Khi Tiêu Viêm còn đang cấp tốc chạy đến nơi ở của Tiểu Y Tiên, nơi này đã sớm bị một tầng năng lượng cấm chế phong tỏa. Bên ngoài tầng cấm chế, một vài trưởng lão Nội viện mặt mày ngưng trọng đang đứng trấn giữ, đồng thời sơ tán toàn bộ đệ tử ra ngoài.
Một bóng đen từ xa nhanh chóng lao đến, trong nháy mắt đã hiện ra bên ngoài tầng cấm chế. Vài vị trưởng lão Nội viện thấy thế, đang định ngăn trở nhưng khi nhìn thấy gương mặt của người mới đến liền thở phào nhẹ nhõm, hướng về phía Tiêu Viêm chắp tay thi lễ rồi nghiêng người tránh sang một bên.
“Đại trưởng lão đang ở bên trong, ngươi mau vào đi, cẩn thận độc khí,” một vị trưởng lão nói với Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm gật đầu, thân hình khẽ động liền xuyên qua tầng cấm chế. Vừa vào trong, một luồng khí độc hôi tanh nhất thời ập vào mặt hắn, nhưng khi tiếp xúc với hỏa diễm xanh biếc liền vang lên một tràng tiếng “xuy xuy”, lập tức bị nhiệt độ cực nóng thiêu đốt thành hư vô.
Không để tâm đến luồng khí độc hôi tanh xung quanh, Tiêu Viêm bước nhanh xuyên qua sân, nhìn thấy Đại trưởng lão Tô Thiên đang lo lắng đi tới đi lui trước cửa, hắn vội vàng lên tiếng: “Đại trưởng lão, đã xảy ra chuyện gì?”
Nghe thấy thanh âm của Tiêu Viêm, Tô Thiên vội vàng xoay người lại, thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi chỉ vào căn phòng, cười khổ nói: “Ta cũng không biết sao lại thế này. Hôm nay đang xem sách, đột nhiên có một trưởng lão đến bẩm báo, nói nơi này đang không ngừng tỏa ra độc khí, đã có mấy học viên vô ý trúng độc hôn mê. Ta chỉ biết vội vàng phong tỏa nơi này, vốn muốn vào trong tìm hiểu nhưng độc khí bên trong quá nồng đậm, lực ăn mòn rất mạnh, nếu ta mạnh mẽ xông vào, chỉ sợ…”
Lòng Tiêu Viêm thắt lại, vẻ bất an hiện rõ trên mặt. Hắn hít sâu một hơi rồi bước nhanh lên phía trước, đang định đưa tay đẩy cửa phòng, Tô Thiên đứng bên cạnh thoáng ngần ngừ, muốn đưa tay ngăn cản nhưng lại thôi, chỉ thở dài nói: “Cẩn thận một chút.”
Tiêu Viêm nhẹ gật đầu, bàn tay đẩy cửa phòng, đồng thời hỏa diễm xanh biếc lượn lờ bốc lên, bao bọc toàn thân hắn không một kẽ hở. Sau đó, hắn chậm rãi đi vào trong làn khói độc màu nâu tím đã tràn ngập khắp căn phòng.
Cửa phòng vừa mở, một tia khói độc liền phiêu tán bay ra. Tô Thiên vội vàng vận đấu khí bao bọc lấy nó, sau đó cẩn thận luyện hóa. Tay áo vung lên, cánh cửa vừa mở lại đóng chặt, hắn quát lớn: “Tiêu Viêm, có tình huống gì lập tức lên tiếng ngay!”
“Đại trưởng lão yên tâm, ngài cứ phong tỏa nơi này cho tốt, tuyệt đối không được để bất kỳ ai tiến vào,” trong phòng truyền ra thanh âm của Tiêu Viêm.
Tô Thiên gật đầu, chậm rãi lui lại phía sau, chăm chú nhìn căn phòng. Sau một lúc chần chờ, hắn liền kết động thủ ấn, một đạo đấu khí hùng mạnh bạo phát ra, đem căn phòng vây kín lại. Làm xong việc đó, hắn vẫn có chút không yên lòng, lại thi triển không gian chi lực, tạo ra một tầng đấu khí nữa bao bọc ở bên ngoài, hình thành một lớp phòng ngự thứ hai.
Không thể trách Tô Thiên cẩn thận như vậy, đối với độc khí trong cơ thể Tiểu Y Tiên, đến hắn cũng phải vô cùng kiêng kị. Một khi độc khí này khuếch tán ra ngoài, e rằng toàn bộ Nội viện sẽ lập tức thi cốt vô tồn.
“Ai…, hy vọng Tiêu Viêm có thể giải quyết được vấn đề này.”
