Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 967: CHƯƠNG 955: LÔI THẦN HÀNG LÂM

Toàn thân Hồng Thần được bao phủ trong một tầng lưới lôi điện, quang mang tựa ngân xà bắn ra bốn phía. Có lẽ do tác dụng của bí pháp, thân hình hắn trở nên cường tráng hơn không ít, từ xa nhìn lại chẳng khác nào một pho thiết tháp màu bạc tràn ngập uy áp. Khí thế tăng vọt kéo dài được một lúc thì chậm rãi dừng lại, ánh mắt Hồng Thần gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, cất lên một tiếng cười lạnh lẽo, nắm chặt bàn tay, một cây thiết chùy màu đen nhanh chóng hiện ra, phía trên lấp loáng lôi quang quấn quanh.

Cây thiết chùy này chính là chí bảo của Phong Lôi Bắc Các, tên là Hạo Lôi Chùy, toàn thân được làm bằng Lôi Thạch. Người tu hành công pháp đấu khí Lôi thuộc tính khi sử dụng sẽ được tăng phúc hiệu quả, hơn nữa Lôi Thạch trời sinh nặng nề, lúc vung lên cho cảm giác sức mạnh vô song, cường giả bình thường cũng không dám đón đỡ chính diện. Tay cầm Hạo Lôi Chùy, vẻ sắc bén trong mắt Hồng Thần càng sâu, hắn tùy ý múa may hai cái liền vang lên những tiếng nổ chói tai, kình lực đánh xuống mặt đất phá ra vài cái hố sâu trên quảng trường cứng rắn. Cảm nhận được lực lượng mênh mông trong cơ thể, ánh mắt Hồng Thần lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, quát lạnh: "Tiếp tục nào!"

Nhìn Hồng Thần được vũ trang đầy đủ, Tiêu Viêm cũng nhíu mày lại. Tên kia sau khi sử dụng bí pháp, thực lực đã gần như đạt tới Cửu tinh Đấu Hoàng, xem ra bí pháp này cũng mang lại hiệu quả không nhỏ. Hơn nữa, qua lần giao chiến lúc trước, Tiêu Viêm có thể cảm giác được công pháp mà Hồng Thần tu luyện cũng là Địa Giai công pháp, nếu không thì với một đòn Bát Cực Băng vừa rồi, hắn không thể chỉ đơn giản là bị đẩy lui hơn mười mét. Người này bất kể là công pháp, đấu kỹ, hay vũ khí, đều là loại tốt nhất, sức chiến đấu tự nhiên vô cùng kinh người. Bằng vào thực lực của hắn, cho dù là vượt cấp khiêu chiến cũng không có gì khó khăn, đừng nói là đồng cấp, mà ngay cả cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong, chỉ sợ hắn cũng có thể đánh một trận. Khó trách dám cuồng ngạo như vậy.

Hôm nay gặp phải Hồng Thần, đổi lại là người khác, nếu không có con bài tẩy nào, chỉ sợ khó có thể chống lại. Bất quá đáng tiếc, trong thế hệ này lại không bao gồm Tiêu Viêm.

Vượt cấp khiêu chiến, đối với người khác có lẽ cực kỳ khó khăn, nhưng đối với Tiêu Viêm, người đã từng đánh cho lão yêu quái có thực lực sâu không lường được như Địa Ma lão quỷ đến tàn phế, thì lại là chuyện bình thường. Hồng Thần có thể vượt cấp, còn hắn, lại có thể vượt giai! Vượt cấp và vượt giai, chỉ khác nhau một chữ nhưng lại là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, đại diện cho hai cảnh giới và thực lực hoàn toàn bất đồng.

Ánh mắt toàn trường đều hội tụ vào trận chiến đã dần tiến vào giai đoạn cao trào. Thực lực của Hồng Thần đột nhiên tăng vọt làm cho không ít người đều âm thầm tắc lưỡi. Phong Lôi Các không hổ là thế lực hàng đầu trên Trung Châu đại lục, một cái bí pháp mà lại có thể làm cho thực lực của một người tăng mạnh đến thế.

Giữa những cái nhìn kinh hãi, một vài ánh mắt cũng chuyển hướng về phía Tiêu Viêm. Trải qua màn giao thủ lúc trước, đã không còn ai dám xem thường thanh niên xa lạ này nữa. Có khả năng bức Hồng Thần phải thi triển bí pháp, người này cũng không phải hạng vô dụng. Hôm nay xem ra, trận chiến tranh đoạt giữa hai nhà Hồng - Hàn, kết cục thắng bại, thật khó mà nói trước.

“Tiểu tử này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Trẻ tuổi như vậy mà có thể đạt tới trình độ này, không phải là hạng người vô danh, vì sao tại Trung Châu Bắc vực thậm chí toàn bộ Trung Châu chưa bao giờ nghe qua cái tên Tiêu Viêm?" Tại chỗ ngồi của Hồng gia, Hồng Lập không khỏi chau mày nhìn Hồng Thần đang thi triển Lôi Thần Hàng Lâm, nói.

Lão giả áo xám bên cạnh cũng khẽ lắc đầu, đối với cái tên Tiêu Viêm này, hắn cũng cảm thấy cực kỳ xa lạ.

"Trung Châu đại lục bao la vô tận, tàng long ngọa hổ không biết cơ man nào mà kể, không biết cũng là chuyện bình thường. Không cần lo lắng, nếu Hồng Thần đã thi triển Lôi Thần Hàng Lâm, thì thắng bại cũng gần như đã định đoạt. Dù sao với trạng thái này của hắn, lại phối hợp với công pháp, đấu kỹ cho đến Hạo Lôi Chùy, cho dù là Đấu Hoàng đỉnh phong muốn thắng hắn cũng có chút khó khăn." Hơi trầm ngâm một chút, lão giả áo xám liền bỏ qua những suy nghĩ trong đầu, thản nhiên nói.

Nghe vậy, Hồng Lập cũng gật gật đầu. Có thể ép Hồng Thần thi triển bí pháp, tiểu tử kia xác thật rất giỏi, nhưng cũng đến lúc phải dừng lại rồi...

Dưới vô số ánh mắt soi mói, Tiêu Viêm cười cười, bàn tay chậm rãi nắm chặt, Huyền Trọng Xích to lớn liền hiện ra. Trọng xích cắm xuống mặt đất, thân thước rộng lớn trông như một tấm khiên màu đen mang lại cảm giác vô cùng nặng nề, so với Hạo Lôi Chùy của Hồng Thần cũng không hề thua kém.

Nhìn thấy Tiêu Viêm rút ra một cây trọng xích làm vũ khí, trong mắt Hồng Thần cũng lóe lên một tia kinh ngạc, chợt khóe miệng cười lạnh càng sâu. Sau khi thi triển Lôi Thần Hàng Lâm, lực lượng của hắn cũng được tăng phúc rất lớn, nếu đối thủ có thân pháp nhanh nhẹn, ngược lại sẽ có chút phiền toái, nhưng nếu đối phương cũng sử dụng vũ khí hạng nặng, vậy thì dưới sự áp chế của Hạo Lôi Chùy sẽ không còn sức hoàn thủ! "Tiểu tử, cho ngươi thấy Phong Lôi Chùy Pháp của Phong Lôi Các, sau này gặp người của Phong Lôi Các, nên vòng đường khác mà đi!"

Hướng về phía Tiêu Viêm lạnh lùng nói, khóe miệng hiện lên nụ cười tàn nhẫn, Hồng Thần đột nhiên đạp mạnh bàn chân, tiếng sấm vang vọng, thân thể hơi chút mờ ảo. Nhìn thấy thân thể Hồng Thần chợt rung động, hai mắt Tiêu Viêm khẽ híp lại, một màn này, hắn đã quá quen thuộc. Khóe miệng Tiêu Viêm khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, bàn tay nắm chặt trọng xích, không quay đầu lại mà hung hăng bổ về phía sau.

Trọng xích mang theo kình phong hung mãnh bổ xuống, không khí xung quanh vang lên những tiếng nổ liên tiếp. Ngay khi thanh trọng xích vừa chém tới phía sau, một cây cự chùy đen nhánh liền đột ngột xuất hiện, vừa vặn bị nó chặn lại.

"Keng!" Trọng xích va chạm cùng cự chùy, một tiếng kim loại chói tai nhất thời vang vọng toàn trường. Tiêu Viêm cùng Hồng Thần đồng thời lui về phía sau, nhanh như chớp tạo khoảng cách an toàn.

"Tốt cho một tiểu tử, lại có thể phá được tàn ảnh Tam Thiên Lôi Động của ta." Hồng Thần ổn định thân hình, nhìn thoáng qua tàn ảnh đang dần tiêu tán, trong lòng không khỏi giật mình. Vừa rồi Tiêu Viêm vung trọng xích, dường như đã nắm rõ vị trí hắn sẽ xuất hiện, một xích bổ tới không chút do dự, trực tiếp ép hắn phải hiện thân.

"Xem ra phải nhanh chóng giải quyết tên này, thời gian của Lôi Thần Hàng Lâm có hạn, sau đó trong cơ thể sẽ xuất hiện suy yếu." Trong lòng lóe lên một ý niệm, ánh mắt Hồng Thần cũng mang theo sát ý. Thân thể vừa động, tiếng sấm lại lần nữa vang vọng, thân hình trực tiếp hóa thành một đạo điện quang, nhanh như chớp vượt qua khoảng cách mấy chục mét, xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Tiêu Viêm. "Thiên Toái Lôi Chùy!"

Xuy! Xuy!

Lôi quang chói mắt điên cuồng tuôn ra từ Hạo Lôi Chùy. Từ xa nhìn lại, Hồng Thần giống như đang giơ cao một đạo lôi điện khổng lồ, thanh thế làm cho người ta phải sợ hãi. Lôi điện khổng lồ ngưng tụ trong chớp mắt, rồi tựa như thiên lôi từ trên tầng mây giáng xuống, trực tiếp oanh kích đỉnh đầu Tiêu Viêm. Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng bùng nổ đến mức làm lu mờ cả ánh mặt trời.

"Lục Hợp Du Thân Xích!"

