Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 884: CHƯƠNG 873: THU HOẠCH NGOÀI TƯỞNG TƯỢNG!

Một khi đã hạ quyết tâm, sự giằng co trong mắt Tiêu Viêm liền nhanh chóng biến mất. Hắn khẽ thở ra một hơi, ánh mắt chăm chú nhìn vào đôi Ngọc Thạch Cốt Dực đang lơ lửng giữa không trung, nắm tay siết chặt, gương mặt tràn ngập vẻ quyết đoán và ngoan tuyệt.

“Ta không tin đến cả một cặp xương khô mà cũng không giải quyết được!”

Tiêu Viêm nghiến răng, bàn tay khẽ vẫy, đôi Ngọc Thạch Cốt Dực liền từ từ hạ xuống, cuối cùng lơ lửng trước mặt hắn khoảng nửa thước.

Nhìn lại đôi cánh một lần nữa, Tiêu Viêm vung tay kết ấn. Hắn khép hờ mi mắt, một luồng lực lượng linh hồn hùng hậu từ mi tâm chậm rãi lan tỏa, cuối cùng hội tụ lại, cẩn trọng bao bọc lấy cặp cốt dực.

“Ầm!”

Vừa lúc lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm tiếp xúc với đôi Ngọc Thạch Cốt Dực, một tiếng nổ trầm thấp vang lên trong đầu, khiến tinh thần hắn thoáng chốc mơ hồ. Thế giới trước mắt đột nhiên biến hóa kỳ dị.

Đây là một mảnh thế giới âm u, không hề tồn tại chút sự sống nào. Linh hồn Tiêu Viêm lơ lửng giữa không trung, hắn đưa mắt nhìn quanh rồi nhíu mày, lẩm bẩm: “Đây là không gian bên trong cặp cánh sao? Khí tức Ma thú còn sót lại đâu?”

Khi Tiêu Viêm còn đang mờ mịt quan sát, không gian đột nhiên chấn động nhẹ, một luồng khí màu xám đặc quánh như thực chất chậm rãi tuôn ra. Theo quá trình ngưng tụ, một cột sáng đỏ rực như máu xuất hiện vô cùng quỷ dị, cuồn cuộn tiến về phía Tiêu Viêm.

Từ khi cột sáng đỏ rực đó hình thành, lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm liền ngửi thấy một mùi máu tanh nồng đậm. Khí tức bên trong cột sáng tràn ngập sự hung lệ và cuồng bạo khó có thể che giấu! Cảm giác đó càng lúc càng dày đặc, dường như chỉ vừa tiếp xúc cũng đủ khiến hô hấp của Tiêu Viêm trở nên nặng nề, bức bối!

“Đúng là tà vật cổ quái…” Những biến hóa của thân thể không thoát khỏi sự chú ý của Tiêu Viêm, sắc mặt hắn hơi tái đi, vội vàng trấn định tâm thần, đem luồng khí tức đáng sợ đang xâm chiếm tâm tưởng kia bài trừ ra khỏi cơ thể, cố gắng không để nó lây nhiễm!

“Hống…”

Ngay lúc Tiêu Viêm vừa ổn định tâm thần, bên trong luồng khí xám đột nhiên vang lên một tiếng thú hống kinh thiên động địa, một tiếng gầm tràn ngập sự hung ác và tàn bạo khiến người ta phải kinh hãi. Trong tiếng thú hống vang vọng, luồng khí xám kia như nhận được chỉ thị, ầm ầm bao phủ cả đất trời lao về phía Tiêu Viêm.

Nhận thấy sự biến hóa của luồng khí xám, Tiêu Viêm rùng mình, vội vàng thúc giục lực lượng linh hồn tạo thành một màn chắn bao bọc quanh thân, ngăn cách luồng khí xám bên ngoài.

Màn chắn linh hồn vừa được hình thành, luồng khí xám cũng nhanh chóng biến đổi. Chỉ trong vài cái chớp mắt đã ngưng tụ thành một con thú khổng lồ. Vì khí xám mờ mịt nên Tiêu Viêm không thể nhìn rõ hình thể của con Ma thú, chỉ thấy cột sáng đỏ như máu và tràn ngập sự bạo ngược kia bỗng nhiên sáng rực lên, hóa thành đôi mắt của nó, một đôi mắt cực kỳ đáng sợ!

“Hống!”

Thân thể mơ hồ của con thú sau khi ngưng tụ thành hình, đôi mắt đỏ rực tràn ngập hung ác liền trợn trừng nhìn về phía Tiêu Viêm. Nó rống lên một tiếng dữ dội, rồi ầm ầm lao cả thân hình đồ sộ như một con tê giác nổi điên, hung hăng khát máu húc thẳng vào màn chắn linh hồn!

“Ầm! Thịch!”

Cú va chạm vô cùng mạnh mẽ. Rõ ràng cả hai đều là năng lượng hư ảo, nhưng lại va vào nhau như thực thể, khiến cho màn chắn linh hồn vô hình chấn động không ngừng.

