Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 890: CHƯƠNG 879: ĐỐI CHIẾN ĐỊA MA LÃO QUỶ

Quỷ trảo đen kịt âm hàn đang phóng đại cực nhanh trong con ngươi. Giữa vô số tiếng kinh hô vang lên, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không hề biến đổi, khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, thủ ấn đã sớm chuẩn bị trong tay tức thì ngưng tụ!

“Oành!”

Một tiếng động trầm thấp vang lên, đôi cốt dực dài tầm trượng đột ngột bung ra từ sau lưng Tiêu Viêm. Cánh khẽ rung, cuồng phong gào thét, sấm sét vang rền, thân hình hắn bỗng chốc trở nên hư ảo.

“Xuy!”

Quỷ trảo sắc bén nhanh như điện xẹt đánh tới, sau khi xuyên qua yết hầu của Tiêu Viêm thì lại vô thanh vô tức lướt qua.

Thủ trảo vừa chạm đến tàn ảnh, đồng tử của Địa Ma Lão Quỷ đã khẽ co rụt lại, lão hừ lạnh một tiếng, hàn khí trong lòng bàn tay tuôn ra, trực tiếp chấn vỡ tàn ảnh thành hư vô, đoạn chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thản nhiên nói: “Thảo nào ba tên Phương Ngôn đều chết trong tay ngươi. Với trình độ này, đừng nói là bọn chúng, cho dù là một vài cường giả Đấu Tông bình thường cũng khó lòng địch lại. Lão phu càng lúc càng có hứng thú với ngươi rồi đấy.”

Một màn kinh tâm động phách vừa rồi khiến trái tim không ít đệ tử bên dưới đập loạn nhịp. Bọn họ vội nhìn theo tầm mắt của Địa Ma Lão Quỷ, rồi trong mắt tức thì hiện lên vẻ kinh ngạc.

Trên bầu trời, hắc bào thanh niên đang vỗ cánh lơ lửng. Phía sau lưng, một đôi cốt dực dài tầm trượng đang từ từ dang rộng. Không gian khẽ chấn động, mơ hồ còn có tiếng sấm vang vọng. Ánh mặt trời từ trên chín tầng trời chiếu xuống đôi cốt dực trong suốt như ngọc thạch, làm nó lóe lên những tia sáng chói mắt. Một màn hoa lệ này được tất cả mọi người thu vào trong mắt. Trong mắt một vài thiếu nữ, tinh quang lấp lánh, hình tượng Tiêu Viêm giờ phút này quả thực giống như bạch mã hoàng tử trong mộng của các nàng, đặc biệt là người này còn sở hữu thực lực mạnh mẽ hơn hoàng tử gấp bội phần.

“Tên này, sao lúc nào cũng thích làm người ta kinh hãi thót tim vậy chứ?” Trên đài cao, Ngô Hạo lau mồ hôi lạnh trên trán, cười khổ nói với đám người Tiêu Ngọc, Hổ Gia.

Tiêu Ngọc khẽ gật đầu. Hôm nay, nàng vẫn mặc một bộ trang phục của Hóa Đạo Sư. Loại bào phục này vốn có chút rộng rãi, nhưng khi mặc trên dáng người thon thả của Tiêu Ngọc lại vô cùng vừa vặn, khí chất mê người như có như không tỏa ra, khiến không ít ánh mắt của các nam đệ tử xung quanh lặng lẽ đổ dồn về phía nàng.

Đối với những ánh mắt đó, Tiêu Ngọc chưa từng để tâm. Cái cổ thon dài trắng như tuyết tựa cổ thiên nga của nàng hơi ngẩng cao, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú vào hắc bào thanh niên trên không trung, hàm răng khẽ cắn đôi môi mọng đỏ, trong mắt hiện lên một tia lo lắng, che giấu một chút tình cảm khác thường.

“Địa Ma Lão Quỷ không phải hạng tầm thường. Tuy thực lực của Tiêu Viêm không yếu, lại có vị nữ tử thần bí kia tương trợ, có thể cùng lão quỷ này giao chiến, nhưng phần thắng cũng cực thấp. Ngô Hạo, chuẩn bị một chút, nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì lập tức động thủ. Mặc dù chúng ta liên thủ cũng không thể gây thương tổn gì cho Địa Ma Lão Quỷ, nhưng ít nhất cũng có thể kéo dài thời gian.” Hổ Gia nói với vẻ mặt có chút ngưng trọng.

Ngô Hạo chậm rãi gật đầu, bàn tay khẽ nắm chặt huyết sắc trọng kiếm sau lưng. Nếu thật sự cần hắn ra tay, hắn sẽ không chút do dự.

Trên bầu trời, Tiểu Y Tiên thấy Tiêu Viêm tránh được công kích của Địa Ma Lão Quỷ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Thân hình nàng vừa động liền chủ động bay đến bên cạnh Tiêu Viêm, đôi mắt đẹp cảnh giác nhìn Địa Ma Lão Quỷ. Thực lực và sự gian xảo của người này không nằm ngoài dự liệu của nàng.

