Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 951: CHƯƠNG 939: HÀN TRÙNG

Nơi này là một vùng sa mạc rộng lớn chỉ có một màu vàng đỏ, từng cơn cuồng phong cuốn theo vô số hạt cát quét ngang qua, tiếng gió rít gào tựa như tiếng khóc than, mơ hồ lộ ra từng tia âm lãnh. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một vùng hoang vắng, không một bóng người, chỉ có bão cát vô tận và tiếng gió ai oán.

Cuồng phong quét qua một mảnh cỏ dại màu vàng nhạt, đám cỏ ngã rạp xuống, thấp thoáng bên trong là một bóng người toàn thân một màu đen.

Quần áo người đó đã rách nát, máu tươi khắp người, hơi thở nơi chóp mũi cực kỳ mỏng manh. Nếu không nhờ lồng ngực còn chút phập phồng, e rằng ai cũng sẽ cho đó là thi thể của một lữ khách xấu số trên sa mạc.

Thân thể đầy máu tươi nằm lặng yên một hồi, bỗng run rẩy nhè nhẹ rồi xoay người lại.

Đôi mắt nhắm nghiền của người đó khẽ hé mở, nghe tiếng gió rít gào vang vọng bên tai, trên miệng bất giác hiện lên một nụ cười khổ. Cái “Không gian trùng động” chết tiệt kia, không biết cuối cùng đã truyền tống hắn đến cái nơi quỷ quái nào nữa?

Bóng người mơ hồ đó chính là Tiêu Viêm vừa xông ra từ “Không gian trùng động”. Lúc hắn phóng về phía lối ra, vẫn không thể đến được nơi cần đến mà lại bị không gian chi lực màu bạc cuồng bạo hung hăng tàn phá một lúc lâu, sau đó vứt hắn ra đây chẳng khác gì đồ phế thải.

Bởi thân thể bị không gian chi lực vùi dập một trận, nên giờ phút này trong cơ thể Tiêu Viêm đã bị nội thương nghiêm trọng, thậm chí đến chút khí lực để đứng lên cũng không có. Từ lúc bị ném ra cho đến hiện tại đã là một ngày, hắn nằm im chẳng khác nào một thi thể, ở bên trong bụi cỏ chậm rãi hấp thu năng lượng thiên địa, từ từ chữa trị các vết thương trên người.

Tiêu Viêm gian nan điều khiển ngón tay chạm vào nạp giới, một viên thuốc chợt hiện ra trong bàn tay. Hắn cố gắng điều khiển mấy ngón tay đang run lẩy bẩy đưa viên thuốc vào miệng. Vừa làm xong động tác đơn giản đó, cơ thể Tiêu Viêm chợt truyền đến một cơn đau nhức khiến mồ hôi túa ra. Nếu cơ thể hắn không có Dị Hỏa bảo vệ, e rằng luồng không gian chi lực cuồng bạo đã đem thân thể hắn xé nát thành từng mảnh vụn, dù vậy, hắn vẫn không may mắn khi khắp người đều là thương tật.

“Chỉ cần khôi phục được một ít đấu khí là có thể chữa trị thương thế của thân thể, sau đó động thủ luyện chế đan dược, hẳn có thể làm nội thương dần dần khỏi hẳn. Hy vọng buổi tối không xui xẻo đến nỗi gặp phải ma thú lang thang, nếu không với tình trạng này, ngay cả Đấu Tông cường giả cũng chỉ có nước chịu chết. Ta không thể chết như thế được, tự nhiên trở thành thực phẩm cho ma thú, thật khó mà chấp nhận nổi!”

Cơn choáng váng lại một lần nữa ập đến khiến hắn phải nhắm nghiền mắt lại. Lúc gần lâm vào hôn mê, hắn còn mơ hồ nghe được một chút âm thanh hỗn loạn lẫn tiếng kinh hô truyền đến.

Tiêu Viêm bị lay tỉnh bởi một trận xóc nảy, sự xóc nảy này làm cho xương cốt toàn thân hắn như muốn vỡ vụn, cơn đau khủng khiếp làm đầu óc hắn trở nên tỉnh táo lại.

Đập vào mắt hắn là một trần xe bằng gỗ, ngón tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng cọ xát vào nơi mình đang dựa lưng, đôi mắt thoáng chớp động, hắn nhận ra mình đang nằm trên một cỗ xe ngựa. Hẳn là hắn đã được người qua đường phát hiện khi đang nằm trong bụi cỏ.

Tiêu Viêm đảo mắt một lượt qua thân thể, phát hiện những vết máu trên người đã được lau sạch sẽ, cả bộ quần áo màu đen rách nát cũng đã được cởi ra, hiện tại trên người hắn chỉ còn duy nhất một bộ bố y thô ráp.

Nhìn trang phục trên người, Tiêu Viêm sửng sốt mất một lúc, rồi như sực nhớ ra điều gì, vội vàng sờ soạng khắp người. Đến khi nhìn thấy giới chỉ vẫn còn nằm trên tay, hắn mới trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Tấm màn xe đột nhiên bị vén lên, ánh mặt trời chói chang lập tức xuyên vào, một nam tử trung niên cường tráng hiện ra trong tầm mắt Tiêu Viêm. Người đó thấy hắn đã tỉnh lại liền nở một nụ cười chân chất nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi đã tỉnh rồi à?”

Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua người nam tử trung niên. Mặc dù hiện tại hắn đang bị thương, đấu khí trong cơ thể hầu như cạn kiệt nhưng linh hồn lực vẫn hùng hậu như cũ, chỉ cần liếc mắt cũng đã biết thực lực của người này ước chừng ở Đấu Linh đỉnh phong, chỉ còn cách cảnh giới Đấu Hoàng một bước ngắn.

“Ha ha, chúng ta là một thương đội ở phía bắc sa mạc, phát hiện ngươi đang nằm trong bụi cỏ. Nhìn thương thế của ngươi, cứ tưởng ngươi sẽ không qua khỏi, không ngờ ngươi lại có thể tỉnh lại.” Nam tử trung niên lại cười với Tiêu Viêm rồi nói tiếp: “Ta gọi là Hàn Trùng, là chấp sự của Hàn gia tại Thiên Bắc Thành. Lần này có chút việc riêng, phải đi ngang qua sa mạc từ phía bắc, do đó mới phát hiện ra tiểu huynh đệ. Lại nói, tiểu huynh đệ ngươi thật quá may mắn, trong sa mạc này thường xuyên có lang thú qua lại, nếu bị chúng nó phát hiện, chỉ sợ ngươi đã thành một đống xương trắng.”

“Đa tạ Hàn Trùng đại ca ra tay cứu giúp, tiểu đệ là Tiêu Viêm.” Nghe Hàn Trùng nói thế, trong lòng Tiêu Viêm liền nảy sinh sự cảm kích. Tuy rằng chỉ cần hắn nằm đó một hai ngày là có thể dần khôi phục được một chút đấu khí, sau đó đem Địa Yêu Khôi ra bảo vệ cho mình, nhưng không một ai dám khẳng định trong một hai ngày đó có sự tình gì phát sinh hay không. Vì vậy, với hành động của Hàn Trùng, hắn cũng có chút vui mừng, Hàn Trùng đối với hắn cũng xem như có ân cứu mạng.

“Không có gì, ra ngoài hành tẩu, giúp đỡ lẫn nhau cũng là chuyện nên làm.” Hàn Trùng cười, ánh mắt quan sát thân thể Tiêu Viêm một lúc, lại nói: “Hơn nữa ta cũng chỉ có thể làm bấy nhiêu đó cho ngươi, còn phần thương thế của ngươi, ta cũng chẳng có biện pháp gì. Nếu tới được Thiên Bắc Thành, mới có thể đến dược phường mời một gã Luyện Dược Sư ra tay trị liệu cho ngươi. Tuy nhiên phải cần khá nhiều kim tệ, người bình thường cũng khó mà mời nổi, cái giá để mời Luyện Dược Sư thật sự quá cao. Chỉ là chẳng ai dám đắc tội với họ, đến như gia chủ Hàn gia của ta cũng phải khách khí với bọn họ vài phần.”

Tiêu Viêm cười, thương thế của hắn cũng không quá quan trọng. Mặc dù nội thương có nghiêm trọng nhưng đối với người thường xuyên phải chịu đựng thương tích như hắn mà nói, điều này cũng chỉ như cơm bữa. Chỉ cần cho hắn một ít thời gian, việc chữa trị thân thể khỏi hẳn không phải là vấn đề gì lớn.

“Đúng rồi, Hàn Trùng đại ca, xin hỏi một chút, nơi này thuộc địa phận Trung Châu sao?” Tiêu Viêm hơi chần chờ một lúc rồi mới hỏi. Hắn cũng không muốn thấy cảnh phải tốn bao tâm cơ đi xuyên qua thông đạo không gian, lại nhận được kết quả là bị truyền tống đến một đại lục xa lạ nào đó.

“Ừm, nơi này là Trung Châu Bắc Vực.” Hàn Trùng gật gật đầu, có chút kinh ngạc nói: “Tiêu Viêm tiểu huynh đệ không phải là người tại Trung Châu sao?”

