Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 941: CHƯƠNG 929: SỨC MẠNH CỦA ĐỊA YÊU KHÔI

Một thân ảnh toàn thân trắng bạc đột ngột xuất hiện, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn một quyền của hắn đánh tan sức mạnh của Đan lôi. Chỉ e rằng, ngay cả cường giả Đấu Tông cũng khó lòng làm được.

Bầu trời yên tĩnh, Tô Thiên và Tiểu Y Tiên nhanh chóng phục hồi tinh thần, ánh mắt ngưng trọng nhìn vào bóng người ẩn trong tia chớp kia. Bọn họ nhíu mày, phát hiện ra khí tức của người nọ tuy cường hãn nhưng lại có phần cứng nhắc, tựa như một kẻ đã mất đi linh trí.

“Đây là…” Tô Thiên nhìn chằm chằm vào bóng người màu bạc, một lát sau mới hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: “Thứ gọi là Thiên Yêu Khôi sao? Tiêu Viêm thật sự đã luyện chế thành công vật này rồi ư?”

Ánh mắt Tiểu Y Tiên lóe lên vẻ kỳ dị, nàng khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Lúc trước nghe Tiêu Viêm nói, đây không phải Thiên Yêu Khôi, mà là Địa Yêu Khôi.”

“Trước đây ta và ngươi cũng từng xem qua tư liệu về Khôi lỗi, chúng được phân thành ba cấp bậc Thiên, Địa, Nhân. Khôi lỗi mà Tiêu Viêm luyện chế ra lần này đã bước vào cấp Địa, gọi là Địa Yêu Khôi…”

Tô Thiên trầm ngâm một lúc rồi nói: “Không ngờ Địa Yêu Khôi đã có sức mạnh đến bực này, không biết Thiên Yêu Khôi sẽ còn mạnh đến mức nào nữa? E rằng có thể sánh ngang với Đấu Tôn cũng không chừng.”

Tiểu Y Tiên ánh mắt rực sáng nhìn thân ảnh màu trắng bạc: “Có được khôi lỗi bực này, chúng ta lại có thêm một trợ thủ đắc lực…”

“Xem khí thế của nó, có lẽ đã đạt đến Ngũ tinh Đấu Tông, đối phó với Đan lôi này chắc sẽ không có vấn đề gì.” Tô Thiên cũng gật đầu nói.

Trong lúc Tiểu Y Tiên và Tô Thiên đang trò chuyện, Tiêu Viêm đã ngồi xuống bên thềm đá, lau đi vết máu nơi khóe miệng, thở hổn hển. Với thực lực hiện tại của hắn, chống đỡ được mấy đạo Đan lôi đã là không dễ dàng, nếu muốn chống đỡ toàn bộ, e rằng phải thi triển Phật Nộ Hỏa Liên mới có thể làm được.

Lạnh lẽo ngồi trên tảng đá, Tiêu Viêm cảm nhận được luồng lôi đình lực đang tán loạn trong cơ thể, không khỏi rùng mình mấy cái. Thứ năng lượng đáng ghét này có thể ăn mòn Đấu khí, may mà có Dị Hỏa bảo hộ nên mới không tạo thành thương tổn quá lớn. Tuy nhiên, hiệu ứng tê liệt của Đan lôi khiến Tiêu Viêm cảm thấy mệt mỏi, thậm chí việc vận chuyển Đấu khí cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Cắn răng chịu đựng, Tiêu Viêm tiến vào trạng thái tu luyện, sắc mặt mới bớt đi vài phần nhợt nhạt. Hắn ngẩng đầu nhìn lên tầng mây đen đang chớp động ầm ầm trên bầu trời, trong lòng thầm tính toán.

