Tiếng quát lạnh lẽo tràn ngập sát ý của Hàn Phong xé tan bầu không khí ngưng đọng nơi đây. Các cường giả của Ma Viêm Cốc và Hắc Hoàng Tông vào giờ khắc này đều bộc phát sát khí kinh thiên, mục quang lạnh lẽo khóa chặt đoàn người Tiêu Viêm. Hơn nữa, họ cũng phân ra một bộ phận cường giả để nghênh đón những cao thủ của Tiêu Môn và Già Nam Học Viện vừa xuất hiện ở chân trời.
Lần này, những cường giả mà Ma Viêm Cốc và Hắc Hoàng Tông xuất động đều là lực lượng tinh nhuệ trong tông, thực lực phi phàm. Xét về cục diện, phe họ đã áp đảo Tiêu Môn và Già Nam Học Viện một bậc. Bởi vậy, cho dù đã phân ra không ít cường giả đi ngăn cản đám người Tiêu Lệ, những người còn lại vẫn vượt xa bốn người Tiêu Viêm, hơn nữa khí tức ai nấy đều mạnh mẽ, hiển nhiên đều là tinh anh.
Một đoàn người tiến đến ngăn trở nhóm Tiêu Lệ, hai bên vừa chạm mặt đã không cần nói nhiều lời, lập tức bùng nổ một trận đại chiến hỗn loạn. Đấu khí khổng lồ dao động xen lẫn những tiếng thét âm lãnh mang theo sát ý, tạo ra vô vàn những đóa hoa năng lượng rực rỡ cùng những tiếng nổ trầm đục vang rền.
Nhìn trận đại chiến hỗn loạn vừa bùng nổ trên trời, khóe miệng Hàn Phong nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Ánh mắt hắn xoay chuyển, nhìn về phía bốn người Tiêu Viêm, thản nhiên nói: "Nơi này là địa bàn của Hắc Hoàng Tông, kéo dài quá lâu đối với các ngươi chẳng có lợi gì. Giao Bồ Đề Hóa Thể Tiên ra đây, ta có thể tha cho các ngươi rời đi."
"Dựa vào nhân cách của ngươi mà cũng nói được những lời này, xem ra ngươi ôm kỳ vọng nuốt trọn chúng ta mà không tốn chút công sức nào thật quá lớn rồi." Tiêu Viêm cười khinh bỉ, ánh mắt liếc về phía đám cường giả Tiêu Môn và Già Nam Học Viện đang bị chặn lại, trên mặt không có chút lo lắng nào. Hàn Phong và Mạc Thiên Hành đã tính toán dùng lực lượng tinh nhuệ để tập trung đối phó bốn người bọn họ, cho nên những kẻ được phái đi ngăn cản đám người Tiêu Lệ thực lực cũng không quá mạnh. Hiện giờ tuy mới giao chiến, nhưng phe Tiêu Lệ không những không rơi vào thế hạ phong mà ngược lại còn ẩn ước chiếm thế thượng phong, xem ra sẽ không ngăn cản được bao lâu.
Đương nhiên, Tiêu Viêm cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào đám người Tiêu Lệ. Trận đại chiến này, mấu chốt thắng bại nằm ở bốn người bọn họ, nếu họ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, các cường giả Tiêu Môn và Già Nam Học Viện cũng không có năng lực xoay chuyển tình thế.
Đối với nụ cười khinh bỉ của Tiêu Viêm, vẻ lạnh lẽo trên khóe miệng Hàn Phong càng thêm đậm. Hắn quá rõ tính tình Tiêu Viêm, biết đối phương tuyệt đối không thể dễ dàng giao ra Bồ Đề Hóa Thể Tiên, nên cũng không nói thêm gì. Ánh mắt hắn và Mạc Thiên Hành khẽ giao nhau, sau đó cả hai đều khẽ gật đầu.
"Phương Ngôn, ngươi dẫn nhị trưởng lão và tam trưởng lão đến đối phó Tiêu Viêm. Ba người các ngươi liên thủ, cho dù là cường giả Đấu Tông cũng có thể miễn cưỡng đánh một trận, việc này hẳn là không có vấn đề gì chứ?" Hàn Phong quay đầu lại, nhìn đại trưởng lão Phương Ngôn trầm giọng nói.
Nghe vậy, Phương Ngôn mỉm cười gật đầu, nói: "Tiên sinh yên tâm, lão phu chắc chắn sẽ đoạt lại Bồ Đề Hóa Thể Tiên."
"Không được khinh suất, tiểu tử này có vài đấu kỹ uy lực cực mạnh, năm đó ta cũng đã chịu thiệt thòi lớn..." Hàn Phong nhíu mày nhắc nhở.
Phương Ngôn lại mỉm cười gật đầu. Đối với lời đồn về Tiêu Viêm, hắn đương nhiên đã nghe qua không ít. Những chiến tích năm đó của Tiêu Viêm tại Hắc Giác Vực, hắn đã nghe đến thuộc lòng, bởi vậy trong lòng tất nhiên không có ý niệm khinh thường. Chẳng qua, để hắn cùng hai vị trưởng lão Ma Viêm Cốc liên thủ đối phó Tiêu Viêm, hắn cũng khá tự tin. Dù sao thực lực hai người kia cũng tiếp cận Đấu Hoàng đỉnh phong, hơn nữa ba người phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý. Dựa vào ba người bọn họ, nếu đối phó với một Tiêu Viêm vẫn chỉ là Tứ Tinh Đấu Hoàng, phần thắng có lẽ phải vượt qua sáu thành.
"Tiểu cô nương tóc tím kia cứ để cho con cùng Tề trưởng lão đối phó là được." Mạc Nhai đang đứng phía sau Mạc Thiên Hành bỗng mỉm cười nói.
"Ừm." Mạc Thiên Hành thoải mái gật đầu, cũng không có ý nhắc nhở. Mạc Nhai cùng Tề Sơn liên thủ, trong cấp bậc Đấu Hoàng ít có địch thủ, đối phó với một tiểu cô nương hẳn là không vấn đề gì. Mặc dù hắn cũng biết tiểu cô nương tóc tím kia có chút cổ quái, nhưng cổ quái không có nghĩa là mạnh mẽ...
"Động thủ đi, không cần dây dưa thêm nữa..." Hàn Phong khẽ phất tay áo, nhàn nhạt nói.
Lời của Hàn Phong vừa dứt, một cỗ khí thế âm hàn mà mạnh mẽ đột nhiên từ trong cơ thể y bùng phát. Dưới chấn động từ luồng khí tức cường đại này, bầu trời trong vắt đột nhiên ngưng tụ một đoàn mây đen dày đặc, nhất thời ánh dương quang ấm áp cũng bị ngăn lại.
Chiếc áo bào xám bay phần phật trong gió, trong đồng tử Hàn Phong từ từ hiện lên sắc đỏ sẫm, mục quang dần trở nên lạnh lẽo, y nhìn thẳng về phía Tô Thiên: "Lão già kia, mấy năm không gặp, hôm nay ta muốn xem ngươi còn bản lĩnh như xưa không!"
Cảm nhận được khí tức của mình bị Hàn Phong khóa chặt, Tô Thiên không chút động dung, thân hình khẽ động, chậm rãi lướt ra, phiêu phù cách Hàn Phong không xa, thản nhiên nói: "Không ngờ Đan Hoàng năm xưa tiếu ngạo Hắc Giác Vực giờ đã trở thành một kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ. Ta không biết ngươi đã dùng biện pháp kỳ quái nào để chiếm cứ thân thể người khác mà còn có thể biến thành hình dáng trước kia. Nhưng ta thấy ngươi bây giờ đã chẳng còn chút khí độ nào của Đan Hoàng năm xưa nữa rồi."
Lời này của Tô Thiên trực tiếp khiến sắc mặt Hàn Phong trong nháy mắt trở nên âm trầm. Biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như bây giờ vẫn là vết sẹo trong lòng y. Hắn lập tức nghiến răng, dữ tợn nói: "Lão bất tử kia, ta luân lạc đến mức này, biến thành bộ dạng này, còn không phải là nhờ phúc của các ngươi sao? Chỉ cần Hàn Phong ta còn sống một ngày, ta sẽ khiến các ngươi vĩnh viễn không được yên ổn!"
Câu nói cuối cùng, Hàn Phong dường như gào thét ra thành tiếng. Vẻ dữ tợn tàn nhẫn lấp đầy khuôn mặt, một cỗ năng lượng hùng hồn có chút hư ảo từ trong cơ thể ùn ùn bùng phát. Thân hình khẽ động, trong nháy mắt y đã xuất hiện trước mặt Tô Thiên như một bóng quỷ. Một luồng kình phong nóng rực tựa như núi lửa bạo phát mang theo lực lượng vô cùng khủng bố, âm hiểm mà tàn nhẫn đánh tới lồng ngực Tô Thiên.
Những nơi quyền phong lướt qua, không gian đều trở nên vặn vẹo. Thậm chí không khí cũng bị xé rách, tạo thành một đường vòng cung bao quanh nắm tay Hàn Phong.
Cảm nhận được sức mạnh từ một quyền này của Hàn Phong, sắc mặt Tô Thiên khẽ biến, tay áo đột nhiên trở nên cứng rắn như sắt, mang theo một cỗ kình phong băng hàn, nặng nề va chạm với quyền đầu của hắn.
“Bồng!”
Quyền đầu cùng ống tay áo tiếp xúc, một cỗ kình phong xoắn ốc trực tiếp quét ra, mang theo tiếng gió rít gào vang vọng không trung. Cả Hàn Phong và Tô Thiên đều lui lại vài bước, thân hình chớp động, lại một lần nữa tựa như mãnh hổ hạ sơn, hung hăng lao vào nhau, phát ra từng trận kình khí kinh nhân cùng những tiếng nổ do năng lượng va chạm.
Thấy Tô Thiên cùng Hàn Phong đã giao chiến kịch liệt, trong mắt ba người Phương Ngôn xẹt qua một tia hàn quang. Mục quang bọn họ xoay chuyển nhìn về phía Tiêu Viêm, cười lạnh một tiếng, ba người lập thành một hình tam giác, chậm rãi tiến về phía hắn.
Thấy ba người Phương Ngôn hành động, Tiểu Y Tiên sóng mắt lưu chuyển, nhưng nàng chưa kịp có động tác gì, trước mặt đã xuất hiện một bóng người. Mạc Thiên Hành cười tủm tỉm nói: "Đối thủ của cô nương là ta, đừng nên vì kẻ khác mà phân tâm."
Đôi mắt đẹp nhàn nhạt liếc nhìn Mạc Thiên Hành, đôi môi anh đào của Tiểu Y Tiên chậm rãi nhếch lên một cách quỷ dị, một đoàn khí vụ màu tím lặng lẽ tràn ra từ thân thể nàng...
Khi Mạc Thiên Hành ngăn cản Tiểu Y Tiên thì ba người Phương Ngôn cũng đã vây quanh Tiêu Viêm. Thấy gã vẫn khoanh tay trước ngực, dáng vẻ bình thản, Phương Ngôn không khỏi cười khẩy: "Đã sớm nghe uy phong của Tiêu Môn chủ năm đó ở Hắc Giác Vực. Nay gặp mặt, quả đúng là anh hùng xuất thiếu niên, chỉ có điều hôm nay ba người lão phu đây đành phải đắc tội rồi."
Trên mặt tuy bao trùm vẻ thân thiết hòa ái, nhưng trong nhãn đồng Phương Ngôn lại không có một chút nét cười nào, chỉ có hàn ý băng lãnh cùng sát khí lạnh lẽo.
Đối với lời nói của Phương Ngôn, Tiêu Viêm chỉ tùy ý liếc mắt nhìn hắn, chợt gã thản nhiên vươn vai một cái. Bàn tay nắm lại, Huyền Trọng Xích khổng lồ đột ngột hiện ra, gã mỉm cười nói: "Nói nhiều vô ích, muốn đoạt Bồ Đề Hóa Thể Tiên từ tay ta, chỉ bằng võ mồm thì không xong đâu, mà cần phải..."
Vừa dứt lời, mục quang Tiêu Viêm đột nhiên trở nên sắc bén, trọng xích trong tay tựa như chuyển động theo câu nói, mang theo một cỗ kình phong nóng cháy. Gã cũng chẳng thèm quay đầu lại mà quật mạnh một thước về phía sau.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên phía sau Tiêu Viêm, một đạo hắc ảnh lảo đảo lui về phía sau mấy bước mới trụ vững được thân hình. Bàn tay nắm đại đao thoáng run rẩy, ánh mắt ngưng trọng nhìn bóng lưng Tiêu Viêm. Người này chính là nhị trưởng lão của Ma Viêm Cốc, hắn tuyệt đối không ngờ rằng phản xạ và lực lượng của Tiêu Viêm lại mạnh đến thế.
"Mà cần phải xuất ra bản lĩnh thật sự. Cái trò đánh lén này, đối với ta vô dụng thôi. Ma Viêm Cốc các người, chắc không phải dựa vào thủ đoạn hạ lưu này để lăn lộn ở Hắc Giác Vực đấy chứ?" Một kích đơn giản đẩy lui tên trưởng lão Ma Viêm Cốc, Tiêu Viêm nhìn Phương Ngôn nhếch mép cười, lộ ra hàm răng trắng bóng, trắng đến mức khiến ba người bọn họ thấy lạnh gáy.
"Vẫn nghe miệng lưỡi Tiêu Môn chủ lợi hại không kém gì thân thủ, hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả thật danh bất hư truyền..." Phương Ngôn cười trào phúng, chợt vẻ tươi cười trên khuôn mặt dần dần biến thành âm hàn, lão chậm rãi nói: "Nghe nói Tiêu Môn chủ có Dị Hỏa trong tay. Đối với điểm này, lão phu thật lòng rất muốn biết Dị Hỏa nhân tạo của Ma Viêm Cốc chúng ta, có thể so sánh được với Dị Hỏa của ngài hay không!"
Tiếng nói vừa dứt, Phương Ngôn đột nhiên quát lớn: "Lão Nhị, lão Tam!"
Nghe tiếng quát của Phương Ngôn, nhị trưởng lão và tam trưởng lão Ma Viêm Cốc ở một bên nhất thời quát theo một tiếng, chợt phi thân lùi lại, thủ ấn cấp tốc biến động. Theo sự biến đổi thủ ấn của ba người, ba đoàn hỏa diễm màu xám nhạt đột nhiên từ bên trong cơ thể họ chậm rãi phóng thích. Một lát sau, chúng trực tiếp thoát ly thân thể, bay vút ra, ngưng tụ lại cùng một chỗ ở vị trí trung tâm ba người...
Nương theo ba đoàn hỏa diễm màu xám nhạt dung hợp, trong nửa phút ngắn ngủi, một đoàn hỏa diễm màu nâu quỷ dị chậm rãi trôi nổi trên bầu trời...
Đoàn hỏa diễm màu nâu này vừa xuất hiện, nhiệt độ ở khoảng trời này đột nhiên tăng vọt. Thậm chí không gian chung quanh ngọn lửa cũng đã xuất hiện những gợn sóng vặn vẹo. Nhiệt độ của loại hỏa diễm này có lẽ đã gần so sánh được với Dị Hỏa.
Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn đoàn hỏa diễm màu nâu kia, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc, có chút hứng thú lẩm bẩm: "Đây chính là 'Lộng Diễm Quyết' sao…"
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