Biến cố đột ngột trên bầu trời khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc. Từng đạo ánh mắt nhìn Hàn Phong rút bàn tay khỏi cơ thể Hiên Hộ pháp, nụ cười dữ tợn hiện lên trên mặt hắn khiến những người xung quanh không khỏi rùng mình: "Kẻ này tâm địa thật tàn độc, ngay cả đồng bọn mà cũng ra tay không chút do dự."
Thủ đoạn tàn nhẫn của Hàn Phong khiến không ít người kinh hãi, nhưng càng làm cho sự căm ghét trong lòng họ thêm sâu sắc. Trong số đó có cả Ưng Sơn lão nhân, tuy lão cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì, nhưng chuyện hạ thủ với đồng bọn đáng khinh bỉ thế này lão cũng không làm được. Hơn nữa, hôm nay Hàn Phong có thể không chút cố kỵ ra tay với Hiên Hộ pháp, vậy thì e rằng sau này, khi ra tay với mình, hắn cũng sẽ chẳng có chút gánh nặng nào.
Hàn Phong nào biết được suy nghĩ trong lòng mọi người. Sau khi dùng thủ đoạn xuất kỳ bất ý đánh chết Hiên Hộ pháp, linh hồn của y vì mất đi thần trí điều khiển mà đang từ từ trở nên hư ảo.
Hờ hững liếc nhìn linh hồn đang dần mờ nhạt trước mặt, Hàn Phong nhe răng cười, khóe miệng hiện lên vẻ tham lam. Hắn há miệng, hắc vụ trong miệng ngưng tụ thành một vòng xoáy quỷ dị, một luồng hấp lực cuồng bạo tuôn ra, trực tiếp hút linh hồn của Hiên Hộ pháp vào cơ thể.
Khi linh hồn Hiên Hộ pháp nhập vào cơ thể, thân thể Hàn Phong nhất thời run lên kịch liệt. Một luồng khí thế cuồng bạo và bàng bạc từ trong cơ thể hắn quét ra như một cơn long quyển phong, khiến không khí xung quanh dưới áp lực đó cũng bị đẩy ra hoàn toàn.
Hắc vụ nồng nặc gần như che khuất cả tâm thần, không ngừng tuôn ra từ cơ thể Hàn Phong. Theo đà khí thế tăng vọt, hình thể của hắn cũng phình to một cách rõ ràng, thậm chí một vài nơi năng lượng còn ngưng tụ thành những bọt khí sôi trào trên bề mặt da. Vẻ ngoài của Hàn Phong lúc này khiến người ta có cảm giác không rét mà run. Hiển nhiên, sau khi cắn nuốt linh hồn Hiên Hộ pháp, Hàn Phong đã chiếm được một nguồn linh hồn lực cực kỳ khổng lồ. Nguồn lực lượng này mạnh mẽ đến mức ngay cả chính hắn cũng khó lòng hoàn toàn khống chế, vì vậy mới xuất hiện tình trạng năng lượng tràn ra ngoài tạo thành những bọt khí như vậy. Hàn Phong đột ngột ra tay đánh chết Hiên Hộ pháp rồi cắn nuốt linh hồn, toàn bộ quá trình gần như không có chút chần chờ nào, hành động như nước chảy mây trôi. Vì vậy, lúc mọi người hoàn hồn trở lại thì đã cảm nhận được luồng khí thế bàng bạc đang trào ra từ cơ thể Hàn Phong.
Luồng khí thế này ngay cả Tiểu Y Tiên cũng có phần không bì kịp. Dựa theo dự tính, thực lực của Hàn Phong lúc này hẳn đã đạt đến đỉnh phong Ngũ tinh Đấu Tông, so với Tiểu Y Tiên còn mạnh hơn một bậc.
Cảm nhận được khí thế tràn ra từ cơ thể Hàn Phong, Tiêu Viêm cũng khẽ cau mày. Cảnh tượng cắn nuốt linh hồn ghê tởm này không phải lần đầu hắn nhìn thấy. Dường như những kẻ thuộc Hồn Điện phần lớn đều biết loại chiêu thức khiến người ta vô cùng chán ghét này. Dựa vào việc cắn nuốt linh hồn đồng bạn để tăng cường thực lực bản thân, tuy sau này sẽ có di chứng cực lớn, nhưng ít nhất nó có thể giúp bọn họ đạt được sức mạnh đáng gờm trong một thời gian ngắn.
"Để ta đối phó hắn." Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh, đôi mắt màu nâu tím nhìn chằm chằm vào luồng khí thế đang không ngừng tăng lên của Hàn Phong, nhẹ giọng nói.
"Cùng ra tay, giúp ta kéo dài một chút thời gian." Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, trầm giọng nói.
"Được. Tuy rằng ở trạng thái này, ta muốn đánh bại hắn quả thực có chút khó khăn, nhưng để cầm chân hắn thì ta tuyệt đối nắm chắc." Tiểu Y Tiên thản nhiên cười, gật đầu.
"Cố gắng đừng giải khai phong ấn Ách Nan Độc Thể." Tiêu Viêm nhìn nụ cười động lòng người của Tiểu Y Tiên, khẽ than một tiếng.
Hơi ngẩn ra, Tiểu Y Tiên nhẹ giọng đáp: "Không giải khai sao? Mỗi khi gặp phải đối thủ thực lực không tầm thường, nếu không giải khai phong ấn... ứng phó cũng có chút khó khăn."
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười khổ: "Để ngươi theo bên cạnh ta, vốn là muốn giúp ngươi khống chế Ách Nan Độc Thể, nhưng lại không ngờ rằng, điều đó lại khiến thời gian độc thể bộc phát ngày càng đến gần. Nếu ngày nào đó đột nhiên xảy ra chuyện, làm sao ta có thể an lòng?"
Tiểu Y Tiên nhẹ nhàng cười, nói: "Trong khoảng thời gian này, tuy có mạo hiểm, nhưng lại vui vẻ hơn rất nhiều so với lúc ta một mình ở Xuất Vân đế quốc. Cho nên nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, đó cũng là do số mệnh của ta không tốt, không liên quan gì tới ngươi."
"Ngươi cho là ta nghĩ như vậy sao?" Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu.
Tiểu Y Tiên mím đôi môi nhỏ, hàng mi thon dài chớp chớp, rồi chợt cười khúc khích: "Ta cũng không biết."
"Liếc mắt đưa tình xong rồi sao? Nếu xong rồi... thì chuẩn bị chịu chết đi." Một thanh âm lạnh lẽo hàm chứa sát ý vô cùng đột nhiên vang lên, cắt đứt cuộc nói chuyện của Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên. Hai người quay lại, nhìn thân thể Hàn Phong đang lơ lửng trên không, toàn thân bị hắc vụ che kín.
Giờ phút này, Hàn Phong dường như đã dần tiếp nhận được linh hồn lực của Hiên Hộ pháp, thực lực của hắn trong thời gian cực ngắn đã tăng vọt đến một trình độ đáng sợ. Cảm nhận được lực lượng mênh mông trong cơ thể, sự kiêng kỵ trong lòng hắn đối với Tiểu Y Tiên cũng theo đó mà tan thành mây khói, thay vào đó là sát ý lành lạnh khó có thể che giấu.
Hàn Phong lơ lửng giữa trời, hắc vụ ngập trời bao phủ quanh thân, tựa như một ma đầu vừa bò ra từ địa ngục, tràn ngập tà ác và âm lãnh.
Tiểu Y Tiên nhẹ lướt trên hư không, chậm rãi tiến về phía trước vài bước. Một luồng đấu khí màu xám tro bàng bạc từ trong cơ thể nàng gào thét trào ra như hồng thủy, quấn quanh thân hình xinh đẹp động lòng người. Một mùi hương nhàn nhạt như ẩn như hiện lan tỏa, độc khí ẩn chứa trong đấu khí mang theo lực ăn mòn mãnh liệt, khiến không khí cũng truyền đến từng trận mùi chua gắt khác thường.
Thấy Tiểu Y Tiên đã động thân, Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt hờ hững nhìn Hàn Phong một cái, sau đó chậm rãi lùi về phía sau. Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, Vẫn Lạc Tâm Viêm, thậm chí cả Cốt Linh Lãnh Hỏa cũng theo đó mà lặng lẽ hiện lên.
"Hừ!"
Nhìn thấy dị hỏa quanh thân Tiêu Viêm, Hàn Phong cũng hiểu hắn muốn làm gì, lập tức hừ lạnh một tiếng. Tiếng hừ lạnh kèm theo đấu khí hùng hồn, ngưng tụ thành thực chất khuếch tán thẳng đến Tiêu Viêm, âm ba đó thậm chí làm không gian cũng phải hơi chấn động.
Đôi mắt nâu tím của Tiểu Y Tiên xẹt qua vẻ lạnh lùng, tay nhỏ vung lên, đấu khí màu xám tro mênh mông đang lượn lờ quanh thân gào thét chuyển động, tạo thành một màn sáng đấu khí khổng lồ trước mặt.
Âm ba khuếch tán đến, cuối cùng ầm ầm đụng vào màn sáng đấu khí, làm bề mặt nó nổi lên từng trận gợn sóng.
"Xuy!"
Âm ba ầm ầm nện lên màn sáng đấu khí nhưng không thể phá vỡ, dù sao đây cũng chỉ là một đòn tiện tay thăm dò của Hàn Phong. Một kích không thành, hắc vụ quanh thân hắn cấp tốc ngưng tụ, chợt hóa thành một thanh trường kiếm hắc vụ khổng lồ trước mặt. Trên thân kiếm, từng tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền ra, thậm chí mơ hồ còn có một luồng uy áp ảnh hưởng đến linh hồn tỏa ra từ đó.
