Con hạc khổng lồ bảy màu từ xa chậm rãi vỗ cánh, trong nháy mắt đã như một cơn lốc lao đến. Nhất thời, tất cả mọi người đều bất giác ngước mắt nhìn lên bầu trời. Tên tuổi của Phượng tiểu thư Phong Lôi Các vang danh như sấm ở Bắc Vực Trung Châu, người người đều biết, nàng là vị đệ tử cuối cùng của Phong Lôi Các chủ. Có người còn nói, nàng rất có thể sẽ trở thành Các chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Phong Lôi Các.
Thực lực của Phong Lôi Các dù nhìn khắp Trung Châu cũng là một thế lực hàng đầu. Kẻ nào nắm giữ được nó, địa vị sẽ lập tức trở nên phi thường. Bởi vậy, khi bàn luận về vị Phượng tiểu thư này, không ít người đều lộ ra vẻ thèm muốn và đố kỵ, bởi người bình thường muốn đạt được thành tựu như vậy, chỉ sợ có nỗ lực đến chết cũng không bao giờ với tới.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên ngọn cây, nheo mắt nhìn con hạc khổng lồ trên bầu trời, hắn mơ hồ thấy được trên đó có mấy bóng người thấp thoáng.
- Ai, không biết lão quái vật Phí Thiên có đến không? Nếu lão cũng tới, e rằng lần này sẽ rất phiền phức.
Tiêu Viêm khẽ lẩm bẩm.
Trong khi hắn đang suy tư, Thất Thải Linh Hạc từ từ đáp xuống, cách hắn chừng hai trăm mét. Với khoảng cách này, hắn rốt cuộc đã có thể nhìn thấy rõ ràng đối phương.
Đập vào mắt hắn là một vị cô nương thân hình mảnh dẻ, chiếc váy dài bảy màu tung bay phảng phất hào quang rực rỡ, tôn lên cần cổ trắng muốt. Khí chất tôn quý khó có thể che giấu bao phủ lấy gương mặt trái xoan thanh tú, làm nổi bật đôi mắt màu nâu tím tựa như hai viên bảo thạch. Phượng tiểu thư nhìn từ góc độ nào cũng cho người ta cảm giác đây là một nàng công chúa của hoàng gia, mỹ lệ mà thánh khiết, hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng xô bồ nơi đây.
Điểm duy nhất không hoàn mỹ ở người con gái này, là bên trong vẻ thánh thiện trong sáng kia, lại ẩn chứa một nét cao ngạo lạnh lùng, cự người ngàn dặm. Một cảm giác thật khó thân cận!
Nhưng ngọc nào lại không có tỳ vết! Chút lạnh lùng này vị tất đã làm giảm đi dung mạo và khí chất tuyệt vời của Phượng tiểu thư. Đến Tiêu Viêm cũng phải tặc lưỡi khen thầm, nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn liền hướng về hai thân ảnh già nua phía sau thiếu nữ.
Hai bóng người già cả tưởng chừng như một cơn gió nhẹ thổi qua cũng không chịu nổi, nhưng khi Tiêu Viêm vừa liếc nhìn, sắc mặt liền ngưng trọng hơn rất nhiều. Hai người này, tuy còn kém hơn Phí Thiên, nhưng so với ba vị đại trưởng lão của Phong Lôi Các thì mạnh hơn không ít, thực lực rất có thể đã đạt tới cảnh giới Lục Tinh Đấu Tông.
Cẩn thận quan sát hai lão nhân kia, Tiêu Viêm rốt cuộc thở ra một hơi nhẹ nhõm. May không phải là lão quái vật Phí Thiên. Tuy hai vị Đấu Tông kia không phải dạng dễ đối phó, nhưng so với lão quái vật kia, Tiêu Viêm thà lựa chọn hai người này còn hơn.
Bởi nếu đối mặt với lão quái vật thực lực sâu không lường được ấy, Tiêu Viêm chỉ còn cách cụp đuôi mà chạy, đó là còn phải nhờ vào vận khí và cơ trí, nếu không thì...
- A, đó là Phượng tiểu thư của Phong Lôi Các sao? Đúng là người như tên, thật giống Phượng Hoàng!
- Ai ngờ không chỉ đám người chúng ta bị Thiên Sơn Huyết Đàm hấp dẫn mà ngay cả Phượng tiểu thư cũng đến. Xem ra trong mười suất kia, hẳn đã có tên nàng rồi!
- Hắc hắc, chưa chắc đâu! Trung Châu tàng long ngọa hổ, thiên tài ẩn giấu đâu đâu cũng có. Muốn giành một suất trong mười người, đâu phải chỉ dựa vào diện mạo và bối cảnh được chứ?
- Thiên Mục Sơn cũng thật quỷ dị, người có thực lực quá cao nếu tiến vào sẽ dẫn động năng lượng triều tịch! Lúc đó chỉ tự làm khổ mình thôi.
- Vậy mới nói, vào ngọn núi này, chỉ có thể dựa vào thực lực bản thân, đó mới là bản lĩnh thật sự! Còn hạng người phải dựa vào cường giả bảo hộ, chỉ là thứ vô dụng.
- À...!
- Ồ...!
Nghe vô số tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, Tiêu Viêm trong lòng cũng miên man suy nghĩ. Nói như vậy, Thiên Mục Sơn còn có hạn chế về thực lực sao? Vậy thì, với thực lực của Phí Thiên, lão không cách nào tiến vào được rồi? Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm không khỏi nhẹ nhõm thêm một lần. Đối với lão quái vật này, hắn đích thực vô cùng e ngại.
- Bất quá, lấy thực lực của ta mà vẫn không cách nào nhìn thấu thực lực của Phượng tiểu thư. Hẳn trên người nàng có kỳ vật che giấu khí tức. Nhưng ta cũng không cần sợ nàng, chỉ cần nàng không tìm ta gây phiền phức, ta đây cũng lười đụng đến nàng!
Tiêu Viêm thu hồi ánh mắt, lẩm bẩm. Hắn nhìn qua con đường lên núi đang ken đặc người, có điều bây giờ vẫn rất ít kẻ dám tiến vào Thiên Mục Sơn. Ma thú trên đó vô số, thực lực lại vô cùng khủng bố, giờ mà đi vào, chẳng khác nào mỡ dâng miệng mèo. Cho nên lúc này ai nấy đều chờ đợi thời điểm năng lượng triều tịch, chỉ khi đó, Ma thú mới bị áp chế, mới có thể an toàn tiến vào.
- Như vậy, từ đây cho đến lúc diễn ra năng lượng triều tịch, số người tụ họp sẽ còn đông hơn nữa! Rốt cuộc sẽ có bao nhiêu kẻ đến được Huyết Đàm đây! Giờ chỉ có thể yên ổn ngồi đợi mà thôi!
Tiêu Viêm lại thở dài, không quan sát nữa mà bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
- Mộc trưởng lão, lần này ba Các còn lại có cử người đến không?
Thiếu nữ váy bảy màu cưỡi trên lưng Thất Thải Linh Hạc lạnh nhạt đưa mắt nhìn quanh, chợt cất lời, thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng.
Phía sau thiếu nữ, một lão bà mặc áo xanh cười quái dị:
- Hắc hắc, làm sao có thể không đến! Vạn Kiếm Các có Thiên Tuyền Kiếm Đường Ưng. Hoàng Tuyền Các có Vương Trần, Tinh Vân Các có Mộ Thanh Loan. Đám người này đều là đệ tử kiệt xuất mà bọn họ bồi dưỡng, đều là Đấu Hoàng đỉnh phong cả đấy! Nếu tại Huyết Đàm lần này có cơ hội đột phá Đấu Tông, sao chúng có thể bỏ qua được.
Nghe vậy, thiếu nữ gật đầu, gương mặt lạnh lẽo thoáng ửng hồng:
- Tranh đấu tại Huyết Đàm này cũng thật thú vị, náo nhiệt ngay từ cửa vào rồi.
Lão già mặc áo đỏ còn lại chợt nghiêm nghị nói:
- Tiểu thư, trước khi đi, Các chủ đã căn dặn người nên cẩn thận. Thiên Sơn Huyết Đàm lần này thu hút rất nhiều cường giả trẻ tuổi tụ họp. Trừ ba tên kia, còn có một vài người đủ sức tranh đoạt một suất với người. Cho nên muốn thành công, cốt ở chỗ cẩn mật.
- Ví như tên Tiêu Viêm kia phải không?
Thiếu nữ cong môi, lạnh nhạt nói.
