Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 837: CHƯƠNG 826: CƯỜNG GIẢ TẬP HỢP

Ba người Tiêu Viêm theo sự chỉ dẫn của thị nữ, đi loanh quanh trong Hắc Hoàng Các một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm được khu vực nghỉ ngơi vô cùng rộng lớn.

Toàn bộ khuôn viên khu nghỉ ngơi có khung cảnh vô cùng u tĩnh, cây xanh râm mát bao phủ cả một dãy lầu các cùng sân vườn. Mùi hương thoang thoảng phảng phất truyền đến khiến tinh thần sảng khoái, một nơi u nhã như vậy làm cho cả ba người đều cực kỳ hài lòng.

Khu vực rộng lớn này được chia làm ba cấp Thiên, Địa, Nhân. Phòng ở khu Nhân cấp dành cho những cường giả hoặc thế lực có chút danh tiếng tại Hắc Giáp Vực. Thông thường, chỉ cần thực lực đạt đến cấp bậc Đấu Vương là đã có tư cách tiến vào nơi này. Còn muốn vào phòng Địa cấp, thì phải đạt tới thực lực Đấu Hoàng hoặc là một trong những thế lực lừng danh tại Hắc Giáp Vực mới có tư cách đó.

Phòng Thiên cấp là nơi xa hoa bậc nhất, kẻ có thể tiến vào đây không một ai không phải là cường giả uy danh hiển hách tại Hắc Giáp Vực, thậm chí phải là những thế lực có thể sánh ngang với Hắc Hoàng Tông. Mà trong Hắc Giáp Vực, số người phù hợp với một trong hai điều kiện trên cũng chỉ có một ít mà thôi.

Trong khu vực rộng lớn này, ba người Tiêu Viêm đi vòng vèo một lúc mới tới được khu Địa cấp, dựa theo số hiệu trên cửa phòng mà tìm được nơi ở của mình.

"Két."

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, ba người Tiêu Viêm bước vào, đảo mắt nhìn qua một lượt, chỉ thấy nơi này không chỉ có phòng khách và mấy gian phòng ngủ, mà còn có cả mật thất chuyên dụng để tu luyện. Thấy trang bị cực kỳ chu toàn như vậy, dù cho bọn Tiêu Viêm có khó tính đến đâu cũng phải tấm tắc khen ngợi.

“Mọi người cứ xem qua đi, đây sẽ là nơi chúng ta tạm nghỉ trong khoảng thời gian tới.” Tiêu Viêm cười nói với Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên, rồi dẫn đầu đi vào phòng khách, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống.

Tiểu Y Tiên đưa mắt lướt nhìn xung quanh, sau đó dưới ánh mắt nghi hoặc của hai người Tiêu Viêm, nàng đi đến giữa phòng khách, từ trong nạp giới lấy ra một đóa hoa màu lam cắm vào bình. Làm xong mọi việc, nàng lại lấy ra hai viên dược hoàn đưa cho Tiêu Viêm và Tử Nghiên, nhẹ giọng nói: “Đây là Thôn Hồn Hoa, mùi hương nó tỏa ra có thể khiến người hít phải rơi vào hôn mê. Các ngươi uống viên thuốc này vào sẽ không bị ảnh hưởng. Ra ngoài hành sự, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm lại có chút hứng thú đánh giá đóa hoa màu lam kiều diễm kia, đoạn không nén được sự thán phục, cười nói: “Xem ra sự ảo diệu của Độc sư không hề thua kém Luyện Dược sư a.” Một đóa hoa trông không có gì nổi bật, nếu không phải người có nghiên cứu sâu về độc dược, ai mà biết được nó lại có công hiệu như vậy?

Tuy nói thế, Tiêu Viêm vẫn nhận lấy dược hoàn ném vào miệng, sau đó nghiêng đầu hứng thú nhìn Tử Nghiên, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu: “Vẫn còn bận tâm chuyện đó sao? Thực lực của Mạc Nhai kia ước chừng cũng là Đấu Hoàng lục đến thất tinh, có điều đấu kỹ mà tên đó tu luyện rõ ràng là loại có thể dùng lực mượn lực đến mức tinh diệu. Ngươi vì khinh địch nên chịu thiệt là điều đương nhiên, hơn nữa, trận vừa rồi ngươi cũng không dốc toàn lực. Lần sau nếu có tái đấu, ngươi cứ trực tiếp hạ thủ tàn nhẫn, ta không tin tá lực đấu kỹ của tên đó có thể hóa giải hết toàn bộ lực lượng của ngươi.”

