Khi câu nói của Mạc Thiên Hành vừa dứt lời, cả phòng đấu giá rộng lớn bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Vô số ánh mắt đều đổ dồn về khu khách quý phía trên, bởi tất cả mọi người đều hiểu rõ, với sự trân quý của Bồ Đề Hóa Thể Tiên, người bình thường căn bản không có khả năng chạm tới. Những người duy nhất có tư cách và thực lực để tranh đoạt chính là các cường giả và những thế lực lâu năm tại khu khách quý.
Trên khu vực khách quý cũng là một khoảng trầm mặc khác thường, một vài thế lực lớn lúc trước có phần rục rịch thì lúc này lại vẫn chưa vội vàng lên tiếng, tất cả đều dựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế.
"Ha ha, là do lão phu không nói rõ."
Sự trầm mặc lạ thường này khiến Mạc Thiên Hành ngẩn ra, chợt phục hồi tinh thần lại rồi cười nhẹ một tiếng, nói: "Bởi vì Bồ Đề Hóa Thể Tiên quá mức trân quý nên phương thức đấu giá lần này cũng có chút khác biệt. Kế tiếp, nếu vị bằng hữu nào có hứng thú với vật này, xin mời một mình tiến vào đài đấu giá, đem vật phẩm có thể dùng để trao đổi giao cho lão phu xem xét. Sau đó, lão phu cùng những người bên trong sẽ lựa chọn một vị đưa ra vật có giá trị cao nhất để cùng người đó hoàn thành giao dịch này."
Nghe được lời của Mạc Thiên Hành, không ít người phải sửng sốt, nhiều người ở phía sau đều cảm thấy có chút bất mãn. Bất quá, bất mãn thì bất mãn, bọn họ cũng quá rõ, với mức độ trân quý của Bồ Đề Hóa Thể Tiên thì những vật phẩm mà các thế lực lớn kia xuất ra để đổi tất nhiên cũng đều cực kỳ quý hiếm. Cái gọi là tài vật không nên để lộ ra ngoài, đến bọn họ còn hiểu, huống chi là những thế lực lớn cùng các cường giả làm mưa làm gió tại Hắc Giác Vực.
Tiêu Viêm cũng vì quy củ này mà sững sờ một chút, nhưng sau một lát liền phục hồi tinh thần lại, khẽ gật đầu. Nói như vậy, đích thực là giảm được không ít phiền toái. Dù sao nếu lấy ra thứ gì đó quá mức trân quý làm cho người bên ngoài thèm thuồng thì nói không chừng sẽ dẫn tới không ít phiền phức không cần thiết.
Người có suy nghĩ như vậy không chỉ có mình Tiêu Viêm, cho nên sau khi lời của Mạc Thiên Hành hạ xuống, sắc mặt không ít người đều có phần buông lỏng, khẽ gật đầu.
Nhìn bầu không khí chậm rãi thả lỏng, Mạc Thiên Hành lúc này mới mỉm cười, thủ ấn vừa động, quang mang tại quang quyển xung quanh đài đấu giá đột nhiên trở nên nồng đậm. Theo màu sắc nồng đậm này, tình hình bên trong đài cũng dần trở nên mơ hồ, cuối cùng gần như đã hoàn toàn không thể nhận ra.
Khi đài đấu giá bị quang trụ nồng đậm che lấp, tiếng cười sang sảng của Mạc Thiên Hành cũng truyền ra: "Chư vị, hiện tại có thể an tâm rồi chứ? Một khi đã như vậy liền xin mời. Bất quá, xin chư vị tuân theo quy củ, một mình một người đi vào là được, không nên hai người cùng tiến vào. Tất nhiên, trước mặt đông đảo mọi người, sẽ không có ai cho rằng lão phu ở bên trong gian lận chứ?"
Nghe được lời này của Mạc Thiên Hành, không ít người cũng cười nhạt. Trong trường hợp này, nếu Hắc Hoàng Tông dám giở trò gì thì chẳng phải không muốn đứng chân ở Hắc Giác Vực nữa sao? Thực lực của một vài thế lực đang ngồi tại đây cũng không yếu hơn so với Hắc Hoàng Tông, nếu thật sự chọc giận bọn họ, một khi họ liên hợp lại thì dù cho là Hắc Hoàng Tông cũng chỉ có một kết cục là hủy diệt.
Không lâu sau khi Mạc Thiên Hành dứt lời, một trung niên nam tử tại khu vực khách quý rốt cục cũng dẫn đầu đứng lên, trên mặt tỏ rõ sự nóng cháy. Thân hình y vừa động liền lướt tới, sau đó lao vào bên trong quang trụ.
Nhìn nam tử trung niên biến mất bên trong quang trụ, Tiêu Viêm trong bộ hắc bào cũng không nén được mà sờ vào nạp giới trên ngón tay. Để có được Bồ Đề Hóa Thể Tiên này, hắn đã hao tốn biết bao tâm tư trù bị, không biết hôm nay liệu có thể mạnh mẽ tranh đoạt được từ trong tay những người đã có sự chuẩn bị kỹ càng kia hay không.
"Đợi lát nữa ta vào cùng ngươi nhé?". Tiểu Y Tiên ở bên cạnh nhìn quang trụ nồng đậm kia, lông mày khẽ nhíu lại, đột nhiên nói khẽ với Tiêu Viêm.
"Không sao đâu, Hắc Hoàng Tông còn chưa có lá gan để gian lận ở đây. Hơn nữa, với thực lực của ta, cho dù là Mạc Thiên Hành tự mình ra tay, nếu không xuất ra bản lĩnh thật sự cũng khó mà giữ ta lại được." Tiêu Viêm cười nhạt, hắn đương nhiên biết Tiểu Y Tiên lo lắng điều gì, nhưng chỉ cần Mạc Thiên Hành vẫn còn lý trí thì sẽ không làm cái việc ngu xuẩn như vậy dưới ánh mắt soi mói của bao người.
Thấy Tiêu Viêm kiên trì, Tiểu Y Tiên cũng đành khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Một khi đã như vậy thì tùy ngươi, bất quá nhớ kỹ, nếu ngươi vào đó năm phút đồng hồ vẫn chưa ra thì ta sẽ mạnh mẽ xông vào."
Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi chợt mỉm cười gật đầu.
Dưới vô số ánh mắt soi mói của mọi người trong phòng đấu giá, ước chừng ba phút đồng hồ sau, gã trung niên lúc trước đi vào đã bước ra, bất đắc dĩ lắc đầu, vẻ mặt phẫn nộ trở về chỗ ngồi của mình. Xem ra vật phẩm y lấy ra cũng không được Mạc Thiên Hành tán thành.
Nhìn thấy người thứ nhất thuận lợi đi ra, một số người ở khu vực khách quý trong lòng còn có chút nghi ngờ lúc này mới cảm thấy yên tâm. Ngay sau đó, một lão giả áo vàng che kín mặt cũng đứng dậy, rồi nhanh chóng lao vào trong quang trụ.
Có người mở đầu thuận lợi, kế tiếp tự nhiên là không ngừng có người đi vào quang trụ. Bất quá, đại đa số sau khi đi ra sắc mặt đều có chút âm trầm, xem ra đồ vật của bọn họ cũng không làm cho Mạc Thiên Hành vừa lòng. Tất nhiên cũng không phải ai cũng có bộ dạng như vậy, có một số ít người đi ra với vẻ mặt tươi cười, tựa hồ bọn họ đối với vật mình đem ra tương đối tin tưởng.
Tiêu Viêm vẫn chưa vội đi vào, an tĩnh ngồi trên ghế, lẳng lặng quan sát tình thế phát triển.
Trong khi Tiêu Viêm đang chậm rãi chờ đợi, lão giả áo xám mũi ưng lúc trước đã thu được quyển công pháp "Ám Ảnh Công" cũng chậm rãi đứng lên.
Nhìn thấy cử động của lão, trong lòng Tiêu Viêm cũng khẽ động. Vị lão giả này là một trong những người hắn không nhìn thấu được bên trong phòng đấu giá, nên đã liệt lão vào danh sách những đối thủ cạnh tranh lần này.
Lão giả mũi ưng này tựa hồ là cường giả thế hệ trước của Hắc Giác Vực, cũng không phải là người vô danh, bởi khi lão vừa đứng lên, sắc mặt đám người Ma Viêm Cốc cùng đại trưởng lão Tô Thiên đều hơi đổi, ánh mắt cũng nhanh chóng dõi theo.
Đối với ánh mắt của những người xung quanh, lão giả mũi ưng không thèm quan tâm chút nào. Thân hình lão run lên, trực tiếp biến mất tại chỗ tựa như quỷ mị. Tốc độ như vậy khiến cho đồng tử Tiêu Viêm hơi co lại, giờ phút này hắn có thể khẳng định, vị lão giả có khí tức khác biệt với cường giả Đấu Hoàng này tất nhiên cũng là một cường giả Đấu Tông.
"Hắc Giác Vực quả nhiên là ngọa hổ tàng long, người này trước kia ta chưa từng nghe qua mà lại có thực lực mạnh như vậy..." Khuôn mặt Tiêu Viêm dưới hắc bào hiện lên một chút ngưng trọng, tự lẩm bẩm trong lòng.
Khi ý niệm này vừa hiện lên trong đầu Tiêu Viêm thì tại nơi thân hình lão giả mũi ưng biến mất lúc trước, không gian khẽ rung lên, chỉ thấy thân ảnh lão lại một lần nữa thoáng hiện ra. Giờ khắc này, trên khuôn mặt lão lại mang một nụ cười nhàn nhạt. Xem bộ dạng này, lão tựa hồ đối với cuộc đấu giá lần này cực kỳ nắm chắc.