Ánh mắt Địa Ma Lão Quỷ vẫn bình thản không chút gợn sóng, lão nhìn chằm chằm vào hai người Tiêu Viêm, chân khẽ đạp hư không, cứ thế từng bước từng bước ép tới. Theo mỗi bước chân của lão, hàn khí quanh thân càng lúc càng đậm đặc, đến cuối cùng, nhiệt độ nơi đây đột ngột hạ xuống rất nhiều, không ít người thực lực yếu kém không nhịn được mà run lên từng chặp.

Thấy Địa Ma Lão Quỷ có thể chỉ bằng đấu khí của bản thân mà ảnh hưởng đến nhiệt độ một vùng, trong mắt Tiểu Y Tiên cũng hiện lên vẻ ngưng trọng. Với bản lĩnh này, chỉ sợ thực lực của lão gia hỏa này ít nhất cũng đã đạt tới Thất Tinh Đấu Tông. Cấp bậc này so với nàng cao hơn đến bốn tinh, chênh lệch lớn như vậy, dù nàng có Ách Nan Độc Thể cũng cực kỳ khó bù đắp. “Xem ra hôm nay, lại phải có một trận huyết chiến rồi. Đối mặt với cường giả bực này, chỉ sợ ngay cả Tiêu Viêm trong lòng cũng không nắm chắc.” Trong lòng thầm than một tiếng, ánh mắt Tiểu Y Tiên dần trở nên sắc bén, gắt gao nhìn chằm chằm vào Địa Ma Lão Quỷ đang ngày càng áp sát. Ngay lập tức, vòng eo nhỏ nhắn mạnh mẽ uốn lượn, thân hình nàng trực tiếp hóa thành một vệt sáng trắng mờ ảo, mang theo kình phong hung hãn, lao thẳng về phía Địa Ma Lão Quỷ.

Tiêu Viêm dù có cốt dực hỗ trợ, tốc độ cực nhanh, nhưng cũng không thể chính diện chống lại Địa Ma Lão Quỷ. Nếu thật sự đối chiến, chỉ cần đối phương tìm được sơ hở tấn công, e rằng chỉ sau vài chiêu là có thể khiến Tiêu Viêm trọng thương, thậm chí mất mạng. Vì vậy, dù biết mình không phải là đối thủ của lão quỷ, nàng vẫn phải ra tay.

Thấy Tiểu Y Tiên dẫn đầu công tới, Địa Ma Lão Quỷ cười lạnh, hàn khí đen kịt lượn lờ trên đầu ngón tay, chợt mười ngón tay đột nhiên búng ra liên tục.

“Thiên Huyễn Huyền Băng Thứ!”

“Phốc! Phốc! Phốc!”

Theo mười ngón tay của Địa Ma Lão Quỷ chuyển động, vô số băng trùy màu đen kịt quỷ dị hiện ra từ đầu ngón tay, thế như phô thiên cái địa bắn về phía Tiểu Y Tiên, mang theo kình phong sắc bén, ma sát với không khí tạo ra những tiếng rít chói tai, làm màng nhĩ mọi người ê ẩm, da đầu tê dại.

Những băng trùy màu đen này nhìn như không có gì nổi bật, nhưng kình phong sắc bén ẩn chứa bên trong lại cực kỳ kinh khủng. Với thế công như mưa rào mùa hạ thế này, chỉ sợ một cái thôi cũng đủ để trực tiếp đánh chết một cường giả Đấu Hoàng. Bởi vậy có thể thấy, thứ nhỏ bé này thực sự không hề đáng yêu như vẻ ngoài của nó.

Gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ ngưng trọng khi nhìn màn mưa băng trùy đang lao đến, Tiểu Y Tiên cũng không dám chậm trễ, tay áo vung lên, từng luồng đấu khí màu tro tím cuồn cuộn trào ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một bức tường khí vững chắc.

“Xuy! Xuy! Xuy!”

Băng trùy nhanh như điện xẹt đánh tới, chỉ trong chớp mắt đã như một đàn ong vỡ tổ, liên tiếp không ngừng oanh kích vào tường khí màu tro tím. Nhưng những băng trùy này vừa chạm vào tường khí liền bị độc lực ăn mòn, hóa thành một vũng chất lỏng rồi nhanh chóng rơi xuống.

“Băng Ngưng Kiếm Quyết!”

Thấy ngày càng nhiều băng trùy bị hóa giải, Địa Ma Lão Quỷ cười nhạt, đôi tay khô héo mạnh mẽ kết ấn, rồi lớn tiếng quát.

