Khoảnh khắc va chạm, thiên địa chợt tĩnh lặng, ngàn vạn giọt mưa giăng giăng đầy trời cũng ngưng đọng lại, lững lờ giữa thinh không.
Một quầng sáng rực rỡ chói lòa, tựa vầng thái dương vừa mọc, đột ngột bùng lên. Quang mang cường liệt trong nháy mắt đã chiếu sáng cả không gian, soi tỏ cả phiến mây đen đang vần vũ mịt mờ. Quầng sáng cực mạnh này, tựa như mặt trời nóng rực vừa nhú ở phương Đông.
Lôi điện ầm ầm gào thét, như Lôi Thần phẫn nộ, vang vọng liên miên bất tận. Thế nhưng giữa tâm điểm vụ nổ kinh thiên động địa ấy, một đóa sen lửa ba màu lặng lẽ hiện ra, va thẳng vào bàn tay lôi điện khổng lồ. Vô số tia sáng bạc mà mắt thường có thể nhìn thấy được lóe lên, hai luồng năng lượng cực độ đáng sợ cứ như thế lặng im cắn nuốt lẫn nhau.
Dưới sự xâu xé của hai luồng năng lượng kinh khủng đó, một lỗ đen không gian đường kính chừng nửa thước đột ngột hiện ra. Không gian xung quanh dường như không chịu nổi áp lực, đã bắt đầu rạn nứt chằng chịt. Dưới vô số ánh mắt khiếp hãi, lỗ đen từ từ mở rộng ra hơn một trượng.
Lỗ đen không gian càng lan rộng, bàn tay lôi điện khổng lồ và đóa sen lửa ba màu kia càng chấn động mãnh liệt hơn. Từng luồng sét ngoằn ngoèo như rắn bạc, theo bàn tay to lớn kia cuồn cuộn giáng xuống, như muốn mạnh mẽ đẩy lùi đóa sen lửa. Còn đóa Hỏa Liên dưới sự tấn công điên cuồng đó vẫn lẳng lặng xoay tròn chậm rãi, hừng hực toát ra những lưỡi lửa ba màu hư ảo, bao bọc lấy những con rắn bạc đó rồi thong thả cắn nuốt.
Hỏa Liên chầm chậm xoay tròn, mỗi lần nó xoay một vòng, bàn tay lôi điện lại mơ hồ nhạt đi một chút, sắc mặt bọn Trường Mi trưởng lão cũng tái đi thêm vài phần. Lực lượng mang tính hủy diệt của Hỏa Liên làm cho sâu trong linh hồn họ cũng vang lên những âm thanh rạn nứt đầy kinh khủng.
Dưới vô số ánh mắt chăm chú quan sát, Tam Sắc Hỏa Liên đột nhiên xoay tròn nhanh dần, khiến cho Lôi quyền cự đại càng lúc càng ảm đạm. Rồi đột ngột, dưới ánh mắt khiếp hãi của bọn Trường Mi trưởng lão, vô số những khe nứt chằng chịt lan ra trên Lôi quyền, khiến nó phát ra vài tiếng răng rắc rồi ngay tức khắc vỡ tung tóe thành vô số điểm sáng màu bạc li ti.
Đại trận uy lực như thế, đám Trường Mi trưởng lão dốc toàn lực như thế, vậy mà vẫn không chịu nổi uy lực khủng bố của Hỏa Liên.
Nếu chỉ dùng thực lực của bản thân, Tiêu Viêm thi triển Tam Sắc Hỏa Liên khó mà đạt được hiệu quả như vậy. Nhưng bây giờ, hắn đang mượn lực lượng của Thiên Hỏa Tôn Giả, thực lực hiện tại cực kỳ kinh khủng, nên khi thi triển Tam Sắc Hỏa Liên, uy lực cũng vô cùng đáng sợ. Phật Nộ Hỏa Liên vốn tăng tiến theo trình độ của Tiêu Viêm, thực lực hắn tăng bao nhiêu thì đấu kỹ cũng cường hãn vô bì bấy nhiêu.
Chỉ cần lực lượng của Tiêu Viêm không ngừng nâng cao, thì uy lực của Phật Nộ Hỏa Liên cũng sẽ không ngừng lớn mạnh, càng ngày càng trở nên lợi hại.
Phụt!
