Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 948: CHƯƠNG 936: CHỮA TRỊ

Việc La gia có thể xuất ra một viên ma hạch Lục giai của Thiên Hạt Độc Long Thú làm thù lao khiến Tiêu Viêm cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Tuy cấp bậc của ma hạch này chưa đạt tiêu chuẩn hắn cần, còn kém một giai, nhưng bất kể thế nào, đây cũng là một vật hiếm có. Dù kém một bậc, hiệu quả có lẽ sẽ giảm đi đôi chút, nhưng ít nhất, nếu không thể tìm được ma hạch Thất giai của Thiên Hạt Độc Long Thú, thì vật này cũng là cọng cỏ cứu mạng vào thời khắc mấu chốt.

Ít nhất, có một viên ma hạch Lục giai của Thiên Hạt Độc Long Thú để dự phòng, cho dù tình hình có xấu đến đâu, cũng không đến nỗi rơi vào cảnh sơn cùng thủy tận.

Trao đổi ánh mắt với Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, nói:

- Tuy vẫn chưa đạt đến yêu cầu của chúng ta, nhưng Lục giai cũng xem như có thể chấp nhận được!

Nghe vậy, La Thành cũng thở phào nhẹ nhõm. Thiên Hạt Độc Long Thú vốn cực kỳ thưa thớt, ma hạch lại càng khó tìm. Viên ma hạch Lục giai này không biết là ai đã bán cho La gia, sau đó được lão cất giữ đến tận bây giờ. Chỉ cần xuất ra là có thể mời được một cường giả thực lực ngang ngửa với mình ra tay tương trợ, đối với La gia mà nói, lão đã chiếm được tiện nghi không nhỏ.

- Ha ha… Các vị, xin mời! Có vị tiểu thư này tương trợ, hôm nay chắc chắn có thể chữa trị xong “Không gian trùng động”.

La Thành tươi cười nói, sau đó xoay người chắp tay, đi trước dẫn đường. Tiêu Viêm thoáng chần chờ rồi cũng lập tức theo sau.

Bốn người Tiêu Viêm đi theo La Thành, xuyên qua tòa Thiên Nhai thành khổng lồ. Có lẽ vì bọn họ lần đầu đến đây nên La Thành cũng không vội đi nhanh, trên đường còn liên tục giới thiệu những danh thắng, phường thị có chút tiếng tăm. Thái độ của lão lúc này so với lần đầu gặp mặt quả thực như hai người hoàn toàn khác biệt.

Đi theo sau La Thành, bốn người Tiêu Viêm đối với lão gia hỏa đang thao thao bất tuyệt này cũng không có nhiều hảo cảm. Hơn nữa, Tiêu Viêm vẫn cảm nhận được trong lời nói của lão ẩn giấu tâm tư dò xét, rõ ràng là đang âm thầm điều tra lai lịch của bọn họ.

Đối với loại lão hồ ly này, Tiêu Viêm đã gặp qua không ít, đương nhiên hiểu được đạo lý nói nhiều tất sơ hở, cho nên hắn cũng chỉ trả lời hàm hồ cho qua chuyện, không cho La Thành bất kỳ cơ hội nào để tìm hiểu. Trải qua nhiều phen tâm cơ nhưng không thu hoạch được gì, La Thành cũng đành cười khổ trong lòng, thu hồi ý định tiếp tục truy vấn.

Sau mấy giờ di chuyển, đi qua một nửa Thiên Nhai Thành, trước mắt Tiêu Viêm hiện ra một quảng trường vĩ đại lát đá đen, chiếm một vị trí đắc địa. Diện tích quảng trường cực kỳ rộng lớn, được kiến tạo bởi một loại đá đen lạnh như băng, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng chắc chắn. Hiện tại, quảng trường đang bị người của La gia phong tỏa. Tại trung tâm quảng trường có một thạch đài cao ngất, mơ hồ có thể cảm nhận được không gian chi lực hùng hồn đang tràn ngập ra ngoài.

Được La Thành dẫn lối, bốn người Tiêu Viêm không gặp chút trở ngại nào, thuận lợi đi vào bên trong, sau đó cùng lão men theo những bậc thang cao ngất chậm rãi đi lên, chỉ mấy phút sau đã đến đỉnh thạch đài.

Thạch đài to lớn này được sắp đặt vừa vặn chiếm lấy vị trí trung tâm của quảng trường. Dưới ánh dương quang chiếu rọi, có thể từ trên cao nhìn rõ phạm vi mấy trăm mét phụ cận, thu hết mọi cảnh tượng xung quanh vào tầm mắt. Lúc này, trên thạch đài, ngoài một số cường giả của La gia, còn có hai lão giả nhìn qua không giống thuộc hạ của nhà này.

