Trong phòng, ánh đèn dịu nhẹ soi rọi gương mặt biến ảo không ngừng của Tiêu Viêm, trước mặt hắn là một ngọn hỏa diễm màu nâu xám đang chậm rãi bốc lên, tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng.
Trầm mặc một lúc lâu, Tiêu Viêm cuối cùng cũng thở dài một hơi. Hắn khẽ phất tay, ngọn Hóa Sinh Hỏa màu nâu xám liền nằm gọn trong lòng bàn tay. Nhìn ngọn lửa, khóe miệng Tiêu Viêm khẽ nhếch lên thành một nụ cười khổ, rồi hút Hóa Sinh Hỏa trở lại vào cơ thể.
Đối với vùng đất Trung Châu, Tiêu Viêm thủy chung vẫn ôm trong lòng sự kiêng kị. Đó là nơi hội tụ của những cường giả đỉnh phong đến từ khắp Đấu Khí đại lục, Trung Châu chính là sân khấu to lớn và náo nhiệt nhất. Nơi đó cường giả như mây, ai cũng muốn tung hoành ngang dọc, nếu không có bản lĩnh thì chắc chắn chỉ trở thành hòn đá lót đường cho kẻ khác. Mặc dù Tiêu Viêm hiện giờ đã tiến vào cảnh giới Ngũ tinh Đấu Hoàng, có thể chen chân vào hàng ngũ cường giả, nhưng hắn hiểu rất rõ, với thực lực như vậy, nếu đặt ở Trung Châu cũng chỉ là con kiến nhỏ nhoi. Vì thế, hắn tất nhiên cần phải có một vài lá bùa bảo mệnh. Việc dung hợp bốn loại dị hỏa thành Hủy Diệt Hỏa Liên chính là chiêu thức có uy lực lớn nhất, đó cũng là lá bài tẩy cuối cùng của Tiêu Viêm.
Giữa lựa chọn tu luyện tăng thực lực và tạo ra lá bài tẩy cho mình, Tiêu Viêm đã chọn vế thứ hai. Hắn đã đáp ứng Hân Lam sẽ trợ giúp gia tộc nàng có được vị trí trưởng lão trong Đan Tháp. Dù hiện tại hắn cũng chẳng rõ việc này sẽ khó khăn đến mức nào, nhưng cũng có thể mơ hồ đoán được rằng nó sẽ không hề dễ dàng. Do vậy, hắn cần phải có thứ gì đó để bảo toàn tính mạng của mình…
Hủy Diệt Hỏa Liên chính là lựa chọn tốt nhất. Trải qua một phen thử nghiệm, trong lòng Tiêu Viêm cũng đã nắm được một vài điểm mấu chốt. Uy lực của việc dung hợp bốn loại dị hỏa tuyệt đối đủ khả năng uy hiếp cường giả Đấu Tông cấp bậc bảy tám tinh, nếu gặp phải những Đấu Tông thực lực yếu kém, nó có thể trực tiếp giết chết. Về điểm này, Địa Ma lão quỷ là minh chứng lớn nhất. Nếu lão không lĩnh ngộ được chút bề ngoài của không gian chi lực, kịp thời ẩn mình vào không gian liệt phùng, e rằng đã bị Hủy Diệt Hỏa Liên làm cho táng mạng tại chỗ. Hơn nữa, dù lão gia hỏa đó dựa vào không gian chi lực để chạy trốn nhưng cuối cùng vẫn bị thương thế thê thảm.
Bởi vậy, với uy lực to lớn của Hủy Diệt Hỏa Liên, trong lòng Tiêu Viêm tràn đầy tin tưởng. Có thứ này hộ thân, dù có hành tẩu nơi vùng đất tàng long ngọa hổ như Trung Châu, hắn cũng bớt đi nhiều lo lắng.
Ý niệm trong lòng cuộn trào như sóng dữ, Tiêu Viêm cũng đã có quyết định, đem Hóa Sinh Hỏa lưu lại trong cơ thể để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào sau này.
