Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 993: CHƯƠNG 981: THƯƠNG LANG VƯƠNG THẤT CẤP

Trong khu rừng rậm tĩnh mịch, một dòng suối nhỏ từ trên đỉnh núi uốn lượn chảy xuống, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ tô điểm cho dãy núi. Bầu không khí yên ắng khiến cho khung cảnh nơi đây tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ.

“Ầm!”

Sự tĩnh lặng ấy chẳng duy trì được bao lâu thì một bóng đen khổng lồ đột nhiên từ trong rừng rậm lao ra, ầm ầm rơi xuống đất. Thân hình đồ sộ của nó cày nát mặt đất, kéo theo một vệt dài đá vụn bên dòng suối trước khi chậm rãi dừng lại. Con ma thú khổng lồ toàn thân toát ra sát khí dữ tợn, chỉ co giật vài cái rồi tắt thở. Trên bụng nó có một vết cháy đen thui.

Biến cố đột ngột này khiến cho đám ma thú ở gần dòng suối nhất thời kinh hãi. Đặc biệt là khi nhận ra con ma thú vừa bị hạ sát là ai, trong linh trí non nớt của chúng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: phải mau chóng thoát khỏi nơi này. Kẻ có thể đánh bại Đại Địa Ma Hùng, ma thú mạnh nhất trong phạm vi trăm dặm, bất luận là người hay ma thú khác, tuyệt đối sở hữu thực lực kinh người.

Theo sự rút lui của bầy ma thú, trong rừng rậm mơ hồ truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, lát sau, một thân ảnh gầy gò của con người chậm rãi xuất hiện.

Thân ảnh ấy dừng lại bên ngoài bìa rừng, ngẩng đầu nhìn ánh nắng chói chang trên bầu trời, rồi cúi xuống liếc nhìn gã khổng lồ cách đó không xa, lắc đầu thì thầm: “Yên phận coi chừng địa bàn của ngươi thì tốt rồi, còn muốn giúp con sói ngu ngốc kia làm thám tử làm gì chứ?”

Ánh mặt trời chiếu rọi, làm lộ rõ khuôn mặt đã thêm vài phần thành thục của thanh niên. Nhìn qua, người thanh niên tràn ngập sức sống này chính là Tiêu Viêm, người đã quyết định đi bộ xuyên qua dãy núi.

Tính đến nay, hắn đã ở trong dãy núi này được mười ngày. Trong khoảng thời gian đó, không biết bao nhiêu ma thú đã bỏ mạng trong tay hắn. Việc nhuốm quá nhiều máu tươi của ma thú khiến Tiêu Viêm mơ hồ toát ra một luồng sát khí đẫm mùi máu tanh, đôi mắt cũng trở nên sắc bén hơn trước, ẩn chứa cảm giác nguy hiểm của một con dã thú thực thụ.

Rừng rậm vô tận quả là nơi tu luyện tốt nhất.

Trong dãy núi này, ma thú có thực lực cường hãn không hề ít, không chỉ có ma thú cao giai cấp bậc Đấu Hoàng, thậm chí có lần Tiêu Viêm còn vì một gốc dược liệu quý hiếm mà đại chiến với một ma thú cấp bậc tương đương Đấu Tông. Con Đại Địa Ma Hùng vừa bị hắn đánh chết lúc nãy cũng có thực lực của một Đấu Hoàng cường giả, chính là thám tử do Thương Lang Vương – kẻ tự xưng là chúa tể của ngọn núi này phái tới.

Thực lực của Thương Lang Vương, nếu xét theo cấp bậc của nhân loại thì đã đạt tới Đấu Tông nhị tinh, cộng thêm thân pháp nhanh nhẹn và trực giác nhạy bén của dã thú, quả thực có thể so sánh với cường giả Đấu Tông chân chính. Đối thủ cấp bậc như vậy, nếu là trước kia, Tiêu Viêm chỉ sợ khó lòng chống đỡ. Nhưng hiện giờ, bằng vào thực lực cửu tinh Đấu Hoàng, cộng thêm Thiên Hỏa Tam Huyền Biến và uy năng của Dị Hỏa, cho dù là Thương Lang Vương cũng khó có thể giết chết Tiêu Viêm trong thời gian ngắn. Bởi vậy trong bốn ngày qua, nó và Tiêu Viêm đã giao thủ hai lần, nhưng cả hai lần đều để cho Tiêu Viêm thuận lợi thoát thân. Hơn nữa, bằng vào linh hồn lực lượng cực mạnh, hắn dễ dàng trốn tránh sự truy lùng của Thương Lang Vương, khiến nó chỉ có thể sai khiến các ma thú khác trong núi đi tìm kiếm tung tích của hắn.

Đương nhiên, nếu Tiêu Viêm dùng đến con bài tẩy, chỉ cần tung ra Địa Yêu Khôi là có thể chặn đánh Thương Lang Vương. Nhưng hắn vẫn không làm vậy, bởi có được một đối thủ cấp bậc như thế là điều hắn rất cần lúc này. Trước kia khi đối đầu với Thẩm Vân cùng tam đại trưởng lão của Phong Lôi Các – Bắc Các, thực lực của bọn họ hơn xa Tiêu Viêm, nên hắn phải dùng những thủ đoạn khác mới có thể chống lại. Nhưng hiện tại, đối mặt với Thương Lang Vương, hắn có thể tự tin dùng chính thực lực của mình để giao thủ, hơn nữa còn thuận lợi thoát thân. Việc này đối với hắn mà nói, quả thực là một lần tôi luyện tốt nhất. Vì vậy, hắn đương nhiên sẽ không dễ dàng tung ra đòn sát thủ quá sớm.

“Không biết tên kia hai, ba ngày không tìm được ta, có phải lại đang tức đến giậm chân không nhỉ?” Tiêu Viêm cười trên nỗi đau của kẻ khác, thân hình vừa động đã xuất hiện trên thân thể khổng lồ của Đại Địa Ma Hùng, rút thanh chủy thủ ra rồi moi một viên ma hạch màu vàng. Thứ này sau này luyện đan có thể dùng đến.

Đi đến bên dòng suối, hắn rửa sạch ma hạch rồi thu vào nạp giới. Nhìn bóng mình có phần nhếch nhác dưới mặt nước, Tiêu Viêm không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu. Khoảng thời gian màn trời chiếu đất này đã biến hắn thành một dã nhân thực thụ.

“Tam Thiên Lôi Động ngày càng thuần thục, nhưng ngưng tụ Phân Thân vẫn chưa thành công. Tam Thiên Lôi Huyễn Thân chết tiệt này quả nhiên không dễ tu luyện.”

Bàn tay loé lên ngọn lửa xanh biếc, hong khô vệt nước, Tiêu Viêm nhíu mày thấp giọng nói.

“Hiện giờ vẫn còn hơn hai mươi ngày nữa mới đến thời điểm cơn sóng năng lượng ở Thiên Mục Sơn Mạch bắt đầu. Tính ra, ta chỉ cần mười ngày là có thể ra khỏi dãy núi này, đến lúc đó sẽ bay thẳng tới Thiên Mục Sơn Mạch. Về phần có thể ngưng tụ phân thân trong thời gian này hay không, còn phải xem vào tạo hóa.”

Khẽ thở dài một tiếng, Tiêu Viêm đứng dậy, vừa định xoay người rời đi thì đôi mày đột nhiên nhướng lên, ánh mắt sắc bén nhìn về phía chân trời xa. Nơi đó, vô số bóng đen đang theo gió kéo đến, mùi vị hung hãn nồng nặc cũng từ đó truyền tới.

“Lần này đến nhanh thật.”

Thấy vậy, Tiêu Viêm không những không chạy, ngược lại còn dừng bước, hai tay khoanh trước ngực, tủm tỉm cười nhìn những bóng đen đang dần tiến tới.

“Tiểu tử, giao Vô Tương Quả ra đây cho lão tử, nếu không hôm nay bọn ta sẽ xé ngươi thành từng mảnh thịt vụn mà ăn!” Bóng đen còn chưa tới, một tiếng rống giận dữ đã vang vọng khắp nơi, khiến cho ma thú trong rừng rậm đều run lẩy bẩy.

Bóng đen tiến lại gần, hóa ra là một đầu ma thú phi hành cực lớn. Đôi cánh khổng lồ của nó vỗ mạnh, tạo ra những luồng cuồng phong ép rạp cả một mảng rừng rậm bên dưới. Trên đầu con ma thú, một gã đại hán mình trần, thân trên chi chít vết sẹo, đang ngạo nghễ đứng đó, đôi mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm bên dòng suối.

Phía sau gã đại hán còn có rất nhiều ma thú lớn nhỏ khác, con nào con nấy đều không phải dạng yếu, xem ra lần này hắn đã dốc toàn bộ thủ hạ đến đây.

“Ngươi một mình chiếm núi làm vua, cần gì vì một quả Vô Tương Quả mà đuổi giết ta như vậy? Chẳng phải là tự hạ thấp thân phận của mình sao?” Tiêu Viêm nhìn gã đại hán, cười nói. Người này chính là Chúa tể của dãy núi - Thương Lang Vương, thực lực cực mạnh, nghe nói còn dựa vào bản thể cường hãn của mình để tự hóa thành hình người. Việc này không hề dễ dàng. Phải biết rằng, ma thú hóa hình cũng giống như đan dược cao giai xuất thế, sẽ phải chịu Lôi Kiếp giáng xuống. Nếu vượt qua được thì sẽ thành công hóa hình, còn nếu không chống đỡ nổi, chỉ sợ sẽ bị Lôi Kiếp đánh cho hồn phi phách tán.

Đương nhiên, nếu có một viên Hóa Hình Đan thì có thể giảm bớt nguy hiểm đi rất nhiều. Bất quá, Thương Lang Vương này rõ ràng không thể có được loại đan dược cao giai quý giá như vậy. Dù sao Hóa Hình Đan cũng là đan dược cấp bảy, trong giới ma thú có thể xem là một trong những loại đan dược hiếm có nhất, đâu phải muốn là có được.

"Trả lại cho ngươi? Mẹ kiếp!"

Nghe lời Tiêu Viêm nói, Thương Lang Vương nhất thời nổi giận mắng to, trực tiếp nhảy từ trên lưng ma thú phi hành xuống, tựa như một ngọn tháp sắt ầm ầm rơi xuống đất. Cự lực kinh người làm mặt đất rung chuyển, nước suối bắn tung tóe khắp nơi.

"Ngươi có giao ra không, bằng không hôm nay ta giết ngươi!"

Đôi mắt đỏ ngầu của Thương Lang Vương nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, bàn chân đột nhiên giẫm mạnh xuống đất, một vết nứt lớn từ dưới chân lan ra. Thân hình hắn vút một tiếng đã lao đến trước mặt Tiêu Viêm, móng tay sắc bén như đao phong hung hăng chộp về phía yết hầu của hắn, không khí trên đường đi bị xé rách thành vài vệt đen.

Thấy thế, Tiêu Viêm lại cười, cước bộ khẽ động, dường như là phản xạ có điều kiện, thân hình liền lùi lại mấy chục bước, ba đạo tàn ảnh hiện ra, dễ dàng tránh được đòn tấn công của Thương Lang Vương. Trong khoảng thời gian này, hắn tu luyện Tam Thiên Lôi Huyễn Thân đã trở thành một loại bản năng ăn sâu vào xương tủy, mỗi lần né tránh đều thi triển Tam Thiên Lôi Động đến mức cực hạn.

“Tên khốn kiếp, ngươi chỉ biết trốn thôi sao?”

Thấy Tiêu Viêm lại tránh được, Thương Lang Vương tức giận gầm lên một tiếng. Đây chính là điều làm hắn phiền muộn nhất. Thực lực của hắn rõ ràng hơn xa Tiêu Viêm, nhưng đối phương lại trơn như chạch, thân pháp quỷ dị vô cùng, căn bản là khó có thể chạm vào người.

Nhìn thấy Thương Lang Vương nổi điên, Tiêu Viêm lại cười, vừa định nói chuyện thì ánh mắt đột nhiên ngưng tụ, hai mắt bỗng chuyển hướng về đạo tàn ảnh trước mặt mình.

Ba đạo tàn ảnh lưu lại, hai đạo trước đó đã nhanh chóng tiêu tán, nhưng đạo tàn ảnh cuối cùng này lại vẫn duy trì tư thế cũ. Hơn nữa, trong lúc mơ hồ, Tiêu Viêm dường như cảm nhận được một luồng linh hồn lực lượng yếu ớt từ bên trong nó.

“Thành công rồi?”

Tiêu Viêm trố mắt nhìn đạo tàn ảnh kia, nhất thời ngây người. Vừa rồi hắn căn bản không hề cố ý khống chế, vậy mà lại tạo ra được một phân thân một cách khó hiểu như vậy.

Ngây ngẩn một lúc, Tiêu Viêm rốt cuộc cũng hoàn hồn, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết. Hắn vội vàng kết thủ ấn, đạo tàn ảnh kia liền hóa thành một điểm sáng vô hình, cuối cùng chui vào mi tâm của hắn.

Đây vẫn chỉ là một mầm mống phân thân, nhưng bước khởi đầu khó khăn nhất đã hoàn thành. Kế tiếp, chỉ cần Tiêu Viêm tập trung rèn luyện, Tam Thiên Lôi Huyễn Thân sẽ có thể ngưng tụ thành công.

“Ha ha, đa tạ. Xem ra ngươi đã giúp ta một lần, vậy ta sẽ để ngươi tiếp tục an ổn làm Đại vương ở ngọn núi này.” Tiêu Viêm hướng về phía Thương Lang Vương cười lớn một tiếng, bả vai rung lên, một đôi cốt dực trong suốt nhanh chóng mở rộng.

Nhìn thấy Tiêu Viêm định bỏ chạy, Thương Lang Vương tức giận gầm lên một tiếng. Nhưng lần này, cước bộ của nó vừa lao về phía trước vài bước liền đột ngột dừng lại, hai mắt như gặp phải quỷ, gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi cốt dực trong suốt sau lưng Tiêu Viêm. Một lát sau, nó hét lên một tiếng kinh hoàng: “Thiên Yêu Hoàng Sí!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!