Khí tức của hai người này cũng không yếu, tuy không thể so với La Thành và Tiểu Y Tiên, nhưng cũng là cường giả Đấu Tông hàng thật giá thật. Dựa theo suy đoán của Tiêu Viêm, đây hẳn là trợ thủ do La Thành mời đến.

Sắc mặt hai lão giả này rất lạnh lùng, trong mắt lóe lên tinh quang sắc bén, những người của La gia đứng xung quanh cũng không dám chậm trễ, tỏ ra cực kỳ cung kính.

Ánh mắt Tiêu Viêm thoáng lướt qua hai người, sau đó chuyển về phía trung tâm thạch đài. Nơi đó, có một hắc động tối đen kích thước khoảng mười trượng đang chậm rãi xoay tròn, từ trung tâm phát ra từng đợt không gian chi lực ngập tràn, khiến người ta kinh hãi biến sắc. Bất quá, không gian chi lực lúc này đã có dấu hiệu hỗn loạn mơ hồ.

- Đây chính là “Không gian trùng động” sao? Quả nhiên là đại thủ bút!

Hắc động phát ra một hấp lực khác thường, có thể thấy rõ dưới ánh nắng xiên xiên chiếu xuống là một vùng không gian hắc ám vô biên, không có điểm cuối, vang vọng bên tai là những âm thanh quỷ dị tựa tiếng thét kinh tâm động phách.

Trên thạch đài, sự xuất hiện của nhóm người Tiêu Viêm lập tức hấp dẫn ánh mắt của những người khác. Khi nhìn thấy La Thành, hai lão giả mặt đầy ngạo khí cũng hướng về hắn chắp tay hành lễ, thu liễm sự kiêu ngạo, bởi thực lực của bọn họ chỉ vừa đạt đến Đấu Tông nhị tinh, so với La Thành đã tấn nhập cảnh giới Đấu Tông nhiều năm, tự nhiên còn kém rất xa.

- Ha ha… Hai vị này chính là Hàn thị nhị lão! Tại khu vực ngàn dặm quanh Thiên Nhai Thành cũng là những nhân vật thanh danh vang dội, cũng là trợ thủ do lão phu mời đến hỗ trợ chữa trị “Không gian trùng động”.

La Thành tươi cười, chỉ vào hai lão giả rồi hướng về phía Tiêu Viêm giới thiệu. Nói xong, ánh mắt của lão lại nhìn sang hai lão giả kia, cười nói:

- Mấy vị tiểu hữu đây cũng do lão phu mời đến tương trợ!

- Viện thủ? La lão, biết là ngài muốn nhanh chóng chữa trị “Không gian trùng động”, nhưng cũng không cần phải tìm mấy tên tiểu bối này đến chứ! Chẳng lẽ ngài không tin tưởng vào hai người bọn ta sao?

Nghe vậy, còn không đợi đám người Tiêu Viêm lên tiếng, một trong hai lão giả có nét mặt cao ngạo đã nhướng mày, tỏ ra hơi phật ý.

- Hừ, chỉ là hai kẻ vừa mới bước vào Đấu Tông sơ kỳ mà đã dám nói lời cuồng vọng như vậy! Đúng là không biết trời cao đất dày!

Bị khinh thường, Tử Nghiên lập tức nổi giận, khinh thị bĩu môi.

- Tiểu oa nhi nhà ngươi đến lượt nói chuyện ở đây sao? Không được nói lung tung!

Hai lão giả kia nhíu mày khó chịu, khẽ quát, ánh mắt lướt qua người Tử Nghiên, chợt sắc mặt có chút biến đổi, hiển nhiên đã nhìn ra tu vi của nàng có chút quái dị.

Đối với những lão già mắt cao hơn đầu này, Tiêu Viêm cũng lười để ý, nghiêng đầu nhìn Tiểu Y Tiên, thản nhiên nói:

- Muội đi xem thử đi! Nếu có thể nhanh chóng chữa trị thì đừng nên lãng phí thời gian của chúng ta.

Tiểu Y Tiên gật nhẹ đầu, sau đó chậm rãi bước ra. Theo từng bước chân thon dài của nàng, khí thế vốn đang nội liễm bỗng bùng phát ra ngoài, mênh mông cuồn cuộn, làm cho những người trên thạch đài, trừ nhóm Tiêu Viêm và La Thành, tất cả đều trợn mắt sững sờ.

- Nàng ta cũng là cường giả Đấu Tông ư? Thật khó mà tin được! Khó trách lại được lão tổ tông mời đến!

Trên thạch đài, toàn bộ nhân mã của La gia đều chấn động kịch liệt, thất thanh kinh hô.

Cũng giống như bọn họ, sắc mặt hai lão già Hàn thị còn thêm phần xấu hổ hơn nhiều. Lấy thực lực của hai lão, tự nhiên có thể cảm nhận được thực lực của nàng cơ hồ có thể sánh ngang với La Thành, so với bọn họ thì mạnh hơn rất nhiều, lập tức liên tục kêu khổ trong lòng.

Nhìn thấy vẻ mặt của hai người, La Thành cũng thầm cười nhạo một tiếng:

- Hai lão già này xưa nay tính tình vô cùng cao ngạo, ngoại trừ những cường giả đồng cấp, chưa từng để ai vào mắt. Lúc trước dám khinh thị người ta, giờ thì xấu hổ rồi! Đáng kiếp!

- Ha ha… hiểu lầm một chút thôi! Mọi người đừng bận tâm! “Không gian trùng động” này do một vị tiền bối của La gia năm đó tạo ra, đã tồn tại nhiều năm. Không gian ấn ký trong ngoài đã xuất hiện sự trục trặc mơ hồ nên mới phát sinh chuyện như vậy. Điều ba vị cần làm chính là sử dụng không gian chi lực rót vào bên trong, củng cố lại phong ấn. Vấn đề lần này hẳn có thể giải trừ!

Biết đây là chính sự, La Thành cũng không lãng phí thời gian, nở một nụ cười rồi đi thẳng vào vấn đề.

Tiêu Viêm đưa mắt nhìn “Không gian trùng động” khổng lồ trước mắt, ngón tay không tự chủ miết nhẹ nạp giới. Nếu Thiên Hỏa Tôn Giả có thể thức tỉnh, với năng lực thao túng không gian của ông, chỉ sợ có thể một mình chữa trị “Không gian trùng động” này.

Ba người Tiểu Y Tiên đều khoanh chân ngồi xuống trước “Không gian trùng động”. Sắc mặt La Thành bên cạnh cũng trở nên nghiêm trọng, lão đứng ngay điểm tiếp giáp giữa thạch đài và “Không gian trùng động”, ánh mắt nhìn qua ba người, trầm giọng nói:

- Ba vị, mời ra tay giúp ta!

Âm thanh vừa dứt, không gian xung quanh La Thành đột nhiên bị bóp méo, vặn vẹo, một luồng không gian chi lực từ trên người lão tràn ra, gầm thét vọt vào bên trong “Không gian trùng động”. Sau đó, ba người Tiểu Y Tiên cũng không chần chờ, đồng loạt phát ra các luồng lực lượng mạnh yếu bất đồng, cuồn cuộn tuôn vào.

Theo bốn cỗ không gian chi lực tuôn vào, tiếng gào thét bên trong “Không gian trùng động” càng lúc càng trở nên mạnh mẽ. Thấy thế, nhân thủ của La gia trên thạch đài cũng nhất tề quát lớn, bùng phát đấu khí tạo thành một quang tráo năng lượng, đem hấp lực của “Không gian trùng động” hoàn toàn ngăn cách. Xem thủ pháp thuần thục của họ, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên làm chuyện này.

Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn vào không gian đen nhánh bên trong. Một lúc sau, khi nhận ra không có gì khác thường, hắn mới buông lỏng tâm tình, sau đó cũng khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu im lặng chờ đợi.

Chữa trị “Không gian trùng động” cần nhiều thời gian hơn dự liệu của Tiêu Viêm. Ước chừng hai giờ sau, đôi mắt đang nhắm chặt của nhóm người Tiểu Y Tiên chợt mở ra, gương mặt cũng trở nên tái nhợt. Hiển nhiên, việc chữa trị “Không gian trùng động” đã tiêu hao của bọn họ không ít.

Khi mấy người tỉnh lại, chỉ thấy hắc động đang chậm rãi xoay tròn cũng khe khẽ run lên, chợt phóng xuất ngân mang, lượn lờ tứ phía. Nhìn từ xa, giống như vô vàn tinh tú. Hơn nữa, cỗ không gian chi lực hỗn loạn bên trong đã từ từ tiêu tán.

- Cuối cùng cũng đã chữa trị xong! Ha ha… Đa tạ các vị! Phần nhân tình này La Thành ta sẽ ghi tạc trong lòng!

Cảm nhận được sự vận chuyển của “Không gian trùng động” đã hồi phục bình thường, La Thành cất tiếng cười sang sảng, xoay người về phía ba người Tiểu Y Tiên ôm quyền nói bằng ngữ khí chân thành.

- Không sao chứ?