Dưới sự va chạm mãnh liệt đó, linh hồn Tiêu Viêm cũng rung động, hự lên một tiếng khẽ! Hiện tại hắn đang ở dạng linh hồn, lực lượng linh hồn bên ngoài và linh hồn bên trong có mối liên hệ trực tiếp. Nếu ở đây hắn chịu tổn thương thì linh hồn bên ngoài của hắn cũng sẽ bị chấn động.

Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm vội vàng điều động lực lượng linh hồn để củng cố lại màn chắn. Ngay lập tức, sắc mặt hắn biến đổi, kinh hãi phát hiện sau cú va chạm với Ma thú bằng khí xám kia, khí tức hung bạo bên trong thân thể con thú cũng đã lặng lẽ thẩm thấu qua màn chắn mà xâm nhập dần vào linh hồn của hắn!

Sắc mặt nhợt nhạt, Tiêu Viêm lập tức quyết đoán, đem phần lực lượng linh hồn đã bị ăn mòn đó tống ra, rồi tiếp tục điều động thêm lực lượng linh hồn khác tạo thành tấm màn chắn mới.

Khi tấm màn chắn mới vừa xuất hiện, thân thể hư ảo của Ma thú thần bí sau cú va chạm bị chấn văng ra xa cũng lần nữa ngưng tụ lại, rồi tiếp tục hung dữ húc vào lá chắn linh hồn!

“Ầm! Thịch!”

“Hự!” Va chạm quá mức kịch liệt khiến Tiêu Viêm không nhịn được phải rên lên một tiếng. Hắn vung tay, không chút do dự xóa bỏ tấm màn chắn linh hồn, rồi chằm chằm nhìn về phía hư ảnh Ma thú. Tiêu Viêm không thể tưởng tượng nổi, chỉ một tia khí tức còn sót lại mà lại khó thu thập đến thế. May là lực lượng linh hồn của hắn đủ mạnh mẽ, chứ đổi lại là người khác, chỉ sợ đến giờ phút này đã sớm bị những cảm xúc hung bạo kia xâm chiếm tâm trí, cuối cùng trở thành một cỗ máy chỉ biết giết chóc!

Nhưng dù vậy, vẻn vẹn hai lần đối đầu cũng đủ làm lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm bị hư tổn. Trong khi đó, luồng khí xám có linh trí kia lại không hề suy yếu chút nào. Nếu cứ tiếp tục như vậy, người thua thiệt chắc chắn sẽ là Tiêu Viêm.

“Cứ thế này thật sự không ổn…” Tiêu Viêm nhìn trừng trừng vào màn khí xám đang cuồn cuộn xung quanh. Dù hắn mới ở đây chưa lâu, định lực cũng không tồi, nhưng vẫn khó tránh khỏi cảm giác phiền muộn. Hắn biết đây đều là do màn khí xám kia tác oai tác quái!

Khi Tiêu Viêm còn đang suy nghĩ, luồng khí xám đó lại tiếp tục ngưng tụ thành hư ảnh Ma thú, ngoác miệng nhe nanh đầy dữ tợn, hướng về hắn rít gào đầy vẻ trào phúng, rồi lại như một con tê giác điên cuồng, gầm thét lao đến.

Mắt nhìn chằm chằm vào hư ảnh Ma thú đang dữ dội lao tới, sắc mặt Tiêu Viêm cứng lại, thủ ấn đột nhiên biến đổi.

“Phừng!”

Thủ ấn của Tiêu Viêm vừa biến hóa, một ngọn lửa vô hình đột nhiên từ trong cơ thể hắn bùng phát, nhanh chóng bao bọc toàn bộ linh hồn. Khi hư ảnh Ma thú lao vào ngọn lửa, một làn khói trắng lập tức bốc lên kèm theo tiếng “xèo xèo”. Một tiếng gào thảm thiết vang vọng khắp không gian u ám, hư ảnh con thú nhanh chóng trở nên nhạt dần rồi hoàn toàn tiêu tán.

Biến cố đột ngột xảy ra khiến đám khí xám xung quanh run rẩy như bị kinh động, vội vàng khuếch tán ra bốn phía, không dám tùy tiện tiếp cận Tiêu Viêm nữa, giữ một khoảng cách rất xa với hắn.

Đối mặt với biến cố này, Tiêu Viêm cũng giật mình, rồi một tia vui sướng lóe lên trong đầu. Hắn không ngờ hành động đó lại hữu dụng đến vậy. Vẫn Lạc Tâm Viêm có thể gây thương tổn đối với cả linh hồn lẫn vật chất hư ảo, và rõ ràng luồng khí xám này cũng thuộc loại đó… Như vậy, Tiêu Viêm đã có thủ đoạn thích hợp để đối phó rồi!