“Đan lôi đáng sợ này cũng sắp kết thúc, chỉ cần chống đỡ thêm vài vòng nữa là có thể thuận lợi hoàn thành.” Khóe miệng Tiêu Viêm hơi nhếch lên, hắn chậm rãi mở lòng bàn tay, bên trong xuất hiện một viên đan dược màu đỏ sẫm, tỏa ra một luồng yêu dị. Tại trung tâm viên đan dược, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được một tia sinh cơ yếu ớt. “Tiểu tử nhà ngươi, để luyện thành ngươi, ta đã tốn không ít công sức đâu.”

Nhìn viên Thiên Hồn Dung Huyết Đan trong tay, hắn cười khổ một tiếng, khẽ nói.

“Ầm!”

Ngay lúc đó, tầng mây trên cao lại một lần nữa cuộn trào, tiếng sấm sét ầm ầm vang dội. “Lại tới nữa sao?” Cảm nhận được luồng lôi đình lực kinh khủng, Tiêu Viêm nhíu mày.

Một tia chớp màu bạc khổng lồ xé toạc tầng mây, khoảnh khắc chói lòa ấy khiến cả Nội viện vốn u ám bỗng sáng bừng như ban ngày.

Uy thế của đạo Đan lôi này, dù chưa tính đến lôi đình lực ẩn chứa bên trong, cũng đã kinh khủng hơn rất nhiều so với những đạo trước đó. Theo dự đoán của Tiêu Viêm, dù là Tô Thiên cũng khó lòng chống đỡ nổi.

“Đạo Đan lôi này thật quá kinh khủng, đây mới chỉ là Thất phẩm đan dược chưa thành hình, nếu là Bát phẩm, Cửu phẩm… loại Đan lôi đó hẳn sẽ sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa.” Giữa không trung, Tô Thiên nhìn đạo thiên lôi kia mà không khỏi cảm thán.

Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, ánh mắt chăm chú nhìn vào đạo thiên lôi màu bạc đang mang theo sức phá hủy đáng sợ giáng xuống.

“Địa Yêu Khôi, lên!”

Tiêu Viêm nhìn đạo thiên lôi đang lao tới, khẽ quát một tiếng, truyền lệnh cho Địa Yêu Khôi.

Tiếng quát của Tiêu Viêm vừa dứt, Địa Yêu Khôi liền hóa thành một tia chớp, lao thẳng về phía đạo thiên lôi.

Thấy Địa Yêu Khôi định đối cứng với thiên lôi, trong Nội viện nhất thời vang lên từng tiếng kinh hô. Giữa không trung, một luồng năng lượng màu đỏ sẫm từ hai tay Địa Yêu Khôi tuôn ra, bao bọc lấy cánh tay nó.

“Ầm!”

Địa Yêu Khôi nắm chặt tay, không chút do dự tung ra một quyền. Một tiếng nổ bén nhọn vang lên, không gian xung quanh nhất thời gợn lên từng đợt sóng. Một quyền ẩn chứa lực đạo kinh người khiến cả khoảng không như ngưng đọng lại, một lúc sau, tiếng nổ kinh thiên động địa mới vang lên.

Dưới ánh mắt ngây dại của mọi người, đạo ngân lôi khổng lồ và quyền đầu của Địa Yêu Khôi va chạm dữ dội. Không gian tại điểm va chạm vỡ nát tựa một mạng nhện đen kịt, khiến tất cả không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Ngân lôi tan biến giữa không trung, nhưng Địa Yêu Khôi cũng bị một cỗ lực lượng khổng lồ hung hăng nện từ trên trời xuống. Âm thanh ầm ầm vang lên cùng với sự rung chuyển của mặt đất, Địa Yêu Khôi cuối cùng rơi mạnh xuống sân trong Nội viện. Bất quá ngay sau đó, không đợi mọi người kịp nhìn rõ, thân thể lấp lánh ngân quang của nó lại một lần nữa bay vút lên, lơ lửng trên bệ đá, đứng chắn trước mặt Tiêu Viêm như một bức tường người phòng ngự.

Thấy Địa Yêu Khôi đỡ được một đạo ngân lôi hung hãn như vậy, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt hắn lướt qua thân thể nó, rồi đột nhiên ngưng trọng.