Lão già áo đỏ trầm giọng:
- Hắn là đại địch đó! Người không nên khinh thường hắn. Chúng ta đã gặp Các chủ Phí Thiên, nghe nói hắn có thể trốn thoát khỏi tay ngài, bản lĩnh như vậy, trong thế hệ đồng lứa với hắn chỉ sợ không nhiều hơn năm người. Tiểu thư quá rõ thực lực của Các chủ rồi, cũng biết có thể sống sót dưới tay ngài khó khăn đến mức nào. Hơn nữa, chuyện mới đây của hắn ở Phong Lôi Các đang lan truyền khá nhiều, tiểu thư hẳn cũng đã nghe...
- Dĩ nhiên ta có nghe! Có thể phá vỡ liên thủ của ba vị trưởng lão và Cửu Thiên Lôi Ngục Trận, thì không phải là kẻ tầm thường. Nhưng nếu chỉ dựa vào thực lực thật sự của hắn, liệu có thể làm được không? Với lại Thiên Mục Sơn có năng lượng triều tịch hạn chế lực lượng, chỉ có thể sử dụng bản lĩnh cá nhân, ngoại lực vay mượn thì làm được gì?
Thiếu nữ váy hoa chớp chớp hàng mi, sâu trong đôi mắt màu tím nâu bắn ra những tia tinh quang lấp lánh.
Lão bà áo xanh ngồi bên cạnh phá lên cười:
- Khặc khặc, Hỏa lão đầu, hôm nay sao lại đề cao người khác mà hạ thấp uy phong của mình thế? Tiểu tử kia có lẽ có chút bản lĩnh, nhưng thế thì đã sao, ta thấy phân nửa đều là vay mượn sức mạnh của linh hồn cường đại ký túc trong cơ thể. Mà ưu thế ấy, tại Thiên Mục Sơn này, còn dùng được sao? Không gặp phải tiểu thư thì là may cho hắn, chứ gặp phải, chắc chắn phải chết. Đến lúc đó giao cho Các chủ Bắc Các, bán cho ngài một cái nhân tình!
- Thực lực của tiểu thư, ngay cả Các chủ cũng nói, dưới Đấu Tông không ai là đối thủ của người, cho dù gặp phải Đấu Tông, cũng đủ sức đánh một trận! Lão già ngươi đừng có mà xem thường tiểu thư!
Lão già áo đỏ nghe xong nhướng mày định cãi, thì thiếu nữ váy hoa đã xua xua cổ tay trắng như ngó sen, nhẹ nhàng nói:
- Hỏa trưởng lão yên tâm. Ta sẽ cẩn thận là được.
Lão già áo đỏ cười vang:
- Vâng! Lão phu chỉ nhắc nhở người vậy thôi. Với lại Tiêu Viêm có đến đây hay không cũng khó biết. Lúc trước hắn bị Các chủ truy sát, đến giờ e rằng vẫn còn sợ hãi không thôi!
Thiếu nữ váy hoa nhoẻn miệng cười, dù trong dáng vẻ vẫn không bớt đi chút lạnh lùng. Đôi mắt đẹp lướt nhìn khắp nơi, rồi khẽ khàng nhắm lại. Chuyện nàng cần làm bây giờ là đợi năng lượng triều tịch bắt đầu, sau đó với tốc độ nhanh nhất đi đến Thiên Sơn Huyết Đàm. Nếu ba tên kia của mấy Các còn lại muốn tranh đoạt, hy vọng chúng sẽ bày ra thực lực xuất sắc một chút, đừng để nàng thất vọng là được. Còn về phần Tiêu Viêm, thật ra cũng không lọt vào mắt của nàng! Tiêu Viêm đánh chết Trầm Vân, phá tan Cửu Thiên Lôi Ngục, khiến thiên hạ rung động không ít! Thế nhưng cũng có rất nhiều ý kiến cho rằng, đó là hắn mượn sức mạnh của linh hồn cường giả ký túc trên người, còn thực lực chân chính của hắn lại chẳng đáng là gì.
Loại suy nghĩ như vậy, trong lòng của thiếu nữ này không phải là không có.
Thời gian tiếp theo là sự chờ đợi. Rốt cuộc, sau ba ngày, năng lượng trong thiên địa đã bắt đầu sôi trào dữ dội...
Năng lượng trong thiên địa vừa thoáng thay đổi, Tiêu Viêm đang xếp bằng tĩnh tọa trên ngọn cây chợt mở bừng mắt ra, một tia tinh quang chợt lóe lên trong đó!
- Tới rồi sao...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi