Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 973: CHƯƠNG 961: SÁT PHẠT QUYẾT ĐOÁN

Ầm... Ầm... Ầm...

Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, không gian lập tức ngập chìm trong biển lửa xanh biếc. Lực bạo tạc tựa vạn mã bôn đằng, mang theo âm thanh gầm rít khi Hỏa liên bùng nổ, giống như một cơn sóng thần điên cuồng dâng trào, ập đến mãnh liệt.

Giờ khắc này, toàn bộ vật liệu kiến tạo nên Thiên Thạch Đài đều nổ tung thành tro bụi. Từng luồng khói lửa dày đặc không ngừng phụt ra, khuếch tán mạnh mẽ. Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, nó đã bao trùm toàn bộ cường giả của Hồng gia, tựa như một mãnh thú khổng lồ há miệng nuốt chửng tất cả!

Phụt... Phụt... Phụt...

Những âm thanh máu tươi phun ra từ trong khói lửa mù mịt liên tục truyền đến, ngay sau đó hơn mười đạo thân ảnh bị bắn ngược ra ngoài như đạn pháo. Trên thân mỗi người chi chít vết máu, cảnh tượng khiến ai nấy đều kinh tâm động phách.

Khói lửa lúc này đã bao trùm gần một nửa Thiên Thạch Đài. Tất cả mọi người liên tục lau mồ hôi trên trán vì sức nóng khủng khiếp lan tỏa trong không khí, đôi môi run rẩy nhìn luồng khói lửa tựa sóng triều dần tiêu tán, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi. Đây là một loại lực lượng hủy diệt khiến cho sâu thẳm linh hồn bọn họ dâng lên nỗi sợ hãi đối với tử vong. Tại thời điểm Hỏa Liên bùng nổ, bọn họ cảm thấy bản thân dường như cũng đang đối diện với Tử Thần.

May mắn thay, khói lửa cuối cùng vẫn chưa lan đến khán đài, nhưng nhiệt độ kinh hoàng đã khiến da thịt mọi người nóng rát. Thậm chí, y phục của một số người còn tự động bốc cháy, làm họ kinh hô từng tiếng, không ngừng nhảy dựng lên.

Làn sóng khói lửa này kéo dài gần một phút mới dần dần lắng xuống. Tro bụi dày đặc bao phủ hơn nửa Thiên Thạch Đài, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.

Lớp tro bụi mịt mù đột nhiên bị một cơn gió mạnh thổi bạt lên không trung, rồi từ từ bay đi xa.

Khi tro bụi dần tiêu tán, cảnh vật bên trong Thiên Thạch Đài một lần nữa hiện ra trong tầm mắt mọi người. Thế nhưng, ngay khi vừa nhìn rõ, tất cả đều như hóa đá, ngây người sững sờ.

Chỉ thấy trên quảng trường đột nhiên xuất hiện một hố sâu khổng lồ rộng chừng mười trượng, từ đó lan ra những vết nứt chi chít như mạng nhện, bao trùm gần phân nửa Thiên Thạch Đài.

Từng ánh mắt ngây dại nhìn chằm chằm vào hố sâu. Trong nhất thời, cả Thiên Thạch Đài trở nên im phăng phắc. Thật khó có thể tin được, một thanh niên chỉ vỏn vẹn cấp bậc Đấu Hoàng, lại có thể tạo nên sức tàn phá kinh thiên động địa đến nhường ấy.

Là cư dân của Thiên Bắc Thành, những người ngồi đây đều hiểu rất rõ độ cứng rắn của Thiên Thạch Đài. Mỗi một tảng đá ở đây đều có thể chịu được công kích của cường giả Đấu Tông. Nhưng hiện tại, cảnh tượng trước mắt khiến họ phải suy ngẫm, nếu lời đồn không sai, vậy thì một kích vừa rồi của thanh niên kia rất có khả năng đã vượt qua cả công kích của một Đấu Tông bình thường.