Làm xong tất cả, Tô Thiên mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn nhìn về phía căn phòng, cười khổ lẩm bẩm.
Độc khí dày đặc tràn ngập trong phòng, đến tầm nhìn cũng bị hạn chế gay gắt. Bất quá, dựa vào tiếng hô hấp yếu ớt vang lên, Tiêu Viêm cũng có thể xác định được vị trí của Tiểu Y Tiên. Từng lớp khói độc màu nâu tím lượn lờ khắp gian phòng, mỗi khi Tiêu Viêm bước tới, chúng lại dâng lên một trận dao động. Cũng may hắn có Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hộ thể, sức nóng cực lớn đã ngăn cách khí độc nên chúng không thể gây thương tổn gì cho hắn.
Ước chừng sau vài chục bước chân, một chiếc giường màu hồng đã hiện ra trước mắt Tiêu Viêm. Giờ phút này, trên giường, một thân thể mềm mại đang nằm co rúc trong chăn, dưới tấm chăn bó chặt lộ ra những đường cong dịu dàng uyển chuyển. Mà làn khói độc ngập tràn trong không khí chính là đang không ngừng trào ra từ cơ thể nàng.
Dường như cảm nhận được tiếng bước chân, thân ảnh trong chăn thoáng run rẩy, chợt một đôi mắt nâu tím tràn ngập sự thống khổ từ từ lộ ra. Nhìn thấy người thanh niên áo đen đang bước tới, nàng nói với giọng nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần cay đắng: “Ách Nan Độc Thể dường như bộc phát sớm rồi.”
Nghe câu nói của nàng, dù đã sớm đoán trước nhưng sắc mặt Tiêu Viêm vẫn biến đổi. Nhìn nét đau đớn lẫn vẻ tái nhợt trên gương mặt động lòng người của nàng, hắn vội vàng tiến đến, ngồi lên giường, nhẹ giọng an ủi: “Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu, còn có ta đây.”
Tiêu Viêm hiểu rất rõ, với thực lực của Tiểu Y Tiên, ít nhất nàng còn có thể áp chế Ách Nan Độc Thể thêm một năm nữa. Nhưng trong khoảng thời gian này, nàng đã vài lần tháo bỏ phong ấn, điều này khiến chất độc trong người nàng bạo phát trước thời hạn.
“Đưa tay cho ta,” Tiêu Viêm tự trách trong lòng, không dám chậm trễ nói.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên thoáng chần chờ một chút mới vươn cánh tay thon dài mảnh khảnh ra. Trên cánh tay, mơ hồ tỏa ra một cỗ độc khí quỷ dị.
Ngón tay đặt lên cổ tay Tiểu Y Tiên, một luồng hỏa diễm nhỏ bé liền từ điểm tiếp xúc thẩm thấu vào trong, sau đó nhanh chóng tiến sâu vào cơ thể nàng.
Theo luồng hỏa diễm xâm nhập, sắc mặt Tiêu Viêm cũng dần trở nên khó coi. Cơ thể Tiểu Y Tiên cơ hồ đã bị độc khí tràn ngập toàn bộ, thậm chí những độc khí này còn đang dần dần tiến về phía não bộ. Tiêu Viêm biết, một khi độc chất xâm nhập vào não, thần trí của Tiểu Y Tiên sẽ trở nên mơ hồ, đến lúc đó e rằng nàng cũng sẽ giống như những người mang Ách Nan Độc Thể khác, đi đến một kết cục vô cùng bi thảm.
Sinh bởi Ách Nan, chết cũng bởi Ách Nan!
Nhìn sắc mặt Tiêu Viêm ngày càng khó coi, linh khí trong mắt Tiểu Y Tiên cũng trở nên ảm đạm. Nàng khẽ cắn môi, thấp giọng nói: “Tiêu Viêm, trong khoảng thời gian này đi theo ngươi, cùng xem sách, thưởng nhạc, ta rất vui. Ngươi là một người bạn của ta, có lẽ là người bạn cuối cùng. Nếu ta thật sự không qua khỏi, xin ngươi đừng lưu thủ. Học viện này, ta rất thích, ta không muốn sau khi mất đi lý trí sẽ phá hủy nơi này.”
“Câm miệng! Nói linh tinh cái gì?”
Nghe những lời nói tựa như di ngôn của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm cau mày, trầm giọng quát.
Bị Tiêu Viêm khiển trách, Tiểu Y Tiên cũng không tức giận. Trên gương mặt nhợt nhạt hiện ra nét tươi cười động lòng người, nàng hơi nghiêng đầu, dựa lưng vào gối, đôi mắt nâu tím yêu mị nhìn chằm chằm vào nét mặt đang biến đổi của Tiêu Viêm. Cái cảm giác được người khác quan tâm, đã từ rất lâu rồi nàng chưa từng được hưởng thụ, cảm giác này thật tốt biết bao.
Đối với ánh mắt của Tiểu Y Tiên, lúc này Tiêu Viêm cũng không để ý tới. Hắn nhíu chặt mày, trầm ngâm suy nghĩ. Đan phương dùng để khống chế hoàn toàn Ách Nan Độc Thể vẫn còn thiếu ma hạch của Thiên Độc Hạt Long Thú, đây là một trong những dược liệu chủ chốt. Nếu không có nó mà liều lĩnh luyện chế, ngược lại sẽ lãng phí Bồ Đề Hóa Thể Tiên vô cùng khó khăn mới có được.
Đầu óc Tiêu Viêm nhanh chóng vận chuyển, muốn từ trong những phương thuốc Dược Lão lưu lại tìm ra một loại đan dược có thể tạm thời khống chế Ách Nan Độc Thể, nhưng kết quả cuối cùng lại khiến hắn thất vọng vô cùng. Ách Nan Độc Thể vốn cực kỳ hiếm thấy, Dược Lão cũng không có biện pháp hóa giải, do đó Tiêu Viêm có cố công tìm kiếm cũng chẳng được gì.
Ngay lúc Tiêu Viêm lòng như lửa đốt, tâm trạng hoang mang lo sợ, đột nhiên một âm thanh già nua mang theo sự kinh ngạc và nghi hoặc vang lên trong không trung: “Ách Nan Độc Thể? Hắc, không ngờ lão phu cả đời lại có thể thấy được thứ này đến hai lần, thật đúng là vận may.”
Nghe thấy âm thanh đó, trong lòng Tiêu Viêm nhất thời mừng như điên, vội vàng hỏi: “Diệu lão tiên sinh, ngài cũng biết Ách Nan Độc Thể? Có cách nào áp chế kịch độc phát tác không?”
“Ha hả, Ách Nan Độc Thể này danh tiếng lớn như vậy, những người đời trước ai mà không biết.” Thiên Hỏa tôn giả cười nhạt, nói tiếp: “Bất quá, bằng hữu này của ngươi tựa hồ đang ở giai đoạn bộc phát cuối cùng. Nếu không nhanh chóng phong ấn lại… một khi độc khí xâm nhập vào não, hậu quả thật khó lường…”
“Phong ấn?” Nghe thấy thế, Tiêu Viêm ngẩn người, hít sâu một hơi nói: “Diệu lão tiên sinh cũng biết biện pháp phong ấn Ách Nan Độc Thể?”
“Xem như ngươi may mắn khi gặp được lão phu. Loại phương pháp phong ấn này, e rằng số người biết đến nó trên đại lục này rất ít. Năm xưa ta cũng có một bằng hữu mang Ách Nan Độc Thể, mà phương pháp phong ấn này chính là do ta sáng chế. Chỉ đáng tiếc, việc phong ấn này chỉ có thể thực hiện một lần, hơn nữa chỉ duy trì được trong vòng ba năm. Sau ba năm, ta cũng không có cách nào phá giải Ách Nan Độc Thể nữa,” Thiên Hỏa tôn giả nhẹ thở dài nói.
Nghe xong, Tiêu Viêm cũng sững sờ, đúng là trong lúc nguy khốn lại gặp được cứu tinh. Hắn thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, phong ấn ba năm cũng đã đủ rồi. Hắn không tin trong vòng ba năm lại không thể tìm được ma hạch của Thiên Độc Hạt Long Thú.
“Phong ấn này tên là Thiên Đô Hỏa Ấn, chính là dùng công pháp thuộc tính Hỏa để mạnh mẽ áp chế độc khí. Việc ngươi sở hữu dị hỏa có thể đem hiệu quả của phong ấn đạt đến mức tốt nhất. Còn đây là phương pháp phong ấn.”
Lời của Thiên Hỏa tôn giả vừa dứt, một luồng tin tức liền tràn vào trong đầu Tiêu Viêm, được hắn nhanh chóng tiếp thu.
Tiêu Viêm nhắm mắt, một lúc lâu sau mới từ từ mở ra, sắc mặt cũng dần khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Hắn đưa mắt nhìn Tiểu Y Tiên, nhẹ nhàng cười nói: “Đã có phương pháp áp chế rồi.”
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên ngẩn người, trên gương mặt cũng toát ra vẻ mừng rỡ.
Tiêu Viêm cũng cười, chợt như nghĩ tới điều gì, không khỏi ho khan một tiếng, khó khăn thốt ra: “Việc thi triển phong ấn… cần phải cởi bỏ hết y phục.”
Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, gương mặt Tiểu Y Tiên lập tức trở nên nóng bừng.