Khí thế bàng bạc tỏa ra từ quanh thân Tiêu Viêm, toàn bộ dãy núi dường như cũng run rẩy trước cỗ khí thế khủng bố này. Đâu đó vang lên những tiếng gầm rống trầm thấp, trong tiếng gầm ẩn chứa sự kinh hãi tột cùng.
Lực lượng linh hồn trong cơ thể càng lúc càng trở nên hùng hậu, mũi chân của Tiêu Viêm cũng từ từ rời khỏi thân cây, cứ như vậy lơ lửng giữa không trung. Có lẽ bởi lực lượng linh hồn quá mức tràn đầy, đôi con ngươi đen nhánh của hắn đã dần bị một màu trắng bạc thay thế. Đôi mắt hắn lúc này chỉ còn một màu ngân quang lạnh lẽo.
Luồng khí thế đó kéo dài một lúc lâu mới từ từ lắng xuống. Tiêu Viêm hơi cúi đầu nhìn vẻ mặt xanh mét của Trầm Vân, chậm rãi nói: “Không phải ngươi muốn phế mười ngón tay của ta sao?”
Thanh âm tuy bình thản nhưng lại ẩn chứa một loại uy áp linh hồn mạnh mẽ, khiến cho linh hồn Trầm Vân cũng phải căng thẳng tột độ.
“Tiểu tử này đã làm gì? Vì sao đột nhiên lại trở nên mạnh như thế? Xem khí thế kia, e rằng ít nhất cũng ngang với thực lực của Thất tinh hoặc Bát tinh Đấu Tông. Thực lực này rốt cuộc là thật hay giả đây?”
Sắc mặt Trầm Vân biến ảo không ngừng. Khí thế bàng bạc từ cơ thể Tiêu Viêm tràn ra quả thực đã làm hắn kinh hãi. Hắn không tài nào hiểu nổi, hắn dám khẳng định thực lực chân thật của Tiêu Viêm chỉ là cấp bậc Đấu Hoàng, nhưng chỉ trong nháy mắt lại tăng vọt như hỏa tiễn, đạt đến một cấp độ khủng bố. Chuyện này đúng là quá hoang đường.
Sự hoài nghi trong lòng càng lúc càng dâng cao, Trầm Vân không thể tin nổi Tiêu Viêm có thể trong một thời gian ngắn ngủi đột nhiên đề thăng nhiều cấp bậc đến thế.
“Cho dù là bí pháp cao giai đến đâu cũng khó có thể đạt được hiệu quả khủng bố này. Hay cỗ khí thế mạnh mẽ kia chỉ là hư trương thanh thế mà thôi?” Trầm Vân đảo đôi mắt âm trầm, hắn tuyệt đối không tin vai vế giữa mèo và chuột lại có thể hoán đổi cho nhau trong nháy mắt.
“Lão phu hôm nay thật sự muốn xem thực lực này của ngươi đến tột cùng là thật hay chỉ là ngụy trang!” Hàn quang trong mắt lóe lên, Trầm Vân nắm chặt bàn tay, lôi quang lập lòe tức thì ngưng tụ thành một thanh Lôi giản. Thân hình hắn khẽ động, tiếng sấm nhàn nhạt vang lên.
Trên bầu trời, Tiêu Viêm bình thản nhìn Trầm Vân dưới mặt đất, bàn tay đột nhiên nắm chặt, lực lượng linh hồn mênh mông bùng phát, cuối cùng ngưng tụ thành một viên Linh Hồn Khí Tụ Pháo to chừng nửa trượng. Cánh tay hắn quỷ dị vung ra sau lưng, Linh Hồn Khí Tụ Pháo liền bất ngờ nổ tung.
“Bành!”
Vô hình Linh Hồn Khí Tụ Pháo vừa bắn ra, khoảng không gian gần một trượng phía sau Tiêu Viêm đột nhiên nổ mạnh, để lộ thân ảnh chật vật của Trầm Vân, hắn lập tức mau chóng thối lui.
Sự kinh hãi trong mắt Trầm Vân rốt cuộc đã lên tới đỉnh điểm. Một kích vừa rồi đã khiến hắn triệt để hiểu rằng cỗ khí thế bàng bạc của Tiêu Viêm là hoàn toàn có thật, chứ không phải dựa vào công pháp kỳ dị nào đó hay chỉ là ngụy trang.
“Hắn sử dụng lực lượng linh hồn, nhưng linh hồn bàng bạc đến thế, dù là Thất phẩm Luyện Dược Sư cũng không thể có được. Tiểu tử này rốt cuộc có lai lịch thế nào?”
Trầm Vân có chút bất an trong lòng. Từ lúc giao tranh với Tiêu Viêm tới nay, đối phương dù chỉ có thực lực Đấu Hoàng nhưng lại chẳng khác nào một cái động không đáy, sâu không lường được. Khôi Lỗi, Dị hỏa, thậm chí bây giờ là lực lượng linh hồn mạnh mẽ, toàn là những thứ từ trước đến giờ chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Vậy mà tất cả lại cùng tồn tại trên người tiểu tử này, khiến Trầm Vân phải thu hồi hoàn toàn sự khinh thị của mình.
“Mặc kệ hắn sử dụng phương pháp nào để tăng vọt thực lực, chắc chắn chỉ có thể kéo dài trong một khoảng thời gian nhất định. Hiện tại không nên liều mạng, đợi đến khi thực lực của hắn suy giảm, lúc đó ra tay cũng không muộn.”
Ý niệm này vừa lóe lên trong đầu, Trầm Vân liền cấp tốc áp chế thương thế do Linh Hồn Khí Tụ Pháo gây ra trong cơ thể, sau đó từ miệng phát ra một đạo âm thanh cảnh báo sắc nhọn. Thân hình hắn khẽ động, toàn lực thi triển Tam Thiên Lôi Động hóa thành một đạo tàn ảnh, hướng về dãy núi xa xa mà chạy trối chết.
Nghe thấy thanh âm cảnh báo đó, Hồng Thiên Khiếu đang giao thủ cùng Địa Yêu Khôi trên không trung cũng như đám đông cung phụng Hồng gia đều biến sắc. Bọn họ biết đó chính là tín hiệu rút lui.
“Chết tiệt! Tiểu tử này rốt cuộc đã làm thế nào? Bỗng dưng thực lực lại tăng vọt đến cấp độ kinh khủng như vậy.”
Hồng Thiên Khiếu tức giận mắng thầm trong lòng, khí thế bàng bạc tràn ngập bầu trời làm cho tâm thần hắn có chút run rẩy. Đấu khí trong người hắn dữ dội bùng phát, hắn vung đại đao tạo thành một màn đao quang đỏ rực vô tận, đánh văng Địa Yêu Khôi ra, đồng thời thân hình cũng cấp tốc lui lại.
“Muốn chạy sao?”
Thấy Trầm Vân bỏ trốn, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng. Hắn cũng biết trạng thái này của mình không thể kéo dài. Một khi đã thi triển thì phải có kết quả hoàn mỹ. Gã này đối với hắn hận thấu xương, tuyệt đối không thể lưu lại. Có một kẻ địch cấp bậc Đấu Tông sẽ dẫn đến phiền toái vô tận. Tốt nhất nên giải quyết triệt để hắn ngay tại đây.
Trong lòng xẹt qua một tia sát ý, Tiêu Viêm giơ tay nhắm về phía luồng tàn ảnh đang chạy trốn của Trầm Vân rồi đột nhiên nắm chặt lại.
Theo cái nắm tay của Tiêu Viêm, không gian hư vô trong khoảng cách hơn trăm trượng bỗng trở nên vặn vẹo, rồi ngưng tụ thành một bức tường không gian thực chất.
“Bành!”
Tam Thiên Lôi Động của Trầm Vân còn chưa thi triển đến cực hạn thì bức tường không gian đã đột nhiên xuất hiện trước mắt. Hắn không kịp né tránh, liền va thẳng vào đó. Phản lực mạnh mẽ hất văng người hắn bắn ngược trở về.
Bị lực phản chấn mạnh mẽ đánh trúng, Trầm Vân cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, không kịp phun ra ngụm máu tươi, đành phải mạnh mẽ nuốt xuống.
Trầm Vân bị bắn ngược trở ra, khi hắn kịp định thần lại thì cả thân hình đã rơi xuống một vùng rừng rậm.
Rừng rậm!
Chạy trốn!
Chỉ có điều thân thể hắn còn chưa rơi xuống đất, một bóng người như quỷ mị đã hiện ra trước mắt. Nắm đấm tỏa ra linh lực bàng bạc, không chút hoa mỹ oanh kích thẳng đến người lão.
Nắm đấm đi đến đâu, không gian nứt vỡ đến đó, tựa như vô số độc xà ngoằn ngoèo khắc sâu vào lòng người, mang theo năng lượng băng lãnh vô cùng đáng sợ.
Chứng kiến một quyền đó, sắc mặt Trầm Vân đại biến. Lão gầm lên giận dữ, đấu khí trong cơ thể dữ dội tuôn ra, ngưng tụ thành một màn lôi quang dày đặc trước mặt.
“Phanh!”
Nắm đấm của Tiêu Viêm hung hăng nện lên màn lôi quang, linh hồn chi lực bàng bạc như núi lửa phun trào, cực kỳ khủng bố, trực tiếp nghiền nát lôi quang thành từng mảnh vụn. Dư lực công kích đánh thẳng lên thân người của Trầm Vân.
“Phụt!”
Trầm Vân điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lão dưới một quyền đó bị đập thẳng xuống mặt đất, trượt dài tạo thành một rãnh sâu hơn trăm thước trong rừng. Dọc theo rãnh trượt, cây cối hai bên đều nổ tung, mảnh vụn văng ra tứ phía.
Xét về cấp độ, Trầm Vân chỉ là một Tứ tinh Đấu Tông. Ở cấp bậc Đấu Tông, mỗi một tinh đều có sự chênh lệch rất lớn, vậy mà hắn lại muốn liều mạng với Tiêu Viêm lúc này, dĩ nhiên kết cục sẽ vô cùng bi thảm.