Sau một màn kinh thiên động địa vừa rồi, mọi người đều có khuynh hướng tin vào vế sau. Mặc dù một cường giả Đấu Hoàng có thể thi triển ra một kích mang uy lực của Đấu Tông nghe có vẻ như thiên phương dạ đàm, nhưng cái hố sâu khổng lồ kia đã chứng minh cho họ thấy đó là sự thật không thể chối cãi.

Đám người Hàn Trì cuối cùng cũng mở được mắt, sau một hồi lâu mới hồi phục tinh thần. Họ hít một hơi thật sâu để áp chế sự sợ hãi dâng lên trong lòng, ánh mắt đảo quanh hố sâu quan sát. Lúc trước, Hồng gia có hơn mười cường giả tiến đến vây giết Tiêu Viêm, giờ phút này hơn một nửa đã cháy đen nằm cách đó không xa. Chỉ có vài người thực lực mạnh hơn cùng vận khí tốt thì còn thoi thóp hơi tàn, nhưng tất cả đều trong trạng thái trọng thương. Hồng gia lần này xem như đã tổn thất toàn bộ tinh anh!

Nhìn mấy kẻ cháy đen nằm la liệt, trong lòng Hàn Trì dấy lên một niềm vui sướng khi thấy người gặp họa, liền cất tiếng cười lạnh. Trong số hơn mười người vây công Tiêu Viêm lúc trước, có mấy người đều là cường giả cấp Đấu Hoàng. Thực lực như vậy, ở Hồng gia tuy không phải là tồn tại đỉnh cao, nhưng tuyệt đối là lực lượng trung kiên. Trong một lúc mà tổn thất nặng nề đến thế, dù là Hồng gia cũng khó lòng chịu đựng nổi.

- Tiêu Viêm đâu rồi?

Khi Hàn Trì còn đang chìm trong sự sung sướng, Hàn Tuyết đứng bên cạnh lo lắng cất tiếng.

- Ở trên không trung kìa!

Hàn Nguyệt ngước đôi mắt đẹp lên bầu trời, nhẹ giọng đáp.

Nghe vậy, mọi người bất giác đều dõi mắt nhìn lên, lập tức thấy một bóng người đang lăng không mà đứng. Phía sau lưng người đó là một đôi Cốt dực trong suốt dài chừng một trượng đang chậm rãi vỗ nhẹ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng phong lôi, trông vô cùng hoa lệ.

Dưới ánh mắt của toàn trường, Tiêu Viêm cũng từ từ vỗ đôi Cốt dực hạ xuống bên cạnh hố sâu. Sắc mặt hắn không chút thay đổi, thoáng liếc nhìn mấy tên cường giả Hồng gia đang giãy dụa muốn đứng dậy. Hắn nắm chặt Huyền Trọng Xích, thân hình khẽ động, sải bước đến bên cạnh một gã cường giả Đấu Hoàng đang bị thương, không nói một lời, giơ Trọng Xích lên, nhẹ nhàng vung một đường.

Rắc...

Trọng Xích nhẹ nhàng quất lên người tên cường giả Đấu Hoàng khiến hắn lập tức ngã ngửa bắn ra sau. Một chuỗi tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã, làm cho những người trên quảng trường rét lạnh trong lòng. Bọn họ biết, dưới một xích này của Tiêu Viêm, nếu Hồng gia không có cao giai tục cốt đan dược, thì kẻ này dù có thể giữ được mạng cũng sẽ trở thành phế nhân.

Một xích phế đi một cường giả Hồng gia, Tiêu Viêm vẫn không dừng lại, sắc mặt lạnh lùng tàn khốc, lập tức xoay người hướng đến một tên cường giả khác của Hồng gia còn sống sót.

