo.

Vừa nhô đầu lên, đôi má Tiểu Y Tiên đã ửng hồng, lộ rõ dáng vẻ e thẹn của một tiểu mỹ nhân. Nếu để người của Độc Tông nhìn thấy cảnh này, e rằng cả tông phái sẽ phải kinh ngạc đến mức ngã ngồi tại chỗ. Không một ai có thể tưởng tượng được, Thiên Độc Nữ cao cao tại thượng của Độc Tông, một hung danh vang dội khắp Xuất Vân đế quốc, chỉ nghe tên thôi cũng đủ khiến người ta sợ mất mật, lại có lúc thẹn thùng quyến rũ đến thế.

“Khụ… Việc này… Sao cô lại làm vậy?” Tiêu Viêm ho khan, ánh mắt có phần trách móc nhưng cũng đầy lúng túng.

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên không biết nói gì hơn, chỉ trừng mắt nhìn Tiêu Viêm, hờn dỗi: “Làm vậy để làm gì? Chẳng phải là để giúp huynh áp chế Ma Độc Ban hay sao?”

Tiêu Viêm cười khan, tâm tư quay cuồng. Nhưng dù thế nào đi nữa, trong chốc lát hắn cũng có chút bối rối khó xử, bởi ở trong tình huống cùng một nữ tử không mảnh vải che thân tắm chung một hồ, bất kỳ nam nhân nào cũng khó tránh khỏi những suy nghĩ miên man.

Thấy bộ dạng lúng túng xấu hổ hiếm có của Tiêu Viêm, trong lòng Tiểu Y Tiên chợt dâng lên một cảm giác ấm áp, nàng bất giác khúc khích cười.

Trông thấy dung nhan xinh đẹp đang tươi cười tựa đóa hoa hàm tiếu, Tiêu Viêm bất giác sững người! Nụ cười ấy vẫn độc nhất vô nhị, ôn nhu như hải đường, rực rỡ tựa hướng dương, giống hệt như năm nào tại trấn Thanh Sơn, vẫn lay động lòng người như thế.

“Cô cười thật đẹp.” Tiêu Viêm thì thầm.

Tiểu Y Tiên ngẩn ra, hàng mi khẽ cụp xuống, cánh tay ngọc ngà, thon thả từ từ vươn ra khỏi mặt nước, tùy ý khoát nước, nhẹ giọng tỉ tê: “Tại Xuất Vân đế quốc, ai cũng gọi muội là Thiên Độc Nữ… Sau này cũng vậy, một khi tai họa ngầm từ Ách Nan Độc Thể này còn tồn tại, muội sẽ vĩnh viễn không thể tiếp xúc với bất kỳ ai. Thời gian bùng phát của độc thể ngày càng ngắn lại, mà thương tổn nó gây ra cho những người xung quanh cũng ngày một kinh khủng hơn!”

Nhìn nét cay đắng hằn trên đôi môi Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm thầm than một tiếng rồi nói: “Yên tâm, ta sẽ cố hết sức giúp cô khống chế Ách Nan Độc Thể. Chỉ cần tìm đủ những thứ kia, ta tin rằng việc khống chế hoàn toàn nó cũng không phải là không thể!”

Tiểu Y Tiên lại mỉm cười, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Cánh tay thon dài vũ động, tựa như một mỹ nhân ngư đang múa lượn, nàng chậm rãi bơi đến trước mặt Tiêu Viêm. Đôi mắt tím biếc diễm lệ tuyệt trần nhìn chằm chằm vào mảng Ma Độc Ban trên ngực hắn, khẽ gật đầu: “Tốc độ khuếch tán của Ma Độc Ban đã chậm đi rất nhiều, nhưng với năng lượng của hồ nước độc này, hiệu quả không thể rõ rệt đến vậy được?”

“Ha ha, trong cơ thể ta có ba loại Dị hỏa cùng tồn tại, kịch độc thông thường vốn không có tác dụng lớn với ta. Ma Độc Ban tuy lợi hại nhưng ba loại Dị hỏa ít nhiều cũng tạo ra trở ngại nhất định đối với nó!” Tiêu Viêm cười nói.

“Dị hỏa quả nhiên thần kỳ, ngay cả Ma Độc Ban của cường giả Đấu Tông cũng có thể áp chế! Không hổ danh là thứ sức mạnh đỉnh cao trên đại lục, khiến vô số người thèm khát…!” Tiểu Y Tiên kinh ngạc tán thưởng, rồi trầm ngâm: “Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Tiếp theo, muội sẽ dùng thân thể mình làm vật dẫn, thông qua cơ thể để khống chế độc tố trong ao, tiến hành áp chế triệt để Ma Độc Ban. Như vậy mới có thể tranh thủ đủ thời gian cho huynh đi tìm cường giả Đấu Tôn giải độc.”

Tiêu Viêm gật đầu: “Nếu đã vậy, đành làm phiền cô!”

“Huynh còn khách khí như vậy sao?” Tiểu Y Tiên nhìn Tiêu Viêm với vẻ oán trách, hai má lại ửng hồng, giọng nói tựa hơi thở: “Huynh nhắm mắt lại đi, không có lệnh của muội, cấm được mở ra!”

Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng hiểu ý, đành cười khổ rồi chậm rãi nhắm mắt lại.

Thấy Tiêu Viêm đã nhắm mắt, Tiểu Y Tiên mới thở phào nhẹ nhõm. Bàn tay mềm mại của nàng giả vờ quơ qua quơ lại trước mặt hắn, rồi bặm đôi môi đỏ mọng, chậm rãi đứng dậy.

Một tuyệt tác ngọc ngà của tạo hóa uyển chuyển hiện ra từ trong hồ nước. Những dòng dược dịch đen kịt men theo đường cong mê người mà chậm rãi chảy xuống, tí tách rơi xuống mặt hồ, tạo nên từng vòng sóng gợn lăn tăn.

Thân thể ngọc ngà không một mảnh vải che thân, hoàn toàn phơi bày trước mặt Tiêu Viêm. Dù hắn vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, Tiểu Y Tiên vẫn cảm thấy gương mặt mình nóng bừng như lửa đốt.

Tiểu Y Tiên hít sâu vài hơi, cố gắng đè nén cảm giác khác thường đang trào dâng trong lòng. Nàng kết ấn bằng cả hai tay, một cỗ hấp lực nhàn nhạt từ trong cơ thể khuếch tán ra. Lấy thân thể nàng làm trung tâm, trên mặt ao xuất hiện một vòng xoáy nhỏ. Nó xoay tròn mỗi lúc một nhanh, hút từng luồng độc chất đen như mực, ngưng tụ lại rồi tan vào cơ thể Tiểu Y Tiên. Sau đó, dưới sự khống chế của nàng, chúng xuyên qua thân thể, cuối cùng ngưng tụ trên đầu ngón tay thon dài.

Đầu ngón tay vốn trắng nõn như ngó sen giờ đã hóa thành một màu đen kịt. Vẻ mặt Tiểu Y Tiên vô cùng tập trung, đầu móng tay cái khẽ ấn vào nơi đen nhất trên ngón trỏ.

Móng tay vừa ấn xuống, một giọt máu đỏ sẫm khác thường lập tức hiện ra nơi đầu ngón tay. Giọt máu xuất hiện nhưng không rơi xuống, mà lơ lửng tại đó, long lanh tỏa sáng như một viên huyết ngọc.

Nhìn giọt máu này, Tiểu Y Tiên càng thêm chăm chú. Đây chính là Ách Nan Độc Huyết trong cơ thể nàng, độc tính vô cùng khủng khiếp. Ngay cả cường giả Đấu Tông như Hạt Tất Nham cũng phải bỏ mạng vì nó, đủ để thấy sức phá hoại mãnh liệt của nó đến mức nào.

Chậm rãi thở ra một hơi, tinh thần Tiểu Y Tiên tập trung cao độ. Một lát sau, ngón tay nhỏ nhắn chậm rãi di chuyển rồi dừng lại ngay trên Ma Độc Ban ở ngực Tiêu Viêm. Nàng thoáng chần chừ, rồi bỗng cắn chặt răng, bàn tay mềm mại khẽ lướt!

Ngón tay Tiểu Y Tiên lay động, từng sợi tơ độc màu đen nhỏ li ti từ đầu ngón tay bắn ra, cực kỳ xảo diệu quấn quanh vị trí Ma Độc Ban, hình thành một đạo phù văn kỳ lạ. Cùng lúc những sợi tơ độc màu đen không ngừng phun ra, hạt châu Ách Nan Độc Huyết cũng xen kẽ theo vào, lấp lánh huyết quang.

Theo những sợi tơ đen quấn quanh, Ma Độc Ban dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, vô số điểm kịch độc đột nhiên bạo phát thành những đường cong, tựa như vô số mũi tên nhọn, bắn ra bao vây lấy đạo phù văn.

“Hừ!”

Thấy Ma Độc Ban có biến hóa, Tiểu Y Tiên hừ lạnh một tiếng, tốc độ lay động của đầu ngón tay đột ngột tăng vọt, đạo phù văn màu đen càng lúc càng rõ nét hơn.

Ma Độc Ban đang tấn công vừa chạm phải đạo phù văn đen kịt dày đặc kia liền bị bắn ngược trở lại.

Thấy Ma Độc Ban ăn mòn phong ấn thất bại, Tiểu Y Tiên cũng thở phào một hơi. Nhưng ngay khi phù văn phong ấn sắp hoàn thành, Ma Độc Ban đột nhiên phun ra một luồng kịch độc đen thẫm to bằng ngón tay cái, hung hãn tràn đến!

Nhìn thấy đòn công kích mãnh liệt này của Ma Độc Ban, sắc mặt Tiểu Y Tiên liền biến đổi. Tốc độ ngón tay vốn đã nhanh nay càng trở nên gấp gáp hơn, về sau chỉ còn thấy những đạo tàn ảnh mờ ảo.

Luồng độc chất màu đen trong nháy mắt đã va vào phù văn phong ấn nhưng không hề bị đẩy lùi. Bên trong luồng độc chất này dường như ẩn chứa một lượng đấu khí khổng lồ. Dưới sự thúc đẩy mạnh mẽ của nó, luồng độc chất màu đen cuối cùng đã xé toạc phù văn phong ấn, giống như một con mãng xà hung hãn, lao thẳng vào những tầng phong ấn bên ngoài.

Tiểu Y Tiên lạnh lùng nhìn từng lớp phù văn phong ấn bị kịch độc xé rách. Ngay khi nó sắp hoàn toàn đột phá, Tiểu Y Tiên lại mạnh mẽ bấm ngón tay, Ách Nan Độc Huyết chợt lóe lên, phun ra vài tia máu đỏ sẫm lên trên đạo phù văn.

Được Ách Nan Độc Huyết gia trì, phù văn phong ấn nhất thời bừng lên một màu đỏ sẫm, vô số hắc tuyến ngọ nguậy, hình thành nên một thế thiên la địa võng!

“Vút!”

Luồng kịch độc mạnh mẽ đâm vào tấm lưới đỏ sẫm, càng lao sâu vào thì tốc độ càng chậm lại. Cuối cùng, sau mấy lần giãy giụa, khi tưởng chừng sắp đột phá hoàn toàn thì nó đột nhiên cứng đờ rồi dừng lại.

Dù vậy, Tiểu Y Tiên vẫn không hề ngơi nghỉ. Ngón tay nàng tiếp tục biến ảo, định đem phù văn phong ấn này hoàn toàn khép lại. Nào ngờ khi thủ ấn vừa động, luồng kịch độc đang nằm yên bỗng như bị kích thích, hơi lùi lại, rồi sau vài tiếng “xì xì” kỳ lạ, đột nhiên một sợi tơ độc bén nhọn, mảnh như sợi tóc bắn ra, xé toạc tầng phù văn phong ấn ngoài cùng rồi phóng đi!

Ngay khi tia hắc tuyến nhỏ bé kia vừa đột phá, thủ ấn của Tiểu Y Tiên cũng hoàn thành trong nháy mắt. Phù văn phong ấn quanh Ma Độc Ban lóe lên ánh sáng đỏ sẫm, hoàn toàn bao bọc lấy nó!

Khi đã hoàn tất phong ấn, Tiểu Y Tiên cũng phát hiện ra tia kịch độc đã chạy thoát, lập tức cau mày.

Trong lúc nàng đang tính toán dùng cách nào để hủy diệt tia kịch độc này, thì kinh ngạc nhận ra nhiệt độ cơ thể Tiêu Viêm đang tăng dần lên. Xung quanh tia kịch độc nhỏ bé đang cấp tốc bỏ chạy, mơ hồ xuất hiện một màn hỏa diễm màu xanh biếc. Màn hỏa diễm này mạnh mẽ bao bọc lấy sợi tơ độc, dường như muốn luyện hóa nó.

Mà khi ngọn lửa xanh biếc bùng lên, tia kịch độc liền giãy giụa kịch liệt, tựa hồ luồng đấu khí khổng lồ ẩn chứa bên trong cũng bắt đầu có phản ứng…

“Huynh ấy… Huynh ấy muốn luyện hóa tia Ma Độc này thành Đấu khí của mình sao?”

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Tiểu Y Tiên vô cùng kinh hãi, nhưng đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Tình huống này, dù Dị hỏa của Tiêu Viêm không thể luyện hóa toàn bộ Ma Độc Ban, nhưng để đối phó với một tia ma độc nhỏ nhoi chạy thoát này thì vẫn thừa sức.

“Tuy lượng ma độc này cực nhỏ, nhưng bên trong lại ẩn chứa toàn bộ là Đấu khí tinh túy. Nếu có thể luyện hóa được, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên không ít! Huynh… quả thật to gan!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!