Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 965: CHƯƠNG 953: THIÊN THẠCH ĐÀI

Bên ngoài gian phòng tĩnh mịch trong tiểu viện, hai bóng hình thướt tha yêu kiều đang đứng đó. Gió nhẹ lướt qua, mái tóc bay bay, vẻ đẹp lạnh lùng mà quyến rũ lan tỏa, khiến người ta say đắm. Đặc biệt khi hai nữ nhân có dung mạo tương đồng đứng cạnh nhau lại càng tạo nên một phong vị khác biệt.

Đứng một lúc mà vẫn không thấy gian phòng có chút động tĩnh nào, Hàn Nguyệt lười biếng vươn vai, để lộ đường cong hoàn mỹ ẩn dưới lớp váy bạc càng thêm phần hấp dẫn. Nàng dựa vào một tảng đá gần đó, ngọc thủ chống cằm, ánh mắt lưu chuyển, quyến rũ vạn phần.

Không được bình tĩnh như Hàn Nguyệt, Hàn Tuyết lại có chút đứng ngồi không yên. Đợi nửa ngày mà trong phòng vẫn chẳng có động tĩnh gì, nàng không khỏi sốt ruột: “Sao hắn còn chưa ra vậy? Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, phụ thân và mọi người đều đã chuẩn bị đến Thiên Thạch Đài.”

“Gấp cái gì chứ? Yên tâm đi, theo như ta biết về hắn, hắn không phải là người không biết giữ giờ giấc. Nếu đã đồng ý ra tay thì chắc chắn sẽ không có biến cố gì đâu.” Thấy dáng vẻ nôn nóng hiếm có của cô muội muội, Hàn Nguyệt không khỏi che miệng cười khẽ.

Nghe vậy, Hàn Tuyết mới dừng bước, nhưng chưa yên được bao lâu lại đột nhiên hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ nói xem, hắn sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Lúc chúng ta nhặt được hắn trên đại mạc, hắn bị thương rất nặng, ngay cả sức lực để đứng dậy cũng không có.”

Hàn Nguyệt ngẩn người, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt đẹp của nàng nhìn xoáy vào gương mặt lạnh lùng mà quyến rũ của Hàn Tuyết, mơ hồ nhận ra một tia lo lắng ẩn sâu trong đó.

“Tỷ tỷ, tỷ nhìn gì vậy?” Bị Hàn Nguyệt nhìn chằm chằm, Hàn Tuyết không khỏi gắt nhẹ.

“Tuyết Nhi, ngươi… chẳng lẽ ngươi thích Tiêu Viêm rồi sao?” Hàn Nguyệt chần chừ một lúc rồi đột nhiên hỏi.

Nghe vậy, gương mặt Hàn Tuyết nhất thời ửng hồng, thẹn thùng nói: “Ta… tỷ nói bậy bạ gì đó, ta và hắn mới quen biết chưa được bao lâu.”

“Tỷ tỷ chỉ muốn nhắc nhở muội thôi, Tiêu Viêm quả thực rất xuất sắc, nhưng loại nam nhân xuất sắc như vậy rất khó giữ chân. Hơn nữa, hắn cũng đã có người trong lòng rồi.” Hàn Nguyệt chân thành nói.

Hàn Tuyết cụp mi mắt, đầu hơi quay đi, thì thầm: “Đâu có như tỷ nghĩ.” Dứt lời, nàng im lặng một lúc rồi lại đột nhiên hỏi: “Cô gái kia rất lợi hại sao?”

Bàn tay Hàn Nguyệt vén những lọn tóc mềm mại trên trán, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ hồi tưởng. Một lúc sau, nàng cười khổ nói: “Đâu chỉ lợi hại… Nói thật, e rằng nàng ấy mới là đệ nhất nhân trong Nội viện, một người sâu không lường được. Ta từng kể với muội về Lâm Tu Nhai, một trong tam đại cao thủ trên Cường Bảng, thế mà trong tay nàng ấy, hắn không chịu nổi một hiệp. Hơn nữa, tuổi của nàng ấy còn nhỏ hơn Tiêu Viêm một chút, thiên phú tu luyện như thế, cứ như yêu quái vậy.”

Nhìn dáng vẻ than nhẹ của Hàn Nguyệt, hàm răng Hàn Tuyết khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, trong mắt thoáng qua một tia sầu não và ảm đạm không dễ phát hiện. Nhưng cảm xúc này nhanh chóng bị nàng che giấu, nàng cười duyên nhìn Hàn Nguyệt: “Chẳng lẽ còn xuất sắc hơn cả vị tỷ tỷ kiêu ngạo của ta sao?”

“Khanh khách, tỷ tỷ ta dĩ nhiên là kém người ta rồi, nếu không năm đó ở Nội viện đã trực tiếp hoành đao đoạt ái.” Hàn Nguyệt cười yêu kiều.

