Âm thanh như sấm rền vang vọng khắp nội viện, dư âm của nó không ngừng quanh quẩn tựa phạm âm khiến lòng người chấn động.
Sau khi tiếng quát già nua vang lên không bao lâu, trên không trung nơi đám người Tiêu Viêm đang đứng liền có những bóng người nhanh chóng xuất hiện, dẫn đầu chính là Đại trưởng lão Tô Thiên. Lúc này, sắc mặt của hắn vô cùng ngưng trọng nhìn về phương hướng phát ra tiếng quát, bàn tay nắm chặt, lẩm bẩm:
“Địa Ma lão quỷ…”
Tô Thiên chậm rãi cúi đầu nhìn thoáng qua đám người Tiêu Viêm bên dưới, mày nhíu lại, quả nhiên việc này cuối cùng cũng đã xảy ra.
Không lâu sau, từ nơi vang lên tiếng quát già nua ấy, những âm thanh xé gió dồn dập vang lên. Một đoàn chấm đen hiện ra trong tầm mắt mọi người, chỉ thoáng sau đã hiện rõ là một đám người tràn ngập khí thế hung ác, chậm rãi dừng lại trên không trung nội viện.
Ánh mắt Tiêu Viêm chậm rãi đảo qua đám người ước chừng hai mươi kẻ, rồi chợt dừng lại tại hai người ở trung tâm. Một người chính là Hàn Phong đã quá quen mặt, người còn lại là một lão giả tóc đỏ như máu, trên người mặc một bộ khô lâu hoàng bào. Khuôn mặt lão giả gầy gò, hệt như da bọc xương, trông như một cái xác chết. Hai mắt lão hãm sâu, bên trong có hắc quang không ngừng lóe lên tựa ma hỏa, vô cùng quỷ dị và âm trầm.
Huyết phát lão giả đứng thẳng trên không trung, đôi mắt hãm sâu nhàn nhạt nhìn thoáng qua nội viện phía dưới. Mỗi khi tay áo lay động lại khiến cho không gian xung quanh lan tỏa ra một cỗ dao động rất nhỏ. Mặc dù vô cùng nhỏ bé nhưng cũng đã bị Tiêu Viêm nhận ra, con ngươi hắn hơi co lại. Trong những năm qua, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một người có đấu khí thâm hậu đến như vậy. Xem ra đây chính là Địa Ma lão quỷ, người sáng lập Ma Viêm cốc, kẻ đã khiến cho đám người Đại trưởng lão Tô Thiên vô cùng kiêng kị.
Trên người bọn chúng đều tràn ngập khí thế hung ác, vừa xuất hiện đã tạo ra một cỗ áp lực từ trên trời giáng xuống bao phủ lấy nội viện. Một số đệ tử thực lực hơi kém sắc mặt liền biến đổi, liếc mắt nhìn nhau, trong lòng tràn đầy hồi hộp.
Tô Thiên nhướng mày cảm nhận cỗ áp lực nặng nề đang bao trùm nội viện, ngẩng đầu nhìn lên huyết phát lão giả, chậm rãi nói:
“Nhiều năm không gặp, thực lực của ngươi lại tiến bộ rất nhiều.”
“Vậy ra ngươi chính là Tô Thiên…” Địa Ma lão quỷ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Tô Thiên một cái, nói: “Không ngờ ngươi cũng đã tiến vào cấp bậc Đấu Tông. Năm xưa khi gặp mặt, ngươi chẳng qua chỉ là một tên trưởng lão nội viện ở Đấu Hoàng đỉnh phong mà thôi. Ngươi cũng đã rõ mục đích lão phu đến đây lần này, mau đem tên tiểu tử Tiêu Viêm kia giao ra đây. Tam đại trưởng lão của Ma Viêm cốc bị giết, nếu không giải quyết, sau này Ma Viêm cốc làm sao có thể tiếp tục tồn tại ở Hắc Giác Vực?”
Sắc mặt Tô Thiên trầm xuống, lạnh lùng quát:
“Địa Ma lão quỷ, Tiêu Viêm đánh chết ba người Phương Ngôn hoàn toàn là có nguyên nhân. Giao đấu làm sao tránh khỏi tổn thương, hơn nữa vẫn là do ba người Phương Ngôn hạ sát thủ với hắn trước, chẳng lẽ hắn phải đứng yên không phản kháng sao?”
“Lão phu không cần biết nguyên nhân là gì, ta chỉ biết ba vị trưởng lão Ma Viêm cốc đã bị giết, vậy thôi.” Địa Ma lão quỷ vung tay áo lên, cười lạnh nói: “Ta không muốn cùng ngươi nói nhảm, mau mau kêu Mang Thiên Xích ra đây.”
Tô Thiên nghe vậy, trên khuôn mặt cũng hiện lên nét cười lạnh, nói:
“Địa Ma lão quỷ, ngươi nói cũng không sợ người khác chê cười sao? Nếu Viện trưởng đại nhân còn ở trong nội viện, ngươi còn dám hưng sư động chúng đến đây?”