Tiêu Viêm bật người đứng dậy, đến bên cạnh Tiểu Y Tiên, thấp giọng hỏi.

- Vâng, không sao! Chỉ có chút tiêu hao mà thôi. Chữa trị “Không gian trùng động” này cũng không khó như tưởng tượng!

Tiểu Y Tiên gật đầu, cười khẽ đáp.

- Vị bằng hữu này, đây là thù lao lão phu gửi cho ngươi!

La Thành vung tay ném một hộp ngọc về phía Tiêu Viêm, cười nói.

Tiêu Viêm tiện tay tung một trảo, bắt lấy hộp ngọc. Hắn mở nó ra, nhất thời một viên ma hạch hình tròn màu tím đỏ hiện ra trước mắt. Khi chạm tay vào, cảm nhận được thuộc tính năng lượng bên trong, một lúc sau Tiêu Viêm mới khẽ gật đầu. Mặc dù chưa từng thấy qua ma hạch của Thiên Hạt Độc Long Thú, nhưng thuộc tính của nó cũng giống như trong các bản ghi chép.

Thu hộp ngọc vào nạp giới, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lại nhìn thẳng vào “Không gian trùng động” rồi nhẹ giọng nói:

- Hiện tại đã có thể sử dụng “Không gian trùng động” được chưa?

- Đã không thành vấn đề! Nhưng lão phu đề nghị các vị nên chờ vài ngày. Dù sao chúng ta cũng chỉ mới duy tu xong, không cần phải lập tức mạo hiểm đi vào.

Nghe vậy, La Thành chần chờ một chút rồi nói.

- Không cần! Chúng ta còn có việc gấp, không thể ở đây lâu được!

Tiêu Viêm lắc đầu, nhàn nhạt đáp. Hắn không muốn ở lại Thiên Nhai Thành lâu hơn nữa. Tại Trung Châu, hắn còn có việc gấp phải làm.

Nghe vậy, La Thành cũng đành thất vọng gật đầu, từ trong nạp giới lấy ra một chiếc thuyền gỗ cỡ bàn tay. Trên đó mơ hồ lóe lên ngân mang, hiển nhiên có hàm chứa một tia không gian chi lực cực kỳ mỏng manh.

- Đây là Thuyền Không Gian chuyên dụng để đi lại trong “Không gian trùng động”. Chi phí chế tạo nó vô cùng đắt đỏ, mỗi một chiếc đều hơn trăm vạn, người bình thường không thể nào sử dụng được. Hôm nay, vị tiểu thư này đã để La gia ta chiếm tiện nghi, một viên ma hạch nho nhỏ không thể nào đáp lại công sức của nàng. Vật nhỏ này, hãy xem như là lễ vật tạ ơn đi!

Đưa thuyền gỗ cho Tiêu Viêm, La Thành cười nói.

Ánh mắt Tiêu Viêm thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, nhìn lướt qua chiếc thuyền gỗ. Cái gọi là Thuyền Không Gian này cũng là lần đầu hắn nghe nói tới, lập tức tò mò, miệng cười cười nhưng cũng không cự tuyệt, thuận tay nhận lấy.

- Một khi đã như vậy, xin đa tạ La lão tiên sinh! Nếu ngày sau quay về, chắc chắn sẽ đăng môn bái phỏng!

Hướng về La Thành ôm quyền hành lễ, Tiêu Viêm cũng không chần chờ nữa, khoát tay ra hiệu với Tử Nghiên và Hân Lam. Sau đó, bốn người đồng thời bước vào bên trong “Không gian trùng động”.

Bốn bóng người vừa bước vào liền biến mất trong nháy mắt. Một luồng ngân quang sắc bén chậm rãi khuếch tán, cuối cùng khôi phục lại không gian đen nhánh.

Nhìn thân ảnh bốn người Tiêu Viêm biến mất, La Thành không khỏi tắc lưỡi nói:

- Không biết mấy người kia thuộc về thế lực phương nào? Trong ngàn dặm quanh đây, ta chưa từng nghe nói có một cường giả Đấu Tông trẻ tuổi như vậy! Lẽ nào bọn họ đến từ Trung Châu?

Nói đến chữ cuối cùng, La Thành cũng chợt nhíu mày, thở dài một tiếng rồi xoay người rời khỏi thạch đài. Mọi người vội vàng theo sát lão, chỉ lưu lại mấy hộ vệ canh gác nơi này.

Khi mọi người rời đi, trên thạch đài lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại “Không gian trùng động” khổng lồ đang không nhanh không chậm tỏa ra ngân quang ôn hòa như ngọc, tựa như tinh hoa của trời đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!