“Két…”

Hàn Nguyệt vừa dứt lời, cánh cửa phòng đóng chặt đột nhiên mở ra, một bóng người vận ma bố y chậm rãi bước ra. Nhìn thấy hai thiếu nữ đang trêu đùa nhau trong tiểu viện, hắn không khỏi ngẩn người.

Sự xuất hiện đột ngột của Tiêu Viêm cũng khiến hai chị em Hàn Nguyệt, Hàn Tuyết sững sờ, rồi một vệt hồng lan trên gò má. Hai người vội vàng ngừng đùa giỡn, chỉnh lại y phục, khôi phục vẻ đoan trang thường ngày.

“Ha hả, đến giờ rồi sao?” Tiêu Viêm đóng cửa phòng lại, mỉm cười hỏi.

“Ừm.” Hàn Tuyết gật đầu, đôi mắt đẹp lướt qua người Tiêu Viêm một vòng, có chút lo lắng hỏi: “Thương thế của ngươi thế nào rồi?”

“Không sao, đã ổn cả rồi.” Tiêu Viêm cười nói, sau đó phất tay, đi thẳng ra ngoài tiểu viện: “Đi thôi, đừng để Hàn bá phụ và mọi người phải chờ lâu.”

Thấy hắn chẳng chút khách khí, tự nhiên như người nhà, hai chị em Hàn Nguyệt, Hàn Tuyết không khỏi bĩu môi, rồi vội vàng bước theo sau.

Thiên Thạch Đài tọa lạc tại trung tâm Thiên Bắc Thành, có diện tích cực rộng, chừng trăm trượng. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện cả Thiên Thạch Đài này được tạc từ một khối cự thạch duy nhất. Khối đá khổng lồ này đã tồn tại từ khi Thiên Bắc Thành được xây dựng, trải qua bao năm tháng ăn mòn vẫn không lưu lại bao nhiêu dấu vết, và nó luôn là khu vực được chú ý nhất tại Thiên Bắc Thành. Bởi vì mỗi khi các thế lực trong thành có mâu thuẫn mà không muốn gây chiến toàn diện, họ đều chọn tỷ thí tại đây để giải quyết.

Hôm nay, Thiên Thạch Đài không nghi ngờ gì là nơi náo nhiệt nhất trong vòng một hai năm trở lại đây, bởi vì trên đài sắp diễn ra một trận quyết đấu phân cao thấp giữa hai thế lực chúa tể của Thiên Bắc Thành – Hồng gia và Hàn gia. Hơn nữa, theo lời đồn, người ra tay lần này của Hồng gia chính là Hồng Thần, kẻ đã được Phong Lôi Các thu nhận làm đệ tử. Đối với cái tên Hồng Thần, người dân Thiên Bắc Thành không hề xa lạ. Kẻ này từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú kinh người, tuy có phần ngông cuồng nhưng sau lại được Phong Lôi Các để mắt tới. Có thể nói, mấy năm nay mọi vinh quang đều quấn lấy Hồng Thần, hào quang thiên tài chưa bao giờ phai nhạt. Nếu Tiêu Viêm không trải qua biến cố năm xưa, có lẽ con đường phát triển của hắn cũng sẽ không khác Hồng Thần là bao, thậm chí sau này cũng sẽ vì thiên phú tu luyện xuất sắc mà được tông môn lớn nhất Gia Mã đế quốc – Vân Lam Tông coi trọng, cuối cùng trở thành một thành viên trong đó.

Thế nhưng, sự xuất hiện của Dược Lão đã thay đổi con đường đó, nhưng cũng chính con đường này đã đưa Tiêu Viêm đến với những thành tựu cao xa như ngày hôm nay.

Xung quanh Thiên Thạch Đài, trên những bậc thềm đá được tạc từ cự thạch đã đông nghịt người. Giờ phút này, biển người san sát, cuộc giao phong giữa Hồng gia và Hàn gia đã thu hút mọi ánh mắt của cả Thiên Bắc Thành.

Trên khán đài cao nhất ở phía đông và phía bắc Thiên Thạch Đài có một số ít ghế ngồi xa hoa, chỉ những thế lực có máu mặt tại Thiên Bắc Thành mới có tư cách ngồi ở đó, từ đây có thể thu toàn bộ quang cảnh trên quảng trường vào trong mắt. Giờ khắc này, những chiếc ghế ở phía bắc đã có không ít người ngồi, đại đa số đều mặc hồng bào, trên ngực áo có huy Chương biểu tượng của Hồng gia.

Tại khu vực của Hồng gia, người mà Tiêu Viêm đã gặp hôm trước – Hồng Thần, đang khoanh tay trước ngực, dựa vào ghế đá, ánh mắt nóng rực nhìn về phía lối vào quảng trường. Bóng hồng xinh đẹp từng khiến hắn thần hồn điên đảo vẫn luôn nằm sâu trong tâm trí hắn. Trong lòng hắn đã mặc định, nữ nhân này nhất định phải thuộc về hắn. Cũng chỉ có hắn mới xứng đôi với một nữ tử xuất sắc như vậy!