Nghe Tiêu Viêm an ủi, gương mặt nhỏ nhắn của Tử Nghiên lúc này mới khá hơn một chút, nàng hừ nhẹ nói: “Lần sau giao đấu với tên đó, phải để ta lên trước! Dám khiến bổn tiểu thư bẽ mặt như vậy, tuyệt không dễ dàng tha thứ!”

“Ta nghĩ, ngươi sẽ có cơ hội này.” Tiêu Viêm mỉm cười đầy thâm ý, hắn có dự cảm, gã Mạc Nhai này sẽ không chỉ xuất hiện trước mặt họ một lần, cơ hội tiếp xúc về sau có lẽ sẽ không ít.

“Hôm nay Khuê Sát tới tìm chúng ta gây phiền phức, nói không chừng là do tên kia ngấm ngầm giật dây.” Tiểu Y Tiên tùy ý nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là vì tên Tề Sơn kia?”

“Không rõ lắm, nhưng dù sao đi nữa, vẫn nên cẩn thận hơn một chút. Nơi này dù sao cũng là địa bàn của Hắc Hoàng Tông, hơn nữa ta có thể mơ hồ cảm ứng được, bên trong Hắc Hoàng Tông có một vài khí tức mà ngay cả ta cũng chỉ có thể lờ mờ nhận ra, hiển nhiên là khí tức của cường giả Đấu Tông.” Tiểu Y Tiên trầm ngâm nói.

Tiêu Viêm gật đầu, khẽ thở dài: “Xem ra tất cả đều nhắm vào Bồ Đề Hóa Thể Tiên mà tới. Những ngày tới hành động cần phải cẩn thận hơn nữa, Hắc Hoàng Thành bây giờ là nơi cường giả tụ tập, nếu có sai sót dù chỉ một chút, sẽ rước lấy phiền phức vô tận.”

Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu.

“Được rồi, hôm nay trời cũng không còn sớm, mọi người nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai ta còn phải luyện chế đan dược, lúc đó cần các ngươi hộ pháp. Nếu không, vạn nhất gây ra động tĩnh gì, lại bị người khác quấy rầy mà gián đoạn thì sẽ có chút phiền phức.” Trao đổi xong, Tiêu Viêm vươn vai, đứng dậy hướng về một gian phòng bước tới.

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cùng Tử Nghiên ở phía sau cũng đều tự tìm một gian phòng để nghỉ ngơi.

Tại thời điểm ba người Tiêu Viêm trở về phòng, cách đó một khoảng không xa, trong một gian phòng Thiên cấp, không khí âm trầm đang bao trùm khắp nơi.

Bên trong gian phòng có vài bóng người đang ngồi, kẻ khiến người ta chú ý nhất là một lão giả tóc đỏ, chính là người mà Tiêu Viêm đã gặp ban ngày, đại trưởng lão Ma Viêm Cốc – Phương Ngôn. Xung quanh còn có vài lão giả thực lực không tầm thường, cũng là những trưởng lão của Ma Viêm Cốc.

Mấy người bọn họ đều có địa vị cực cao trong Ma Viêm Cốc, nhưng lúc này chỉ có đại trưởng lão Phương Ngôn là ngồi ở ghế cuối, những người còn lại đều khoanh tay đứng thẳng. Trước mặt họ, một người toàn thân phủ kín trong áo choàng xám đang an nhiên tĩnh tọa.

“Tiên sinh, theo ta được biết, lần này bên trong Hắc Hoàng Thành có không ít thế lực tiếng tăm bị hấp dẫn mà đến. Hơn nữa, kẻ dẫn đầu đều là những cường giả đã thành danh từ lâu tại Hắc Giáp Vực, xem ra bọn họ cũng có dã tâm rất lớn đối với Bồ Đề Hóa Thể Tiên.” Đại trưởng lão Phương Ngôn khẽ cau mày, cung kính nói với người áo xám trước mặt.

“Điện chủ đã nói, không tiếc bất cứ giá nào, phải đoạt được Bồ Đề Hóa Thể Tiên. Phàm kẻ nào dám cản trở, giết không tha!” Dưới lớp áo xám, một thân hình hư ảo như bóng ma, ánh mắt lạnh lẽo xuyên thấu lòng người chậm rãi quét qua khiến kẻ khác có cảm giác như rơi vào hầm băng, thanh âm chậm rãi vang vọng trong phòng.

