Nhìn thấy dáng vẻ của hai lão giả hôi bào, nhóm người Tiêu Viêm cũng ngẩn ra, chợt quay đầu đưa mắt nhìn về phía trước, nhưng chỉ thấy một khoảng không gian hư vô trống rỗng, không một bóng người, cũng không có lấy nửa điểm dao động năng lượng.
Tuy trong lòng còn nghi hoặc, nhưng nhóm người Tiêu Viêm cũng hiểu rõ, với thực lực của hai vị này, tự nhiên không thể nào làm ra hành động vô nghĩa. Bọn họ đã nói như vậy, chắc chắn khoảng không gian hư vô kia ẩn chứa điều huyền diệu khó có thể phát hiện.
- Bao nhiêu năm như vậy rồi, không gian bí mật mà ngươi nói, đối với hai người chúng ta cũng chẳng có tác dụng gì!
Thiên lão nhàn nhạt cười một tiếng, sau đó khẽ phất tay áo. Theo sự lay động của ống tay áo, đám người Tiêu Viêm nhất thời cảm nhận được không gian xung quanh tản mát ra một cỗ dao động kịch liệt. Một luồng rung động tựa như gợn nước từ đầu ngón tay của ông ta khuếch tán ra, chỉ trong nháy mắt đã lan đến khoảng không gian hư vô kia.
"Xoẹt!"
Khi gợn sóng không gian lan qua, nhóm người Tiêu Viêm kinh ngạc nhìn thấy khối không gian đó đột nhiên nứt ra một cái khe đen kịt quỷ dị, sau đó một bóng người chật vật từ trong đó nhào ra.
Nhìn bóng người lao ra từ trong khe không gian, sắc mặt Tiêu Đỉnh nhất thời biến đổi. Kẻ đó chẳng phải là Địa Ma lão quỷ vừa mới bị Hủy Diệt Hỏa Liên bắn trúng hay sao? Hắn vậy mà vẫn có thể sống sót dưới Hủy Diệt Hỏa Liên?
- Lão quỷ này sao vẫn còn sống?
Vẻ mặt Tô Thiên cũng vô cùng kinh ngạc, khó tin thốt lên.
Địa Ma lão quỷ lúc này quả thật vẫn còn sống, nhưng áo bào trên người gần như đã hóa thành tro bụi. Hơn nữa, toàn thân hắn chi chít những vết thương cực kỳ gớm ghiếc, nhìn khắp người không còn một mảnh thịt lành. Máu tươi đọng lại quanh vết thương, khiến hắn trông như bị lột da rồi ném vào chảo dầu, vô cùng đáng sợ. Gương mặt vốn đã như khô lâu nay lại càng thêm kinh hãi, gần như không phân biệt được đâu là mắt, đâu là mũi. Hiển nhiên, Địa Ma lão quỷ đã dựa vào một số thủ đoạn đặc biệt để sống sót dưới Hủy Diệt Hỏa Liên của Tiêu Viêm, nhưng cái giá phải trả cũng quá lớn.
Địa Ma lão quỷ vừa hiện thân, ánh mắt đã oán độc cực độ nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Nhưng khi ánh mắt quét trúng hai lão nhân áo xám, thân thể trần trụi của hắn nhất thời khẽ run lên, trong hơi thở âm trầm đột nhiên xuất hiện một vẻ hoảng sợ khó có thể che giấu:
- Thiên Bách nhị lão? Không ngờ hai lão già các ngươi vẫn chưa chết?
Thiên lão và Bách lão ánh mắt thoáng vẻ thương hại nhìn Địa Ma lão quỷ đã bị hành hạ đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, cười nhạt nói:
- Lão quỷ ngươi còn sống, chúng ta sao có thể chết được?
Da mặt Địa Ma lão quỷ co giật, dần dần trở nên âm trầm. Hôm nay hai lão già này đã ra mặt, xem như kế hoạch của hắn đã thất bại triệt để. Với thực lực của hắn, đối phó với một trong hai người còn có chút miễn cưỡng, huống chi bây giờ đối phương có tới hai người, lại còn có nhóm người Tô Thiên đang nhìn chằm chằm ở một bên. Tình hình hôm nay thực sự không ổn rồi.
- Bách lão, Thiên lão, không thể buông tha cho lão già này! Mấy năm nay, Già Nam Học Viện chúng ta đã có không ít học viên bị Ma Viêm Cốc hãm hại. Hôm nay nếu thả hắn rời đi, ngày sau tuyệt đối là đại họa!
Trong ánh mắt Tô Thiên tràn ngập sát ý.
Nghe vậy, đôi mắt Thiên Bách nhị lão híp lại, trên khuôn mặt già nua không có mấy cảm xúc, chỉ nhàn nhạt gật đầu. Bọn họ cũng hiểu rõ, một kẻ địch có thực lực đạt tới Thất tinh Đấu Tông chính là một uy hiếp cực lớn đối với Già Nam Học Viện. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, với tâm cơ của hai lão nhân đã thành tinh này, tự nhiên là biết rất rõ điều đó.
Hai người bọn họ cũng không thể thường xuyên xuất hiện. Đạt đến cảnh giới này, họ cần phải bế quan bất cứ lúc nào để đột phá cấp độ Đấu Tông. Có khi một lần bế quan kéo dài rất lâu, dù Già Nam Học Viện có xảy ra chuyện gì họ cũng khó mà cảm ứng được. Lần này nếu không phải năng lượng của Hủy Diệt Hỏa Liên quá mức đáng sợ, e rằng cũng khó có thể kinh động họ tỉnh lại từ trong trạng thái bế quan. Lần này coi như là may mắn, nhưng lần sau chưa chắc đã được như vậy.
Dường như cảm nhận được luồng sát khí như có như không lượn lờ quanh thân Thiên Bách nhị lão, con ngươi Địa Ma lão quỷ nhất thời co rụt lại. Vừa rồi hắn cũng đã thấy, thực lực của hai lão già này hôm nay tất nhiên mạnh hơn hắn rất nhiều, hơn nữa bản thân bây giờ thương thế không nhẹ, sức chiến đấu căn bản không thể phát huy đến đỉnh phong. Nếu bọn họ thật sự hạ thủ, e rằng hôm nay hắn sẽ phải táng mạng nơi này.
Ý niệm trong đầu xoay chuyển nhanh như chớp. Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Địa Ma lão quỷ chợt trở nên băng hàn. Còn không đợi Thiên Bách nhị lão xuất thủ, hắn đã hung hăng nện một quyền lên ngực mình. Nhất thời, một ngụm máu tươi phun ra, bao bọc lấy thân thể hắn. Theo luồng huyết vụ bao phủ, không gian xung quanh thân thể Địa Ma lão quỷ nhanh chóng trở nên vặn vẹo.
- Hắn muốn chạy! Ngăn hắn lại!
Biến cố phát sinh chỉ trong nháy mắt. Đợi đến khi mọi người định thần lại, thân thể Địa Ma lão quỷ đã bị bao phủ bên trong huyết vụ. Tô Thiên phát hiện ra ý đồ của hắn, lập tức vội vàng la lên.
- Uỳnh!
Tiếng của Tô Thiên vừa dứt, đoàn huyết vụ đó đã nổ tung. Tại nơi không gian vặn vẹo, thân hình bên trong màn huyết vụ cứ như vậy mà biến mất vào hư không.
Nhìn thấy thân hình Địa Ma lão quỷ biến mất, sắc mặt nhóm người Tiêu Viêm đều biến đổi. Hôm nay vất vả lắm mới bức được lão già này đến mức này, nếu để hắn dễ dàng chạy thoát và chữa khỏi thương thế, đến lúc hắn quay lại, đối với Già Nam Học Viện và Tiêu Môn mà nói, chính là hậu hoạn vô cùng lớn.
- Bách lão, Thiên lão, mau đuổi theo, không thể để lão già kia chạy thoát!
Tô Thiên trong cơn lo lắng, chỉ có thể quay sang Thiên Bách nhị lão gấp giọng thúc giục.
- Ha ha, không cần nóng vội, yên tâm, lão quỷ này không trốn thoát được đâu.
Thiên lão cười cười, ánh mắt chợt hướng về phía Bách lão nói:
- Lần này do ngươi ra tay đó.
- Vẫn là cái trò Không Gian Huyết Độn nhàm chán này!
Bách lão gật đầu, trong âm thanh khàn khàn lộ ra một tia trào phúng, chậm rãi nói:
- Nhiều năm như vậy vẫn chỉ là Thất tinh Đấu Tông. Hôm nay, ta sẽ giải quyết một ít ân oán trước đây!
Dứt lời, thân hình Bách lão nhẹ nhàng khẽ động, tựa như thuấn di, lặng lẽ không tiếng động xuất hiện ở nơi cách đó mấy trăm thước. Cứ lóe lên mấy lần như vậy, rồi biến mất khỏi tầm mắt của đám người Tiêu Viêm.
Nhìn tốc độ kinh khủng của Bách lão, Tiêu Viêm không khỏi lau mồ hôi lạnh, lẩm bẩm nói:
- Đây chính là tốc độ của cường giả Đấu Tôn sao?
Sau khi tận mắt chứng kiến thủ đoạn kinh người của Thiên Bách nhị lão, Tiêu Viêm tự nhiên đã coi hai người họ là cường giả cấp bậc Đấu Tôn.
- Đấu Tôn ư? Ngươi đã quá coi trọng hai lão già chúng ta rồi. Đây mới chỉ là thi triển một chút không gian chi lực thô thiển mà thôi, so với Đấu Tôn chân chính, khoảng cách vẫn còn kém không ít.