Người này thấy hành động của Tiêu Viêm, trong mắt nhất thời hiện lên vẻ hoảng hốt tột độ, vừa định rút vũ khí trong nạp giới ra thì bóng người đã chợt lóe lên, Trọng Xích mang theo kình phong đáng sợ đã ập tới. Cả người hắn như một quả bóng da bị đá bay về phía sau, cuối cùng rơi xuống mặt đất cách đó hơn trăm mét, không rõ sống chết.

Lại giải quyết thêm một tên. Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt Tiêu Viêm càng thêm nồng đậm. Hắn lại xoay người, đi đến một tên cường giả khác đang bị thương của Hồng gia.

Nhìn Tiêu Viêm từng bước tiến đến, lạnh lùng kết liễu từng cường giả Hồng gia, toàn trường chợt trở nên yên tĩnh. Thấy gương mặt hắn vẫn lạnh như băng, sát khí ngùn ngụt, mọi người không khỏi rét lạnh từ tận đáy lòng, người run cầm cập. Người này, tuy còn trẻ nhưng thủ đoạn lại tàn nhẫn đến thế. Nhìn cách hắn ra tay, ai cũng hiểu hắn muốn phế đi toàn bộ Hồng gia.

Trái tim của Hàn Trì theo mỗi lần Trọng Xích của Tiêu Viêm hạ xuống lại nảy lên một nhịp. Mặc dù hắn cũng kinh hãi trước thủ đoạn ngoan độc của Tiêu Viêm, nhưng không thể không thầm tán thưởng thanh niên này hành sự thật sát phạt quyết đoán!

Qua sự việc hôm nay, Tiêu Viêm hiểu rõ hắn và Hồng gia đã rơi vào cục diện không chết không ngừng. Một khi đã vậy, hắn tự nhiên sẽ không lưu lại cho Hồng gia bất kỳ cơ hội nào để khôi phục, để ngày sau tìm hắn báo thù. Đối với địch nhân, tôn chỉ của Tiêu Viêm là “Sát tận giết tuyệt – Không hề nương tay”. Chỉ có đánh cho Hồng gia động đến tận gân cốt thì mới có thể bớt đi phiền toái sau này. Việc này cũng không ai có thể trách được, muốn trách, chỉ có thể trách Hồng gia đã chọc cho hắn nổi sát tâm!

Bang...

Trọng Xích lại một lần nữa đánh bay một gã cường giả của Hồng gia. Sau đó, Tiêu Viêm cũng không thèm để ý tên này sống hay chết, chậm rãi quay đầu, hướng về một bóng người đang giãy dụa gượng dậy. Đó chính là Hồng Lập.

Hiện tại, quần áo của Hồng Lập đã rách nát, dưới những mảnh vải vụn lộ ra quang mang của một kiện nội giáp, hiển nhiên không phải vật tầm thường. Dưới uy lực của Phật Nộ Hỏa Liên mà hắn có thể sống sót, chín phần mười là nhờ vào kiện hộ giáp này.

Dưới mái tóc rối bù của Hồng Lập là một đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập oán độc. Vừa rồi, hắn đã tận mắt chứng kiến Tiêu Viêm từng xích từng xích đánh bay tất cả những cường giả do hắn đưa tới. Từ lực đạo phát ra, chỉ sợ người còn sống sót chẳng còn được mấy. Lần này, Hồng gia của hắn đã tổn thất vô cùng thảm trọng.

- Tiêu Viêm, ngươi dám giết người của Hồng gia, Hồng gia ta tất sẽ cùng ngươi không chết không ngừng!

Hồng Lập dùng ngón tay run rẩy chỉ vào Tiêu Viêm, oán độc gào lên.

- Vẫn chưa đào tẩu sao?

Tiêu Viêm mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy là một luồng sát khí lạnh như băng. Hắn vừa muốn động thân tiến đến kết liễu Hồng Lập thì một tiếng nổ trầm đục chợt từ một góc khác của thạch đài truyền đến.