“Hắc hắc, lúc nãy không phải rất hùng hổ sao? Giờ thì quay lại đây cảm nhận một chút xem nào?” Nhìn luồng khí xám đang cuống cuồng lùi lại, Tiêu Viêm nhếch miệng cười lạnh. Hắn cong ngón tay búng ra, Vẫn Lạc Tâm Viêm đang bao phủ bên ngoài thân thể đột nhiên bùng lên rực rỡ, nhiệt độ nóng bỏng nhanh chóng tràn ngập khắp không gian mờ mịt này.

Sức nóng hừng hực tăng lên khiến khoảng không âm u cũng phải biến dạng. Luồng khí xám cuồn cuộn xoay chuyển đầy bất an, những âm thanh rầu rĩ và sợ hãi không ngớt vang lên từ bên trong.

“Mặc kệ khi còn sống ngươi mạnh mẽ thế nào, bây giờ cũng chỉ là một chút khí tức có linh trí còn sót lại mà thôi!” Tiêu Viêm lạnh lùng nhìn đám khí xám đang vội vã khuếch tán. Hắn phất tay áo, Vẫn Lạc Tâm Viêm liền hóa thành vô số chùm lửa rực rỡ, từ trong cơ thể bùng phát, ào ào bắn về phía màn khí xám.

Vẫn Lạc Tâm Viêm bùng nổ, lập tức chấn kinh luồng khí xám. Nó như gặp phải đại khắc tinh, hoảng loạn chạy tứ tán. Mà những chùm Vẫn Lạc Tâm Viêm dưới sự khống chế của Tiêu Viêm cứ như có mắt, gắt gao bám theo rồi mạnh mẽ cắn nuốt.

Cuối cùng, khi Vẫn Lạc Tâm Viêm đã nuốt trọn tất cả khí xám và bay trở về cơ thể linh hồn của Tiêu Viêm, hắn chợt cảm thấy kinh ngạc và vui mừng khôn xiết. Tiêu Viêm phát hiện, lực lượng linh hồn của hắn đã tăng trưởng lên một chút.

Muốn tăng cường lực lượng linh hồn là cực kỳ khó khăn. Trừ khi vào thời điểm tấn giai hoặc sử dụng thiên tài địa bảo để bồi dưỡng, lực lượng linh hồn mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng hiện tại, linh hồn của Tiêu Viêm lại bất ngờ được tăng cường. Chắc chắn việc này có liên quan đến luồng khí xám kia.

Hơn nữa, điều quan trọng là những cảm xúc hung tàn bạo ngược ẩn giấu bên trong đám khí xám cũng bị Vẫn Lạc Tâm Viêm luyện hóa thành hư vô. Luồng khí xám lúc trước từng khiến Tiêu Viêm vô cùng kiêng kỵ, giờ lại trở thành vật đại bổ cho lực lượng linh hồn của hắn.

Vô tình có được lợi ích như vậy, tinh thần Tiêu Viêm cũng phấn chấn hẳn lên. Hắn cười hắc hắc, lập tức ngày càng nhiều chùm Vẫn Lạc Tâm Viêm từ trong cơ thể ào ạt tuôn ra, tạo thành một đội quân lửa truy đuổi đám khí xám trong không gian mù mịt. Giờ đây, luồng khí xám khi xưa còn diễu võ dương oai đã hoàn toàn biến thành chó nhà có tang, cuống quýt thảm thương…

Dưới sự truy đuổi toàn lực của Tiêu Viêm, càng lúc càng nhiều tia khí xám trở thành thức ăn cho Vẫn Lạc Tâm Viêm rồi được đưa vào cơ thể hắn. Cứ như thế kéo dài chừng nửa canh giờ, trong mảnh không gian mờ mịt đó, rốt cuộc không còn một tia khí xám nào tồn tại. Hơn nữa, cỗ khí tức hung tàn bạo ngược bên trong cũng bị xóa bỏ hoàn toàn. Hiển nhiên, nhờ có Vẫn Lạc Tâm Viêm, những khí tức còn sót lại bên trong cặp Ngọc Thạch Cốt Dực đã triệt để trở thành thuốc bổ cho linh hồn Tiêu Viêm.

Trong không gian trống rỗng, linh hồn Tiêu Viêm lơ lửng giữa trời. Hắn cúi đầu nhìn thân thể linh hồn của mình, cảm thấy nó đã trở nên chân thật hơn so với trước kia, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười rạng rỡ. Không ngờ lần này luyện hóa khí tức tàn dư mà lại đạt được thu hoạch phong phú như vậy, quả thật đã vượt ra ngoài dự kiến. Đồng thời, sau khi luyện hóa khí tức Ma thú còn sót lại trong cặp Ngọc Thạch Cốt Dực, Tiêu Viêm cũng đã giải quyết xong vấn đề phiền toái nhất trong việc luyện chế Thiên Nhạn Cửu Hành Dực. Việc kế tiếp, hắn chỉ cần từng bước hoàn thành trình tự luyện chế theo quyển trục là được.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!