Nghe được lời than thở của Tiêu Viêm, Thiên lão không khỏi cười nhạt nói.
Nghe thế, Tiêu Viêm nhất thời kinh ngạc:
- Như vậy cũng không thể xưng là cường giả Đấu Tôn sao?
- Ta và Bách lão nhiều lắm cũng chỉ có thể tính là Cửu tinh Đấu Tông. Tuy nói chỉ còn kém Đấu Tôn một tinh, nhưng khoảng cách một chút này, hai người chúng ta đã mất mấy chục năm công sức mà vẫn không thể đột phá thành công! Cũng có thể nói, cuộc đời này coi như vô vọng đột phá!
Thiên lão khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi nói.
Tiêu Viêm lặng đi. Con đường tu luyện của hắn, tuy phải nỗ lực hơn người thường khó có thể tưởng tượng, nhưng tóm lại cũng coi như bằng phẳng. Cái tư vị mấy chục năm không có chút tiến triển nào, hắn chưa từng nếm thử qua, cũng không muốn nếm thử. Có lẽ đó là con đường mà rất nhiều người phải đi, nhưng hắn biết, bản thân tu luyện Phần Quyết, con đường thu hoạch lực lượng sẽ không giống với người thường, nhưng đồng dạng, con đường này cũng tồn tại nguy hiểm lớn hơn rất nhiều so với cách tu luyện bình thường.
- Với trạng thái hiện tại của Địa Ma lão quỷ, không thể trốn thoát được sự truy tung của Bách lão. Hơn nữa năm đó hai người bọn họ cũng có chút ân oán, hôm nay vừa lúc giải quyết sạch sẽ, cho nên các ngươi sau này cũng không cần lo lắng nữa. Mặt khác, hai người chúng ta cũng không thể ở lại lâu, chờ sau khi sự tình xong xuôi sẽ tiếp tục bế quan. Mọi chuyện của Già Nam Học Viện, đành phải giao cho ngươi rồi.
Thiên lão quay đầu, nhìn Tô Thiên thản nhiên nói.
Tô Thiên khẽ gật đầu, dẫn theo một vài trưởng lão Nội viện phía sau đi trấn an các học viên.
Nhân lúc không có gì ngăn cản, ánh mắt Tiêu Viêm cũng quét ra xung quanh, chợt trong lòng không khỏi hơi trầm xuống. Hóa ra cái tên giảo hoạt Hàn Phong kia, lúc trước vừa thấy Thiên Bách nhị lão xuất hiện liền đã bỏ trốn đầu tiên.
- Tên khốn này, chạy trốn thật nhanh!
Tiêu Viêm thấp giọng mắng một câu. Vốn hắn còn muốn bắt lấy tên này, xem có thể từ hắn moi được một ít tin tức về Hồn Điện cùng với nơi giam giữ Dược Lão hay không.
- Thôi bỏ đi, sau này còn có cơ hội. Thương thế của ngươi thế nào rồi?
Tiểu Y Tiên ở một bên an ủi, sau đó cau mày hỏi. Hiện tại khí tức của Tiêu Viêm cực kỳ bất ổn, sắc mặt cũng tái nhợt, hiển nhiên lúc trước thi triển Hủy Diệt Hỏa Liên đã tạo thành phản phệ không nhỏ đối với hắn.
- Vẫn ổn, tịnh dưỡng một thời gian ngắn là có thể bình phục. Nhưng thật ra… lúc trước lại phải giải phóng Ách Nan Độc Thể.
Tiêu Viêm khoát tay, lau đi vết máu đọng trên khóe miệng, thở dài nói.
Tiểu Y Tiên vén lọn tóc trắng vương trên trán, mỉm cười nhưng không nói gì.
- Ài, yên tâm đi, đợi tìm được loại tài liệu cuối cùng, khi đó ngươi sẽ khỏi.
Thấy vẻ mặt không tỏ ý kiến của nàng, Tiêu Viêm cũng chỉ đành bất đắc dĩ nói.
Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, chợt thanh âm dịu dàng vang lên:
- Hai vị lão tiên sinh này thực lực rất mạnh, không biết họ có thể hóa giải được Ma Độc Ban trong cơ thể ngươi hay không?
Nghe thấy vậy, trong lòng Tiêu Viêm nhất thời khẽ động. Mục đích ban đầu hắn đến Già Nam Học Viện chính là muốn tìm hiểu về vị viện trưởng thần bí cùng một số cường giả thực lực cao siêu ẩn giấu trong học viện. Hôm nay không tìm được viện trưởng, hai vị thủ hộ giả của học viện này ngược lại trở thành kỳ vọng lớn nhất của hắn. Hơn nữa, xem thủ đoạn mà hai người thi triển lúc trước, nói không chừng thật sự có thể hóa giải được Ma Độc Ban trong cơ thể hắn.