Không gian phía trên dãy núi trập trùng đột nhiên gợn sóng, một bóng người áo bạc chậm rãi từ trong đó bước ra.
Phí Thiên vừa hiện thân, sắc mặt liền đột ngột biến đổi. Trong cảm nhận của hắn, tia linh hồn ấn ký kia đã bị chia thành bốn đạo, bay vút về bốn hướng khác nhau.
“Bị phát hiện rồi sao… Tiểu tử này quả nhiên dứt khoát, đến cả bảo vật bực này cũng nỡ vứt bỏ.”
Nụ cười trên khuôn mặt Phí Thiên dần thay thế bằng vẻ âm trầm. Hắn sở dĩ có thể biết chính xác vị trí của Tiêu Viêm là nhờ vào ấn ký đặc thù lưu lại trên bốn quyển trục kia. Không ngờ việc này lại bị Tiêu Viêm phát hiện, càng không ngờ Tiêu Viêm có thể quyết đoán vứt bỏ chúng như vậy.
Ánh mắt âm trầm nhìn về phía xa, hắn biết Tiêu Viêm đang đào tẩu theo hướng này, nhưng nếu cứ tiếp tục đuổi theo… thì bốn quyển trục Tam Thiên Lôi Huyễn Thân kia có thể sẽ rơi vào tay người khác, như vậy quả là có chút phiền toái. Nhưng nếu buông tha cho Tiêu Viêm… thì hắn lại khó nuốt trôi cục tức này, hơn nữa, hắn cũng cực kỳ hứng thú với loại công pháp thần kỳ có thể dung hợp Dị hỏa mà Tiêu Viêm đang tu luyện.
Ánh mắt hơi lóe lên, Phí Thiên khẽ hít một hơi, điềm nhiên nói: “Tiểu tử, nếu ngươi nghĩ có thể dùng chút tài mọn này mà khiến Phí Thiên ta buông tay, thì ngươi cũng quá xem thường bản tọa rồi đấy.”
Vừa dứt lời, thủ ấn của Phí Thiên liền biến ảo, kết thành một ấn quyết kỳ dị đến hoa cả mắt, sắc mặt trở nên nghiêm túc, quát lạnh một tiếng: “Tam Thiên Lôi Huyễn Thân! Hiện!”
Tiếng quát vừa dứt, một cỗ lực lượng vô hình đột nhiên từ trong cơ thể hắn thẩm thấu ra ngoài, chuyển động một cách quỷ dị, cuối cùng ngưng tụ thành một phân thân có vẻ ngoài giống hệt Phí Thiên. Điều khiến người khác phải hoảng sợ là khí thế của phân thân này cũng cực kỳ cường hãn, tuy không bằng bản tôn của Phí Thiên, nhưng cũng đã có thể so sánh với một cường giả Đấu Tông như tứ đại trưởng lão của Phong Lôi Các - Bắc.
“Đáng tiếc, Tam Thiên Lôi Huyễn Thân của ta vẫn chưa tu luyện tới cảnh giới cuối cùng, bằng không cho dù tiểu tử kia có giảo hoạt đến đâu cũng khó tìm được đường sống.”
Nhìn phân thân bên cạnh, Phí Thiên lắc đầu, thản nhiên nói: “Ngươi đuổi theo giết tên tiểu tử kia, ta đi đoạt lại các quyển trục. Ngươi không cần phải cứng rắn đối đầu với chúng, chỉ cần giữ chân chúng lại là được.”
“Yên tâm.”
Phân thân của Phí Thiên cũng cười nhạt, biểu cảm không khác gì bản tôn, trong cặp đồng tử màu trắng bạc cũng tràn ngập vẻ linh động, hoàn toàn không giống các loại phân thân bình thường. Xem ra Tam Thiên Lôi Huyễn Thân này quả nhiên có chỗ huyền diệu, không hổ là loại đấu kỹ thần kỳ được xưng tụng có thể so sánh với công pháp Thiên giai.
Phí Thiên gật đầu, không nói thêm lời nào, không gian xung quanh đột nhiên rung lên, sau đó thân hình hắn liền chậm rãi biến mất. Mà đạo phân thân kia cũng hướng ánh mắt về phía Tiêu Viêm đào tẩu, sau khi cười lạnh một tiếng, thân hình cũng biến mất trong một tiếng nổ nhỏ.
Một luồng ánh sáng dữ dội lướt qua bầu trời vạn dặm không mây, khi lao đi, từ bên trong còn truyền ra những tiếng phong lôi.
“Khí thế của Phí Thiên đã dần biến mất, xem ra hắn đã đuổi theo bốn quyển trục kia rồi. Quả nhiên hắn đã giở trò trên vật đó.” Vừa toàn lực phi hành, Tiêu Viêm vừa liếc mắt về phía sau. Sau khi nhận thấy khí thế của Phí Thiên chậm rãi giảm dần, hắn cũng khẽ thở phào một hơi. Mặc dù ném đi những quyển trục kia thật đáng tiếc, nhưng may là hắn đã ghi nhớ toàn bộ nội dung bên trong.
“... Khí tức của hắn quả thật đã chuyển sang hướng khác rồi, xem ra chúng ta đã cắt đuôi được hắn...” Thanh âm của Thiên Hỏa Tôn Giả vừa dứt, đột nhiên một luồng linh hồn lực lượng cường hãn từ Bạch Ngọc Giới bùng phát ra, hung hăng bắn vào hư không phía trước.
“Tốt!”
Sau khi linh hồn lực lượng đánh vào khoảng không, không gian nhất thời gấp khúc, rồi vặn vẹo. Một đạo thân ảnh mang theo lôi quang lưu chuyển chậm rãi bước ra, hiện ra chính là Phí Thiên! Thấy thế, sắc mặt Tiêu Viêm đột nhiên biến đổi, thân hình nhanh chóng lùi lại. Hắn không tài nào nghĩ ra tại sao lão già này lại có thể đuổi theo được.
“Lão phu đã nói rồi, ngươi không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu...” Ánh mắt Phí Thiên lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, chậm rãi nói.
Bàn tay Tiêu Viêm hơi nắm chặt, cười lạnh nói: “Xem ra ngươi không muốn có Tam Thiên Lôi Huyễn Thân nữa rồi.”
Nghe vậy, Phí Thiên lại cười, trong nụ cười ẩn chứa chút châm chọc: “Quyển trục sẽ trở về với ta, và ngươi cũng sẽ không thoát được.”
“Không đúng, khí tức của người này yếu hơn rất nhiều, còn xa mới có thể so sánh với người lúc trước. Hắn hiện tại nhiều lắm cũng chỉ là một Lục tinh Đấu Tông mà thôi.”
Đồng tử hơi co lại, trong lòng Tiêu Viêm nhanh chóng suy tính, chợt như nghĩ ra điều gì đó liền nói: “Là Tam Thiên Lôi Huyễn Thân sao? Hắn có lẽ chỉ là phân thân của Phí Thiên thôi.”
“Xem ra ngươi cũng có chút hiểu biết đối với Tam Thiên Lôi Huyễn Thân.” Phí Thiên cười nói.
“Giết hắn đi, hắn đang kéo dài thời gian đấy! Phí Thiên bản tôn chắc hẳn đang đi tìm lại mấy quyển trục kia. Nếu chờ đến lúc bản tôn của hắn chạy đến, chúng ta thật sự sẽ không thoát được đâu!” Tiêu Viêm vội vàng nói.
Thanh âm của hắn vừa dứt, Thiên Hỏa Tôn Giả liền hô to một tiếng, dữ dội lao tới. Linh hồn lực lượng bàng bạc bùng phát, chấn động không gian xung quanh khiến nó kịch liệt gấp khúc.
Nhìn thấy Thiên Hỏa Tôn Giả vọt tới, Phí Thiên chỉ cười lạnh một tiếng, lôi quang trên thân thể lưu chuyển, lôi điện khổng lồ lóe lên trên bàn tay, thân hình cũng lao ra để lại những tiếng ầm ầm, cuối cùng hung hăng va chạm vào nhau. Năng lượng khổng lồ trào dâng cùng với những tiếng nổ mạnh nhất thời vang vọng khắp không trung trên dãy núi.