Hóa Sinh Hỏa này là do đấu khí cả đời của ba trưởng lão Ma Viêm Cốc là Phương Ngôn ngưng tụ thành. Nếu chỉ dùng phương pháp bảo quản thông thường, tất nhiên nó sẽ tiêu tán theo thời gian. Riêng Tiêu Viêm có thể dùng dị hỏa bao bọc, giữ nó trong cơ thể nên không cần phải lo lắng Hóa Sinh Hỏa tiêu tán, hoàn toàn có thể yên tâm lưu giữ.
Cẩn thận giữ Hóa Sinh Hỏa lơ lửng trong cơ thể, Tiêu Viêm mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi lại trầm ngâm như trước. Trải qua trận đại chiến hôm nay, hắn cũng nhận thấy hoàn cảnh của bản thân ngày càng hiểm nghèo, đối thủ ngày càng mạnh mẽ, lần nào cũng phải dốc hết sức mới giải quyết được. Xem ra trước khi đến Trung Châu, cần phải tu luyện cho tốt một phen, trong thời gian nhanh nhất khiến thực lực bản thân tinh tiến, nhưng đồng thời cũng không để căn cơ trở nên bất ổn vì đột phá quá nhanh. Như thế, sau này hành tẩu ở Trung Châu cũng có được không ít lợi thế.
Hai yêu cầu này nhìn có vẻ đơn giản nhưng lại tương đối hà khắc. Việc nhanh chóng tinh tiến và việc giữ vững căn cơ là hai điều hoàn toàn trái ngược nhau. Để hai điều kiện này giao thoa, trừ phi phải tìm được một nơi tu luyện tuyệt hảo, thích hợp nhất với Tiêu Viêm. Điều kiện này thực ra cũng không có gì quá cao siêu, chỉ cần hắn tìm được một nơi mà năng lượng hỏa thuộc tính tinh thuần có thể tập trung lại. Nếu nơi này càng tĩnh lặng, sẽ càng trở nên hoàn mỹ.
Điều kiện này thoạt nghe vô cùng đơn giản nhưng khó khăn trong đó lại không ít. Xung quanh Nội Viện toàn là rừng xanh núi thẳm, tìm một nơi yên tĩnh không có gì là khó khăn, chỉ có điều năng lượng thiên địa luôn phân tán, phần lớn các thuộc tính năng lượng đều hòa quyện với nhau. Nhưng cái Tiêu Viêm cần nhất là một nơi chỉ có duy nhất năng lượng hỏa thuộc tính tồn tại. Những địa phương như thế, ngoại trừ một số nơi gần núi lửa mới có thể gặp, còn lại đều thưa thớt, rải rác. Thật không may là vùng phụ cận của Nội Viện lại chẳng có địa mạch núi lửa nào.
Tiêu Viêm cau mày trầm ngâm hồi lâu, suy nghĩ mãi cũng không tìm ra địa phương tu luyện thích hợp, đành thất vọng lắc đầu. Sau đó, bàn tay hắn khẽ lật, một quyển trục hiện ra trong lòng bàn tay. Con đường tăng cường thực lực có hai hướng: một là gia tăng thực lực bản thân, hai là tu luyện những đấu kỹ có uy lực to lớn. Một khi con đường thứ nhất đã khó có thể đạt được, Tiêu Viêm đành phải chọn con đường thứ hai. Hơn nữa, cũng thật trùng hợp là ngày trước hắn đã đấu giá thành công Lục Hợp Du Thân Xích, chỉ là chưa có thời gian nghiên cứu và tu luyện.
Cái gọi là Lục Hợp Du Thân Xích, cấp bậc còn cao hơn Diễm Phân Tích Lãng Xích của Tiêu Viêm, từ đó có thể thấy uy lực của nó cũng cao hơn nhiều.
Cũng chính vì đây là thứ không tầm thường, nên việc Tiêu Viêm bỏ công sức, tiền của ra đấu giá là hoàn toàn xứng đáng.
Quyển trục màu đỏ sậm, nhìn qua rất giống một khối thủy tinh màu đỏ, vô cùng diễm lệ. Tiêu Viêm chậm rãi mở quyển trục ra, linh hồn lực lượng từ mi tâm tràn ra, xâm nhập vào bên trong.
Linh hồn Tiêu Viêm vừa tiếp xúc với quyển trục, một luồng quang mang màu đỏ lập tức bùng phát, một thế giới lửa màu đỏ liền hiện ra trong linh hồn hắn.
Thế giới lửa là một hồ nham thạch nóng chảy, nham thạch đang không ngừng tuôn ra dày đặc, bọt khí nóng bỏng liên tục xuất hiện rồi vỡ tan. Mỗi lần bọt khí vỡ tung, trong không gian liền xuất hiện một làn sương mù nóng bỏng. Trong lòng Tiêu Viêm hiểu rất rõ, quyển trục này là do một người dùng linh hồn lực lượng khắc xuống. Chỉ có những đấu kỹ đẳng cấp cao mới thường dùng phương pháp này. Bên trong quyển trục thường được chủ nhân dùng linh hồn truyền lại những lĩnh ngộ của mình về đấu kỹ, sau đó mới truyền thừa cho người khác. Nhờ đó, người được truyền thừa gián tiếp có thể thu nạp được một ít kinh nghiệm, việc tu hành cũng trở nên dễ dàng hơn.
Linh hồn Tiêu Viêm tiến vào thế giới lửa, lơ lửng phía trên hồ nham thạch, bên cạnh hắn mơ hồ có một bóng người màu vàng, trong tay nắm một thanh xích sắt màu đỏ to chừng nửa trượng.
Thanh xích sắt đó không dày rộng như Huyền Trọng Xích của Tiêu Viêm nhưng lại có thêm vài phần linh hoạt. Còn bóng người mơ hồ bên cạnh chỉ là một chút hồn ấn của người chế tạo quyển trục mà thôi.
Không lâu sau khi bóng người mơ hồ xuất hiện, hắn liền bắt đầu di chuyển, chỉ thấy bàn chân mạnh mẽ đạp một cái, một luồng lực lượng hùng hồn liền đánh thẳng xuống hồ nham thạch, khói lửa ngập trời. Bên trong hồ, từng cơn sóng lửa cuồn cuộn dâng lên. Bóng người màu vàng lại chuyển động, xích sắt màu đỏ trong tay tạo thành một quỹ tích huyền diệu quấn quanh cơ thể.
Bóng người màu vàng vũ động xích sắt với tốc độ không nhanh, nhưng lại khiến Tiêu Viêm có cảm giác như nước chảy mây trôi, vô cùng sinh động. Xích pháp một chiêu nối tiếp một chiêu, từng đạo quang mang màu đỏ lượn lờ quanh thân, vô số nham thạch đang bắn tung tóe trên không cũng không cách nào xuyên qua được vòng phòng ngự của thân xích.
Trong sâu thẳm tâm hồn, Tiêu Viêm vô cùng khiếp sợ nhìn bóng người màu vàng đang tùy ý vũ động giữa hồ nham thạch. Với nhãn lực của hắn, có thể nhìn ra được bóng người nọ không dùng đấu khí bảo hộ thân thể mà hoàn toàn dựa vào xích pháp huyền diệu, đem bản thân bao bọc trong một tầng phòng ngự không một chút kẽ hở. Xích pháp như vậy, bất luận công kích mạnh mẽ thế nào cũng đều có thể phòng ngự, điều này làm Tiêu Viêm động tâm không thôi.
“Lục Hợp Du Thân Xích, công thủ hợp nhất, tiến là công, lui là thủ, là đấu kỹ đỉnh phong do bổn tôn sáng chế ra. Xích pháp chia làm ba cảnh giới: Liệt Hỏa, Du Thân Hỏa, Lục Hợp Hỏa. Lúc tu luyện phải tìm một chỗ có nham thạch nóng chảy, tạo nên sóng nham thạch rồi xuyên qua đó mà tu luyện. Nếu có thể đi lại tự nhiên trong sóng nham thạch mà không dựa vào đấu khí, liền được xem là đã có thành tựu. Nếu đủ chăm chỉ, luyện tập không ngừng nghỉ có thể đạt tới đại thành, công thủ hợp nhất, trong những người cùng cấp, không một ai có thể tiếp cận ngươi.”
“Dưới đây là một số điều mấu chốt để tu luyện Lục Hợp Du Thân Xích, kẻ tới sau nên cẩn thận lắng nghe.”
“Hay!”
Khi Tiêu Viêm còn đang bị xích pháp kỳ dị của bóng người màu vàng làm cho khiếp sợ thì bên trong không gian linh hồn đã vang lên một giọng nói già nua, hẳn là của người sáng tạo ra xích pháp.
Nghe thấy âm thanh già nua đó, Tiêu Viêm vội vàng ngưng thần, sau đó đem toàn bộ giảng giải về Lục Hợp Du Thân Xích ghi tạc vào trong trí nhớ.
Khi âm thanh già nua đọc xong câu khẩu quyết cuối cùng, Tiêu Viêm mới dần dần hoàn hồn, ánh mắt lại nhìn về phía hồ nham thạch một lần nữa. Nơi đó, bóng ảnh màu vàng vẫn đang không ngừng thi triển xích pháp đấu kỹ. Ánh mắt Tiêu Viêm dần trở nên sáng ngời, hắn đã hiểu ra không ít. Lúc trước hắn không có cách nào tìm ra quy luật của xích pháp, giờ đây sau khi có khẩu quyết, hắn đã tìm được một chút manh mối.
Lẳng lặng đem hơn trăm biến hóa của xích pháp ghi nhớ trong đầu, Tiêu Viêm mới thở ra một hơi khoan khoái, sự ngưng trọng trên gương mặt đã được thay thế bằng nụ cười tươi. Đấu kỹ này quả nhiên xứng đáng với cái giá bỏ ra, không chỉ có hồn ấn giảng giải xích pháp mà thời gian truyền thụ cũng không kéo dài. Đối với việc tu luyện Lục Hợp Du Thân Xích, Tiêu Viêm sẽ được rất nhiều lợi ích. Đơn giản mà nói, có hồn ấn giảng giải, ít nhất hắn cũng có thể tiết kiệm một nửa thời gian nghiên cứu.
Tâm thần thoáng động, linh hồn Tiêu Viêm chậm rãi rời khỏi quyển trục, sau đó cẩn thận cất kỹ, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Trước khi rời đi, tốt nhất nên tu luyện thành công Lục Hợp Du Thân Xích này. Tuy nhiên, cái gọi là hồ nham thạch nóng chảy, biết tìm ở đâu đây?”
Cau mày, Tiêu Viêm chậm rãi gõ ngón tay lên bàn, rồi chợt như nghĩ đến điều gì đó, ngón tay ngừng lại, trên gương mặt bất chợt hiện lên vẻ vui mừng khôn tả.
“Dưới Thiên Phần Luyện Khí Tháp, không phải có một thế giới nham thạch sao!”
Nhớ tới thế giới dưới lòng đất nơi mình đã ngủ say gần ba năm, ánh mắt Tiêu Viêm trở nên sáng rực. Năng lượng hỏa thuộc tính ở nơi đó vô cùng khổng lồ và tinh túy, nếu dùng làm nơi tu luyện, chắc chắn sẽ làm cho thực lực bản thân tăng vọt trong thời gian ngắn.
“Vậy mà thiếu chút nữa đã quên mất nơi đó…”
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