Địa Ma lão quỷ nghe được ý trào phúng trong lời nói của Tô Thiên, ánh mắt nhất thời lóe ra hàn quang, nói:
“Tô Thiên, ngươi thật sự nghĩ lão phu e ngại Mang Thiên Xích sao? Hơn nữa, cho dù ta có kiêng kị hắn thì ngươi cũng chưa có tư cách nói chuyện với lão phu. Hôm nay lão phu đã quyết, nếu như ngươi không giao Tiêu Viêm ra đây thì cũng đừng nghĩ mở lại nội viện.”
Địa Ma lão quỷ vừa dứt lời, sắc mặt các trưởng lão nội viện đều biến đổi, trên mặt xuất hiện lửa giận. Lão gia hỏa này cũng quá ngang ngược rồi.
“Ha ha, có thể khiến cho một cường giả như vậy nhớ kỹ tên tuổi tại hạ, thật làm ta ngoài ý muốn…” Một tiếng cười trong trẻo đột nhiên vang lên trên quảng trường. Sau lưng Tiêu Viêm hiện ra hỏa dực màu xanh biếc, khẽ rung lên rồi nhanh chóng xuất hiện trên không trung bên cạnh Tô Thiên, nhìn Địa Ma lão quỷ cười nói.
Sau khi Tiêu Viêm hiện thân, Tiểu Y Tiên cùng Tử Nghiên cũng nhanh chóng theo sát, thân hình khẽ động đã xuất hiện trên không, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đoàn người của Địa Ma lão quỷ.
“Ngươi là Tiêu Viêm?” Ánh mắt âm lãnh của Địa Ma lão quỷ chậm rãi dời đến trên người Tiêu Viêm, âm thanh lành lạnh phát ra, dù đang là ban ngày cũng khiến người khác cảm nhận được một cỗ hàn khí tràn ngập.
“Ha ha, Địa Ma tiền bối, hắn chính là Tiêu Viêm, kẻ đã giết chết ba người Phương Ngôn. Bồ Đề Hóa Thể Tiên cũng nằm trong tay hắn.” Còn không đợi Tiêu Viêm đáp lời, Hàn Phong đứng bên cạnh đã nhanh chóng cướp lời, cười nói. Dứt lời, hắn còn âm lãnh lườm Tiêu Viêm một cái, ý cười trong mắt hết sức rõ ràng. Xem ra hắn đã bỏ ra không ít tâm tư để đẩy Tiêu Viêm vào chỗ chết.
Địa Ma lão quỷ khẽ gật đầu, khuôn mặt khô cằn không biểu lộ hỉ nộ, ánh mắt sâu kín như quỷ hỏa nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, ngữ khí bình thản nói:
“Ngươi tự mình theo ta đi, hay là để lão phu ra tay đánh gãy tứ chi rồi mang đi?”
“Địa Ma lão quỷ, muốn giương oai cũng phải nhìn xem đây là đâu! Nơi này là nội viện, không phải Ma Viêm cốc của ngươi! Lão phu hôm nay cũng muốn xem thử, nếu ngươi dám động thủ tại nội viện, ta dù liều cái mạng già này cũng phải cho ngươi biết rằng Già Nam Học Viện không phải là nơi dễ bị ức hiếp!” Ánh mắt Tô Thiên bỗng nhiên trừng lên, lớn tiếng quát.
Theo tiếng quát gay gắt của Tô Thiên, bầu không khí nơi đây nhất thời trở nên căng thẳng. Ai cũng biết, hôm nay khó có thể tránh khỏi một trận khổ chiến…
“Hắc hắc, thật là uy phong a, không hổ là Đại trưởng lão nội viện. Bất quá, ngươi nghĩ mình là Mang Thiên Xích sao?” Địa Ma lão quỷ cười quái dị một tiếng, chợt giọng the thé nói: “Nếu ngươi thật muốn nhúng tay, lão phu cũng không ngần ngại cho ngươi chút giáo huấn trước mặt các đệ tử nội viện, miễn cho ngày sau nói chuyện lại đắc tội với người khác. Ba vị trưởng lão Ma Viêm cốc của ta chết trong tay Tiêu Viêm, hôm nay kẻ nào dám trợ giúp hắn, chính là kẻ địch của Ma Viêm cốc ta!”
“Ta nghĩ có lẽ mục đích thật sự của ngài chính là Bồ Đề Hóa Thể Tiên đi. Ài, lấy cớ cũng không tệ, quả nhiên sống càng lâu da mặt cũng càng ngày càng dày.” Tiêu Viêm đột nhiên nhàn nhạt cười nói.
“Miệng lưỡi bén nhọn!” Ánh mắt Địa Ma lão quỷ lóe ra hàn quang, năm ngón tay vừa động, năm đạo hàn khí sắc bén từ đầu ngón tay bạo xuất, mang theo kình phong hung hãn bắn thẳng đến đầu Tiêu Viêm.