Ánh mắt hướng về phía âm thanh, nụ cười lạnh trên mặt Tiêu Viêm càng đậm. Chỉ thấy Trầm Vân đang giao đấu với Địa Yêu Khôi đã bị một quyền chấn bay ra ngoài, khóe miệng tràn đầy máu tươi. Địa Yêu Khôi tuy không có đấu kỹ, nhưng chỉ bằng vào nhục thể rắn chắc, mỗi một quyền tung ra đều không kém gì những đấu kỹ cao giai.

Như vậy, cục diện đã được định đoạt. Trầm Vân chết trong tay Địa Yêu Khôi chỉ còn là vấn đề thời gian. Dù sao, Địa Yêu Khôi cũng không phải con người, không có tình cảm nên nó chẳng hề nóng vội hay có cảm xúc gì. Chỉ cần có mệnh lệnh của Tiêu Viêm, dù chỉ còn một hơi thở nó cũng sẽ vung nắm đấm đánh chết kẻ địch trước mặt.

- Hồng gia này! Toàn bộ đều là phế vật!

Bị thương khi giao thủ, sắc mặt của Trầm Vân cũng dần dần trầm xuống. Hắn đưa mắt nhìn về phía Tiêu Viêm, trong lòng không khỏi giận dữ mắng to một tiếng, rồi chợt rống lên:

- Hồng Lập, còn không mau gọi Hồng Thiên Khiếu ra đây! Chẳng lẽ ngươi muốn Hồng gia hôm nay bị hắn tiêu diệt không còn một mống ư?

Nghe tiếng rống của Trầm Vân, Hồng Lập cũng sững người, rồi dùng ánh mắt oán độc nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, nghiến răng nói:

- Tiểu tạp chủng, đã giết người của Hồng gia ta thì ngươi đừng hòng an ổn rời khỏi nơi này!

Nói xong, hắn lấy từ trong nạp giới ra một mảnh ngọc huyết sắc, sau đó hung hăng bóp nát.

Ngọc phiến vừa vỡ, trước mặt hắn đột nhiên hiện lên một bóng người. Hồng Lập vừa ngẩng đầu, liền thấy một khuôn mặt đang cười âm trầm. Hắn kinh hãi, vội vàng lùi lại.

Bang!

Trọng Xích trong tay Tiêu Viêm vũ động, mang theo tiếng xé gió điếc tai, đánh mạnh vào thân thể Hồng Lập. Nhất thời, Hồng Lập phun ra một ngụm máu tươi, thân thể như sao băng bay ngược về phía sau, rơi thẳng vào hố sâu khổng lồ. Cuối cùng, toàn thân hắn ầm ầm nện vào một tảng đá lớn làm đá vụn văng tung tóe, thân thể co giật vài cái rồi cứng đờ.

- Tiêu Viêm, mau chạy đi! Hồng Lập đã truyền tin cho lão tổ Hồng gia, lão ta sẽ lập tức đến đây! Lão gia hỏa kia có thực lực còn mạnh hơn Trầm Vân một ít đấy!

Khi Tiêu Viêm dùng một xích đánh bay Hồng Lập, một giọng nói vội vã đã truyền vào tai hắn. Tiêu Viêm nhận ra đó là âm thanh của Hàn Trì.

Tiêu Viêm siết chặt nắm tay, hít sâu một hơi, hướng về phía đám người Hàn gia ôm quyền thi lễ. Sau đó, hắn vung Cốt dực sau lưng, lăng không bay lên định thu hồi Yêu khôi. Nhưng đúng lúc ấy, một luồng sát ý ngập trời mang theo khí thế bàng bạc từ một góc Thiên Bắc Thành bỗng nhiên ập tới, ngay sau đó là một tiếng gầm phẫn nộ như sấm sét vang vọng khắp không trung.

- Dám giết người của Hồng gia ta! Không cần biết ngươi là ai, hôm nay lão phu sẽ băm thây ngươi vạn đoạn, nghiền xương thành tro

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!