Nhìn hai người hung hăng va vào nhau, thân hình Tiêu Viêm vội vàng lui về sau, cặp mắt chăm chú nhìn vào cuộc chiến.
Tuy Thiên Hỏa Tôn Giả có thực lực tương xứng với bản tôn Phí Thiên, nhưng đây bất quá cũng chỉ là một phân thân, nên rõ ràng không phải là đối thủ. Bởi vậy sau mười mấy hiệp giao phong ngắn ngủi, phân thân Phí Thiên liền rơi vào thế hạ phong. Nhưng điều đó chỉ càng khiến trong lòng Tiêu Viêm thêm khẩn trương. Hắn biết, với tốc độ của Phí Thiên, chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ lấy lại được hết mấy quyển trục kia, đến khi đó một khi đuổi tới đây thì bọn họ muốn thoát sẽ càng thêm khó khăn gấp bội.
“Diệu lão tiên sinh, mau lên một chút, mục đích của phân thân này chỉ là giữ chân chúng ta thôi!” Tiêu Viêm trầm giọng hô lên.
Nghe vậy, Thiên Hỏa Tôn Giả gật nhẹ đầu, thân hình run lên rồi quỷ dị biến mất, chợt hiện ra từ khoảng không phía sau phân thân Phí Thiên, một chiêu ẩn chứa linh hồn lực lượng cực lớn hung hăng như chớp đánh vào sau lưng hắn.
“Bùm!”
Âm thanh trầm thấp vang lên, điện quang quanh thân phân thân Phí Thiên nhanh chóng lưu chuyển, trong lôi quang lộ ra thân thể có chút hư ảo.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn thấy thân thể hư ảo dưới lôi quang kia thì đồng tử nhất thời co lại. Loại năng lượng mà lôi quang tiết ra trong lúc ảm đạm kia đối với hắn lại cực kỳ quen thuộc, đó rõ ràng là dao động của linh hồn lực lượng!
“Phân thân này là do linh hồn lực lượng ngưng tụ lại sao?”
Ý niệm này nhanh chóng hiện lên trong đầu, Tiêu Viêm nhất thời cảm thấy sáng tỏ, chợt mạnh mẽ cắn răng, lớn tiếng nói: “Diệu lão tiên sinh, cho ta mượn lực lượng của ngài, để ta ra tay!”
Nghe tiếng quát của Tiêu Viêm, Thiên Hỏa Tôn Giả ngẩn ra, rồi nhanh chóng lùi lại, thân thể hư ảo nhoáng lên một cái liền nhập vào trong thân thể Tiêu Viêm.
Theo sự dung nhập của Thiên Hỏa Tôn Giả, khí thế của Tiêu Viêm lập tức tăng vọt, hùng hồn và mạnh mẽ. Bàn tay hắn nắm chặt lại, Vẫn Lạc Tâm Viêm vô hình nhất thời ùn ùn bùng phát ra, hỏa diễm phát ra từng tiếng kêu vù vù, sau đó hóa thành những con hỏa mãng khổng lồ quấn lấy nhau.
“Vẫn Lạc Tâm Viêm!”
Nhìn thấy ngọn lửa vô hình kia, phân thân Phí Thiên nhất thời kinh hãi kêu lên một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ kinh nghi, thân hình vội lui về phía sau. Với kiến thức của hắn, tất nhiên hắn biết Vẫn Lạc Tâm Viêm có thể trực tiếp làm thương tổn linh hồn, có thể nói nó chính là khắc tinh của linh hồn thể.
“Còn muốn chạy sao?”
Thấy phân thân Phí Thiên lùi lại, Tiêu Viêm liền cười lạnh một tiếng. Sau khi mượn linh hồn lực lượng của Thiên Hỏa Tôn Giả, thực lực của hắn đã có thể ngang bằng với phân thân Phí Thiên. Thủ ấn biến đổi, độ nóng của hỏa mãng nhất thời bạo tăng, cuối cùng lấy thế sét đánh không kịp bưng tai hung hăng đánh lên người phân thân Phí Thiên.
“Phụt!”
Một con hỏa mãng đánh trúng, lôi quang bao phủ quanh thân thể phân thân Phí Thiên nhất thời biến mất gần hết. Còn không đợi hắn kịp lùi lại thì một con hỏa mãng khác đã theo sát tới, lại lần nữa hung hăng đánh lên thân thể hắn.
“A!”
Mất đi lôi quang hộ thể, phân thân Phí Thiên liền bị Vẫn Lạc Tâm Viêm đánh trúng, lập tức vang lên một tiếng kêu thảm thiết, phân thân này liền trở nên mờ ảo đi rất nhiều.
“Bùm! Bùm! Bùm!”
Bàn tay Tiêu Viêm nhanh chóng vũ động, không chút buông tha cơ hội quý giá này. Mấy con hỏa mãng do Vẫn Lạc Tâm Viêm hóa thành bạo xuất ra, đều hướng về phía thân thể phân thân Phí Thiên mà đánh tới, trực tiếp đánh cho hắn văng xa mấy trăm mét. Vào thời điểm con hỏa mãng cuối cùng nổ tung trên thân thể phân thân Phí Thiên, thân hình Tiêu Viêm cũng quỷ dị biến mất, sau đó hiện ra trước thân hình đang trở nên hết sức mờ ảo của phân thân Phí Thiên, cười lạnh một tiếng: “Kết thúc rồi!”
Thanh âm vừa vang lên, nắm đấm được bao bọc bởi Vẫn Lạc Tâm Viêm nồng đậm hung hăng đánh ra, cuối cùng trực tiếp xuyên qua ngực phân thân Phí Thiên.
“Tiểu tạp chủng, ngươi không thoát được đâu!”
Thân hình bị Vẫn Lạc Tâm Viêm thiêu đốt nhanh chóng trở nên hư ảo, khuôn mặt Phí Thiên trở nên dữ tợn gầm lên.
Khuôn mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi, bàn tay nắm chặt lại, phân thân Phí Thiên liền nổ tung, hóa thành những điểm sáng hư ảo, phiêu tán khắp nơi.
Nhìn những điểm sáng này, Tiêu Viêm dường như ngộ ra điều gì đó, đột nhiên vung tay chộp một cái, những điểm sáng này nhất thời bắn ra một đạo năng lượng vô hình, chuẩn xác rơi vào tay Tiêu Viêm.
Năng lượng vô hình vừa chạm vào tay Tiêu Viêm liền hóa thành một luồng tin tức theo bàn tay truyền vào trong não.
Theo những tin tức này truyền vào, mấy ký tự Lôi đình khó giải trong đại não Tiêu Viêm nhất thời bạo xuất quang mang cường liệt. Một lát sau, khi hào quang yếu bớt, một bộ công pháp tu luyện đầy đủ liền chậm rãi hiện ra.
Tâm thần có chút ngây dại nhìn bộ công pháp đầy đủ xuất hiện một cách kỳ diệu này, trong lòng Tiêu Viêm cảm thấy rung động kịch liệt. Không ngờ rằng, chỉ tình cờ mà lại đoạt được tin tức từ trong linh hồn của phân thân Phí Thiên, lấy được chìa khóa mở ra Tam Thiên Lôi Huyễn Thân.
“Lão già, ha ha, đa tạ đã tặng món quà lớn, phần nhân tình này ngày sau tất sẽ báo đáp!”
Trên bầu trời, Tiêu Viêm sau khi ngây người một lúc, rốt cuộc không nhịn được mà cười lớn một tiếng, thân hình vừa động liền hóa thành lưu quang nhanh chóng biến mất ở cuối chân trời.
Sau khi Tiêu Viêm rời đi được vài phút, không gian nơi này lại hơi dao động, Phí Thiên với vẻ mặt dữ tợn chậm rãi bước ra. Ánh mắt đảo qua xung quanh, thấy đã hoàn toàn mất đi khí tức của Tiêu Viêm, hắn nhất thời giận dữ rít gào một tiếng vang vọng khắp núi rừng.
“Tiểu tử, lần sau gặp mặt ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi!”