Năm đạo hàn mang còn cách đầu Tiêu Viêm chừng một trượng thì một bạch ảnh đột ngột thiểm ra, khí thế bàng bạc như núi lửa phun trào nhanh chóng bộc phát. Đấu khí màu xám nhàn nhạt trực tiếp chấn nát năm đạo đấu khí sắc bén kia. Bất quá, bạch ảnh cũng khẽ run lên, phát ra một tiếng kêu khẽ, lui về sau vài bước.
Tiêu Viêm thấy Tiểu Y Tiên bị đẩy lui, sắc mặt cũng trầm xuống, vội vàng hỏi:
“Không sao chứ?”
“Không có việc gì. Cẩn thận một chút, lão gia hỏa này thực lực cực mạnh, hơn nữa trong đấu khí tràn ngập hàn khí. Lấy thực lực hiện tại của ngươi, nếu bị đánh trúng sẽ bị tổn thương không nhỏ.” Tiểu Y Tiên lắc đầu, chợt trịnh trọng nhắc nhở hắn.
“Di?”
Công kích bị đánh tan, Địa Ma lão quỷ ánh mắt lóe lên, nhìn Tiểu Y Tiên bất ngờ hiện ra trước mặt Tiêu Viêm, chậm rãi nói:
“Không ngờ tuổi còn trẻ như vậy mà đã đạt đến cấp bậc Đấu Tông, thật khiến người ta ngạc nhiên a. Chẳng lẽ bây giờ tiến giai Đấu Tông đã trở nên dễ dàng như vậy sao?”
“Ngươi nghĩ ai cũng như ngươi sao, tu luyện nhiều năm như vậy cũng không có gì tiến bộ?” Tiêu Viêm cười lạnh, không hề cho lão gia hỏa này chút mặt mũi nào.
Nghe được lời châm chọc của Tiêu Viêm, mí mắt Địa Ma lão quỷ hung hăng giật lên, trong mắt hiện lên hung quang. Thiên phú của hắn không tính là kém, nếu không cũng đã không thể đạt tới được cấp độ này. Nhưng nếu so sánh cùng Mang Thiên Xích hay những lão gia hỏa cùng thế hệ năm đó rời khỏi Hắc Giác Vực, thiên phú của hắn cũng chỉ có thể xếp hạng chót. Hiện giờ Mang Thiên Xích đã sớm trở thành cường giả Đấu Tôn, còn hắn thì vẫn dậm chân tại chỗ ở cảnh giới Đấu Tông. Đây vẫn luôn là nỗi đau trong lòng hắn, hiện giờ Tiêu Viêm nói như thế chính là hung hăng đâm một đao vào vết thương ấy.
“Địa Ma tiền bối không cần để ý tới tiểu tử này, hắn xưa nay mạnh miệng. Hiện tại nói nhảm với hắn không có tác dụng, cứ trực tiếp động thủ bắt hắn đi, nhổ từng cái răng xuống, sau đó lại cắt lưỡi đi, lúc đó xem hắn còn huênh hoang được thế nào.” Hàn Phong đứng bên cạnh hắc hắc cười lạnh nói.
“Tô Thiên hãy để cho ta, còn Tiêu Viêm cùng nữ tử áo trắng kia liền giao cho Địa Ma tiền bối. Lấy thực lực của ngài đi thu thập bọn họ quả thực không khó.” Hàn Phong nói xong, trong mắt thoáng qua một tia giảo hoạt khó có thể phát hiện. Trên người Tiêu Viêm đầy rẫy bí ẩn, hơn nữa Tiểu Y Tiên thần bí cũng khiến hắn có chút kiêng kị. Hiện giờ có cơ hội, hắn liền lập tức để cho Địa Ma lão quỷ ra tay giải quyết, còn hắn thì chọn Đại trưởng lão Tô Thiên, một mục tiêu dễ đối phó hơn nhiều.
Địa Ma lão quỷ khẽ gật đầu, trong hai tròng mắt hãm sâu xuất hiện sát ý vô cùng dữ tợn.
Chúng trưởng lão nội viện nhận thấy được sát ý âm trầm của Địa Ma lão quỷ, đều đề phòng hẳn lên, đấu khí hùng hồn trong cơ thể chậm rãi chảy xuôi, tùy thời chuẩn bị ứng phó mọi tình huống.
Khi không khí trên bầu trời trở nên căng thẳng, phía dưới, đông đảo đệ tử nội viện cũng không khỏi tặc lưỡi. Đối với việc Tiêu Viêm không chút khách khí với một cường giả Đấu Tông đã thành danh từ lâu, bọn họ trong lòng vừa thầm bội phục. Không hổ là nhân vật truyền kỳ của Già Nam Học Viện, phần khí phách này không ai có thể bì được.
Bất quá, ngoài bội phục thì bọn họ cũng cảm thấy lo lắng, đối phương dù sao cũng là một tồn tại cùng thời đại với vị Viện trưởng đại nhân thần bí kia a…
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh