Nhìn thanh niên thân mặc một bộ áo vải gai bình thường, trên khuôn mặt trẻ tuổi thanh tú mang theo nụ cười nhàn nhạt, dù là với tính tình của Hàn Nguyệt, giờ phút này cái miệng anh đào nhỏ nhắn cũng không kìm được mà khẽ hé mở, một lúc lâu sau mới kinh ngạc thốt lên: "Tiêu Viêm? Ngươi sao lại ở đây?"
Tiêu Viêm dang tay, "Chuyện này nói ra thì có phần dài dòng."
"Hả? Tỷ tỷ, ngươi quen biết Tiêu Viêm tiên sinh sao?" Ngay lúc Hàn Nguyệt kêu lên tên của Tiêu Viêm, Hàn Tuyết cũng sững sờ, thế gian này lẽ nào lại có chuyện trùng hợp như vậy?
Mỹ mục của Hàn Nguyệt nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, một lát sau lại mỉm cười thản nhiên, nụ cười mỹ lệ tựa hoa quỳnh nở rộ, khiến bầu không khí căng thẳng trong đại sảnh dịu đi. Ánh mắt nàng đảo qua người Tiêu Viêm một vòng, trêu chọc nói: "Tất nhiên là quen biết, nói ra, ta còn là học tỷ của hắn nữa đấy.”
"Ha ha, vị tiểu huynh đệ này chẳng lẽ cũng là đệ tử Nội viện của Già Nam Học Viện? Nghe nói Nội viện thu nhận đệ tử vô cùng nghiêm khắc, có thể vào được trong đó, hẳn vị tiểu huynh đệ này cũng là nhân trung long phượng rồi." Vị nam tử mặc cẩm bào ở một bên lúc này cũng cười nói. Những lời này không phải vô căn cứ, ngay khi Tiêu Viêm vừa xuất hiện, ông đã tỉ mỉ đánh giá hắn một lần, sau đó có chút kinh ngạc phát hiện, dù đã một chân bước vào đẳng cấp Đấu Tông mà ông cũng không thể nhìn thấu vị thanh niên trước mắt này.
"Đây là phụ thân ta, cũng là gia chủ Hàn gia - Hàn Trì." Hàn Tuyết ghé sát Tiêu Viêm thấp giọng giới thiệu.
"Đâu chỉ là nhân trung long phượng, khi mới có thực lực Đại Đấu Sư hắn đã dám đối chiến với cường giả Đấu Hoàng, vào Nội viện chưa đến một năm đã trực tiếp trở thành người đứng đầu Cường Bảng. Xét về gan dạ sáng suốt cùng thiên phú, trong Nội viện tuyệt đối không ai sánh bằng." Hàn Nguyệt che miệng cười khẽ, phong thái thật động lòng người.
Nghe những lời này của nàng, sắc mặt của nhiều người trong Hàn gia đều có chút biến hóa. Đối với Già Nam Học Viện, bọn họ cũng biết đôi chút, tự nhiên cũng hiểu thiên phú của đệ tử nơi đó phần lớn đều không tầm thường, mà có thể trở thành người nổi bật tại nơi đó thì đều là hạng người kinh tài tuyệt thế. Thật không ngờ thanh niên trông có vẻ bình thường trước mắt này lại có lai lịch như vậy.
Hàn Tuyết cũng vì lời của Hàn Nguyệt mà không khỏi ngạc nhiên, nghiêng đầu nhìn Tiêu Viêm, trong đôi mắt đẹp lóe lên những tia sáng kỳ dị, càng lúc càng nồng đậm. Đối với Cường Bảng của Già Nam Học Viện, nàng cũng từng nghe Hàn Nguyệt đề cập qua, dù là với thiên phú của tỷ tỷ nàng cũng chỉ có thể xếp hạng ngoài mười, mà mười người đứng đầu đều là những thiên tài hiếm có, còn ba người đứng đầu thì phải dùng từ 'quái vật' để hình dung.
"Hàn Nguyệt học tỷ quá khen, chẳng qua chỉ là may mắn thôi." Nhìn Hàn Nguyệt tâng bốc mình lên như vậy, Tiêu Viêm nhất thời cười khổ, lắc lắc đầu nói.
Hàn Nguyệt mỉm cười, thấy Tiêu Viêm không muốn tiếp tục chủ đề này nên lập tức chuyển sang vấn đề khác, thanh âm mang theo một chút tò mò hỏi: "Sao ngươi lại đi cùng Tuyết nhi vậy?"