Lão giả mũi ưng chợt xoay người lại, vẫn không để ý tới ánh mắt chung quanh, trực tiếp ngồi trở lại ghế dựa, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Nhìn cử chỉ nhàn nhã của lão, không ít người khẽ nhíu mày...
Sau lão giả mũi ưng thần bí này, Phương Ngôn, đại trưởng lão của Ma Viêm Cốc, rốt cuộc cũng đứng dậy đi vào cột sáng. Một lát sau, lão cũng mang theo nét cười trên mặt mà chậm rãi bước ra. Xem tình hình này, Ma Viêm Cốc dường như đã mang đến không ít bảo bối chân chính.
Nhìn Phương Ngôn bình thản trở lại chỗ ngồi, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, vừa định đứng lên thì thấy Tiêu Lệ cách đó không xa cũng đứng dậy, sau đó thân hình vừa động, nhanh chóng đi vào quang trụ.
Nhìn thấy một màn này, Tiêu Viêm nhất thời sửng sốt. Mục tiêu của Tiêu Môn lần này cũng là Bồ Đề Hóa Thể Tiên sao? Bất quá, với tình hình của Tiêu Môn, làm sao có thể khiến Mạc Thiên Hành lay động được chứ? Trong lòng hiện lên chút nghi hoặc, ánh mắt Tiêu Viêm đột nhiên lướt qua đại trưởng lão Tô Thiên, lập tức như có điều suy nghĩ mà gật gật đầu.
Tiêu Lệ đi vào quang trụ ước chừng bốn phút rồi cũng đi ra. Xem bộ dáng mặc dù không có vẻ hậm hực nhưng cũng không có nhiều nét cười, xem ra đồ vật bọn họ xuất ra cũng không được Hắc Hoàng Tông đánh giá cao.
Trong lòng nghĩ như thế, Tiêu Viêm cũng chậm rãi đứng lên.
Vào thời khắc mọi người đang tập trung chú ý, cử động của Tiêu Viêm tự nhiên cũng thu hút từng đạo ánh mắt ẩn chứa các loại cảm xúc khác nhau từ xung quanh.
Đối với những ánh mắt này, Tiêu Viêm cũng không để ý tới, thân hình vừa động liền nhẹ nhàng lướt qua không trung, sau đó tiến vào trong quang trụ.
Thân hình tiến vào quang trụ, quang mang chói lòa khiến đôi mắt Tiêu Viêm híp lại trong nháy mắt. Sau khi mở ra, hắn vừa lúc thấy Mạc Thiên Hành trên đài đấu giá đang tủm tỉm cười nhìn mình. Phía sau lão còn có một lão giả mặt đỏ, rõ ràng là Tề Sơn, người từng có một ít xung đột với Tiêu Viêm.
"Ha ha, Nham Kiêu tiên sinh, lão phu xem như đã đợi được ngài lên sàn." Nhìn Tiêu Viêm, Mạc Thiên Hành cười híp mắt nói, ánh mắt hắn nhìn người trước mặt giống như đang nhìn một con dê béo mập mạp.
Trông thấy ánh mắt của Mạc Thiên Hành, Tiêu Viêm âm thầm cười lạnh một tiếng, ánh mắt không để lại dấu vết chợt hướng về phía rương thủy tinh ở bên kia. Nhìn thấy dịch thể đặc sệt bên trong giống như có sinh mệnh, trong mắt hắn cũng xẹt qua một tia kinh dị, lẩm bẩm nói: "Đây chính là Bồ Đề Hóa Thể Tiên sao?"
"Ha ha, đây chính là Bồ Đề Hóa Thể Tiên, thứ này Hắc Hoàng Tông ta không dám giả mạo." Mạc Thiên Hành cười tủm tỉm gật đầu, chợt lại cười nói: "Nham Kiêu tiên sinh, không biết lần này ngài định đưa ra vật phẩm gì để đổi lấy Bồ Đề Hóa Thể Tiên này?"
Chậm rãi thu hồi ánh mắt, trước cái nhìn nóng bỏng của Mạc Thiên Hành, Tiêu Viêm trầm ngâm một lát, chợt cong ngón tay búng ra, một bình ngọc tựa như dương chi bạch ngọc liền hiện ra. Trong bình, một viên đan dược lớn như long nhãn như ẩn như hiện.
"Đây là Phá Tông Đan, đan dược lục phẩm thượng phẩm. Hẳn Mạc tông chủ cũng đã từng nghe qua, về phần công dụng của nó, chắc ta không cần phải nói nhiều lời."
Cong ngón tay búng ra, bình ngọc chậm rãi bay về phía Mạc Thiên Hành, Tiêu Viêm thản nhiên nói.
"Phá Tông Đan?"
Nghe được cái tên này, thân thể Mạc Thiên Hành cùng với Tề Sơn ở phía sau đều run lên. Trong mắt chợt lóe lên vẻ kinh hỉ khó có thể che giấu.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