Khi Tiêu Viêm cùng Tiêu Lệ đi vào đại sảnh, bên trong đã có không ít người, ngay cả Tử Nghiên và Tiểu Y Tiên cũng đang ngồi ở đó.
Tô Thiên đang có chút buồn chán đợi trong đại sảnh, chợt thấy hai người Tiêu Viêm từ cửa tiến vào, tinh thần liền phấn chấn. Thị nữ ở một bên nhanh tay lẹ mắt đem hai chiếc ghế dựa đặt tại vị trí chủ vị.
Hai người chậm rãi tiến vào đại sảnh, cũng không khách sáo mà ung dung ngồi xuống, rồi hướng phía Tô Thiên mỉm cười: “Đại trưởng lão, có tin tức của Ưng Sơn lão nhân rồi sao?”
Tô Thiên khẽ gật đầu, chậm rãi nói: “Theo tin tình báo mới nhất, Ưng Sơn lão nhân dường như đã rời khỏi thành. Có điều, kỳ quái là lão gia hỏa này lại không hề che giấu hành tung, ngược lại còn đường đường chính chính đi ra từ Đông môn, nơi bố trí nhiều tai mắt nhất. Hiện giờ bên trong Hắc Hoàng Thành, có lẽ không ít thế lực đã nhận được tin tức này rồi.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm cau mày. Vị Ưng Sơn lão nhân này rốt cuộc muốn làm gì đây? Giữa cục diện hổ rình mồi thế này mà vẫn có hành động phách lối như vậy, dù lão có là cường giả Đấu Tông thì khi đối mặt với đám người tham lam như lang như sói kia, cũng sẽ vô cùng phiền toái.
“Chẳng lẽ đó chỉ là mồi nhử? Không phải chân thân?” Tiêu Lệ cũng nhíu mày.
“Trong đám người giám thị cũng có những cường giả, bọn họ từ xa nhìn thấy bóng dáng của Ưng Sơn lão nhân đều cảm thấy một luồng khí tức kinh sợ. Lẽ nào Ưng Sơn lão nhân lại có thể tìm được một cường giả Đấu Tông khác làm thế thân ư? Nếu quả thực như thế, lão chỉ việc trực tiếp rời đi, với hai cường giả Đấu Tông song hành, thì cả Hắc Giác Vực này cũng không có bao nhiêu kẻ dám đứng ra ngăn cản!” Tô Thiên lắc đầu.
“Chẳng lẽ hắn thật sự cho rằng chỉ bằng một mình có thể chống đỡ được đông đảo thế lực cùng cường giả của Hắc Giác Vực hay sao?” Tiêu Viêm nhíu chặt mày, khó hiểu.
“Với tính tình ngang ngược, bá đạo năm xưa của lão gia hỏa đó, có lẽ cũng không thể loại trừ khả năng này!” Tô Thiên chần chừ một lúc trước lời nói của Tiêu Viêm, rồi đáp.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi trợn tròn mắt. Nếu thật sự như vậy, lão gia hỏa đó chẳng phải quá mức kiêu ngạo rồi sao? Với nhãn lực của lão, tự nhiên cũng có thể nhận ra bên trong phòng đấu giá không chỉ có một mình lão là Đấu Tông có hứng thú với Bồ Đề Hóa Thể Tiên. Nếu chỉ là những kẻ tầm thường, lão còn có thể ỷ vào thực lực của mình mà không kiêng kỵ. Nhưng đối với cường giả đồng cấp, lẽ nào lão lại hành xử như vậy được?
“Ma Viêm Cốc có động tĩnh gì không?” Ngón tay Tiêu Viêm gõ nhẹ lên mặt bàn, đột nhiên hỏi.
“Bọn chúng cũng đã nhận được tin tức Ưng Sơn lão nhân ra khỏi thành, hiện đang bám sát ngay phía sau. Xem ra chúng vẫn chưa có ý định lập tức động thủ,” Tô Thiên nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi đứng dậy, trầm giọng nói: “Nếu đã như vậy, chúng ta cũng nên hành động thôi. Cứ ở đây đoán già đoán non cũng không giải quyết được gì, không bằng đi theo sau Ưng Sơn lão nhân để xem rốt cuộc lão đang giấu thuốc gì trong hồ lô. Dù sao theo ta nghĩ, với sự trân quý của Bồ Đề Hóa Thể Tiên, một kẻ cẩn thận như Ưng Sơn lão nhân tất nhiên sẽ không giao cho người khác mang đi. Hơn nữa, lão ta cũng vô cùng tự tin vào thực lực của bản thân.”
“Được!”
Đề nghị của Tiêu Viêm không có ai phản đối. Dưới mệnh lệnh của Tiêu Viêm và Trưởng lão Tô Thiên, Tiêu Môn cùng Già Nam Học Viện bắt đầu thu dọn, lặng lẽ rời khỏi đại viện từ cửa sau, nhanh chóng ra khỏi Hắc Hoàng Thành, truy theo hành tung của Ưng Sơn lão nhân.
Ngay khi đoàn người Tiêu Viêm vừa ra khỏi Hắc Hoàng Thành không lâu, tin tức bọn họ rời đi cũng nhanh chóng truyền đến tai Hắc Hoàng Tông.
Tại phòng nghị sự của Hắc Hoàng Tông, Mạc Thiên Hành sắc mặt lãnh đạm lắng nghe thám tử hồi báo, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu, phất tay cho hắn lui ra.
“Không ngờ Nham Kiêu này lại ở cùng đám người Tiêu Môn… Việc này quả là có chút phiền phức. Nói như vậy, phe bọn chúng chẳng phải đã có hai cường giả Đấu Tông sao?” Phía sau Mạc Thiên Hành, Tề Sơn nhìn thám tử lui ra, cau mày nói.
“Nếu không phải Nham Kiêu và bọn chúng có quen biết, thì chắc là đám người Tiêu Môn đã đem Xích Pháp Đấu kỹ đoạt được tại đại hội đấu giá tặng cho hắn để đổi lấy sự hợp tác…” Mạc Thiên Hành khẽ gật đầu, vẻ mặt hơi đổi. Lão vốn nghĩ rằng tại phòng đấu giá, Tiêu Viêm và Tiêu Môn rõ ràng đã kết thù, vậy mà không ngờ bây giờ lại hợp thành một phe.
“Bây giờ phải làm sao? Hiện giờ bọn chúng hợp tác đã khiến lực lượng trở nên mạnh hơn. Đừng hòng nghĩ đến chuyện chiếm được Phá Tông Đan a!” Mạc Nhai bên cạnh nghe vậy không khỏi sốt ruột. Phá Tông Đan ngay cả Tề Sơn cũng không luyện chế nổi, cho nên nếu không lấy được một viên từ tay Tiêu Viêm, không biết phải đợi đến năm tháng nào mới có được.
“Vội cái gì chứ, hiện giờ bọn chúng đã hợp tác, lẽ nào ngươi có cách phá đám hay sao? Có hai gã Đấu Tông thì ngay cả ta cũng không dám tùy tiện động thủ. Cứ lẳng lặng chờ xem, bọn chúng rõ ràng là nhắm vào Ưng Sơn lão nhân. Nhưng lão gia hỏa đó cũng không phải hạng tầm thường, muốn đoạt được Bồ Đề Hóa Thể Tiên từ tay lão đâu phải chuyện dễ dàng!” Sắc mặt Mạc Thiên Hành trầm xuống, quát mắng.
Bị Mạc Thiên Hành khiển trách, Mạc Nhai dù oán khí đầy bụng cũng đành phải nuốt xuống, hậm hực không dám nói thêm lời nào.
“Tông chủ, ta thấy hành động lần này của Ưng Sơn lão nhân có gì đó không hợp lý. Với tính tình cẩn thận của lão, không thể nào lại trắng trợn rời thành như vậy. Lão thừa biết bên ngoài có rất nhiều cường giả đang chờ đợi,” Tề Sơn cau mày, chần chừ một lúc rồi nói.
“Lão gia hỏa này xưa nay cực kỳ xảo trá, tất nhiên không thể làm ra chuyện hồ đồ như thế!” Khuôn mặt Mạc Thiên Hành hiện lên nụ cười đầy ẩn ý, nhẹ giọng nói.
Nhìn thấy nụ cười bí hiểm trên mặt Mạc Thiên Hành, Tề Sơn và Mạc Nhai âm thầm liếc nhau. Trong khi hai người nghĩ Mạc Thiên Hành sẽ nói tiếp thì lão lại im lặng, khiến Tề Sơn phải dè dặt hỏi: “Tông chủ biết lão gia hỏa kia định làm gì sao?”
“Đến lúc đó các ngươi tự nhiên sẽ rõ. Hắc hắc, Bồ Đề Hóa Thể Tiên này, Hắc Hoàng Tông ta nào có đưa ra dễ dàng như vậy…?” Mạc Thiên Hành phất tay, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, cười gằn: “Cứ để các thế lực kia cùng Ưng Sơn lão nhân dây dưa đi, kẻ chết càng nhiều càng tốt!”
Nghe vậy, Tề Sơn và Mạc Nhai ngơ ngác nhìn nhau, rồi bất chợt cùng phá lên cười lớn!
“Ài, nếu không phải Hắc Hoàng Tông ta nghiên cứu bấy lâu mà vẫn không tìm được chút manh mối nào về Bồ Đề Tâm từ Bồ Đề Hóa Thể Tiên, thì cũng sẽ không đem thứ này ra đấu giá!” Ánh mắt nhìn ra xa ngoài Hắc Hoàng Thành, Mạc Thiên Hành khẽ nhíu mày, lạnh lùng thầm nghĩ.
“Có điều, mặc kệ cuối cùng có nghiên cứu ra được gì hay không, giữ lại bên mình vẫn là tốt nhất… Thứ mà Hắc Hoàng Tông ta không có được, những kẻ khác cũng đừng hòng chạm tới!”
Trên một ngọn đồi nhỏ, đám người Tiêu Viêm nhìn xuống con đường lớn len lỏi qua khu rừng. Phía đầu đường, một lão già tóc muối tiêu dường như không để tâm đến bầu không khí quỷ dị xung quanh, chậm rãi bước đi. Ở phía xa xa đằng sau, vô số bóng người ẩn hiện, từng ánh mắt tham lam nóng bỏng xuyên qua tầng tầng lớp lớp cây rừng, gắt gao khóa chặt lấy thân ảnh già nua phía trước.
Nhưng dù cho lòng tham có thiêu đốt lý trí, trước thực lực kinh khủng của Ưng Sơn lão nhân, vẫn không một ai dám có nửa điểm manh động. Bọn họ chỉ không ngừng bám theo, nhưng càng bám theo, lòng tham lại càng sôi sục, sớm muộn gì cũng sẽ bùng nổ. Quả thật, sức hấp dẫn của Bồ Đề Hóa Thể Tiên đối với tất cả đều khó lòng cưỡng lại.
“Lão gia hỏa này chẳng lẽ không có chút nóng vội nào sao? Cứ ung dung thản nhiên như vậy mà đi, chẳng phải sẽ càng lúc càng thu hút thêm nhiều kẻ đến hay sao?” Trên đồi, Tiêu Lệ nhìn thân ảnh già nua trong rừng, nhướng mày bực bội.
Bên cạnh Tiêu Lệ, Tiêu Viêm và Tô Thiên cũng khẽ cau mày. Hành động của Ưng Sơn lão nhân cũng khiến bọn họ cảm thấy nghi ngờ. Theo lẽ thường, khi đoạt được bảo bối trân quý như vậy, tự nhiên phải dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi thị phi này. Vậy mà lão gia hỏa này… lại hết lần này đến lần khác bày ra trò kỳ quái như vậy? Lẽ nào lão thật sự nghĩ rằng, sẽ dùng thực lực của bản thân để chống lại đông đảo cường giả Hắc Giác Vực sao?
“Trong rừng càng lúc càng xuất hiện thêm nhiều hơi thở. Không ít kẻ có thực lực phi phàm, chỉ cần một người không nhịn được ra tay, sẽ dẫn đến rút dây động rừng, nhất định sẽ tạo thành một cục diện hỗn loạn. Đến lúc đó, Ưng Sơn lão nhân sẽ gặp phiền phức không nhỏ,” Tô Thiên chậm rãi nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua khu rừng một lượt, đột nhiên hỏi: “Người của Ma Viêm Cốc đâu?”
“Có lẽ cũng đang theo dõi Ưng Sơn lão nhân, nhưng lần này cường giả Ma Viêm Cốc đến đây hẳn đều có thân thủ không tầm thường. Chúng đã ẩn nấp trong rừng thì cũng khó mà phát hiện,” Tô Thiên thấp giọng đáp.
Tiêu Viêm gật nhẹ, ánh mắt quét trở về con đường lớn trong rừng, chăm chú nhìn theo bóng lưng Ưng Sơn lão nhân. Chẳng hiểu vì sao, hắn mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn. Người đời đều nói lão gia hỏa này thận trọng xảo trá, nhưng hành vi lúc này của lão… quả thực có chút không tương xứng với bốn chữ đó!
Ngay khi ý niệm còn đang quanh quẩn trong lòng Tiêu Viêm, đám người vẫn bám theo phía sau Ưng Sơn lão nhân đột nhiên trở nên xôn xao.
Cảm nhận được sự náo động đó, Tiêu Viêm khẽ chớp mắt rồi ngưng thần lại, thì thầm: “Rốt cuộc đã chịu động thủ rồi sao?”
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh