Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 864: CHƯƠNG 853: ĐỒNG MÔN TÁI KIẾN

Gương mặt hiện ra trước mắt Tiêu Viêm không hề xa lạ, bởi vì năm đó, chính hắn đã tự tay kết liễu tính mạng của lão. Người này chính là đại đệ tử của Dược Lão, sư huynh của Tiêu Viêm, vị Đan Hoàng nức tiếng Hắc Giác Vực một thời – Hàn Phong!

Hàn Phong bây giờ trông già nua hơn năm đó ít nhiều. Cặp đồng tử gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, tràn ngập vẻ băng hàn và hung tợn. Năm đó, nếu không phải vì Tiêu Viêm, lão vốn có thể tiếp tục xưng bá tại Hắc Giác Vực, nhưng cuối cùng, tất cả đều bị Tiêu Viêm phá hủy hoàn toàn. Lão không chỉ mất đi địa vị kiêu hãnh mà còn rơi vào kết cục thê thảm, hồn lìa khỏi xác. Nếu không phải lão sở hữu Dị hỏa “Hải Tâm Diễm”, lại thêm việc sau đó khôn khéo tìm cơ hội dâng nó cho một vị Tôn giả của Hồn Điện, thì e rằng linh hồn của lão đã sớm bị Hồn Điện nuốt chửng, làm sao có thể tồn tại đến ngày hôm nay?

Nhưng cũng may, vị Tôn giả của Hồn Điện kia niệm tình lão chủ động dâng tặng Dị Hỏa, đã đặc biệt phái người tìm cho lão một thân thể của cường giả Đấu Tông, đánh chết linh hồn của đối phương. Sau đó, lão thôn phệ hấp thu rồi chiếm cứ thân thể đó, nhờ vậy mới có được thực lực như bây giờ. Nhưng đây cũng chỉ là kế tạm thời. Thể xác này nhiều nhất chỉ có thể giúp lão sống thêm mười mấy năm, đến lúc đó thân thể sẽ tự động tan rã, mà linh hồn của lão cũng chỉ có thể tiêu tan theo thể xác mục nát ấy, không còn cơ hội sống sót nào nữa...

Đương nhiên, bất kể thế nào thì đó cũng là chuyện của mười mấy năm sau. Có thể sống lay lắt lâu như vậy, đối với kẻ vốn nên trở thành chất dinh dưỡng như Hàn Phong mà nói, đã là ân huệ cực lớn. Mà chính vì phải sống trong cái hơi tàn như vậy, nên sự oán độc cùng vô vàn sát ý của lão đối với Tiêu Viêm cũng dần dần dâng cao đến mức đáng sợ. Vì vậy lần này vừa ra ngoài, lão liền đến thẳng Hắc Giác Vực, nếu không phải vì trên đường biết được tin tức của Bồ Đề Hóa Thể Tiên, chỉ sợ lão đã trực tiếp động thủ với “Tiêu Môn” đầu tiên, đem người của Tiêu Môn giết sạch để xả mối hận trong lòng.

Đã gọi là kẻ thù gặp nhau mắt đỏ hoe, lại thêm tình huống bất ngờ tương phùng thế này, Hàn Phong vừa va chạm với Tiêu Viêm, sát ý trong lòng gần như đã hóa thành thực chất mà bùng phát. Ánh mắt dữ tợn mang đầy oán độc kia cứ gắt gao dán chặt vào Tiêu Viêm.

Đối với ánh mắt oán độc của Hàn Phong, Tiêu Viêm vẫn chưa biểu lộ ra điều gì thất thố. Trong lòng sau khi trải qua phút kinh ngạc ban đầu liền dần dần lắng xuống, ánh mắt quét nhẹ về phía Hàn Phong, cười lạnh nói: "Không ngờ tên phản đồ nhà ngươi vẫn còn sống, thật sự là ngoài dự liệu..."

"Đây chính là nhờ ơn ngươi ban tặng đó, sư đệ tốt của ta." Hàn Phong ánh mắt oán độc, nhe răng cười: "Nếu không phải ngươi, ta cũng khó mà đạt tới thực lực như thế này. Ngay bây giờ ta sẽ lôi linh hồn của ngươi ra, sau đó cho ngươi nếm thử cái gọi là sống không bằng chết!"

Ánh mắt Tiêu Viêm hờ hững, không vì lời uy hiếp của Hàn Phong mà thay đổi chút nào. Tuy nói hiện giờ Hàn Phong chẳng biết tại sao thực lực tăng vọt đến trình độ như vậy, nhưng hắn hiện tại cũng đã không còn là người thanh niên non nớt chỉ biết dựa vào thực lực Đấu Vương đỉnh phong đột nhiên bạo trướng năm xưa nữa.

Hiện giờ Tiêu Viêm đã là một Tứ tinh Đấu Hoàng hàng thật giá thật, trong mấy năm gần đây, cường giả Đấu Tông mà hắn gặp phải, thậm chí đã giao thủ không ít. Mà cường giả Đấu Tông ngã xuống trong tay hắn cũng không phải là không có. Bởi vậy, đối với việc thực lực Hàn Phong đã tăng tiến đến cấp Đấu Tông, Tiêu Viêm cũng chưa hề có vẻ gì là kiêng kỵ. Nếu quả thật phải chiến đấu, ai sống ai chết cũng chưa thể nói trước được.

"Trong cơ thể ngươi đã không còn hơi thở của lão già kia nữa... Đúng rồi, ta suýt nữa quên mất, thì ra lão già kia đã bị Hồn Điện bắt đi… Sao rồi? Lão ta không phải đánh giá ngươi rất cao sao? Không phải lão tự cho là ngươi có thể bảo hộ lão sao? Ha ha, bây giờ nhìn lại, con mắt của lão bất tử kia, trước sau như một vẫn là có mắt như mù!" Nhìn thấy Tiêu Viêm bất động thanh sắc, Hàn Phong tức thì cười sằng sặc.

Ầm!

Bích lục hỏa diễm trong nháy mắt bùng lên từ cơ thể Tiêu Viêm. Sức nóng kinh khủng lập tức tràn ngập mảnh trời này. Rừng rậm phía dưới do nhiệt độ quá cao mà bốc lên những đợt khói trắng lượn lờ, một lát sau, rốt cục hóa thành ngọn lửa hừng hực, bốc cháy ngùn ngụt.

Ngọn lửa xanh biếc bao bọc lấy Tiêu Viêm, sắc mặt hắn giờ phút này hung ác dị thường. Đôi đồng tử đen kịt bị ngọn lửa xanh biếc lấp đầy, trông có chút đáng sợ, phảng phất như hai đốm quỷ hỏa lục u. Trên khuôn mặt dữ tợn phát ra một cỗ sát ý thô bạo chưa từng có, tựa như mãnh thú hồng hoang.

Những lời này của Hàn Phong quả thực đã đâm trúng vào chỗ đau nhất trong lòng Tiêu Viêm. Dược Lão ở trước mặt hắn bị Hồn Điện cường hành bắt đi, thế nhưng hắn lại chỉ có thể trơ mắt nhìn, không hề có năng lực cứu giúp. Cảm giác vô lực đó giống như độc xà, không ngừng gặm nhấm nội tâm Tiêu Viêm. Dược Lão đối với hắn đã bỏ ra vô số tâm huyết, bồi dưỡng hắn nhiều năm như vậy, khiến hắn từ một phế vật mà có được thành tựu như bây giờ. Tình cảm của Tiêu Viêm đối với Dược Lão cũng đã có thể so sánh với tình cảm hắn dành cho phụ thân... Nhưng mà, Dược Lão đã bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy, kết cục cuối cùng vẫn là không thể thoát khỏi sự truy bắt của Hồn Điện...

Kết cục này tựa như một lưỡi dao sắc bén, cứa thật mạnh vào nội tâm Tiêu Viêm, khiến hắn giờ nào khắc nào cũng tự trách mình. Nếu hắn có đủ sức mạnh, Dược Lão cũng sẽ không bị bắt đi. Ngoài ra còn có thể dễ dàng cứu phụ thân về, tất cả những chuyện này đều sẽ không xảy ra...

Vào giờ khắc này, sau khi bị Hàn Phong khơi dậy nỗi đau trong lòng, Tiêu Viêm lại một lần nữa càng thêm hiểu rõ tầm quan trọng của sức mạnh đối với hắn. Mà trong tim hắn, khát khao truy cầu thực lực cũng mạnh mẽ trỗi dậy một cách cuồng nhiệt gần như điên cuồng.

Có sức mạnh, mới có thể cứu được phụ thân cùng sư phụ từ trong tay Hồn Điện! Có sức mạnh, hắn mới có thể trực tiếp đi tìm Huân Nhi, không cần phải e ngại bối cảnh đáng sợ của nàng, khiến cho nàng vĩnh viễn ở bên cạnh mình!

Mà sức mạnh của Tiêu Viêm lại khác với thường nhân, sức mạnh của hắn đến từ Dị Hỏa. Muốn mạnh mẽ hơn, mạnh đến mức ngay cả Hồn Điện cũng không sợ, thì phải điên cuồng cắn nuốt Dị Hỏa!

"Dị Hỏa... Giải quyết việc ở đây, rồi tìm Dị Hỏa cho bằng được, kẻ nào ngăn cản, kẻ đó phải chết!" Một tiếng gầm thét vang lên trong tâm tư Tiêu Viêm. Bất chợt hắn ngẩng đầu, ánh mắt hung tợn nhìn thẳng về phía Hàn Phong, trong giọng nói tràn ngập sát ý đáng sợ khiến người ta sởn gai ốc.

"Hàn Phong, tên tạp chủng nhà ngươi! Không tự tay chém chết tên phản đồ bất nghĩa này, Tiêu Viêm ta thề không làm người!"

Giọng nói tựa như truyền lên từ Cửu U địa ngục, mang theo chấp niệm không thể phai nhạt, vang vọng khắp vùng trời này, khiến cho đám người Ma Viêm Cốc cùng với Hàn Phong đều khẽ biến sắc.

Bên cạnh Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên cùng Tử Nghiên cũng hơi kinh ngạc nhìn hắn. Từ khi tiếp xúc đến nay, các nàng chưa bao giờ thấy cảm xúc của Tiêu Viêm trở nên bạo động như thế. Hiển nhiên, lời nói vừa rồi của Hàn Phong thật sự đã chạm vào vết thương lòng của hắn.

"Sư đệ thật đúng là rất táo bạo, chẳng qua nếu muốn giết ta thì còn phải xem ngươi có đủ tư cách hay không!" Một lát sau, Hàn Phong mới lắc đầu, cười lạnh nói.

"Hắn có lẽ không có, nhưng ta có!"

Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng chậm rãi vang lên, Tiểu Y Tiên khẽ bước lên. Đôi tròng mắt tím xám không chút tình cảm nhìn chằm chằm vào Hàn Phong, bàn tay mềm mại có chút tái nhợt khẽ vươn ra, sau đó, một cỗ năng lượng màu xám quỷ dị lặng lẽ bao quanh tay nàng.

Thấy Tiểu Y Tiên lên tiếng, đầu mày Hàn Phong nhất thời nhíu lại. Thực lực của nàng, hắn đương nhiên biết rõ. Cho dù là hắn lúc này, nếu muốn ứng phó cũng có chút khó khăn. Lập tức, lão liếc mắt về phía Tiêu Viêm, cười lạnh nói: "Tiểu sư đệ, diễm phúc của ngươi ngay cả sư huynh ta cũng rất bội phục đấy. Có điều bao giờ thì ngươi mới có thể dựa vào sức mạnh của chính mình một chút đây? Cứ như thế này thì thật mất mặt lão già kia lắm."

Đôi mắt dữ tợn của Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào Hàn Phong, một lát sau, khuôn mặt đang tràn ngập vẻ hung ác đột ngột nở một nụ cười, hắn nhẹ giọng nói: "Sư huynh, chút tiểu xảo đó không cần phải dùng đến đâu. Tuy nói ngươi hiện giờ đã là người không ra người, quỷ không ra quỷ, nhưng dù sao cũng đã từng là Đan Hoàng của Hắc Giác Vực, đừng để mất mặt như thế chứ."

Lời này của Tiêu Viêm gần như là một lời khinh bạc, trực tiếp khiến cơ mặt Hàn Phong giật giật từng hồi. Lão hít sâu một hơi, áp chế cơn giận trong lòng xuống, vừa cười vừa nói một cách giận dữ: "Mấy năm không gặp, miệng lưỡi vẫn xảo quyệt như trước, không biết thực lực của ngươi có tiến bộ được như thế hay không?"

"Điều này thì sư huynh cứ tới thử xem là biết liền..." Tiêu Viêm mỉm cười, vẻ dữ tợn trên khuôn mặt cũng đã dần bình thản trở lại, nhưng sát ý bên trong cặp đồng tử đen sậm kia không giảm mà còn tăng lên. Tiêu Viêm lúc này cũng đã có thể xem như là một người từng trải, tự nhiên hiểu rõ, ở vào tình thế này, một khi bị chọc giận, đối với mình mà nói sẽ không tốt chút nào.

Nhìn bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa Tiêu Viêm và Hàn Phong, Mạc Thiên Hành cũng giật mình, hắn thật không ngờ ân oán giữa hai người lại lớn đến như vậy. Nhưng hắn cũng không mở miệng chen vào, ngược lại trong lòng đang cười lạnh một tiếng, đánh đi, đánh đi, tốt nhất là đánh cho lưỡng bại câu thương, toàn bộ chết hết là tốt nhất. Nếu quả thật như vậy, hắn không chỉ có thể có được viên Phá Tông đan kia, mà còn có thể thuận tiện đem phương pháp thôn phệ linh hồn vô cùng quỷ dị của Ma Viêm Cốc thu vào trong tay...

Ưng Sơn lão nhân đang ở bên trong khe núi, trong mắt cũng xẹt qua một tia vui sướng khi người gặp họa. Tình huống này, đối với lão mà nói, tự nhiên là tốt nhất...

"Chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ rằng bằng vào ba người các ngươi mà có thể đối phó được với chúng ta sao?" Hàn Phong cười khẩy một tiếng, rồi bất chợt cười nhạo. Phe hắn, Phương Ngôn cũng là một cường giả đã bước một chân vào cánh cửa Đấu Tông, thêm vào sự phối hợp của mấy gã trưởng lão Ma Viêm Cốc, cho dù là cường giả Đấu Tông cũng có thể đại chiến một trận.

Giống như là vì muốn củng cố cho lời nói của Hàn Phong, Phương Ngôn cùng các trưởng lão Ma Viêm Cốc ở phía sau đều nhất tề cười lạnh, khí tức hùng hậu tuôn ra ào ạt, vì có sự liên hợp nên thanh thế có chút chấn nhiếp lòng người.

"Nếu như ba người bọn họ không đủ, vậy thêm cả lão phu nữa thì sao?"

Đang lúc các trưởng lão Ma Viêm Cốc thể hiện uy phong thì một tiếng cười già nua mà mạnh mẽ như sấm động vang lên cuồn cuộn từ trên trời. Bất chợt một bóng người như thiểm điện lướt đến, chỉ trong mấy hơi thở đã xuất hiện trên thiên không. Khí thế mênh mông bùng phát như lũ quét, trực tiếp đem khí thế của đám người Ma Viêm Cốc áp chế lại.

Nhìn bóng người già nua bất ngờ xuất hiện trên trời, sắc mặt Hàn Phong nhanh chóng trở nên âm trầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!