Vất vả ổn định lại thân hình, Trầm Vân tóc tai toán loạn lại phun ra thêm một búng máu tươi. Một quyền cương mãnh đó của Tiêu Viêm làm hắn bị thương không nhẹ, hơn nữa cỗ linh hồn lực dị thường nóng cháy và cuồng bạo đã xâm nhập vào linh hồn lão, bắt đầu tàn phá dữ dội. Trong ngoài giáp công, tình trạng của Trầm Vân lúc này đã cực kỳ thê thảm.
“Nếu cứ tiếp tục thế này, ta chết là cái chắc. Không thể dây dưa với tên tiểu tử kia mãi được.”
Đôi mắt oán độc nhìn Tiêu Viêm, đưa tay lau vết máu trên miệng, Trầm Vân vừa có ý định trốn sâu vào dãy núi thì thân ảnh quỷ mị kia lại một lần nữa như đỉa đói, chậm rãi hiện thân trước mắt lão.
“Tiêu Viêm, ngươi dám giết ta, Phong Lôi Các sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Thấy Tiêu Viêm vẫn đuổi theo, Trầm Vân giật mình kinh hãi, vội vàng phẫn nộ quát lớn.
“Không giết ngươi, bọn họ cũng chẳng bao giờ bỏ qua cho ta.” Tiêu Viêm hướng về phía hắn mỉm cười, nụ cười đó trong mắt Trầm Vân chẳng khác nào nụ cười của ác ma, khiến hắn tâm hàn ý lạnh.
“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào mới buông tha cho ta? Chỉ cần ngươi nói ra, ta…” Lão còn chưa nói xong, thân hình đã mạnh mẽ lui lại, đồng thời phóng ra vài viên lôi châu to bằng nắm tay về phía Tiêu Viêm.
“Oành! Oành! Oành!”
Lôi châu vừa được quăng ra liền ầm ầm nổ mạnh, sức ép kinh khủng trong không khí trực tiếp biến khuôn viên hơn trăm trượng trong rừng rậm thành một mảnh đất bằng.
Vừa quăng lôi châu, thân hình Trầm Vân cũng nhanh chóng lui sâu vào rừng rậm. Tiếc rằng hắn còn chưa kịp thả lỏng tinh thần, bóng người quỷ dị lại một lần nữa hiện ra. Một cước mang theo linh hồn lực bàng bạc hung hăng nện mạnh lên đầu hắn.
“Phụt!”
Lực lượng cuồng mãnh bạo phát khiến Trầm Vân lại phun tiếp một ngụm máu tươi, thân hình trượt dài trên mặt đất, làm gãy đổ vô số đại thụ che trời.
Ở rất xa trên không trung, Hồng Thiên Khiếu nhìn Trầm Vân cơ hồ không còn chút lực hoàn thủ nào, sắc mặt biến đổi liên tục.
“Lão tổ, có cần trợ giúp trưởng lão ấy không?” Một gã cung phụng Hồng gia khó khăn nuốt nước bọt, thấp giọng hỏi.
Hồng Thiên Khiếu đảo tròng mắt, lại nhìn sang vài tên cung phụng đang dây dưa với Địa Yêu Khôi, cắn răng nói:
“Rút lui! Không cần lo cho hắn, hiện tại thực lực của tiểu tử kia quá kinh khủng! Hơn nữa còn có Khôi Lỗi kia, chúng ta dù có phái ra bao nhiêu người cũng chỉ có thể giơ đầu chịu chết!”
Nói xong, hắn dứt khoát đưa ra quyết định, vung tay ra hiệu, không chút luyến tiếc quay đầu bỏ chạy. Đám cung phụng Hồng gia cũng vội vàng đuổi theo sau.
Từ trên mặt đất gian nan bò dậy, Trầm Vân khắp người tơi tả, dáng vẻ vô cùng chật vật, máu tươi từ trên đầu chảy xuống, trông hết sức dữ tợn. Trúng phải vài chiêu công kích toàn lực của Tiêu Viêm, hắn đã trọng thương nặng, thậm chí kinh mạch trong thân thể đã đứt đoạn nhiều nơi. Linh hồn lực lượng của Tiêu Viêm, lại thêm Dị hỏa, lực phá hoại vô cùng khủng khiếp.
Trầm Vân thở hổn hển, cảnh vật trước mắt đã trở nên mơ hồ.
Thân ảnh Tiêu Viêm lại chậm rãi xuất hiện.
“Còn có thể chạy sao?” Đôi mắt trắng bạc chăm chú nhìn Trầm Vân đang đứng lảo đảo, trong thanh âm không nghe ra chút cảm xúc nào.
“Tiểu tạp chủng, muốn giết lão phu, vậy thì cùng chết đi!”
Hai mắt Trầm Vân dần trở nên đỏ ngầu, sự điên cuồng hiện lên trên gương mặt. Chợt lão phóng thẳng về phía Tiêu Viêm, thân hình cấp tốc bành trướng, giống như một quả cầu sắp sửa nổ tung.
Nhìn hành động điên cuồng của Trầm Vân, Tiêu Viêm không khỏi cau chặt mày.
“Muốn tự bạo sao!”
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