Thời gian trôi qua, người trên Thiên Thạch Đài ngày một đông, tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên tận mây xanh, hóa thành một luồng sóng âm khổng lồ khuếch tán ra bốn phía, khiến cả Thiên Bắc Thành đều có thể nghe thấy sự huyên náo từ nơi này.

Khi những chỗ ngồi trên thềm đá dần bị lấp kín, một đoàn người cuối cùng cũng xuất hiện ở lối vào quảng trường. Sự hiện diện của họ lập tức gây nên một trận xôn xao.

“Người của Hàn gia đến rồi!”

“Nghe nói Hồng gia đã lớn tiếng tuyên bố, chỉ cần Hàn gia tìm được một người cùng thế hệ giành chiến thắng, thì trong mười năm tới Hồng gia sẽ không đối địch với Hàn gia.”

“Hắc hắc, nói thì dễ nghe. Tên kia tuy đáng ghét, nhưng trong lứa trẻ ở Thiên Bắc Thành này, thật đúng là không ai thắng nổi hắn, e rằng ngay cả Hàn Nguyệt của Hàn gia cũng khó…”

“Nếu lần này Hàn gia thua, chính là phải gả đi nữ nhi xinh như tiên nữ…”

Giữa vô số lời bàn tán xôn xao, đoàn người Hàn gia chậm rãi bước lên thềm đá, sau đó dừng lại ở khu vực đối diện với Hồng gia.

“Ha ha, Hàn gia chủ, ngài đã tới rồi, ta còn tưởng hôm nay ngài định bỏ cuộc đấy.” Nhìn thấy đoàn người Hàn gia xuất hiện, ở khu vực của Hồng gia, một gã trung niên đại hán có tuổi tác xấp xỉ Hàn Trì đứng dậy, cười lớn nói.

“Hồng gia chủ đã quá lo xa rồi. Nếu Hồng gia đã muốn mười năm hòa bình với Hàn gia ta, ta tự nhiên phải phụng bồi. Bằng không chẳng phải đã phụ tấm lòng của Hồng gia sao?” Hàn Trì nheo mắt, thản nhiên nói.

“Đó là gia chủ Hồng gia - Hồng Lập.” Bên tai Tiêu Viêm truyền đến một giọng nói trầm thấp mang theo hương thơm, nghiêng đầu nhìn lại thì ra là Hàn Tuyết.

“Chỉ e là hảo ý này không thành, lại còn phải gả thêm nữ nhi qua. Ha ha, nhưng không cần lo lắng, Hồng gia ta đối đãi với con dâu rất rộng lượng.” Hồng Lập cười lạnh.

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, thời gian của ta không nhiều, giải quyết xong chuyện này ta còn phải trở về tu luyện.”

Hồng Thần nhíu mày, đứng dậy. Thân hình hắn khẽ rung lên, một tiếng sấm khẽ vang lên, thân hình hắn đã quỷ dị xuất hiện trên Thiên Thạch Đài. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiêu ngạo nhìn về phía hàng ghế của Hàn gia, quát: “Không cần nhiều lời, rốt cuộc là ai sẽ ra nghênh chiến?”

Nghe tiếng quát của Hồng Thần, ánh mắt toàn trường đều chuyển hướng về phía Hàn gia, cuối cùng tập trung vào người Hàn Nguyệt. Trong toàn bộ lứa trẻ của Hàn gia, dường như chỉ có nàng là đã tiến vào cấp bậc Đấu Hoàng.

Dưới ánh mắt soi mói của toàn trường, Hàn Nguyệt lại thản nhiên cười, rồi khẽ lắc đầu. Một cánh tay thon dài chỉ sang bên cạnh, thanh âm trong trẻo động lòng người vang vọng khắp quảng trường: “Đối thủ của ngươi không phải là ta, mà là hắn.”

Vô số ánh mắt lập tức chuyển dời, cuối cùng dừng lại trên người một thanh niên xa lạ vận ma bố y đang ngồi ở khu vực của Hàn gia. Trong nhất thời, tất cả mọi người đều kinh ngạc…

Ánh mắt Hồng Thần có chút âm hàn phóng về phía Tiêu Viêm, trong con ngươi ngông cuồng hiện lên vẻ khinh miệt không hề che giấu: “Thật nực cười, tìm một kẻ chết thay mà cũng làm ra vẻ huyền bí…”

Nghe được tiếng cười lạnh và thanh âm khinh thường từ miệng Hồng Thần truyền ra, Tiêu Viêm chỉ mỉm cười, trong nụ cười lộ ra một tia lạnh lẽo nhàn nhạt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!