"Đi."
Sát ý trong mắt bạo tăng, Hàn Phong cong ngón tay búng ra, một tiếng quát lạnh từ trong miệng vang lên. Thanh trường kiếm hắc vụ khổng lồ kia khẽ run lên rồi từ từ trở nên hư ảo.
Nhìn thanh trường kiếm quỷ dị, trong mắt Tiểu Y Tiên xẹt qua vẻ ngưng trọng. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, thanh trường kiếm hắc vụ này hàm chứa năng lượng đáng sợ đến mức nào. Đấu khí trộn lẫn với linh hồn lực, dung hợp thành một loại lực lượng đáng sợ, so với đấu khí tầm thường thì cường hoành hơn không biết bao nhiêu lần.
Hít sâu một hơi, ngọc thủ thon dài của Tiểu Y Tiên đột nhiên kết ấn, chợt từng luồng đấu khí màu xám tro như suối phun từ trong cơ thể nàng bắn ra.
"Thiên Thực Vũ!"
Đấu khí dâng lên tận trời, ngưng tụ thành một tầng mây màu xám tro, chợt vô số giọt mưa màu xám tro ngập trời từ đó trút xuống. Những giọt mưa này nhìn như không có chút sức mạnh nào, nhưng nếu người có nhãn lực sắc bén sẽ thấy không gian nơi chúng lướt qua đều xuất hiện một vệt đen vô cùng ảm đạm.
Những giọt mưa này đều hàm chứa kịch độc. Chúng không rơi xuống mặt đất mà khi đến một khoảng cách nhất định lại lặng lẽ tiêu tán, hóa thành một luồng độc khí dâng lên, nhập vào trong hôi vân, sau đó lại hóa thành mưa trút xuống, cứ thế tuần hoàn vô tận.
Tích! Tích!
Mưa xám ngập trời giáng xuống, và trong màn mưa đó, một đạo hắc mang đột nhiên phá không hiện ra, kiếm khí bén nhọn bắn thẳng đến Tiểu Y Tiên!
Thanh trường kiếm hắc sắc khổng lồ vừa hiện thân, vô số giọt mưa xung quanh như bị một lực hấp dẫn, ngập trời vọt tới. Bề mặt thanh trường kiếm bị mưa phủ lên, phát ra từng tiếng xuy xuy rồi từ từ trở nên ảm đạm, tốc độ của nó cũng như bị hãm sâu trong vũng bùn, trì hoãn đi rất nhiều.
Hàn Phong ở phía xa, nhìn thanh trường kiếm di chuyển khó khăn, nửa bước cũng khó đi trong màn mưa, chân mày cũng nhíu lại. Thủ đoạn của Tiểu Y Tiên quả thực có chút quỷ dị, loại kịch độc này, gần như ngay cả đấu khí cũng có thể ăn mòn.
"Trước kia muốn đánh bại ngươi có lẽ có chút khó khăn, nhưng hiện tại..."
"Hồn Ngâm!"
Trên mặt hiện lên vẻ cười lạnh, thủ ấn của Hàn Phong mạnh mẽ biến đổi, một luồng linh hồn lực cực kỳ mạnh mẽ từ mi tâm dữ dội tuôn ra!
Ông! Ong!
Khi linh hồn lực của Hàn Phong khởi động, thanh trường kiếm hắc vụ cũng kịch liệt run lên, chợt một đạo sóng âm kỳ dị từ trong đó đột nhiên khuếch tán ra.
Sóng âm lọt vào tai Tiểu Y Tiên, thân thể nàng nhất thời khẽ run, cảm giác đau nhói từng cơn truyền đến từ linh hồn. Cảm nhận được nỗi đau từ linh hồn, sắc mặt nàng cũng biến đổi, thanh trường kiếm hắc vụ này còn có thể trực tiếp công kích linh hồn?
Linh hồn bị thương, đôi mắt nâu tím của Tiểu Y Tiên thoáng chốc trở nên trống rỗng. Thanh trường kiếm hắc vụ cũng bắt được sơ hở này, hóa thành một tia chớp màu đen, đột phá trói buộc của màn mưa, mang theo kình khí sắc bén tàn nhẫn bắn về phía cổ họng Tiểu Y Tiên.
Kình phong sắc bén để lại một vệt máu nhỏ trên chiếc cổ thon dài trắng như tuyết của Tiểu Y Tiên. Và cũng trong khoảnh khắc đó, sự trống rỗng trong mắt nàng đột nhiên biến mất. Đôi mắt vốn mang hai màu nâu tím, trong nháy mắt đã biến thành một bên màu tím, một bên màu xám.
Giờ khắc này, phong ấn Ách Nan Độc Thể, lại một lần nữa được giải khai.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