Lưu quang xé toang không gian mà đến, nhanh tựa sao băng, trong chớp mắt đã hiện ra trên bầu trời Thiên Bắc thành, rồi hóa thành một thân ảnh có phần gầy gò.
Vù!
Ngay khi thân ảnh này vừa xuất hiện, bầu trời Thiên Bắc thành cũng trở nên u ám, mây đen ùn ùn kéo đến, mưa càng lúc càng nặng hạt, hóa thành một màn nước khổng lồ bao trùm cả thành thị bên dưới.
Mưa lớn rơi xuống những nóc nhà trong thành, tạo nên những tiếng vang trong trẻo, nhất thời cả tòa thành vang lên tiếng tí tách không dứt. Nhưng dù mưa to, vẫn có không ít người không vào nhà mà đứng dưới màn mưa, ánh mắt mang theo vài phần mong chờ nhìn lên thân ảnh trên bầu trời. Rất nhiều người không ngờ rằng, Tiêu Viêm, người thanh niên này, dù biết rõ Thiên Bắc thành là đầm rồng hang hổ mà vẫn dám hiện thân.
Giờ khắc này, trong lòng không ít người dâng lên một tia kính nể hắn. Không nói đến những chuyện khác, chỉ riêng phần can đảm này của tiểu tử cũng đủ khiến người khác phải giơ ngón tay cái tán thưởng.
Vèo! Vèo!
Trong màn mưa bao phủ cả thiên địa, những tiếng xé gió đột nhiên vang lên, rồi hơn mười thân ảnh với khí tức hùng hồn xuất hiện trên các tòa nhà cao tầng, ánh mắt lạnh như băng nhìn bóng người trên bầu trời, một tiếng quát trầm thấp vang lên.
- Kẻ nào đến?
- Tiêu Viêm.
Trên bầu trời, người thanh niên đứng chắp tay, những giọt mưa vừa rơi xuống cách hắn một trượng liền hóa thành hư vô. Nhìn từ xa, trông như có một chiếc lồng vô hình bao bọc lấy hắn. Cùng lúc đó, một thanh âm bình thản từ trên trời cao vọng xuống.
- Phụng mệnh trưởng lão, giết Tiêu Viêm, động thủ!
Nghe thấy lời này, ánh mắt của gã nam tử mặc y phục màu xanh dẫn đầu lạnh đi, quát lớn.
- Vâng!
Giọng nói vừa dứt, những thân ảnh trên các tòa nhà cao tầng đồng loạt rung tay, hơn mười thanh trường thương màu bạc liền xuất hiện, thân thương chấn động, xuyên qua màn mưa, sắc bén vô cùng, bắn thẳng đến Tiêu Viêm!
Thấy vậy, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh một tiếng, hai tay giao nhau, một ngọn lửa màu xanh biếc mênh mông đột nhiên bùng phát, nhiệt độ nóng bỏng kinh người trực tiếp làm nước mưa trong phạm vi hơn mười trượng bốc hơi sạch! Mười ngón tay búng ra, ngọn lửa xanh biếc lập tức lan tỏa, hóa thành những luồng lửa tựa như hỏa xà uốn lượn bay ra! Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hóa thành hỏa xà cực kỳ mau lẹ, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt các cường giả của Phong Lôi các. Nhiệt độ nóng rực đột ngột ập đến khiến đám người này chấn động không thôi, còn chưa kịp phản ứng thì hỏa xà đã nhanh như chớp, đuôi lửa vung lên, hung hãn quất vào lồng ngực của mọi người. Lập tức, những tiếng kêu rên thảm thiết vang lên, trên mặt đất lại có thêm vài thân ảnh rơi xuống, ôm ngực rên rỉ không ngừng.
Chứng kiến Tiêu Viêm chỉ tùy tay một chiêu đã đánh lui hơn mười cường giả Đấu Vương, trong Thiên Bắc thành không khỏi vang lên những tiếng xôn xao kinh hãi. Thủ pháp thong dong như vậy, cho dù là một vài cường giả Đấu Hoàng cũng khó lòng làm được. Tiêu Viêm này chỉ mới mấy ngày không gặp mà dường như đã mạnh hơn rất nhiều.
- Phong Lôi các chỉ có mấy tên tép riu này thôi sao? Ba vị trưởng lão nếu muốn bắt Tiêu Viêm ta thì nên tự mình động thủ đi.
Tùy tay đánh tan hơn mười cường giả Phong Lôi các, ánh mắt sắc bén của Tiêu Viêm đột nhiên hướng về phía Hàn gia, giọng nói lạnh lùng quát lên, dù trong cơn mưa to vẫn cuồn cuộn vang vọng khắp Thiên Bắc thành.
- Từ sau khi ba người lão phu trở thành trưởng lão của Bắc các, ngươi là tên hậu bối đầu tiên khiến cả ba chúng ta phải cùng nhau ra tay.
Một âm thanh nhàn nhạt nhưng dường như ẩn chứa một tia lôi uy chậm rãi vang lên, rồi bầu trời đột nhiên bị một bàn tay vô hình xé rách, ba lão giả từ trong hư không chậm rãi bước ra.
Nhìn ba lão giả đạp không mà đến, đồng tử của Tiêu Viêm hơi co rụt lại. Khí tức của ba người này còn mạnh hơn Trầm Vân một chút, nếu đoán không sai thì hẳn đã là cường giả Ngũ tinh Đấu Tông. Thậm chí, lão giả có cặp lông mày dài màu bạc kia khí tức hùng hồn vô cùng, dường như đã đạt đến đỉnh phong Ngũ tinh Đấu Tông.
Vừa ra tay đã là ba vị Ngũ tinh Đấu Tông, nhưng đây cũng mới chỉ là lực lượng của Bắc các, nếu như cả Tứ các đều tập trung lại thì thực lực còn mạnh đến mức nào. Phong Lôi các có thể trở thành một trong những thế lực đỉnh cao của Trung Châu quả nhiên không phải hư danh.
- Ba vị chắc hẳn là ba vị trưởng lão của Phong Lôi các. Phong Lôi các đúng là coi trọng tại hạ thật đấy…
Tiêu Viêm chậm rãi nói.
- Có thể giết chết Trầm Vân thì bản thân ngươi cũng không phải là người tầm thường. Việc ba lão phu cùng ra tay, tuyệt không quá đáng.
Lão giả có cặp lông mày dài màu bạc thản nhiên nói. Lời nói của lão còn mang theo tiếng sấm rền vang, như thể trời sinh, tạo cho người ta một áp lực vô cùng.
- Đó là hắn gieo gió gặt bão, chẳng trách được ai...
Tiêu Viêm thản nhiên đáp.
- Trên người ngươi có Tam Thiên Lôi Động, lại còn giết trưởng lão của Phong Lôi Bắc các chúng ta, tội này không thể thoát. Nể tình ngươi là tiểu bối, nếu chịu theo chúng ta về Phong Lôi Bắc các, các chủ từ bi có lẽ sẽ tha cho ngươi một mạng.
Lão giả có hình tia chớp trên y phục lạnh lùng quát.
- Nếu thật sự đi theo các ngươi, e rằng mới là không còn đường sống.
Tiêu Viêm cười nói.
- Tốn nước bọt với tiểu tử này làm gì, bắt lấy rồi nói sau. Các chủ đã ra lệnh, kẻ nào giết người của Phong Lôi các thì phải trả một cái giá thật đắt. Bắt lấy hắn, phế bỏ đấu khí rồi nhốt vào Bắc Lôi tháp, để cho người ngoài biết hậu quả khi động đến người của Phong Lôi các chúng ta!
Một lão giả mặc áo bào xanh, trong mắt hiện lên vẻ hiểm độc, trầm giọng nói.
Nghe những lời ngoan độc của mấy lão già này, khuôn mặt của Tiêu Viêm cũng dần trở nên băng giá. Phế bỏ đấu khí, vĩnh viễn giam cầm, hai loại trừng phạt này đều vô cùng tàn khốc.
Bàn tay vung lên, Địa Yêu Khôi liền xuất hiện, ánh mắt vô thần đứng bên cạnh Tiêu Viêm. Hàn quang âm trầm lóe lên trong mắt, hắn nhìn chằm chằm lão giả mặc áo bào xanh, cười lạnh nói:
- Muốn phế bỏ đấu khí của ta? Phải xem các ngươi có tư cách đó không đã!
Địa Yêu Khôi vừa xuất hiện, sắc mặt của ba vị trưởng lão Phong Lôi các đều có chút biến đổi. Lão giả có cặp lông mày dài cẩn thận dò xét, khẽ gật đầu nói:
- Quả nhiên là một cỗ khôi lỗi cấp bậc Đấu Tông. Bảo vật như thế này, cho dù là Phong Lôi các ta cũng không có. Không ngờ ngươi lại có cơ duyên như vậy, nhưng mà, chỉ dựa vào nó thì chưa đủ để bảo vệ tính mạng cho ngươi đâu.
- Nó không đủ, vậy thì cái này đã đủ chưa?
Bàn tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng vuốt lên chiếc nhẫn màu trắng, chậm rãi nói.
Giọng nói vừa dứt, một cỗ lực lượng linh hồn vô cùng bàng bạc lại lần nữa như thủy triều, men theo cánh tay, điên cuồng tràn vào trong thân thể Tiêu Viêm.
Ngay khi cỗ lực lượng linh hồn đó tràn vào, khí thế của Tiêu Viêm, dưới vô số ánh mắt kinh hãi, bắt đầu tăng vọt một cách điên cuồng.
Khí thế bàng bạc quét ngang chân trời, thậm chí ngay cả cơn mưa to tầm tã cũng vì khí thế này mà ngưng trệ lại. Cho đến khi đôi đồng tử đen nhánh của Tiêu Viêm hóa thành một màu bạc lạnh lẽo, khí thế đó mới dần ngưng tụ lại.
- Như vậy đã đủ chưa?
Đôi mắt màu bạc của Tiêu Viêm nhìn chăm chú vào ba lão giả Phong Lôi các, thanh âm tuy bình thản nhưng lại có sức chấn nhiếp, vang vọng sâu trong linh hồn mỗi người.
- Đúng như Hồng Thiên Khiếu đã nói, ngươi có thể khiến thực lực của mình tăng vọt. Cỗ khí thế này đã đạt tới đỉnh phong Thất tinh Đấu Tông, thậm chí sắp chạm đến ngưỡng Bát tinh. Hơn nữa, cỗ lực lượng này lại là một linh hồn vô cùng thuần túy. Nói như vậy, trên người ngươi hẳn là có một linh hồn thể vô cùng cường đại, bằng không, chỉ dựa vào ngươi thì không thể đạt đến trình độ này.
Lão giả có cặp lông mày dài chăm chú nhìn Tiêu Viêm, âm thanh trầm thấp nói.
Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, nhãn lực của lão già này quả thật rất độc, liếc mắt một cái đã nhìn thấu nguồn gốc của lực lượng, so với Trầm Vân thì cao minh hơn nhiều.
- Thực lực như vậy đúng là rất mạnh, khó trách ngươi có thể giết được Trầm Vân. Nhưng mà hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, ngươi sẽ không thể rời khỏi Thiên Bắc thành được.
Lão giả có cặp lông mày dài thản nhiên nói.
- Hồng Thiên Khiếu, khôi lỗi giao cho ngươi.
- Ha ha, Lôi trưởng lão yên tâm. Từ giờ cho tới khi đại chiến kết thúc, cỗ khôi lỗi này sẽ không thể nhúng tay vào trận chiến của các ngươi.
Một thân ảnh từ xa thoáng hiện tới, cuối cùng lơ lửng trên bầu trời, chính là Hồng Thiên Khiếu.
Thấy thế, Tiêu Viêm nhíu mày, lão già này...
Ngay khi Hồng Thiên Khiếu vừa xuất hiện, trong Hàn gia cũng có một bóng người lao ra, nhưng ngay khi bóng người đó vừa xuất hiện, sắc mặt của lão giả có cặp lông mày dài cũng lạnh đi.
- Hàn Phi, nếu như ngươi dám can thiệp vào trận chiến này, ta cam đoan Hàn gia của ngươi sẽ bị hủy diệt!
Nghe được tiếng quát đầy sát khí này, thân ảnh kia cũng dừng lại, hai nắm đấm của Hàn Phi siết chặt, trong lòng vô cùng giằng co.
- Hàn lão tiên sinh, đây là chuyện của ta và Phong Lôi các, ngài không cần nhúng tay vào…
Ngay lúc này, Tiêu Viêm nhàn nhạt cười nói.
- Tiêu Viêm huynh đệ, Hàn gia rất may mắn khi có người bằng hữu như ngươi!
Hàn Phi hít sâu một hơi, nhìn Tiêu Viêm trịnh trọng thi lễ, sau đó ánh mắt dữ tợn quét qua ba vị trưởng lão Phong Lôi các, rồi quay về Hàn gia.
- Bắc Đẩu đường Phong Lôi các nghe lệnh, kết thành Cửu Thiên Lôi Ngục Trận!
Đẩy lui Hàn Phi, sắc mặt của lão giả có cặp lông mày dài cũng dần trở nên lạnh như băng, quát lạnh một tiếng, vang vọng toàn thành.
- Tuân mệnh!
Tiếng quát vừa dứt, từ khắp các phương hướng của Thiên Bắc thành nhất thời truyền đến từng tiếng đáp cung kính, rồi từng đạo quang ảnh lượn lờ lôi điện tạo thành hình bát giác, bao vây lấy khu vực của Tiêu Viêm.
Lôi quang lóe lên, trong giây lát liền hóa thành một đạo kinh lôi dữ dội từ dưới đất xông thẳng lên bầu trời đen kịt, nháy mắt sau đã mang theo vô số lôi kình từ trên trời giáng xuống, giống như một nhà tù bằng sấm sét, vây kín không gian trăm trượng quanh Tiêu Viêm.
- Mặc kệ ngươi có lai lịch gì, thúc thủ chịu trói là lựa chọn duy nhất của ngươi!
Một cỗ điện quang từ trong thân thể của lão giả có cặp lông mày dài bùng phát, rồi hóa thành một lôi điện khổng lồ hòa vào trong lưới điện kia, nhất thời lôi quang chung quanh cũng trở nên nồng đậm hơn vô số lần.
- Bằng không, chỉ có con đường chết!
Âm thanh quát lạnh như sấm sét giáng xuống, tràn đầy sát khí, làm cho lòng người phải run rẩy.