Nghe vậy, Hàn Tuyết ở bên cạnh liền nhanh chóng kể lại mọi chuyện, đem mọi việc từ sa mạc cho đến những chuyện phát sinh trên đường đại khái nói một lần.
"Hóa ra là thế. Vậy phải thật sự cảm tạ Tiêu Viêm tiểu huynh đệ rồi, nếu ngươi không ra tay, chỉ sợ tiểu nữ cùng xa đội Hàn gia lần này thật sự khó thoát khỏi kiếp nạn." Nghe Hàn Tuyết kể lại những biến cố xảy ra trên đường, sắc mặt vị nam tử cẩm bào kia cũng hơi đổi, chợt đứng dậy ôm quyền hướng Tiêu Viêm trầm giọng nói.
"Hàn tộc trưởng khách khí rồi, ta được Hàn Tuyết cứu giúp, tự nhiên phải trả lại nhân tình này." Tiêu Viêm cười nói.
"Ha ha, ngươi đã là bạn cũ của Nguyệt nhi, lại là ân nhân cứu mạng Tuyết nhi, nếu không chê thì cứ gọi một tiếng Hàn bá phụ là được rồi, xưng hô Hàn tộc trưởng nghe xa cách quá." Hàn Trì khoát tay áo, sang sảng cười nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng không cự tuyệt, đành phải gật gật đầu.
"Phụ thân, Hồng gia lại tới đây gây sự sao?" Thấy song phương đã làm quen, liễu mi của Hàn Tuyết nhất thời nhíu lại, nói.
"Haiz… Hồng gia kia vẫn muốn độc chiếm Thiên Bắc Thành, đối với Hàn gia chúng ta luôn không vừa mắt. Trước đây vì thực lực hai bên không chênh lệch nhiều nên cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng gần đây Hồng Thần từ Phong Lôi Bắc Các trở về, nghe nói lần này hắn đã trở thành nội các đệ tử của Bắc Các, địa vị đã khác xưa. Vì thế, danh vọng của Hồng gia cũng bành trướng lên rất nhiều, hiện giờ phần đông thế lực trung lập tại Thiên Bắc Thành đều đã ngả về phía Hồng gia." Hàn Trì thở dài một hơi, nói.
"Phong Lôi Bắc Các? Không phải là Phong Lôi Các à?" Nghe vậy, Tiêu Viêm có chút nghi hoặc hỏi khẽ Hàn Tuyết.
"Phong Lôi Các chia làm Đông – Tây – Nam – Bắc bốn Các, phân biệt tọa lạc tại bốn góc của Trung Châu Bắc vực, mà Phong Lôi Bắc Các kia vừa đúng lại ở trên Tê Phượng Sơn cách Thiên Bắc Thành khoảng ngàn dặm. Hồng Thần chính là nội các đệ tử của Phong Lôi Bắc Các." Hàn Tuyết giải thích.
Tiêu Viêm lúc này mới thoáng giật mình, rồi lại lần nữa kinh ngạc trước sự mạnh mẽ của Phong Lôi Các, chỉ là một phân Các mà cũng làm cho Hàn gia phải kiêng kỵ như vậy.
"Yêu cầu mà Hồng Thần đưa ra là muốn ngươi cùng tỷ tỷ ngươi đồng thời gả cho hắn. Tuy nói trong việc này một phần là do hắn nhìn trúng chị em ngươi, nhưng mục đích lớn hơn có lẽ là dần dần thôn tính Hàn gia ta. Loại yêu cầu cùng quỷ kế này ta tất nhiên sẽ không đáp ứng. Hồng gia mặc dù thế lớn, nhưng nếu thực sự động thủ với Hàn gia ta, bọn họ cũng sẽ phải chịu tổn thất không nhỏ." Hàn Trì chậm rãi nói.
Hàn Tuyết ngọc thủ bất giác siết chặt, âm thanh lạnh lùng nói: "Cho nên tên kia mới đưa ra yêu cầu để chúng ta tìm một người cùng thế hệ có thể ứng chiến với hắn sao?"