Tiêu Viêm buông tiếng cười khổ, không che giấu điều gì, đem chuyện “Không gian trùng động” đơn giản kể qua một lượt.

“Hóa ra là gặp không gian phong bạo, khó trách thương thế lại nặng như thế. Tuy nhiên đây cũng là vận may của tiểu huynh đệ, một khi đã gặp phải không gian phong bạo, rất ít người có thể chạy thoát. Hàn gia chúng ta năm đó có một lần đội hộ vệ xuyên qua ‘Không gian trùng động’, gặp phải phong bạo, toàn bộ đội hộ vệ đều bị cuốn vào trong đó.” Nghe Tiêu Viêm kể, Hàn Trùng thoáng giật mình, tặc lưỡi kinh hãi, thở dài.

“Trung Châu Bắc Vực… không biết Đan Tháp, là thuộc về khu vực nào?” Tiêu Viêm trầm ngâm một chút, lại tiếp tục dò hỏi.

“Đan Tháp à? Ha ha, đương nhiên là ở trung tâm của Trung Châu, điều này bất kỳ ai là người Trung Châu cũng đều biết. Tuy nhiên khoảng cách từ Bắc Vực đến nơi đó hơi xa xôi, dù có thông qua ‘Không gian trùng động’ cũng chỉ rút ngắn khoảng cách không đáng kể.” Hàn Trùng nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Đám người Tiểu Y Tiên không biết đang ở nơi nào, tuy nhiên theo hắn suy đoán, khi hắn đi vào vầng sáng bạc thì không gian chi lực lại trở nên cuồng bạo, ba người Tiểu Y Tiên hẳn đã suôn sẻ đi ra ngoài trước khi không gian chi lực bạo phát.

“Ha ha, Tiêu Viêm huynh đệ, ngươi vừa mới tỉnh dậy, cứ nghỉ ngơi trên xe đi. Chúng ta chỉ còn cách Thiên Bắc Thành không xa, trong thời gian chờ đợi, nếu ngươi cần gì cứ gọi lão ca này.” Hàn Trùng nhìn vẻ trầm mặc của Tiêu Viêm, liền cho là hắn đang lo lắng về thương thế của mình, cũng không quấy rầy nhiều, cười cười với hắn rồi xoay người, vén rèm xe đi ra ngoài. Khi Hàn Trùng vừa vén rèm, Tiêu Viêm có thể nhìn thấy xung quanh có không ít cỗ xe, hiển nhiên đây đúng là một thương đội.

Hàn Trùng vừa rời đi, bên trong xe lại trở nên yên tĩnh. Tiêu Viêm dựa người vào vách thùng xe, vô số ý niệm hiện lên trong đầu. Do nguyên nhân ngoài ý muốn nên hắn đã thất lạc với đám người Tiểu Y Tiên. Biện pháp duy nhất hiện nay, cũng là điều quan trọng nhất, đó là trước tiên phải chữa lành thương thế, bằng không, hành tẩu tại Bắc Vực, nơi cường giả nhiều như mây này, chỉ e rằng không an toàn lắm.

“Vẫn còn một thời gian nữa mới đến Đan Tháp đại hội. Nếu thương thế có thể khỏi hẳn, có lẽ nên tiến sâu vào Trung Châu, thăm dò tin tức của Hồn Điện cũng như tìm kiếm vị bằng hữu sinh tử của lão sư. Đương nhiên cũng phải lợi dụng khoảng thời gian đó đi Phần Viêm Cốc, thử xem có thể đem hai biến còn lại của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến thu vào trong tay hay không. Nếu được như vậy, đối với ta sẽ có tác dụng không nhỏ.” Tiêu Viêm thấp giọng thì thào tự nói với chính mình, chợt ánh mắt trở nên sáng ngời: “Mặt khác, còn phải hỏi thăm một chút về gia tộc thần bí sau lưng Huân Nhi. Hiện tại ta đã gần đạt tới yêu cầu mà nàng đề ra rồi.”

Ý niệm trong lòng bay bổng, một lát sau, Tiêu Viêm mới thở ra một hơi, khẽ nhăn trán, cảm nhận luồng đấu khí cạn kiệt trong cơ thể. Hắn nghiến chặt răng, cố gắng xếp đôi chân gần như vô lực lại thành thế ngồi xếp bằng trong xe, hai tay từ từ kết ấn tu luyện, đôi mắt cũng chậm rãi nhắm lại. Chuyện khôi phục thực lực là điều quan trọng nhất, đặc biệt trong tình huống phải sinh tồn ở một nơi xa lạ như thế này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!