Lôi quyền cự đại nổ tung thành tro bụi, bọn Trường Mi trưởng lão cũng nhất tề phun máu, ánh mắt tràn ngập kinh hãi. Mấy lão già này không thể ngờ được, hợp lực của ba người họ, lại thêm cả Cửu Thiên Lôi Ngục Trận trợ giúp, mà vẫn không thể nào chống đỡ nổi đóa sen lửa khủng khiếp kia của Tiêu Viêm.
Lôi quyền to lớn tan nát, đóa sen lửa ba màu cũng nhợt nhạt hẳn đi, nhưng vẫn không hề tiêu biến, mà ngay lập tức hóa thành một vệt sáng, vun vút xuyên vào mây đen mà đi.
Trường Mi trưởng lão thấy vậy run lên bần bật, vội vã biến đổi thủ ấn, vài đạo lôi trụ thô to từ trong mây đen tức khắc bắn ra, xông thẳng vào Hỏa Liên.
Luồng sét to lớn đánh mạnh vào bông sen lửa, nhưng vẫn không cách nào làm cho nó dừng lại hẳn. Từng lưỡi lửa nhỏ như đầu ngón tay quét ra, trực diện đón nhận lôi trụ, đốt nó thành hư vô, khiến vô số người phải kinh hồn thất sắc.
Sấm sét liên miên, nhưng không làm sao chống đỡ nổi Hỏa Liên. Sen lửa vẫn bốc cháy ngùn ngụt, tạo thành một vệt sáng rực kéo dài trên không trung, đâm thẳng vào trong Lôi Vân.
- Thiên Cương Đường, triệt trận!
Nhìn Hỏa Liên đâm thẳng vào Lôi Vân, Trường Mi trưởng lão co rụt con ngươi, kinh hãi hét lớn.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng thét còn chưa dứt, những cường giả của Phong Lôi Các còn chưa kịp hoàn hồn, đã nghe vô số những âm thanh vang dội rung trời chuyển đất từ trong đám mây truyền ra.
Biển lửa ngập trời, sóng lửa cuồn cuộn lan tràn!
Dưới lực trùng kích kinh hồn của tầng tầng sóng lửa, Lôi Vân chỉ cầm cự được trong phút chốc, rồi tức thì tan vỡ, hóa thành vô số tia lôi điện nhỏ li ti.
Lôi Vân này chính là do những cường giả của Phong Lôi Các phối hợp với đấu khí của bọn Trường Mi trưởng lão tạo thành. Vì thế, bọn họ lập tức bị ảnh hưởng, thổ huyết đương trường, sấm chớp vốn đang tràn ngập không trung cũng tức thời biến mất.
Vô số những âm thanh vang vọng lại từ phía Thiên Thành, kiến trúc trong thành đang rùng rùng nứt nẻ rồi sụp đổ. Hàng loạt người đứng trên đó té ngã rơi xuống, đồng loạt trào máu. Người trong Thiên Thành toát mồ hôi lạnh, màn mưa trắng xóa đất trời trong phút chốc bị biển lửa thiêu đốt tiêu tan vô ảnh. Vạn dặm trời quang, không một gợn mây.
- Trời đất ơi! Ngay cả ba vị Đại trưởng lão Phong Lôi Các xuất thủ, bày ra Cửu Thiên Lôi Ngục Trận, cũng không vây được hắn sao?
- Tên Tiêu Viêm này, quả thật khủng khiếp!
- Lấy sức một người chống lại ba đại trưởng lão của Phong Lôi Các và hàng loạt cường giả như thế, nhất định hắn sẽ danh chấn toàn Bắc Vực cho mà xem.
- Ha ha! Thật sự thống khoái, thống khoái a! Lần này cất công tới đây, quả không uổng phí! Trong số những người trẻ tuổi mà lão phu từng gặp, chỉ sợ không có ai là đối thủ của tên Tiêu Viêm này cả!
- Nghe nói Phong Lôi Các có Phượng tiểu thư, thiên phú tu luyện kinh thế hãi tục, là nhân tuyển số một cho vị trí Các chủ tương lai. Nếu nàng ta xuất thủ, liệu có thể địch lại Tiêu Viêm không?
Khi trong thành vang lên những lời bàn tán xôn xao, thì trên bầu trời, ba người Trường Mi trưởng lão thân thể cứng đờ, mặt mày trắng bệch, hơi thở suy yếu. Lôi Vân bị đánh tan đã tạo thành tổn thương quá lớn đối với bọn họ.
- Rút lui!
Bàn tay Trường Mi trưởng lão run rẩy, mất một lúc mới nghiến răng quát khẽ.
- Đã bức ta khổ chiến đến mức này, các người còn định để ta quay về tay không sao?
Tiêu Viêm cười nhạt, ánh mắt ngưng lại, một cỗ linh hồn lực bàng bạc che phủ đất trời tức thì xuất hiện, trong nháy mắt xuyên qua không gian, dũng mãnh ập vào thân hình vốn đang vô cùng suy yếu của ba người Trường Mi.
Hự! Phụt!
Thân thể đã rã rời, lại chấn thương nặng nề, ba người Trường Mi trưởng lão làm sao chống đỡ nổi, lập tức lại phun máu, bắn ngược ra sau. Nạp giới trên ngón tay cũng bị chấn văng ra, được linh hồn lực của Tiêu Viêm bao bọc lấy kéo về phía hắn.
Nhìn thấy Nạp giới bị đoạt, Phong trưởng lão giận dữ vô cùng, định há miệng gào thét gì đó, thì Trường Mi trưởng lão mặt mũi âm trầm đã giơ tay ngăn lại.
- Chạy!
Một tiếng quát chói tai vang lên, chút đấu khí còn sót lại trong cơ thể ba người nhất tề bộc phát, hóa thành ba đạo lôi quang, phân ra ba hướng chạy khỏi Thiên Thành, trong nháy mắt đã mất hút nơi chân trời.
Lặng lẽ nhìn đám Trường Mi trưởng lão bỏ chạy, Tiêu Viêm khẽ giơ tay chộp lấy ba chiếc Nạp giới. Không phải hắn không muốn diệt sạch ba lão già này, mà vì bọn họ lúc nào cũng dính chặt như sam, muốn bức họ đến đường cùng, chỉ sợ là cá chết lưới rách, được không bằng mất. Hắn đủ sức đánh chết bọn họ, nhưng cái giá phải trả nhất định sẽ rất lớn.
Khẽ liếc nhìn ba chiếc Nạp giới, Tiêu Viêm nâng tay lên, mượn linh hồn lực của Thiên Hỏa Tôn Giả mà xóa đi toàn bộ những ấn ký linh hồn trong đó.
Linh hồn ấn ký tiêu tan, linh hồn của Tiêu Viêm cũng liền xâm nhập. Sau một thoáng, trên tay hắn bỗng xuất hiện ba quyển trục lấp lánh ánh bạc.
- Quả nhiên là do mấy lão gia hỏa này cất giữ!
Ba quyển trục màu bạc này hoàn toàn giống với quyển trục mà hắn lấy được từ Trầm Vân, thậm chí những đường nét hoa văn đều giống nhau như đúc. Hiển nhiên, ba quyển trục này cũng là một phần của Tam Thiên Lôi Huyễn Thân, không biết nếu kết hợp với quyển của hắn nữa, thì có thể trở thành một bộ hoàn chỉnh hay không.
Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm có chút khẩn trương, nhưng hắn cũng không dại gì mà thử ngay tại đây. Khẽ lật tay cất ba quyển trục đó vào Nạp giới, Tiêu Viêm quay đầu, ánh mắt rực lửa âm trầm chậm rãi hướng đến chỗ Hồng Thiên Khiếu đang giằng co với Địa Yêu Khôi ở đằng xa.
Đối với lão gia hỏa này, Tiêu Viêm vô cùng chán ghét. Hắn biết, tin tức Trầm Vân bị hắn giết là do lão già này truyền ra, Phong Lôi Các nắm được hành tung của hắn cũng là từ lão già này.
Hôm nay tuy hắn không giết được đám ba người Trường Mi trưởng lão, nhưng riêng lão già Hồng Thiên Khiếu này, nhất định phải chết!
Hồng Thiên Khiếu đang giao chiến với Địa Yêu Khôi đằng xa lúc này cũng đã nhận thấy đám Trường Mi trưởng lão bỏ chạy, mặt mũi vô cùng khó coi, rủa thầm trong bụng:
- Ba lão rùa đen chết tiệt! Khốn kiếp!
Lòng rít gào giận dữ, Hồng Thiên Khiếu vừa xuất chiêu mạnh mẽ đẩy lùi Địa Yêu Khôi ra, thì lập tức cảm giác được một ánh mắt lạnh lùng tràn ngập sát ý từ xa đang nhìn chằm chằm vào lão.
Nhận thấy sự thù địch trong ánh mắt kia, Hồng Thiên Khiếu mặt mày trắng bệch, mồm miệng méo xệch. Bỗng dưng lão chợt nhận ra một chuyện, là lão đã chọc phải một đối thủ đáng sợ đến nhường nào
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