Cảm nhận được lôi điện khủng bố kéo đến, ánh mắt Tiêu Viêm cũng dần ngưng trọng. Trọng xích trong tay nhanh như chớp vũ động, từng đạo thước ảnh dọc theo một quỹ tích huyền diệu, nhất thời hóa thành một tầng phòng ngự không có kẽ hở. Phía trên màn phòng ngự bằng thước ảnh, thanh sắc hỏa diễm nhàn nhạt lặng yên bốc lên.

"Ầm!"

Ngay khi màn phòng ngự bằng thước ảnh vừa hình thành, cây lôi chùy khổng lồ liền giáng xuống, hung hăng nện thẳng lên đó. Nhất thời, vô số thước ảnh liền tiêu tán, nhưng thước ảnh vừa mất đi, lập tức có vô vàn bóng thước khác cấp tốc bổ sung. Theo đó, cây lôi chùy khổng lồ kia cũng dần trở nên hư ảo, phần lớn lôi điện lực dần dần bị hóa giải.

"Thiên Toái Lôi Chùy, Phá!"

Cảm nhận được sự bền bỉ trong màn phòng ngự của Tiêu Viêm, sắc mặt Hồng Thần cũng âm trầm xuống, chợt gầm lên một tiếng, lôi chùy trong tay liền phóng ra, còn thân thể hắn thì cấp tốc lùi lại phía sau. "Phanh!"

Lôi chùy vừa rời tay, trong nháy mắt đã bùng nổ vô số lôi điện chi lực, ùn ùn đánh lên màn phòng ngự. Dưới sự oanh kích dồn dập, màn phòng ngự bằng thước ảnh nhanh chóng trở nên hư mỏng, không kịp bổ sung.

"Ha ha, xem ngươi làm sao hóa giải Phong Lôi Chi Lực đặc thù của Phong Lôi Các!" Hồng Thần xoay người rơi xuống mặt đất, nhìn Tiêu Viêm bị Phong Lôi Chi Lực bàng bạc bao bọc bên trong, cười to nói.

"Hừ, chỉ là Phong Lôi Chi Lực mà đã kiêu ngạo vậy sao?"

Tiếng cười của Hồng Thần vừa dứt, trong lưới lôi điện liền truyền đến một tiếng cười lạnh, chợt một luồng thanh sắc hỏa diễm đột nhiên bắn ra. Khi tiếp xúc với hỏa diễm kia, Phong Lôi Chi Lực giống như gặp phải khắc tinh, bị nhiệt độ cực nóng đốt thành hư vô. Chỉ trong vài cái nháy mắt, lưới lôi điện ẩn chứa lôi lực cuồng bạo cứ thế tan thành mây khói trong vô số ánh mắt kinh ngạc đến sững sờ.

"Đây là… Dị Hỏa?" Tại chỗ ngồi của Hồng gia, vị lão giả áo xám kia đột nhiên mở to hai mắt, kinh hãi thất thanh.

Trong sân, dưới vô số ánh mắt nhìn soi mói, một bóng người toàn thân được bao bọc trong thanh sắc hỏa diễm chậm rãi bước ra. Trong mơ hồ, vẫn có thể nhìn thấy thân ảnh gầy gò bên trong.

"Đây cũng là thủ đoạn của ngươi sao? Xem ra ta đã quá coi trọng ngươi rồi." Hỏa diễm trên người Tiêu Viêm bốc lên không ngớt, một giọng nói nhàn nhạt chậm rãi truyền ra. Nghe vậy, sắc mặt Hồng Thần nhất thời trở nên khó coi, hắn lại nắm chặt Hạo Lôi Chùy. Rốt cục hắn đã hiểu lần này gặp phải đối thủ khó chơi, không ngờ rằng ngay cả khi thi triển Lôi Thần Hàng Lâm cũng không thể đánh bại tên kia.

"Nếu thủ đoạn của ngươi chỉ có thế, vậy kế tiếp, đến lượt ta." Trong ngọn lửa, khóe miệng Tiêu Viêm hiện lên một nụ cười lạnh lùng, chợt thủ ấn đột nhiên biến đổi, trong lòng vang lên một tiếng quát khẽ: "Thiên Hỏa Tam Huyền Biến – Lưu Ly Biến!"

Theo tiếng quát vang lên, hỏa diễm bao phủ bên ngoài thân thể Tiêu Viêm nhất thời kịch liệt bốc lên, cuối cùng đều lui vào bên trong cơ thể hắn. Cùng lúc đó, khí thế của Tiêu Viêm cũng giống như Hồng Thần lúc trước, bắt đầu tăng vọt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, khí thế của hắn đã trực tiếp vượt qua đối phương. Nhất thời, vẻ khiếp sợ hiện lên trên mặt tất cả mọi người trong toàn trường.

Tại chỗ ngồi của Hồng gia, lão giả áo xám giờ phút này trong mắt cũng lóe lên vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm nói: "Tiểu tử này, rốt cuộc có lai lịch phương nào, lại có thể ẩn giấu sâu đến thế. Lần này, e rằng Hồng Thần thật sự nguy rồi.”

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!