Giờ phút này, ngân sắc quang mang trên người Địa Yêu Khôi tỏa ra rực rỡ, mơ hồ còn có điện quang lóe lên, dường như đã trở nên thuần túy hơn rất nhiều. Tiêu Viêm nhớ rõ, lúc vừa luyện chế xong, trên người nó vẫn còn tồn tại một chút tạp chất.

Đạo lôi đình kia tựa hồ đã vô tình giúp nó rèn luyện thân thể, loại bỏ đi không ít tạp chất.

Yêu khôi được luyện chế lấy màu sắc để phân biệt cấp bậc, màu sắc càng thuần túy thì thực lực càng cường đại. Nếu nói trước kia Địa Yêu Khôi chỉ ở cấp bậc trung bình trong đồng cấp, thì giờ đây, qua sự rèn luyện của lôi đình, nó đã tiến hóa không ít. “Thứ này cũng không tồi nha!”

Tiêu Viêm khẽ nhếch môi, ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút nóng rực nhìn về phía lôi vân. Nếu để nó tiếp tục hấp thu… không biết Địa Yêu Khôi có thể tiến giai đến đỉnh cấp hay không?

Ý niệm vừa lóe lên, trên bầu trời, ngân mang lại một lần nữa chớp động. Thấy thế, hắn cười hắc hắc, ra lệnh: “Tiếp tục, lên!”

Nhận được mệnh lệnh, Địa Yêu Khôi không chút chần chừ lao lên, từng quyền hung ác đánh ra, va chạm trực diện với những đạo ngân lôi giáng xuống.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Trên bầu trời, tiếng lôi đình không ngừng vang vọng. Tại đó, một thân ảnh màu bạc, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, không ngừng phát ra ngân quang, càng lúc càng chói mắt.

Cuộc đối đầu cứng rắn này kéo dài chừng nửa canh giờ, mây đen trên bầu trời cũng dần tiêu tán, lôi đình rốt cuộc cũng yếu đi. Hiển nhiên, Đan lôi lần này đã kết thúc.

Mây đen bao phủ toàn bộ Nội viện nhạt dần, cảm giác áp bức theo đó cũng tiêu tán. Khi từng luồng ánh sáng từ trên trời cao chiếu xuống, mọi người như trút được gánh nặng, thở phào một hơi… Dưới thiên uy, cảm giác thật quá mức ngột ngạt.

Theo mây đen dần tan đi, Địa Yêu Khôi hiện ra trước mặt Tiêu Viêm.

Liếc thấy ngân quang lấp lánh trên người nó dường như đã không còn chút tạp chất nào, khóe miệng Tiêu Viêm hiện lên một nụ cười hài lòng. Hắn vung tay, thu nó vào trong nạp giới, sau đó lại lấy ra một bình ngọc, cẩn thận đem viên Thiên Hồn Dung Huyết Đan cất vào.

Làm xong tất cả, hắn mới hoàn toàn nhẹ nhõm, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực, miệng lẩm bẩm: “Lôi đình lực thì sao chứ? Dưới Dị Hỏa của ta, không gì là không thể luyện hóa. Các ngươi đã dám xông vào cơ thể ta, vậy thì hãy trở thành bàn đạp giúp ta đột phá Lục tinh Đấu Hoàng đi!”

Thanh âm vừa dứt, hai mắt Tiêu Viêm từ từ nhắm lại, hai tay bắt đầu kết thủ ấn.

Trong khoảng thời gian luyện đan, Tiêu Viêm nhờ vào cái gọi là “Đan hồn cảnh” mà tấn giai tới Lục tinh Đấu Hoàng đỉnh phong, nhưng muốn đột phá vẫn còn thiếu một chút cơ duyên. Vốn dĩ hắn nghĩ rằng sẽ cần một khoảng thời gian nữa, nào ngờ lôi đình lực xông vào cơ thể lại mang đến cho hắn một cơ hội tuyệt vời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!