Tiếng quát vừa dứt, chỉ thấy những băng trùy vừa lao vào trong tường khí liền tụ lại với nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chúng đã dung hợp thành một thanh băng kiếm đen kịt dài tầm trượng. Băng kiếm vừa thành hình, một luồng hàn khí cuồng bạo liền tràn ra, mạnh mẽ chống lại lực ăn mòn của tường khí, mũi kiếm sắc bén không chút khách khí đâm thẳng về phía Tiểu Y Tiên.

“Thực Độc Ma Thủ!”

Nhìn thấy sự biến hóa đột ngột của những băng trùy, sắc mặt Tiểu Y Tiên cũng biến đổi. Nàng kiều xích một tiếng, tường khí lập tức hóa thành một bàn tay khổng lồ màu tro tím, bàn tay ấy mở rộng, trực tiếp tóm lấy thanh băng kiếm đen kịt kia. Lực ăn mòn mãnh liệt cùng hàn khí cuồng bạo kịch liệt va chạm, phát ra từng tràng âm thanh “xèo xèo” chói tai.

Nhìn Tiểu Y Tiên đang gắng gượng chống đỡ, khóe miệng Địa Ma Lão Quỷ nhếch lên một nụ cười âm lãnh. Lão chợt nhẹ giọng quát: “Nổ!”

“Oành! Oành!”

Tiếng quát vừa vang lên, băng kiếm đen kịt chợt rung lên dữ dội rồi bất ngờ nổ tung. Lực nổ mạnh mẽ trực tiếp chấn vỡ bàn tay khổng lồ màu tro tím thành hư vô. Hơn nữa, băng kiếm sau khi nổ tung không hề biến mất mà hóa thành vô số băng nhận nhỏ xíu, nhanh như chớp xuyên qua tường khí, bắn thẳng về phía Tiểu Y Tiên.

Biến cố bất ngờ này khiến Tiểu Y Tiên kinh ngạc. Trong lúc nguy cấp, mũi chân nàng vội điểm nhẹ, thân hình cấp tốc lùi lại. Nhưng dù phản ứng rất nhanh, nàng vẫn không kịp tránh hoàn toàn, không ít băng nhận đã lướt qua, cắt rách quần áo và da thịt, khiến máu tươi rỉ ra.

Hai gã cường giả Đấu Tông giao chiến nhanh như điện quang hỏa thạch, nhưng ẩn chứa hung hiểm vô cùng, hầu như chiêu nào cũng là sát chiêu, tùy thời có thể đoạt mạng đối phương. Một màn kinh tâm động phách như vậy khiến không ít đệ tử toát mồ hôi lạnh.

Nhìn những vết thương do băng nhận gây ra trên người Tiểu Y Tiên, Địa Ma Lão Quỷ biến ảo thủ chưởng, mấy mảnh băng nhận còn dính máu tươi tức thì bay ngược trở về, cuối cùng hóa thành từng luồng hàn khí đen kịt chui vào trong cơ thể lão.

“Có thể ở độ tuổi này tiến vào cấp bậc Đấu Tông, ngay cả lão phu cũng không thể không thừa nhận thiên phú của ngươi quả thực kinh người. Nhưng mà, ngươi cũng chỉ là một Tứ Tinh Đấu Tông mà thôi, muốn chống lại ta thì còn kém xa lắm. Hôm nay nếu ngươi đồng ý rời đi, lão phu cam đoan sẽ không làm khó ngươi.” Địa Ma Lão Quỷ liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên, thản nhiên nói.

Ánh mắt lộ ra một tia châm chọc nhìn lại Địa Ma Lão Quỷ, trong mắt Tiểu Y Tiên hiện lên vẻ cười nhạo, miệng xinh khẽ mấp máy: “Lời nói ấu trĩ.”

Địa Ma Lão Quỷ vừa định cất tiếng cười to thì chân mày đột nhiên nhíu lại. Lão chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, thấy trên bàn tay Tiêu Viêm, một thủ ấn ẩn chứa kình phong sắc bén đang nhanh chóng thành hình. Lão cảm nhận được năng lượng của thủ ấn này có chút không tầm thường…

Khi ánh mắt của Địa Ma Lão Quỷ vừa nhìn tới, thủ ấn của Tiêu Viêm cũng đột nhiên ngưng kết, trong mắt xẹt qua một tia ngoan độc, trong lòng hét lớn một tiếng.

“Phiên Hải Ấn!”

Lúc trước được Tiểu Y Tiên tận lực kéo dài thời gian, Tiêu Viêm đã trực tiếp thi triển ra Đế Ấn Quyết đệ nhị ấn – Phiên Hải Ấn. Bởi vì hắn biết thực lực của đối thủ lần này rất mạnh, một gã cường giả Thất Tinh Đấu Tông, với thực lực của hắn bây giờ, đấu kỹ tầm thường căn bản không thể nào gây thương tổn cho lão. Do vậy, vừa ra tay đã là một chiêu cực mạnh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!