“Tiên sinh yên tâm, vì Bồ Đề Hóa Thể Tiên, Ma Viêm Cốc gần như đã huy động toàn bộ lực lượng tinh nhuệ, ngoại trừ toán nhân mã của lão Tứ đang ở bên ngoài chưa tới, còn lại đã được sắp xếp ổn thỏa.” Phương Ngôn trầm giọng nói.

“Ừm.”

“Có điều thưa tiên sinh, nghe nói lần này Tiêu Môn và Già Nam Học Viện cũng phái cường giả đến. Ma Viêm Cốc ta và hai thế lực đó là đối thủ một mất một còn, nếu có thể, đến lúc đó có lẽ phải thỉnh tiên sinh xuất mã, ra tay đối phó bọn họ.” Phương Ngôn thoáng ngần ngừ rồi chậm rãi nói.

“Tiêu Môn, Già Nam Học Viện sao…” Nghe đến hai cái tên này, người áo xám đột nhiên phát ra một tràng cười rợn người. Một lát sau, một thanh âm dữ tợn mới truyền ra: “Yên tâm, bọn chúng một tên cũng không thoát.”

Nghe vậy, Phương Ngôn cũng mỉm cười, chợt cau mày nói: “Xem ra sức hấp dẫn của Bồ Đề Hóa Thể Tiên quả thật rất lớn. Có điều ta có chút không rõ, tại sao Hắc Hoàng Tông lại đem loại bảo bối này ra đấu giá? Nếu nói thứ này có liên quan đến Bồ Đề Tâm, cớ gì bọn họ lại không giữ lại cho mình?”

“Bọn chúng không phải không muốn tự mình thăm dò, mà là không có năng lực đó. Mặc dù Bồ Đề Hóa Thể Tiên quả thật có quan hệ với Bồ Đề Tâm, nhưng bọn chúng không có bản lĩnh để tìm ra mối liên hệ này. Đem đi đấu giá nói không chừng còn có thể đổi lấy thứ gì đó hữu dụng hơn, hơn nữa… ai biết được bọn chúng còn có tính toán nào khác hay không.” Người áo xám cười lạnh nói.

Phương Ngôn khẽ gật đầu, cười nói: “Hay cho câu tiên sinh kiến thức rộng rãi, ha ha. Không biết Bồ Đề Tâm có thật sự liên quan đến cường giả Đấu Thánh hay không?”

"Có một số việc, không biết thì hơn, biết càng nhiều, càng không tốt cho tính mạng." Người áo xám khẽ động, một luồng hơi thở hư ảo theo thanh âm băng lãnh phiêu đãng thoát ra.

Nghe vậy, trên trán Phương Ngôn thoáng rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu lia lịa. Đối với gã hỉ nộ vô thường này, trong lòng hắn cũng có chút e sợ.

“Nếu đã vậy, không tiện quấy rầy tiên sinh. Ta sẽ chú ý nhiều hơn đến tin tức liên quan tới Bồ Đề Hóa Thể Tiên, một khi có tin tức sẽ lập tức thông báo cho tiên sinh.” Phương Ngôn đứng dậy, cung kính nói với người áo bào tro.

“Ừm, thuận tiện tìm hiểu xem rốt cuộc có những cường giả nào tới. Cường giả Đấu Hoàng thì không cần để ý, chỉ có mấy lão quái vật Đấu Tông mới là phiền phức nhất. Ta nghĩ, dù họ không xác định được Bồ Đề Hóa Thể Tiên có thật như trong truyền thuyết hay không, nhưng hai chữ Đấu Thánh cũng đủ để bọn họ ra tay.” Người áo xám chậm rãi nói.

“Vâng.”

Phương Ngôn cung kính đáp lời, khẽ vung tay ra hiệu, dẫn theo những trưởng lão khác từ từ lui ra khỏi phòng, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Ngay khi mấy người rời đi, trong phòng lại lần nữa trở nên yên tĩnh. Người áo xám lẳng lặng ngồi trên ghế, thân thể không chút động đậy, một lúc lâu sau mới có một thanh âm thì thầm, trầm thấp truyền ra.

“Hôm nay trông thấy dáng người kia, vì sao lại có chút cảm giác quen thuộc? Chẳng lẽ trước đây đã từng gặp qua?”

Vừa lẩm bẩm, người áo xám vừa khẽ động, bàn tay vươn ra cầm lấy chén trà. Ngay tại thời điểm bàn tay tiếp xúc với chén trà, liền hiện lên quang mang u ám, nhìn qua lại ẩn chứa một cảm giác quỷ dị, hư ảo.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!