"Ừm. Trong thế hệ trẻ của Hàn gia, người xuất sắc nhất cũng chỉ có tỷ tỷ ngươi, nhưng hiện giờ nàng cũng chỉ vừa mới đột phá Đấu Hoàng, mà đó còn là nhờ có được một phen kỳ ngộ. Còn Hồng Thần kia, ít nhất cũng đã là Thất tinh Đấu Hoàng, hơn nữa còn học được rất nhiều cao giai Đấu kỹ của Phong Lôi Các, Nguyệt nhi hiện tại không còn là đối thủ của hắn nữa rồi." Hàn Trì cười khổ một tiếng, nói: "Hơn nữa đừng nói là Hàn gia, cho dù là nhìn khắp Thiên Bắc Thành, trong đám người cùng thế hệ cũng khó tìm ra được người có thể chống lại Hồng Thần. Hắn dám đưa ra loại điều kiện này tự nhiên là có sự nắm chắc rất lớn. Cho nên lần này, Hàn gia có chút phiền toái."
“Phiền toái thì phiền toái, nhưng cũng không phải là không thể giải quyết được. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là có người nào đó chịu ra tay tương trợ." Hàn Nguyệt mỉm cười, đột nhiên nói.
Nghe được lời của nàng, từng ánh mắt trong đại sảnh nhất thời đồng loạt hướng về phía Tiêu Viêm. Hàn Tuyết cũng ở một bên liên tục gật đầu nói: "Đúng, Tiêu Viêm tiên sinh rất mạnh, nếu như hắn có thể xuất thủ nhất định có thể đánh bại được Hồng Thần!"
Bị mọi người nhìn chăm chú, Tiêu Viêm không khỏi có chút bất đắc dĩ, hai tỷ muội này bề ngoài thoạt nhìn đều có chút lạnh lùng khiến người khác phải giữ khoảng cách, nhưng bên trong lại ẩn giấu sự lanh lợi, giảo hoạt.
Nhìn thấy thần sắc bất đắc dĩ của Tiêu Viêm, Hàn Nguyệt khẽ cắn răng, chợt bước tới gần hắn, nói với âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Tiêu Viêm, việc này đối với Hàn gia quá trọng yếu, hy vọng ngươi có thể nể chút giao tình trước đây mà ra tay giúp đỡ. Cùng lắm thì, chuyện ngươi lén lấy đi Địa Tâm Thối Thể Nhũ mà ta vất vả tìm được, ta sẽ không so đo nữa."
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm nhất thời trở nên xấu hổ, ngượng ngùng nói: "Hàn Nguyệt học tỷ, sao người lại biết?"
"Ngươi xem ra đã quên con vượn lớn biết nói tiếng người, là thủ hộ của Địa Tâm Thối Thể Nhũ sao?" Hàn Nguyệt khẽ cười nói.
Tiêu Viêm cười khổ, hóa ra là do con súc sinh đó.
"Thế nào?" Ánh mắt Hàn Nguyệt vẫn nhìn về Tiêu Viêm, trong con mắt xinh đẹp hiện lên chút khẩn cầu.
Tiêu Viêm trầm ngâm.
Thấy Tiêu Viêm không nói lời nào, Hàn Nguyệt không khỏi có chút thất vọng, hàm răng khẽ cắn, chợt như lấy hết can đảm nói: "Chỉ cần ngươi có thể giúp Hàn gia ta vượt qua cửa ải khó khăn lần này, ta… ta…"
"Ngươi chẳng lẽ cũng muốn trở thành thị thiếp của ta sao?" Khóe miệng Tiêu Viêm giật giật, nói tiếp lời của nàng.
Nghe vậy, khuôn mặt Hàn Nguyệt nhất thời phủ một ráng mây đỏ, cả hai vành tai mềm mại đều trở nên nóng lên.
"Haiz, đừng nói vậy, ta sợ lắm rồi."
Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, quả nhiên không hổ là tỷ muội, chẳng lẽ đây là tâm hữu linh tê sao? Đều biết hắn sợ nhất là cái gì.
"Ta không dám cam đoan với các ngươi điều gì, chỉ có thể nói, ta sẽ cố hết sức." Thở dài một hơi, có lẽ là vì trong lòng cảm thấy có một tia áy náy về việc lúc trước đã lén lấy đi Địa Tâm Thối Thể Nhũ mà Hàn Nguyệt vất vả tìm được, nên Tiêu Viêm sau khi trầm ngâm một lát liền chậm rãi gật đầu nói.
Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu, trong đôi mắt Hàn Nguyệt nhất thời hiện lên nét kinh hỉ, đôi mắt đẹp sáng rực nhìn chằm chằm hắn hỏi: "Thật sao?"
Trước ánh mắt nóng rực của nàng, Tiêu Viêm chỉ đành gật đầu lần nữa.
"Phụ thân, nếu đúng như lời Hồng Thần đã nói, chỉ cần là cùng thế hệ, mặc kệ có phải là người Hàn gia ta hay không, cũng có thể tham gia, như vậy, Tiêu Viêm tiên sinh đây, tuyệt đối là nhân tuyển tốt nhất lúc này." Hàn Nguyệt hướng về phía Tiêu Viêm mỉm cười thản nhiên, sau đó xoay người hướng về phía Hàn Trì nói.
"Ha ha, vi phụ tất nhiên là tin tưởng vào ánh mắt của ngươi, nhưng việc này liên lụy thật lớn. Tuy nói Tiêu Viêm tiểu huynh đệ có thể bắt giữ được hai người Hồng Liệt, Hồng Mộc, nhưng điểm này thì Hồng Thần cũng có thể làm được. Hắn thân là đệ tử Phong Lôi Bắc Các, học được không ít cao giai Đấu kỹ uy lực rất mạnh, đừng nói là đồng cấp, cho dù là người cao hơn hắn một hai tinh chỉ sợ cũng khó chiến thắng được hắn… Lời này có lẽ làm trong lòng Tiêu Viêm tiểu huynh đệ có chút không phục, nhưng loại tỷ thí này, đao kiếm không có mắt, nếu để ngươi vì vậy mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Hàn gia ta cũng thật khó xử a…" Hàn Trì chần chờ một chút rồi cười khổ nói.
"Phụ thân, người không tin Tiêu Viêm tiên sinh có thể đánh bại Hồng Thần sao?" Hàn Tuyết dậm chân ngọc, nàng khó khăn lắm mới mời được vị đại thần này về, nếu vì những lời này của Hàn Trì mà đắc tội với hắn thì nàng biết phải làm sao?
Bị hai nữ nhi nghi ngờ, Hàn Trì cũng đành phải cười khổ. Không phải ông không tin Tiêu Viêm, mà là Hồng Thần này quả thật quá mạnh mẽ, lần tỷ thí này nếu như thua… đây chính là chuyện cả đời của Hàn Nguyệt, chứ đừng nói là ông, e rằng toàn bộ Hàn gia ngoài hai nha đầu này ra, chẳng còn ai dám tùy tiện quyết định như vậy.
"Tuyết Nhi, Nguyệt Nhi, các ngươi cũng không cần phải ép đại ca. Nếu các ngươi đã có lòng tin như vậy đối với vị Tiêu Viêm tiểu huynh đệ này, thì ta có thể ra mặt thử xem sao? Dù sao việc này cũng quan hệ đến sự tồn vong của Hàn gia ta nên chúng ta không thể có nửa điểm sơ sẩy." Vị nam tử trung niên trạc tứ tuần liền đứng dậy, hướng về phía hai người Hàn Tuyết cười nói: "Chỉ cần vị Tiêu Viêm tiểu huynh đệ này có thể chống đỡ được mười chiêu dưới công kích của ta, như vậy lần tỷ thí này mời hắn ra tay, thế nào?"
Nghe vậy, Hàn Tuyết cùng Hàn Nguyệt chần chờ một chút, hai người quay sang liếc mắt nhìn nhau, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Viêm, thanh âm có chút không yên nói: "Đây là nhị thúc của ta - Hàn Điền, thực lực ước chừng tại Bát tinh Đấu Hoàng, ngươi có… nắm chắc không?"
Tiêu Viêm cũng biết trận tỷ thí cùng Hồng Thần kia có tầm quan trọng thế nào đối với Hàn gia cho đến Hàn Nguyệt, vì vậy đối với sự tin tưởng của hai người Hàn Tuyết, hắn cũng hơi có chút cảm động, các nàng đang đặt cược cả vận mệnh đời mình vào hắn.
Tiêu Viêm chậm rãi tiến lên, hướng về phía Hàn Điền chắp tay, mỉm cười nói: "Trong vòng mười chiêu, tại hạ chỉ cần bị đánh trúng một lần, việc này coi như chưa từng nhắc tới!"
Hắn vừa nói xong, trong đại sảnh nhất thời dấy lên một trận xôn xao
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh